Chuyện của ngày xưa

Anh Ba...Anh Ba xu. Bên cạnh ông bảo vệ, người bạn chiến trường của ông đã ngủ. Tiếng gọi thì thầm ngay bên cạnh mà nghe xa xa như từ một thoảng mơ hồ nào đến. Ngoài kia sương vẫn rơi lộp bộp. Trong im lặng gần về sáng ông đã nghe thấy như có cái cựa quậy khẽ khàng của những tán xà cừ ngoài ô cửa sổ

Đêm Nô en.

Ông bảo vệ mở cánh cổng cho xe Tổng Giám đốc đi Nhà Thờ Lớn. Đêm mùa đông lung linh huyền ảo. Mọi người đổ ra đường đón chờ giây phút thiêng liêng của Đêm Giáng sinh cuối thế kỷ."Người ở đâu ra mà lắm thế..." - Ông lẩm bẩm như vậy rồi kéo dựng cổ áo dạ cao hơn chút nữa. Gió len vào cổ lạnh buốt sống lưng. Dòng người vẫn trôi trên đường.

...Chiếc xe Mécxêđéc của ông Tổng Giám đốc khựng lại khi đang vào cua ra đường lớn. Ngay trước mũi xe, một người đàn ông đang ì ạch đẩy chiếc xe thồ chở hàng nông sản đi bán ở chợ đêm.

"Tin... tin..." - Tiếng còi xe giục dã, ông Tổng Giám đốc thò cái đầu rẽ ngôi bóng loáng ra phía bên phải cửa xe càu nhàu. Mùi nước hoa sực nức quyện với mùi mồ hôi người, mùi xăng xe, và cả mùi đường phố nồng nồng hăng hắc. Chiếc xe thồ ì ạch dịch lên được một chút, người đàn ông vẫn choãi chân, chắc tay đẩy.

"Tin... tin.." - Lại còi xe thúc giục, cái đầu rẽ ngôi bóng mượt lại thò ra khỏi cửa kính càu nhàu rồi thụt vào trong. Bất ngờ đuôi trái chiếc xe Mécxêđéc chạm xoẹt làm chiếc xe thồ đổ kềnh. Chủ nhân của chiếc xe sang trọng dường như không hay biết gì, cả người và xe thoát khỏi nơi ùn tắc và mất hút vào dòng xe như mắc cửi trên đường. Người đàn ông ngã gục xuống, su hào, khoai tây, ốc nhồi và cả mấy nải chuối xanh bị hắt tung toé xuống mặt đường nhựa. Cà chua chín lăn lỏng chỏng bị bánh xe cán kéo dài thành vệt lầy nhầy, đo đỏ như máu.

Ông bảo vệ đỡ người đàn ông dậy dìu vào phòng trực. Chiếc xe thồ được ai đó dựng lên và đẩy ra bên cạnh đường. Người đàn ông nằm trên giường, mặt xám ngoét, mình mẩy run lên từng cơn….Có thể ông ta bị cảm lạnh đột ngột nên mới ì ạch đẩy chiếc xe thồ như vậy, chứ mọi ngày qua con dốc này ông ta vẫn đi băng băng. Ông bảo vệ lật đật lấy lọ dầu gió xoa bóp khắp hai thái dương, bàn chân và lật nghiêng người ông ta để đánh gió dọc sống lưng. Gầy quá, da dẻ xạm lại. Ông bảo vệ vừa xoa dầu gió vừa hỏi:

- Khổ thật! Anh ở đâu mà nên nông nỗi này?

- Rét quá!... Làm ơn cho tôi xin hớp nước.

Người đàn ông thều thào nói, giọng rất mệt mỏi. Ông bảo vệ pha cốc nước trà nóng, khuấy thìa đường, đưa cho anh ta. Người đàn ông chìa bàn tay ra đỡ cốc nước, bàn tay mất ba ngón làm ông bảo vệ kinh ngạc. Chiếc nhẫn gỗ mun ánh lên trên bàn tay tàn tật chỉ còn lại hai ngón. Thôi chết, nó đây rồi! Thằng Hòa. Tưởng mày chết trong cái lần làm mồi nhử máy bay địch ở rừng Tây Ninh dạo ấy.

Ông bảo vệ suýt kêu lên như vậy rồi lấy khăn mặt xấp vào nước ấm lau mặt mũi, cổ tay cho người khách bất đắc dĩ. Người đàn ông mệt quá, chìm vào giấc ngủ tự lúc nào, thỉnh thoảng lại thở dốc. Ông bảo vệ ngồi im nhìn. Ông thấy đêm sao mà dài quá, ông mong trời nhanh sáng.

Người đàn ông đã tỉnh, gượng ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường định cảm ơn người đã cứu mình. Nhưng ông ta chợt nheo mắt há hốc miệng kêu to:"Anh Ba! Anh Ba xu, có phải anh...".

Hai người lính già ôm nhau khóc sau gần ba mươi năm gặp lại. Đồng hồ trên tường gõ mười hai tiếng khô khốc. Ngoài cửa sổ, sương rơi lộp bộp xuống những chiếc lá khô trên nền xi măng. Gió mùa đông bắc ào qua. Hai cánh cửa lạch cạch. Im lặng... Hai người lính già đều im lặng hơn đêm.

                       *

- Em à! Chịu đau chút xíu đi, anh cắt lìa ra, nó chỉ còn dính đủng đeo một tý da thịt - Giọng xứ Nghệ trầm trầm, ấm áp của người y sỹ vỗ về Hòa. Quả thật, Hòa cảm thấy rất đau, nước mắt cứ trào ra. Bàn tay anh đang bị cắt cụt những ngón dập nát, và anh sẽ không còn được cầm súng nữa.

- Anh ơi!... Cái nhẫn. Cái nhẫn của em?

- Sao? Vàng bạc, đá quý hay kim cương? Rõ khỉ, người không tiếc, lại tiếc cái nhẫn chết tiệt.

- Không phải thế! Nó là của... ông nội em. Nó bằng gỗ.

Chỉ đến lúc tỉnh dậy Hòa mới hốt hoảng như thế, mà lại hốt hoảng vì cái nhẫn gỗ. Cô hộ lý đã phải gạt cả đống bông băng, xô gạc máu me ra tìm mãi mới thấy cái ngón tay nát bét ở thùng lương khô đựng đồ bỏ, lấy được cái nhẫn gỗ đen bóng dính bết máu và đất xuống suối kỳ cọ rồi đưa cho Khánh cầm giúp Hòa. Cô hộ lý bảo:

- Mấy anh bộ đội miền Bắc lãng mạn quá.

- Vâng, chúng tôi vào mặt trận lúc đang còn là học trò.

So với mấy anh em trong tiểu đội thì Hòa là người trẻ nhất. Hòa nghịch ngợm nhưng sống tình cảm. Ngày mới được điều về đại đội này, người đầu tiên Hoà gặp là đại đội trưởng. Đang buổi trưa vắng vẻ, thấy có một người mặc quần đùi, cởi trần, da đen cháy, tóc xoăn tít đi từ dưới suối lên, Hòa hỏi thăm luôn: "Anh ơi, cho em gặp đại đội trưởng Ba xu". Không thấy trả lời, chỉ thấy anh ta tủm tỉm cười rồi chỉ vào cái lán ngay trước mặt: "Đồng chí vào trong đó chờ cho năm phút". Một lát sau, chính người tóc xoăn, da đen ấy bước vào và nói: "Tôi là đại đội trưởng Ba, chứ không phải là Ba xu. Cậu nghe ai nói mà gọi tôi là Ba xu. Bọn chúng bậy đó".

Sau này Hòa mới biết đại đội trưởng tên thật là Ba - Vũ Văn Ba; một cái tên, họ, chữ lót mộc mạc nhưng dễ gọi, dễ nhớ. Thì ra, một buổi chiều, đại đội trưởng đi qua lán của nữ giao liên, không biết chui qua dây phơi thế nào mà một cái xu chiêng mắc ngay vào vai áo. Cứ để nguyên như vậy, anh đi hết lán này đến lán khác mà không hề hay biết. Cánh lính bấm nhau cười. Về lán mình, cậu công vụ mới gỡ ra gói lại cất đi. Chiều hôm ấy, một chiến sĩ gái thập thò ngoài cửa lễ phép: "Thủ trưởng cho em xin...". Đến lượt đại đội trưởng ngớ người ra thì cậu công vụ chạy vào lấy gói giấy đưa cho cô gái. Từ đó, cánh lính trẻ cứ tếu táo gọi đại đội trưởng của mình là Ba Xu, chỉ thiếu chữ "chiêng". Được cái anh không giận. Ở chiến trường lúc nào cũng căng thẳng, ác liệt, có một chút thư giãn cũng tốt.

                          *

Đêm sâu mỏng dần về sáng. Sương lạnh. Gió lùa qua khe cửa. Ngoài đường xe cộ đã thưa dần. Trong gian phòng nhỏ, câu chuyện của hai người lính già vẫn chưa dứt. Nước trong bình đun bằng dây mai so sôi lục xục. Ông bảo vệ với tay ngắt phích cắm điện, trong khi đó người đàn ông gối đầu lên thành giường nửa nằm, nửa ngồi, khuôn mặt sọm lại nhưng trông đã bớt tiều tuỵ, khắc khổ. Người đàn ông ngồi nhỏm dậy hỏi:

- Mà dạo ấy, xong cái vụ dùng "chiêu hồi" chống chiêu hồi, anh đi đâu?

- Đi viện chớ đi đâu. Điều trị khỏi về đơn vị, đánh mấy trận nữa là giải phóng. Rồi ra Bắc, lăn lộn ở biên giới phía Bắc còn chán.

- Bà xã anh với các cháu...

- Ổn cả, ổn cả. Bỏ mẹ, trời sắp sáng rồi - Ông lảng đi khi người lính cũ hỏi đến chuyện gia đình mình.

- Cũng lạ, thằng em đi chợ gần chục năm nay rồi, con đường này em thuộc từng hõm nhỏ. Vậy mà chẳng gặp anh.

- Gặp thế đếch nào được. Tớ còn rong ruổi chán, hưu rồi, buồn quá mới ngồi đây chứ. Các cậu còn có việc mà làm chứ cánh tớ ở thành phố cứ như thừa ra. Vợ con đi làm cả, quanh quẩn mấy ông bạn già mãi cũng chán.

Lời nọ nối tiếp lời kia, câu chuyện của họ cứ giằng dịt không dứt. Ông bảo vệ hỏi:"Chú thồ rau bán thế này vất vả quá!". Người đàn ông bảo:"Hoàn cảnh em thế. Em đi cố thôi. Cà chua đang chín rộ. Tết nhất đến nơi rồi. Cũng phải mua sắm sách bút, may tấm áo mới cho bọn trẻ".

Minh họa: Tô Chiêm.
Minh họa: Tô Chiêm.

Nỗi khổ chẳng người nào giống người nào. Ông cũng có sung sướng gì đâu. Chẳng lẽ bao nhiêu năm gặp nhau lại toàn kể khổ. Bên ngoài nhìn vào ai cũng bảo ông sung sướng. Giải phóng hai năm sau ông trở về quê, dắt theo cô vợ Nam bộ thứ thiệt. Bà là đảng viên, là vợ bộ đội, bà khéo thu xếp công việc để theo học được hai bằng đại học tại chức. Và trở thành giám đốc giỏi. Ngày ông về hưu non, cả nhà tưng bừng mấy ngày như có hội. Một buổi tối, vợ ông thở dài rồi buông lửng một câu: "Thôi cũng được".

Hàng ngày, bảy giờ sáng xe cơ quan đến tận cổng đón vợ ông đi làm. Hai đứa nhỏ đi học. Một mình ông ở nhà, hết lau chùi nhà cửa đồ đạc lại nấu cơm ăn một mình. Tối, cũng chỉ ba bố con nấu cơm ăn. Khuya, bà giám đốc mới về mang theo cả mùi son phấn và rượu, bia, thuốc lá tiếp khách. Không kịp nhìn ông, bà lao vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, kỳ cọ, lau rửa chán. Bà leo lên giường, vừa kéo chăn vừa nói với ông bằng một giọng uể oải: "Em mệt quá, công việc bù đầu...". Bà quay mặt vào tường ngáy nhè nhẹ.

Hai đứa con, một gái một trai giống mẹ như đúc. Mà lạ thật, gần nhau mãi không được, đến khi xa nhau, cứ mỗi lần vợ lặn lội lên đơn vị thăm ông về là bà mang thai. Mãi đến khi ra tòa, ông mới biết cả hai đứa đều không phải là con ông.

Đứa cháu gọi ông bằng cậu ruột bảo: "Công ty cháu đang cần một chân bảo vệ, hay là cậu...". Buồn, ông xách ba lô theo cháu và gác cổng cho đến tận bây giờ. Ngày ấy, thằng con trai lớn chạy theo ngăn ông lại: "Bố không phải đi đâu ca#. Đây là nhà của bố cơ mà". Ông vẫn kiên quyết dứt áo ra đi. Nhưng hai đứa bé không bỏ ông và ông cũng không bỏ chúng. Thỉnh thoảng anh em nó lại đưa nhau đến thăm ông một lát, có khi con bé ở lại với ông cả buổi chiều. Có hôm nó kêu đói, nũng nịu đòi ông dắt đi ăn bún đậu. Nó cứ huyên thuyên chuyện trên trời dưới bể, đến khi cha con đứng dậy thì trời đã sâm sẩm. Ông đuổi nó về học bài, con bé còn dùng dằng chán. Thằng anh nó cũng vậy, cái hôm trời đang mưa bão ầm ầm, thấy lạch xạch cửa, ông nhìn ra đã thấy nó ướt lướt thướt như chuột lội nước. Nó cao lênh khênh, ngồi trên yên xe cuốc, một chân chống đất, nhe răng trắng cười hềnh hệch. Những lúc ấy ông biết chúng nó rất buồn, mẹ đi công tác có khi cả tháng mới về. Cũng như ông, anh em nó cô đơn. Hai đứa càng quấn quýt, càng gần gũi ông càng đau đớn.

                             *

- Chỗ bị thương của chú thế nào? - Ông bảo vệ hỏi người đàn ông.

- Nó làm cho mình thành cái máy dự báo thời tiết anh ạ.

- Hắc lào chắc là không chứ?

- Vâng! Nông dân bọn em thì hắc lào nào ăn nổi.

- Nhanh quá! Mới ngày nào cả đại đội bị hắc lào trớt trát vậy mà đã mấy chục năm. Chẳng biết ai còn, ai mất, ai đi đâu, ở đâu?

Hai người lính già buồn lặng. Họ trầm ngâm, mỗi người hồi tưởng theo một cách riêng của mình.

                           *

Đại đội trưởng Ba chạy lên sát ụ đất lớn. Tân nắm dán mình xuống đất. Lúc ấy Ba kịp nhận ra cặp mắt kinh hoàng và ngơ ngác của Tân.

- Rút mau, nằm bẹp ở đây mà chết à?

- Em... Em sợ lắm! Anh Ba ơi.

- Rút mau. Tôi lệnh đó.

Ba túm vai áo Tân đẩy đi.

Máy bay trinh sát quần đảo ngay trên đầu. Mặc, xuồng của đại đội Ba xu vẫn rẽ bưng luồn lách. Bất chợt giữa cánh đồng không mông quạnh có tiếng phụ nữ eo éo: "Hỡi anh em cán binh Việt cộng, người cha vĩ đại của anh em đã từ trần hồi..". Rồi tiếng trẻ con khóc oe oe, tiếng than thở của người già, tiếng thút thít khóc của phụ nữ... Thì ra, họ đang đánh vào lòng người.

- Anh nhìn kìa. Thằng Tân...

 Ba nhìn theo tay chỉ của Hòa. Hòa giơ súng lên:

- Để em cho nó một băng .

- Không! Bắn bây giờ lộ hết. Chịu mất nó.

Hòa bảo:

- Cách đây mấy phút nó ngồi thụp xuống tránh đạn. Hóa ra nó phản lại đồng đội. Đồ đớn hèn. Chó đẻ thật.

Có tiếng ai đó hậm hực ở phía sau:

- Biết thế hồi hôm, cho nó lên thay vị trí anh Long.

Ba hoàn toàn bất lực nhìn thằng Tân vẫy khăn trắng. Chiếc thang dây từ bụng máy bay trực thăng thả xuống và nó đang lồm cồm leo lên. Từng nấc, từng nấc một. Chiếc thang dây chùng chình rồi rút dần lên. Hai mắt đại đội trưởng Ba đỏ ngầu đầy căm giận nhìn chiếc máy bay trực thăng bay vút đi rồi mất hút.

Trong lúc cả đơn vị đang hoang mang với những trò tâm lý chiến vớ vẩn nhưng cực kỳ nguy hiểm của địch thì lại thêm nỗi kinh sợ nữa bởi nhiều lán dã chiến của ta bị máy bay địch thả bom, cứ y như có người chỉ điểm. Chúng thả rất chính xác. May có đề phòng nên thương vong không nhiều. Tai hại là mấy người du kích địa phương đi phối hợp với đơn vị cũng ra chỗ trảng trống vẫy giấy trắng, khăn trắng gọi máy bay địch để đầu thú. Hôm sau, hôm sau nữa lại vài chiến sĩ hoang mang, lo sợ trốn ra trảng trống vẫy máy bay địch để chiêu hồi. Họ cứ vẫy như thế, chỉ ít phút sau máy bay trực thăng của địch đến thả thang dây đưa về chi khu, họ được trọng thưởng hậu hĩnh lắm. Sau mỗi đợt chiêu hồi như vậy, các căn cứ của ta bị địch phát hiện thêm nhiều lán trại. Máy bay quần đảo liên hồi, bom vãi xuống như mưa. Anh em bị thương vong nhiều.

Chưa lúc nào đại đội trưởng Ba xu lại căng thẳng như vậy. Anh em mình đổ máu nhiều quá, vô lý quá. Cái chết thảm của tiểu đội trưởng Long... Không khí hoang mang, lo lắng. Cái hèn nhát chạy trốn của thằng Tân... làm cho đại trưởng Ba suy tính nhiều lắm. Chả lẽ bất lực? Nhưng rồi một phương án đánh địch chợt đến bất ngờ, loé lên trong đầu anh. Một phương án rất táo bạo.

Một buổi vãn chiều. Đại đội trưởng Ba dẫn một tiểu đội ra cửa rừng. Cả tiểu đội lần lượt nắm tay Hòa và Khánh rất chặt, bởi hai anh được tin cậy giao cho thực hiện phương án táo bạo dùng "chiêu hồi" phản chiêu hồi. Họ nắm tay nhau mà không nói được gì, chỉ có ánh mắt như ngầm nói: "Chúng tớ sẽ cùng chia sẻ, bảo vệ các cậu".

Cầm chắc súng AK trên tay, hông đeo hai quả lựu đạn, cả hai người tiến ra trảng trống. Ngay lúc đó, tự nhiên trong lòng đại đội trưởng Ba thắt lại. Có phải anh đang chơi trò điên rồ, phiêu lưu và mạo hiểm trên tính mạng đồng đội? Trời ơi! Đại đội trưởng Ba rên lên, hai người lính thân yêu của anh chơ vơ giữa cánh đồng trống không. Đúng lúc bao nhiêu xáo trộn tâm tư, ý chí, tình cảm trong lòng đại đội trưởng Ba thì máy bay trực thăng của địch vè vè đến. Đi đầu là hai chiếc nòng nọc, tiếp theo là thằng cá lẹp chiến đấu. Hòa và Khánh đã rút khăn trắng ra vẫy. Đại đội trưởng Ba mắt vẫn không rời ống nhòm. Mồ hôi anh vã ra. Trong các lùm cây các chiến sĩ rất căng thẳng và rê nòng súng theo vòng lượn máy bay địch.

"Hòa, Khánh ơi! Chuẩn bị nhé". Đại đội trưởng Ba nói thầm một mình như vậy. Máy bay của địch bay rất chậm. Cả không gian bị khuấy động bởi những tiếng động cơ gầm rú và tiếng chém gió của cánh quạt. Hoà và Khánh vẫn đang vẫy khăn trắng rối rít. Máy bay địch đã bắt đầu thả thang dây. Rồi bất ngờ cả Hòa và Khánh cùng tung lựu đạn lên chỗ cửa máy bay trực thăng. Một quầng lửa bùng lên cùng với tiếng lựu đạn nổ, chiếc máy bay trực thăng chệnh choạng và bốc khói. Tiếng súng AK nổ rất đanh. "Bắn! Bắn!" - Anh hét to ra lệnh cho các chiến sĩ đang trong các lùm  cây bắn yểm trợ. Hòa và Khánh đã chạy tạt ngang sang hai bên chạy vào rừng. Anh nhìn thấy một bóng người ngã xuống. Thêm nhiều trực thăng kéo đến. Anh ra lệnh rút quân...

Sau trận ấy, Khánh hy sinh, Ba và Hòa bị thương. Phương án giả vờ đầu thú để chống chiêu hồi của Ba đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Những ngày sau đó trực thăng địch không dám thả thang dây mà xả súng bắn vào bất kỳ người nào cầm khăn trắng, áo trắng vẫy máy bay.

                        *

- Anh Ba. Nhắc lại chuyện cũ, em vừa buồn, vừa vui, vừa nhớ.

- Anh cũng vậy. Sao anh em mình chưa đi tìm đến nhà Khánh, nhà Long nhỉ? Anh thấy có lỗi quá.

- Có đêm nằm mơ, em thấy như mình vẫn đang ở quân ngũ, anh Ba à. Em mơ thấy mình trên xuồng đi trên đồng bưng Nam bộ. Em nghe được cả tiếng chém gió của máy bay trực thăng và em thấy mình bị thằng Tân trên máy bay trực thăng săn đuổi, phải chạy trên trảng trống. Tỉnh dậy, mồ hôi mồ kê vã ra. Cứ nghĩ, chẳng biết thằng Tân bây giờ đang ở đâu?

- Biết đâu nó ngồi ở ngay chính cái máy bay trực thăng mà chú và thằng Khánh vẫy khăn trắng rồi tung lựu đạn lên, nó chết rồi. Cũng có thể nó còn sống nhăn răng và bây giờ lại trở thành Việt kiều yêu nước, trở về xây dựng quê hương...

Đến lúc này thì người đàn ông tên Hòa chỉ ngồi trầm ngâm, im lặng nghe ông bảo vệ tên là Ba ôn lại những ngày trận mạc đã qua. Tay ông Hòa cứ mân mê mãi cái nhẫn gỗ mun đen.

Anh Ba...Anh Ba xu. Bên cạnh ông bảo vệ, người bạn chiến trường của ông đã ngủ. Tiếng gọi thì thầm ngay bên cạnh mà nghe xa xa như từ một thoảng mơ hồ nào đến. Ngoài kia sương vẫn rơi lộp bộp. Trong im lặng gần về sáng ông đã nghe thấy như có cái cựa quậy khẽ khàng của những tán xà cừ ngoài ô cửa sổ

V.M.N.

Các tin khác

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Đóa hoa nở trong cơn mưa

Mỗi lần Vân đỡ anh dậy, anh vòng tay qua cái cổ ấm áp của cô và áp gò má anh vào má cô. Những lúc như thế, anh cảm thấy run rẩy, anh cảm thấy sức nặng của tấm vải bạt đắp lên chân nặng cả nghìn cân. Anh muốn đứng dậy, bế bổng cô chạy ra khỏi cái cửa hang chết tiệt kia, ra đứng giữa đất trời mà hét lên, mà quay cô mòng mòng như cánh quạt của mấy con “diều hâu” tuần tiễu trên bầu trời.

Một cú đá chết bảy mạng

Một cú đá chết bảy mạng

Ở Vương Gia Trang, có một người đàn ông trung niên tên là A Lương, 42 tuổi. Anh ta là người trung thực, chăm chỉ và sống giản dị. Anh trồng vài mẫu ngô và khoai lang trên sườn đồi phía sau làng và cách vài ngày lại đi nhổ cỏ cho ngô và khoai lang.

Chuyện con nhà lính

Chuyện con nhà lính

Vài ba hành khách khác định ngồi ở chiếc ghế cạnh người lính, nhưng họ nhìn thấy thông báo và bỏ đi. Khi máy bay gần kín chỗ, người lính thấy một cô gái rất xinh đẹp vội vã bước vào khoang máy bay nên anh ta nhanh chóng gỡ tờ thông báo khỏi chiếc ghế trống bên cạnh. Bằng cách ấy, anh lính nọ đã có được một cô gái đồng hành cùng mình trên suốt chặng bay.

Kẻ điên xem hát

Kẻ điên xem hát

Vào thời nhà Thanh, có một kẻ điên sống ở vùng Giang Nam rất mê xem hát kịch. Mỗi khi đi xem hát, hắn thường vừa xem vừa điên điên khùng khùng kéo ống quần của người khác lên nhìn, miệng còn ngâm nga điệu hát: “Chân vàng nhỏ, chân bạc xinh, kéo quần lên cho mình nhìn ngắm…”.

Đi qua dòng sông

Đi qua dòng sông

Giọng chị mơ hồ và hoảng hốt. Tôi ngước nhìn chị. Dưới ánh trăng, chị đẹp một cách lộng lẫy, như một bức ảnh nàng tiên cá tôi từng được thấy trên tờ họa báo. Làn tóc đen xõa xuống, đôi mắt to tròn lấp lánh. "Chị khổ lắm Hoàng ơi". Tôi khẽ đặt bàn tay lên vai chị: "Ta về thôi chị". Đêm ấy, bu tôi không về vì dì tôi trở bệnh.

Mây trời Huổi Chỏn

Phía ngoài, một khẩu lệnh đanh gọn. Ngay lập tức mũi đột phá gồm ba chiến sỹ cơ động lao thẳng về phía các đối tượng đang chặn đầu tiên, đẩy bật chúng về phía sau. Cực nhanh sau đó, từng tốp hai đồng chí lao vào đánh gục, tước vũ khí, khóa tay các đối tượng. Mấy chục đối tượng hàng sau, hung hãn cầm gậy gộc, vũ khí lao lên nhưng…  hự…ụp…  chúng hoảng loạn quay đầu bỏ chạy.

Vụ cháy hy hữu

Vụ cháy hy hữu

Có một người tên là Hồ Lai, lúc nào cũng nhàn rỗi chẳng có việc gì làm. Anh ta lười biếng và không làm bất cứ công việc nào cho tử tế. Bị gia đình thúc giục, anh ta vay mượn tiền và gom góp đủ để mua một chiếc xe máy cũ rồi bắt đầu buôn bán rau củ.

Không dễ dàng gì

Không dễ dàng gì

A Quý là người bán rau ngoài chợ. Hôm ấy vừa chập tối, anh thu dọn gian hàng đi về thì thấy mấy người hàng xóm đang đứng vây quanh một con chó bàn tán xôn xao.

Chuyện xảy ra trên tàu

Chuyện xảy ra trên tàu

Đoàn tàu khách địa phương dừng lại ở ga để đón tiễn hành khách. Trong số hành khách vừa lên tàu có một cô gái trẻ mặc bộ quần áo rất đẹp và hợp thời trang đang len qua các toa để tìm chỗ ngồi.

Những nẻo đường hoa

Những nẻo đường hoa

Bố làm quen với mẹ từ đó, mẹ cũng mở lòng nghe bố kể chuyện chiến tranh, bố kể cho mẹ nghe cả câu chuyện tình buồn của bố và cô Thảo. Cô ấy hứa sẽ đợi bố đi chiến trận trở về, chiếc khăn tay cô ấy tặng bố còn thêu hai chữ "đợi chờ" bằng sợi chỉ màu đỏ chói. Nhưng, năm 1973, cô ấy gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến tranh không cướp được bố, nhưng đã cướp mất cô Thảo trong một lần tải đạn ra chiến trường.

Mùa hoa trắng không trở lại

Mùa hoa trắng không trở lại

Em đến từ khi nào. Cánh tay em quấn chặt, vai tôi nóng rực, hơi thở dồn dập, đôi má ấm mềm như tan chảy, thấm dần vào từng mạch máu. Bờ môi căng mọng khẽ chạm, run run hòa vào nhịp tim thổn thức. Nụ hôn nồng nàn đưa tôi lạc giữa cánh đồng tam giác mạch phảng phất hương hoa trong gió núi.

Sương bên đá núi

Sương bên đá núi

Pháo nghe tiếng "rầm", vội cầm đèn pin chạy ra. Dưới ánh sáng vàng vọt, lão trưởng bản lồm cồm bò dậy, bộ áo chàm rách toạc một mảng ở vai, máu rỉ ra thẫm cả vạt vải. Mắt lão cứ trợn ngược nhìn vào vách đá tối om, mồm lầm bầm: "Nó phạt tao... Con ma dốc nó phạt tao thật rồi, Pháo ơi...".

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Tiếng huýt sáo kỳ diệu

Trương Tiểu Dũng bị gãy chân nên phải nhập viện. Trong thời gian này, do bị bó bột nên anh không thể đi lại, may sao trong phòng bệnh có cụ Trần cũng bị thương ở chân nên có thể cùng anh trò chuyện cho đỡ buồn.

Kẻ cắp siêu cấp

Kẻ cắp siêu cấp

Hắc Tam là kẻ cắp có uy tín nhất trong giới trộm cắp, kinh nghiệm “làm việc” nhiều năm đã giúp hắn phát triển được thị lực nhạy bén và khả năng phán đoán phi thường, một khi đã bị hắn nhắm tới thì không một “con mồi” nào có thể trốn thoát.

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Làm bảo vệ cũng cần có kỹ năng

Đinh Tiểu Cương nhận bộ đồng phục bảo vệ, mặc vào và bắt đầu làm bảo vệ. Công việc của Đinh Tiểu Cương không mấy bận rộn, chỉ có việc đi dạo quanh khu phố. Cảm thấy bồn chồn, anh quyết định kiểm tra camera an ninh để xem ai đã lấy trộm cục pin của mình. Tuy nhiên, khi vào phòng giám sát, anh phát hiện chỉ có năm màn hình hiển thị hình ảnh; những màn hình còn lại đều bị hỏng.

Cây đào phai bên bờ rào đá

Cây đào phai bên bờ rào đá

Xóm nhỏ im ắng bỗng rộ lên khi hay tin A Châu bất ngờ trở về. Ai cũng nghĩ rằng A Châu đã không còn trên đời này nữa. Những vụ lật tàu, đắm tàu trên biển, người không rõ tung tích. Nghe đâu hồi đó A Châu cũng trên chuyến tàu ấy...

Trứng gà hàng xóm

Trứng gà hàng xóm

Ở một thị trấn yên tĩnh, có ông Vương và ông Lý là hàng xóm sát vách nhau. Hai nhà chỉ có một bức tường đất thấp ngăn cách với nhau, ngày qua ngày lại, quan hệ khá thân thiết.

Thảm kịch hôn nhân

Thảm kịch hôn nhân

Rồi cô gái trẻ cười hồn nhiên, còn Della lúc đó chỉ nghĩ đó là những chuyện phù phiếm. Vì Bishop quá đẹp còn Elise quá quyến rũ, chỉ những kẻ hẹp hòi mới thêu dệt nên chuyện ngoại tình. Bà đã từng tin như thế. Nhưng giờ đây bà hối hận vì đã tiễn Jakie đi.

Để người lớn làm việc

Để người lớn làm việc

Mùa gặt lúa mì trong mắt người dân thôn Hàm Cóc chẳng khác nào một cực hình. Không khí hầm hập, bụi bặm bám đầy lỗ chân lông, người ngợm lúc nào cũng dấp dính, ngứa ngáy. Thế nhưng, giữa cái làng ấy lại có một “dị nhân” luôn mong ngóng mùa gặt như trẻ con mong mẹ đi chợ về, đó chính là ông Ngô Lùn.

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ở phía núi mù sương

Căn nhà ấy luôn sáng đèn, ấm lửa những lúc chiều đông ảm đạm của miền rừng heo hút. Đó là nhà của vợ chồng thầy giáo Nam và cô Hồng, nhưng chỉ có cô dạy ở trường này, còn thầy Nam phải dạy xa hơn một chút, tận một bản sâu hơn của huyện miền núi. Cả hai thầy cô đều học cùng trường sư phạm và họ đã yêu nhau từ đó.