Ngay từ bé cậu đã không có mẹ, nhưng cậu không thiếu sự dịu êm ấm áp. Một cặp mắt nhỏ ti hí ấm áp không bao giờ xa rời cậu. Có những buổi trưa hè, trong sân, cậu cầm một cây que xiên những bông hoa ngô đồng hình loa kèn màu tím. Bố cậu kéo một chiếc ghế mây ngồi dưới cây ngô đồng, cặp mắt nhỏ lim dim như đang ngủ. Cậu rón rén đến gần bố, cầm chuỗi hoa ngô đồng chọc vào sống mũi bố. Bố không những né được, lại còn giơ tay tóm bắt cậu một cách dễ dàng. Cậu thấy lạ, rõ ràng mắt bố cậu đang lim dim nhắm ngủ, tại sao lại bắt chính xác thế? Bố cậu nheo mắt bảo: "Thằng ngố ạ, đừng quên, đây là mắt của bố con, con muốn làm gì đều lọt trong cặp mắt này". Từ đó trở đi, cậu cảm thấy cặp mắt nhỏ ti hí của bố thần kỳ vô cùng.
Tuy không có mẹ, nhưng cậu được yêu gấp đôi từ bố. Trong con mắt của bạn học, cậu là một đứa con hạnh phúc nhất trên đời.
Nhưng bắt đầu từ năm học phổ thông cơ sở đã thay đổi tất cả. Bố cậu đã trở thành thầy giáo thể dục kiêm chủ nhiệm lớp. Cơm canh trong nhà trường cậu ăn không quen, bố cứ bắt cậu phải ăn.
- Không ăn hả? Không được!
Bố cậu trợn tròn cặp mắt nhỏ. Từ đó trở đi cậu bắt đầu ớn ghét cặp mắt nhỏ của bố.
Học kỳ đầu của năm lớp chín, cậu bắt đầu lén lút xem mạng Internet. Một lần hai lần... không ngờ, cậu đã đâm mê lên mạng không thể dứt ra nổi. Lần đầu tiên cậu trông thấy cặp mắt nhỏ của bố như chuông đồng trợn tròn nhìn cậu ở cửa quán internet. Mấy lần bố cậu vung cao bàn tay, nhưng cuối cùng đều bỏ xuống trong một tiếng thở dài.
Một buổi tối, bố cậu vừa bước chân ra khỏi nhà thì cậu đã vội lỉnh đến quán Internet gần đó. Khi cậu cắm đầu cắm cổ lao sang bên kia đường cái, thì một chiếc xe con phóng như bay. Cậu sợ rúm người. Giữa lúc ấy có người ở sau lưng đẩy mạnh cậu một cái...
Khi cậu tỉnh lại đã một tuần trôi qua. Cậu không trông thấy bố đâu. Bên cạnh chỉ có người bạn thân của bố là bác Lý ở bệnh viện thị trấn.
Từ bác Lý cậu được biết, một mắt cậu bị thương, trước đây hai hôm vừa làm xong phẫu thuật ghép giác mạc.
Cậu nhớ lại giây lát khi bị xe đâm, nếu không có ai đó đẩy một cái, chắc chắn cậu đã toi mạng. Cậu rất biết ơn người đã đẩy cậu và người đã hiến cho cậu giác mạc.
Cậu rất muốn bố cậu ở bên cạnh dẫn cậu đi cảm ơn hai vị hảo tâm.
Cậu cứ vặn hỏi bác Lý bố cậu đâu. Im lặng hồi lâu, bác Lý cho cậu biết, bố cậu hôm qua vừa đi công tác xa, trước khi đi nhờ bác Lý chăm nom cậu. Cậu không vặn hỏi, lòng đầy bất mãn và căm ghét bố.
Một tháng sau cậu ra viện, nhưng vẫn không nhìn thấy bố.
Cậu van nài bác Lý khẩn trương tìm hai người đã cứu mạng và mắt cậu, để cậu cảm ơn họ.
Mắt bác Lý đỏ hoe: "Khỏi cần tìm cháu ạ, hai người cứu cháu là một người. Chính là bố cháu".
Bây giờ cậu mới biết, trong giây phút nguy nan, bố cậu đã đẩy cậu… Nhưng ông bị thương nặng. Một ngày trước khi cậu tỉnh lại, bố cậu làm xong phẫu thuật ghép giác mạc cho con thì qua đời.
- Ông ấy là bố nuôi, không phải bố đẻ cháu. Mùa đông năm nào, bố nuôi cháu nhặt được cháu bị bỏ rơi trên đường cái. Lúc bấy giờ cháu đang thoi thóp. Bố nuôi cháu đã tiếp cho cháu một lít máu tươi mới cứu sống được cháu... Bố cháu bế cháu về nhà nuôi... Vì cháu, bố nuôi cháu đã sống độc thân cả đời.
- Cháu còi cọc ốm yếu luôn. Sau khi lên học phổ thông cơ sở, bác khuyên bố cháu không nên nuông chiều cháu quá...
Bác Lý còn đang nói, nước mắt cậu đã giàn giụa. Cậu nức nở khóc không thành tiếng.
Bây giờ cậu đã trở thành người lớn. Cậu cảm thấy không cô độc, bởi vì luôn luôn có cặp mắt nhỏ ti hí lẳng lặng chăm chú dõi theo cậu, sưởi ấm cậu