Vào một ngày thứ bảy, Cục trưởng Hạ gọi điện rủ cậu Trịnh, Chánh Văn phòng cơ quan đến nhà câu cá: "Lần này chúng ta khỏi phải đi đâu xa xôi, cứ ở nhà tôi mà câu vô tư". Trịnh ngẩn người ra, hỏi: "Gì cơ ạ? Câu ở nhà anh á?". Thế rồi Trịnh vội vàng phi xe đến nhà Cục trưởng Hạ. Đến nhà sếp, Trịnh thấy sếp đang ngồi trên chiếc ghế đặt ở ban công tầng hai, bên cạnh có chiếc cần câu thả xuống cái hồ cá dưới nhà. Lưỡi câu chưa chạm tới nước cá đã thi nhau nhảy lên đớp.
Trịnh cười xun xoe: "Sếp tiện quá còn gì, chẳng phải đi đâu vẫn giải sầu tốt." Cục trưởng Hạ thực thà nói: "Cậu Trịnh này, tôi đường đường là Cục trưởng, còn cậu cũng là cán bộ lãnh đạo, chúng ta cứ kéo nhau đi ra ngoài sẽ khiến mọi người phải vất vả. Thực sự là cái tôi thích không phải là cá mà là hồ, cậu hiểu không? Chúng ta không thể làm hỏng hình ảnh của mình vì những con cá? Sau này tôi cứ mua cá về nuôi trong hồ, còn cậu khi nào thấy ngứa ngáy chân tay thì cứ đến nhà tôi mà câu?".
Hôm ấy, Trịnh câu được đầy một túi lưới cá. Trịnh hỏi: "Sếp ơi túi nhiều cá quá rồi, hay là thả hết xuống hồ nhé, hay là cho vào bếp xử lý?". Cục trưởng Hạ cười nói: "Cá trúng mồi sống làm sao nổi mà thả xuống hồ? Cậu xách về nhà mà ăn". Trịnh ngại ngùng nói: "Cá đắt như thế, cả túi cá đến cả triệu bạc sếp ạ". Cục trưởng Hạ lại cười nói: "Ôi dào, chỗ anh em cả có gì đâu, cũng chỉ là vài con cá thôi mà". Trịnh lúng túng một hồi rồi cầm túi cá ra về.
Chủ nhật tuần sau Trịnh lại đến nhà sếp Hạ câu cá. Cũng vẫn thế, câu được một chốc đã được một túi cá đầy ự. Sếp Hạ lại bảo Trịnh mang cá về nhà. Trước khi về, Trịnh rút khỏi túi một chiếc phong bao nho nhỏ nhét vào túi sếp. Cục trưởng Hạ ngăn lại và nói: "Này cậu, cậu làm thế có ý gì?". Trịnh nói: "Sếp toàn phải mua cá về thả, cá lại đắt nữa chứ. Lần trước em đã cầm không rồi mà. Hơn nữa có đi câu ở ngoài em cũng phải bỏ tiền ra chứ". Cục trưởng nghe tới đó không… giằng co nữa. Trịnh hớn hở cầm túi cá ra về.
Sau này, người đến nhà sếp Hạ câu cá ngày càng đông, mà toàn những người đến nhờ vả sếp. Ban công tầng hai vốn chẳng rộng rãi gì, giờ thêm đống người chen chúc càng chật chội. Dù vậy, nhưng ai ai cũng hớn hở, người hút thuốc, người nói chuyện, người uống trà... Ai đến muộn thì đành phải ngồi chờ ở phòng khách tầng một.
Vài năm sau, sếp Hạ bị cách chức vì dính dáng đến một vụ ăn đút lót. Cuối tuần chẳng còn khách nào đến nhà sếp nữa. Ban công tầng hai bỗng trở nên rộng thênh thang, cần câu bị bỏ xó một chỗ bám đầy bụi. Hồ cá không còn cá nữa, giờ thành một hồ nước tù, bốc mùi tanh ngòm.
Một chủ nhật nọ, ông Hạ đang ngồi thần người ra nhìn hồ cá thì chuông điện thoại reo vang. Đó là điện thoại của cậu Trịnh. Cậu Trịnh giờ đây đang ngồi ở vị trí của ông Hạ trước kia. Ông Hạ nói: "Trịnh à, ấy quên, rất xin lỗi anh, Cục trưởng Trịnh đấy ạ, sếp gọi có việc gì thế?". Đầu dây bên kia, sếp Trịnh nói: "Anh Hạ đấy à, xin cho hỏi cậu cả nhà mình có nhà không?". "Cậu cả nhà mình" - tức con trai ông Hạ giờ đang là "lính" của sếp Trịnh.
Ông Hạ vội cười nói: "Cháu nó không có nhà ạ". Sếp Trịnh ngần ngừ đôi giây rồi nói: "Việc cũng không có gì, chỉ là muốn rủ cậu cả đến nhà tôi câu cá". Ông Hạ ngẩn người ra một lát và nói: "Gì cơ? Câu cá ở nhà sếp á?". "Đúng thế, chẳng phải là tốt lắm sao?" - Sếp Trịnh hỏi lại. Ông Hạ vội cười trừ rồi nói: "À không, tốt lắm chứ, nếu sếp không chê thì tôi đến nhà sếp câu được không?". Sếp Trịnh nói: "Được sếp cũ đến thì còn gì bằng!".
Ông Hạ gác điện thoại, cầm túi cần câu lên đi thẳng. Nhưng đến cửa như quên cái gì đó vội vàng quay vào, hóa ra là quên chiếc phong bì