Chuyện của diễn viên Kim Huyền

Kim Huyền dồn nén như những cơn mưa hè chực vỡ, như đám mây xám xịt vần vũ trên bầu trời muốn đổ ập xuống lại nặng nề bay đi. Nếu hôm đó, quán café vắng hơn, có lẽ những vỡ nát đang quẫy đạp trong lòng người đàn bà chớm tuổi 40 có đôi mắt buồn như sương như khói ấy đã bung tỏa. Những-vỡ-nát, bằng một cách nào đó cắn xé, buộc Kim Huyền phải chịu đựng, phải bất cần, phải bộc lộ như lớp vỏ cây lâu năm, thô ráp, xù xì để che giấu tâm hồn mỏng mảnh như lá thu và đầy mâu thuẫn.

1. Những cơn mưa, bao giờ cũng gợn lên trong tôi đám ký ức lộn xộn và buồn bã. Những cơn mưa khiến tôi chỉ muốn chạy thật nhanh về nhà, sà vào lòng mẹ nghe hơi thở ấm áp tỏa ra từ chiếc áo bạc thếch mùi năm tháng. Những cơn mưa khiến mẹ chạy thốc tháo với mớ rau cũ dạt oằn vai. Quang gánh mẹ nghèo, không có tiền lấy đồ ngon nên bữa nào mẹ cũng dậy thiệt sớm, quảy bộ ra chợ đầu mối. Đợi bạn hàng lựa xong, đồ bầm dập người ta gạt lại, mẹ mua rồi ngồi nhặt cẩn thận phần hư, úng, dập. Khách hàng của mẹ là những phận người chắt chiu ngày hai bữa cơm. Những cơn mưa rèn cho chị em tôi tỉnh ngủ. Đang đêm nghe tiếng mưa ồ ồ là mắt ráo hoảnh, quơ cái cặp đi học ôm khư khư, lấy người che sách vở. Mẹ kéo đầu này đầu kia tấm nilon chằng níu che một chỗ khô cho chị em tôi nằm mà không được. Ba mẹ con ngồi thu lu trên giường, mặc mưa hể hả.

Mẹ sinh tôi cũng vào một đêm mưa. Bác sĩ cho hay tôi bị viêm màng não. Ba chết đứng tại chỗ, mẹ níu vai ba khóc ngất. Đồ đạc giá trị trong nhà lần lượt đội nón ra đi. Kể, ông trời nhiều khi chơi ác, thử sức chịu đựng của mẹ tôi quá! Một chiều mưa gió tơi bời, ba tôi đột ngột qua đời, không kịp trối trăn, không kịp để đứa con gái út nhớ mặt. Mẹ tôi cạn nước mắt, níu bóng mình đứng dậy. Nhắm cái gì trong nhà người ta mua được là mẹ đem bán hết. Mấy bộ quần áo đẹp nhất của mình, mẹ cũng đem đổi hy vọng cho tôi.

Tôi qua được cơn hiểm nghèo, mẹ vừa khấp khởi, vừa thắc thỏm: “Không biết sau này lớn, nó có được bình thường như người ta không?”. Người ta bày thôi đừng kêu tên thật, diêm vương bắt đi mất. Kêu bằng tên kỵ, biết đâu nó được Trời Phật che chở. Cái tên Bé Ngu được mẹ gọi trìu mến, thương yêu, khẩn cầu đứa con tong teo, bé choắt như hột mít lớn lên không bị ngờ nghệch, ngớ ngẩn. 

Trời thương, cho cái hột mít tính lanh lẹ. Học tới đâu biết tới đó. Mẫu giáo đã thuộc làu cuốn Truyện Kiều bà ngoại hay đọc cho nghe. Lớn thêm tí tuổi đã biết phụ mẹ phụ chị chăm heo, gánh nước, nấu cơm, băm bèo. Có lần, mẹ đi làm, chị Hai đi học, con lợn nghe mùi cám heo đang nấu, bụng réo ục ục, phóng vèo qua cổng chuồng tạm bợ, tót một mạch vô xóm. Cái hột mít vừa chạy theo vừa khóc, té lên té xuống, kêu heo ơi, heo ơi. Bác hàng xóm đang dở tay, dòm ra thấy, bèn gọi thêm mấy người nữa phụ bắt con lợn chứng!

2. Lo cái hột mít sức khỏe yếu nên học hết cấp 3, mẹ nó tính cho nó thi một cái nghề nào đó vừa sức, làm giáo viên như chị Hai nó chẳng hạn. Rồi lấy chồng, sanh con là hết đời người. Dè đâu, nó nói muốn làm diễn viên, mẹ nó chưng hửng, cái nghề gì lạ đời! Thi thoảng, mẹ nó coi tivi, thấy mấy người đi lại trên đó, ai cũng trắng trẻo, đẹp đẽ, còn nó vừa lùn, vừa đen nhẻm thế này, ai mà nhận! 

Kể cũng ngộ, không biết sao tôi mê cái nghề này dữ thần dù hồi đó chẳng biết diễn xuất là như thế nào. Chắc kiếp trước tôi cũng là đào, là kép gì đây, kiếp này còn nặng nợ nên Tổ cho theo nghề tiếp. Mà do kiếp trước đẹp rồi, đóng chánh rồi nên kiếp này phải nhường phần đó cho người ta.

Tôi thường nói với bạn bè, đời tôi không tự tin khi làm bất cứ điều gì, trừ lúc tôi bước lên sàn diễn. Ngày bước chân vô trường, thứ cảm giác ấy tràn lên mãnh liệt, rằng tôi thuộc về nơi này, sân khấu mới là nhà của tôi dẫu ngoại hình tôi bị nhiều người nghi ngại, giễu cợt. 

Năm đầu tiên, tôi thi rớt. Quyết thực hiện cho kỳ được ước mơ, tôi ở lại Sài Gòn học may rồi ra nghề, chờ năm sau thi lại. Lần thứ hai rớt tiếp, tôi buồn quá, cắt phăng mái tóc dài tha thướt, nâng niu từ nhỏ. May sao, năm đó trường tuyển thêm thí sinh hệ B do thầy Công Ninh phụ trách, mấy đứa “bèo dạt mây trôi” như tôi thi đậu, mừng hơn trúng số.

Khóa học kéo dài được quá nửa thì trường quyết dẹp lớp hệ B. Tôi đọc đi đọc lại thông báo cả chục lần, vẫn không tin vào mắt mình. Giá hôm đó trời mưa hay nổi gió để tôi có lý do đổ thừa mắt ướt. Đằng này, trời vẫn đẹp, người và xe vẫn nối đuôi nhau nhộn nhịp, sao lòng tôi như có cơn bão nặng nề vừa kéo qua quăng quật, tàn phá hết tất cả. Tôi thất thểu đi như tàu mất phương hướng trên biển. Mây tan thì hửng nắng hay bởi năng lượng của tuổi trẻ đủ sức chữa lành mọi vết thương? Niềm tin trong tôi thôi thúc, rằng, tôi sẽ làm được, chỉ cần tôi không ngừng cố gắng. Tôi lại lò dò tới trường, nghe ngóng, xem các anh chị tập. 

Chị Mỹ Uyên, anh Hữu Châu thương cái hột mít nhiệt tình, mê nghề nên kêu về nhà ở, đi diễn thì dắt theo, giới thiệu chỗ này chỗ kia. Sự lì lợm và tự tin của tôi còn được thầy Công Ninh, anh Thành Hội cảm động và tạo điều kiện. Tôi không ngại mình nhỏ bé, xấu xí, hễ có cơ hội nào được đứng sân khấu là tôi nắm lấy. Ai kêu gì cũng đóng, vai phụ, vai dàn bao, ai chê đều có cái hột mít sẵn sàng. Bi hài, khóc lóc, gây cười, kiểu nào nó cũng chẳng nề hà xấu xí, gian khổ. Nhờ chịu khó tìm tòi, diễn vai sau không lặp lại vai trước, tôi trụ được với nghề và bắt đầu được khán giả nhớ mặt biết tên khi về sân khấu kịch Phú Nhuận - ngôi nhà thứ hai của tôi bây giờ.

Phải chi cuộc đời mình được bình yên, che chở hoài vậy! Ai cũng cần phải va đập để trưởng thành. Song có những va đập tôi thầm ước nó chưa bao giờ xảy ra. Có những ngày ngồi tới đâu nước mắt rớt tới đó. Suy sụp tới mức không bò dậy được. Nỗi buồn không cất thành lời, chẳng vang thành tiếng, trĩu nặng vác mình đi trốn, bỏ mặc mình chìm sâu trong đó, chẳng buồn ngóc đầu lên. Bao quanh mình là nước mắt. Có những lúc bừng tỉnh, ý thức mình cần phải bước ra, thẫn thờ ngồi góc quán quen. Nỗi buồn như khói lên cao, vô hình, không tụ cũng không tan. Đôi khi, niềm tin vào lòng người đổ vỡ, lửa nghề nguội lạnh, áp lực từ đời sống áo cơm ập tới cùng một lúc, chống chọi không nổi, tôi có ý nghĩ đi đâu đó thật xa, nơi không ai có thể tìm thấy mình, như thể mình chưa từng hiện hữu trong cuộc sống này…

Tôi xách ba lô lên đi thật. Tự nghĩ, ai bảo những đứa hay rong ruổi là những đứa phơi phới, không biết buồn? Chính những chuyến đi đó giúp tôi tìm được cân bằng cho tâm hồn mình. Có lẽ tại số tôi đa đoan, sinh nhằm ngày trời mưa nổi nước. Mẹ biết tôi buồn nhiều dẫu tôi lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng, dửng dưng nên mỗi lần tôi về, mẹ thường vuốt tóc tôi, mắt rơm rớm xa xót: “Tại hồi xưa mẹ nghèo quá nên con gái gánh nước, nuôi heo, cực riết không được cao ráo như người ta!”.

Kim Huyền trong vai Duyên - vở Người đàn bà uống rượu.
Kim Huyền trong vai Duyên - vở Người đàn bà uống rượu.

3. Thành phố cũng như tôi, ngày đêm vẫn miệt mài dù mưa hay nắng. Vẫn phải tự nuôi lấy mình, vẫn phải tự ủi an, ru lòng qua những cơn mưa tầm tã. Có lần, tôi đi quay ở tỉnh chạy về cho kịp giờ diễn ở sân khấu. Mưa xối xả, định tấp vô đâu đó trú đỡ mà ngó đồng hồ, liệu không kịp giờ diễn, đành chạy luôn! Người tôi ướt như chuột, hai tay rút lại. Đường mênh mông nước là nước. Chạy sát lề đường chẳng khác nào lội chỗ trũng, không khéo cả người cả xe bị nước cuốn trôi mất. Chạy lên vỉa hè thì sợ sụt cống vì trời mưa người ta hay mở nắp hố ga cho nước rút nhanh. Vậy là, tôi chạy ra giữa đường, đi vào làn xe ôtô. 

Mưa càng ngày càng lớn, mỗi lần ôtô chạy qua là bao nhiêu nước dưới đường hắt hết lên người. Tôi vốn thấp nên phải há miệng ra thở, nước bay luôn vào cổ họng. Tôi không biết hôm đó bao nhiêu nước mắt hòa lẫn nước mưa. Tôi thấy thương thân mình. Tôi thấy sao mình bất lực, nhỏ bé và cô đơn đến như vậy. 

Hôm đó, tôi diễn hài, vẽ râu ria xong mà tâm trạng còn nhấp nhỏm trên con đường mù mưa. Tôi động viên mình bằng hình chụp tự sướng, viết vài câu sến sến trên facebook. Bạn bè động viên: “Ráng lên, đừng buồn nữa Huyền nha!” Nghĩ, mình viết vui vậy mà sao ai đọc cũng buồn? Như cái miệng tôi, ai cũng bảo hễ cười là tươi roi rói mà đôi mắt thì cứ vời vợi. Hay tại màu buồn đã nhuộm tím lòng mình, tan tác những chiều mưa?

Anh em, bạn bè vẫn nhắc chừng, cũng phải tính chuyện chồng con, tuổi này rồi… Biết là làm sao được, khi tính cách mỗi người thành hình sau những biến động. Chẳng ai muốn đời sống lặng yên đến nhợt nhạt song những giấc mơ dở dang khiến người ta dè chừng, sợ sệt. Ba mươi mấy tuổi, tôi mới say đắm một người. Người ta cũng yêu tôi, thậm chí còn thương tôi hơn bản thân họ. 2 năm cho một mối tình, đôi khi ngẫm lại thấy mọi thứ mong manh, mờ ảo quá. Tôi sợ tình yêu không đủ lớn để đi qua giông bão. Tôi sợ những đổ vỡ, rạn nứt mà bạn bè tôi đang trải. Tôi sợ người ta đau buồn trước những lần dậy sóng trong lòng tôi. Tôi sợ nước mắt lẻ loi, không người vỗ về, ủi an của những đứa trẻ. 

Có giấc mơ nào đơm hoa khi nỗi sợ thường trực? Tôi tin, vẫn có những trái tim đủ lớn của những người đàn ông để chở che, xoa dịu nỗi đau trong lòng người phụ nữ. Chỉ là, tôi không muốn nhìn thấy những nét mệt mỏi hằn lên đôi mắt người tôi yêu. Người tử tế luôn xứng đáng có được hạnh phúc. Hà cớ gì để họ phải dằn xé theo mình? Tôi khép lòng như người ta chặn hết mọi cánh cửa, sợ gió lạnh của những cơn mưa ngoài kia len vào…

Những cơn mưa, hơn bao giờ hết khiến tôi ù chạy về nhà, sà vào lòng mẹ, nghe hơi thở ấm áp tỏa ra từ chiếc áo nâu thơm mùi nắng. Những cơn mưa Sài Gòn ào ào mà trống trải. Chỉ còn tôi và con phố ngập nước tựa nương vào nhau. Vẫn phải mưu sinh, vẫn phải tự ủi an…

Hoàng Linh Lan

Các tin khác

Dấu ấn Hồ Thiệu Trị

Dấu ấn Hồ Thiệu Trị

Lần đầu trở về Việt Nam sau gần 20 năm định cư ở Pháp, kiến trúc sư (KTS) Hồ Thiệu Trị đã tạo ra tiếng vang với công trình trùng tu Nhà hát lớn Hà Nội (1995-1997). Trong khoảng 3 thập niên vừa qua, ông và cộng sự đã có nhiều công trình với phong cách kiến trúc đặc trưng, giàu tính thẩm mỹ trên mảnh đất hình chữ S.

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước: "Tác phẩm là điều còn lại cuối cùng"

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước: "Tác phẩm là điều còn lại cuối cùng"

Cũng phải vài lần hẹn, tôi mới gặp được Trung tướng, nhà văn Hữu Ước. Đã hơn 10 năm rời vị trí Tổng Biên tập Báo Công an nhân dân, An ninh thế giới, Văn nghệ công an, nhưng giờ đây, ông vẫn luôn bận rộn với công việc của Chủ tịch Chi hội Nhà văn Công an và sáng tác văn chương, hội họa.

"Hà Nội 1987" và hành trình của một người Pháp

"Hà Nội 1987" và hành trình của một người Pháp

Trong gần 4 thập niên, Việt Nam không chỉ là bối cảnh sáng tác, mà dần trở thành một phần đời sống tinh thần của nhiếp ảnh gia Jean-Charles Sarrazin. Cuốn sách ảnh "Hà Nội 1987", ra mắt cuối năm 2025, đã khơi lại dòng ký ức, đưa người đọc trở về những ngày đầu ông gắn bó với mảnh đất này.

Ở lại với A Lưới

Ở lại với A Lưới

Miền rừng A Lưới không phải là nơi người ta đến để tìm những điều vĩ đại. Nó lặng lẽ, kín kẽ, giữ người bằng những điều rất nhỏ. Những con đường đất còn ẩm sau mưa, bóng tối xuống sớm hơn giờ quen thuộc, hay ánh mắt trẻ con nhìn người lớn không dè chừng.

Nhà văn Vũ Liêm: Chẳng có tội ác nào là ngẫu nhiên

Nhà văn Vũ Liêm: Chẳng có tội ác nào là ngẫu nhiên

Viết về tội ác không chỉ là tái hiện hành vi phạm pháp, mà là đối diện với những vùng xám của quyền lực, trí tuệ và nhân tâm. Trong cuộc đối thoại thẳng thắn này, nhà văn - Trung tá Vũ Liêm nhìn lại tiểu thuyết “Tội ác sau khe cửa” như một thử nghiệm nhiều tham vọng, đó là truy nguyên động cơ phạm tội, đặt người sáng tạo trước giới hạn đạo đức của chính mình, và phơi bày những ranh giới mong manh giữa tưởng tượng nghệ thuật, nghiệp vụ điều tra và đời sống thật.

Đất lành của người cựu tù chính trị Côn Đảo

Đất lành của người cựu tù chính trị Côn Đảo

Nhớ về quãng thời gian “tòng phu” ra Côn Đảo, bà Tư rổn rảng: Năm 1981 cô ra đây theo ổng thì có một đứa con trai rồi, tên là Thọ, sinh năm 1977; hiện nay là bác sĩ bệnh viện đặc khu Côn Đảo. Năm 1982, sinh con trai thứ hai là Nghiệp, năm 1983 thì sinh một cô con gái. Đến giờ các con cũng lập gia đình, sinh sống gần đây. Cô chú có 6 đứa cháu nội ngoại. Vậy là nhà cô đến giờ có ba đời ở Côn Đảo rồi đó.

Cỏ xanh trên vết xước chiến tranh

Cỏ xanh trên vết xước chiến tranh

"Cỏ xanh đời thép"của Tống Phước Bảo, viết về nữ điệp báo Nguyễn Thị Thảo - Sáu Thảo, là cuốn sách cố gắng trả lại hơi ấm của người, cho một thân phận đã đi qua chiến tranh như một ngọn cỏ mọc trên vùng đất nhiều lần cháy rụi. Từ giọt nước mắt của biên tập viên đầu tiên đọc bản thảo, cho đến những đêm tác giả bật băng ghi âm, ngồi một mình với lời kể của cô Sáu, cuốn sách được sinh ra trong thứ thinh lặng rất dài, rất sâu.

Phía sau sự sụp đổ của “Đế chế Diddy”

Phía sau sự sụp đổ của “Đế chế Diddy”

Từng là ông trùm hip-hop, tài sản tỷ đô, tiệc tùng cùng sao hạng A, và rồi một ngày, tất cả sụp đổ, không phải vì một bản nhạc dở, mà vì những bí mật đen tối giấu kín suốt 4 thập kỷ. Đó là Sean "Diddy" Combs, người từng được ca tụng như "biểu tượng sống của giấc mơ Mỹ", nay đang là phạm nhân số 45388-509 ở nhà tù liên bang Fort Dix, New Jersey (Mỹ). Diddy đã tự hủy bằng những bí mật mà chính anh ta tạo ra. Đó không chỉ là việc một cá nhân sa ngã, mà là lời cảnh tỉnh cho cả Hollywood, nơi công lý thường chỉ lên tiếng sau khi nhạc đã tắt.

Nhà văn Tô Giang: 30 tháng tù, những trang viết đau đớn và giải thưởng văn chương

Nhà văn Tô Giang: 30 tháng tù, những trang viết đau đớn và giải thưởng văn chương

Có những câu chuyện mà nếu chỉ đọc lướt, người ta dễ tưởng đó là kịch bản của một bộ phim tội phạm xuyên biên giới: một nhà báo trẻ rời quê hương với khát vọng đổi đời, rồi trượt dài vào những căn nhà trồng cần sa trên đất Úc và kết thúc bằng bản án lặng lẽ sau song sắt. Nhưng ở Tô Giang, bóng tối không phải dấu chấm hết.

Nhà khoa học nặng lòng với quê hương

Nhà khoa học nặng lòng với quê hương

Ở tuổi gần 90, GS Trần Thanh Vân vẫn minh mẫn và mang nhiều tâm huyết với sự nghiệp khoa học của nước nhà. Hơn 30 năm trước, dù có một sự nghiệp đồ sộ và danh tiếng trong giới nghiên cứu khoa học thế giới, GS Trần Thanh Vân cùng vợ vẫn chọn quay về Việt Nam khi đó còn rất nhiều khó khăn để cống hiến.

Tái sinh kỳ diệu nhờ phục hồi chức năng

Tái sinh kỳ diệu nhờ phục hồi chức năng

Có nhiều trường hợp vì di chứng của tai nạn thương tích, đột quỵ, bệnh mãn tính… khiến cuộc đời họ những tưởng sẽ phải gắn chặt với xe lăn, giường bệnh, chịu cảnh tàn phế. Nhưng điều trị phục hồi chức năng (PHCN) đã giúp họ có được sự tái sinh kỳ diệu.

Ai là nguyên mẫu nhân vật trong bài hát “Hành quân xa”

Ai là nguyên mẫu nhân vật trong bài hát “Hành quân xa”

Hành quân xa dẫu qua nhiều gian khổ/ Vai vác nặng ta đã đổ mồ hôi/ Mắt ta sáng, chí căm thù, bảo vệ đồng quê ta tiến bước/ Đời chúng ta, đâu có giặc là ta cứ đi”… Ca từ giản dị, ngắn gọn, nhịp điệu tựa như bước chân đầy khí thế xung trận trong bài hát “Hành quân xa” do nhạc sĩ Đỗ Nhuận sáng tác năm 1953 đã trở thành hành khúc của người lính trong những năm kháng chiến chống Pháp.

Chuyện nghề của một xạ thủ bắn tỉa quốc tế

Chuyện nghề của một xạ thủ bắn tỉa quốc tế

Tham gia Đội tuyển Bộ Công an tại cuộc thi bắn tỉa quốc tế “Phong Nhẫn 2025”, Trung đoàn Đặc nhiệm - Bộ Tư lệnh Cảnh vệ đóng góp 2 xạ thủ chủ lực thi đấu chính thức là Thiếu tá Phạm Hùng Trường và Đại úy Lê Văn Phương đã xuất sắc giành Huy chương vàng nội dung thi đấu đồng đội, phối hợp tác chiến.

NSND Phạm Thị Thành: Hoa hướng dương đã đi về phía mặt trời

NSND Phạm Thị Thành: Hoa hướng dương đã đi về phía mặt trời

Tôi vẫn gọi NSND Phạm Thị Thành là một bông hoa hướng dương, bởi bà đã sống một cuộc đời rực rỡ, tận hiến cho sân khấu - nghệ thuật nước nhà. Bà là một nữ đạo diễn đầu tiên của sân khấu Việt Nam đương đại. NSND Phạm Thị Thành đã trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 84, nhưng ánh hào quang bà để lại trên bầu trời sân khấu - nghệ thuật nước nhà sẽ vẫn còn…

“Chiến trường và quê hương” của lão tướng U100

“Chiến trường và quê hương” của lão tướng U100

95 tuổi đời, 75 tuổi Đảng, Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Lai vẫn khỏe mạnh. Giọng nói sang sảng, tinh thần mẫn tiệp, chân bước chậm nhưng vững chãi, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, tham gia nhiều sự kiện, hội thảo do Bộ Công an tổ chức.

Robert Redford: Người định hình Hollywood

Robert Redford: Người định hình Hollywood

Ngày 16/9, đạo diễn kiêm diễn viên nổi tiếng người Mỹ Robert Redford đã qua đời ở tuổi 89 khi đang ngủ tại nhà riêng trên dãy núi Utah. Redford là "gã khổng lồ của điện ảnh Mỹ" và đã góp phần định hình Hollywood thập niên 1970 khi đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy nền điện ảnh độc lập Mỹ khi đồng sáng lập Liên hoan phim Sundance - bệ phóng cho nhiều bộ phim nổi tiếng.

Nhạc sĩ Dương Thụ: Những giấc mơ dài

Nhạc sĩ Dương Thụ: Những giấc mơ dài

Ông là một trong 4 gương mặt của “Bộ tứ sông Hồng”, cùng với nhạc sĩ Trần Tiến, nhạc sĩ Phó Đức Phương, nhạc sĩ Nguyễn Cường làm nên diện mạo của âm nhạc Việt Nam thập niên 90.