Biển thứ nhất của đời tôi

Tuy sinh ra ở Hà Nội nhưng vì yêu biển, nên ngôi nhà đầu tiên tôi nhớ là ở Rừng Thông của Sầm Sơn…

Một con đường mòn dẫn ra bãi biển cát trắng trải dài, cỏ hai bên vệ đường cao nghiêng ngả đâm cả vào bắp vế, quả thông rơi rụng, rồi đến cát mịn nguyên trinh những hình uốn lượn lăn tăn đều đặn mà gió biển hay nước thủy triều rút đi đêm qua vẫn còn để lại những hình kỷ hà độc đáo, không một bàn tay nhân tạo nào có thể làm nổi. Bãi cát sáng sớm vắng và rộng đến nỗi không ai có thể xéo nát hết những đường uốn lượn lăn tăn hệt như mặt nước biển khi trời yên sóng lặng, những ngày ấy… Lớn hơn, bắt đầu hiểu được thế giới xung quanh, tôi thấy năm nào ba tôi cũng mang cả nhà ra biển Sầm Sơn, thuê biệt thự, ở liền ba tháng hè. Mà Sầm Sơn lúc ấy là thuộc loại biển đẹp nhất của miền Bắc.

Sau 1946, không còn lại gì của Sầm Sơn thuở ấy. 1955, giải phóng miền Bắc, tôi mới có biển. Tôi tức tốc chạy về chốn xưa. Những cái móng nền tòa biệt thự rất đẹp ở vị trí cao nhất vừa xây xong trên núi Độc Cước, nơi cao nhất nhìn ra biển có gắn bảng tên Villa Maiténa, chủ Tây chưa kịp đến ở, đã bị dân địa phương đào đến tận móng, dẫu nó được xây bằng đá tảng, cắm sâu xuống lòng đất đến cả vài ba mét, do địa thế phải hứng những cơn bão lớn nhất. Nhờ thực hiện “tiêu thổ kháng chiến”, dân địa phương đã lấy hết vật liệu của những biệt thự vô chủ để về xây cái nhà ngói của họ. Họ đã làm cần mẫn cái việc của “dã tràng xe cát biển Đông”, nhưng kết quả ngược lại, rất mỹ mãn, không hề “nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì”… 

Có lần, ba tôi đã thuê được biệt thự Nghiêm Bằng, nhìn xế ra biển. Tôi chỉ còn nhận ra chốn cũ nhờ một cái mốc còn nguyên vẹn: đó là nhà Thờ Xứ của làng đạo. Và câu hát cũ lại vang lên: “Mon amour, je revois ton visage/ Un vieux bourg, un clocher du village…” (Người yêu của tôi ơi, tôi nhìn thấy lại gương mặt em (anh)/ Một thị trấn xưa cũ, cái chuông nhà thờ).

Biển Sầm Sơn, biển thứ nhất của đời tôi. Ba ngồi đọc sách, dẫn cả nhà đi tắm biển ngày hai lần, lúc mẹ tôi còn trẻ, mẹ cũng đi cùng. Sau này, mẹ chỉ ở nhà nấu những bữa cơm thanh đạm nhưng rất ngon, thức ăn biển lại tươi và rẻ. Sau túp lều mái cọ mà tôi nhớ nhớ quên quên, là một biệt thự vừa mới xây xong mang tên ông chủ của nó, một người bạn của ba tôi, là Hường Trâm. Lẽ ra nó phải tên là Tường Vi mới phải, vì vườn nhà trồng đầy tường vi, màu hồng nhạt hoặc lục phớt. Có nhà tắm nhưng chúng tôi thích tắm lại bằng nước giếng mát lạnh sau khi đi biển về. Lúc ấy tôi đã có em trai là thằng Hoàng, nó thích vẽ, cầm bút vẽ chi chít nguệch ngoạc hết các bức tường trong phòng khách mới khánh thành! Ba tôi có rất nhiều bạn ở Sầm Sơn: ông Hường Trâm là “chủ dây thép” (hồi ấy người ta gọi sếp của trạm bưu điện như vậy). 

Tác giả và các con trên bãi biển Sầm Sơn. (Ảnh chụp năm 1962).
Tác giả và các con trên bãi biển Sầm Sơn. (Ảnh chụp năm 1962).

Ông ở ngôi nhà xây cho trạm Sầm Sơn, ngay trên con đường  chính từ Thanh Hóa dẫn ra Sầm Sơn, trực diện với biển. Còn ba tôi thì khỏi phải đợi phong trào “Vui vẻ trẻ trung” do thực dân Pháp đề xướng. Cậu bé họ Đặng ở quê Lương Điền suốt ngày ngụp lặn, bơi trong bao nhiêu khe sâu nhất: Khe Tro Ngọn, Khe Cờn Sanh… Những cái tên với tôi nghe xa lạ như tiếng nước ngoài, vậy mà mắt ba tôi vẫn sáng lên khi nhớ tới tuổi trẻ và quê hương.

Tôi còn nhớ cả một nơi lâu nhất, không có biển gắn Villa…, vốn là nhà của một viên phó lý tại địa phương. Ở đó, chúng tôi vẫn rất hạnh phúc với những bữa ăn đạm bạc. Ngày mưa bão, mẹ đã trữ sẵn các loại cá cơm phơi khô để rang với mỡ, nước mắm, tỏi, đường thơm lừng (thế mà giờ đây đã thành đặc sản đóng hộp bán sẵn ở các siêu thị lớn đấy)! Bí bầu treo lủng lẳng: miền biển những ngày này rất hiếm rau. Mẹ còn đi buôn đường ta ở chợ Thanh. 

Chúng tôi nhai rau ráu, thấy thơm hơn đường Tây, đặc biệt là loại đường phổi được gọi là đường chuông, vì không hiểu sao nó lại được đúc trong khuôn giống như những cái chuông lớn. Ba tôi rất khó tính trong ẩm thực, nhưng vật liệu tầm thường nhất - trong những ngày ba tôi không làm ra nhiều tiền - qua tay mẹ cũng thành một món ngon. Ba tôi nghiêm khắc; ngược lại, mẹ tôi rất hiền.

Mẹ gánh việc nội trợ, còn cả mấy chị em, ngoài việc học hành (trừ tôi), tắm biển, đi chơi, cứ về đến nhà là mỗi người một cuốn sách. Quả là nhờ kho sách của ba tôi mà chúng tôi trở thành nghiện đọc sách. Nay chị cả tôi đã gần chín mươi, tâm trí lãng đãng, nhưng vẫn ngồi giữa một đống sách suốt ngày. 

Rồi khi Sầm Sơn trở nên vắng vẻ, vào những năm 1944 - 1945, ba tôi thuê được một cái biệt thự khá đẹp, với giá rẻ, mang tên chẳng hay tí nào, chỉ là tên ông chủ: Trần Quang Đoan. Đó là những năm xảy ra nạn đói Ất Dậu, năm mà ở Hà Nội, Văn Cao viết bài thơ (hình như lúc ấy ông sống ở một căn gác xép phố Khâm Thiên - phố tập trung những “nhà thổ” - bây giờ ta không có những nhà của gái điếm công khai nữa) : “Chiếc xe xác đi qua phường Dạ Lạc…”. Còn ở Sầm Sơn, dân đánh cá ăn với khoai lang, nên cũng không đến nỗi đói.

Một hôm, đi tắm về, tôi thấy mọi người ở trên ban công biệt thự một tầng, nó vẫn có ban công rất rộng, như một cái sân, và có hành lang xung quanh, đúng theo kiểu kiến trúc thời Tây. Ở Sầm Sơn biệt thự nào cũng xây trên móng bằng đá rất chắc, nền rất cao dù là nhà chỉ có một tầng. Người lớn huơ lên tờ báo: Cách mạng thành công rồi! Tây cút về nước! Lãnh đạo cách mạng là Hồ Chí Minh! Tôi cầm tờ báo xem: Cụ Hồ Chí Minh có râu, lúc ấy mới 50 tuổi đã được gọi là Cụ! Tôi hình dung lãnh tụ phải trẻ và đẹp, có gương mặt u uất của tráng sĩ “một ra đi là không trở về…”. Thế là nhà tôi chuẩn bị về Hà Nội, còn ba tôi thì có xe ôtô đón cùng hai chị lớn về trước, sau này Bác Hồ mời ba tôi làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục cho đến khi thành lập chính phủ mới, ba tôi xin từ chức vì không quen làm lãnh đạo.

Tất cả thời gian ở Sầm Sơn, tôi chỉ nhớ lại những cuộc đi tắm biển và đi chơi. Và ngôi nhà tôi nhớ nhất lại không phải là biệt thự đẹp nhất, mà là nhà cho thuê không có tên, nhưng có hành lang như biệt thự, của ông phó lý đã kể trên. Chúng tôi đặt tên là “Biệt thự phó Lào”. (Lào là tên con gái cả của ông - ở địa phương người ta gọi tên không theo tên tục mà gọi tên bố mẹ theo tên người con cả). 

Đã lấy chồng, chị Lào vẫn luôn ghé qua nhà, mang rượu làm quà cho bố, có lẽ vì nhà chồng chị cũng khá giả. Cao lớn mà dáng đi vẫn uyển chuyển trong cái váy đen rộng dài chấm mắt cá, da ngăm đen, đôi mắt to buồn và hơi hoang dại. Ông bố nát rượu, chồng cũng nát rượu, mỗi lần về thăm nhà lại thấy ông bố say đứ đừ, nhưng vẫn đủ sức kéo lê tóc vợ trên đường, đánh vợ cả, trong khi bà vợ hai xấu xí rỗ hoa đôi khi lại được ông chia cho một chén hạt mít rượu trắng, có lẽ vì trẻ hơn bà. Cảnh ấy có diễn ra ở nhà chị Lào, người phụ nữ trẻ buồn bã kia hay không? Thế mà nghĩa vụ làm con vẫn khiến chị mang rượu về nhà, để chứng kiến mẹ mình (bà cả) bị đánh đập tàn nhẫn, bỏ mặc ngoài đường. Mọi người chỉ dám chờ lúc ông Phó lăn quay ra ngáy khò khò, mới khiêng bà cả về.

Tất nhiên, tôi giữ mãi kỉ niệm đẹp về ngôi nhà kia không phải vì chuyện ấy. Mà trước hết vì vẻ đẹp của ruộng đồng thoáng đãng bao quanh nó. Đứng ở hành lang phía sau, có thể thấy toàn bộ núi Người đàn bà chết đuối, không bị vướng bởi nhà cửa, vật cản nào. Không khí ở đó trong suốt đến nỗi - dù khoảng cách có thể đến 1km, tôi và chị Hà có lần đã nhìn thấy một đôi trăn múa dưới chân núi. 

Và còn một hình ảnh nữa: cậu bé láng giềng mặc cái áo ca rô đỏ mà chúng tôi chỉ biết tên “Mi - a” qua cách gọi lạ lùng của ông bố. Ông thuê cái nhà chỉ có một phòng lớn, chúng tôi muốn sang sân sau nhà ông chỉ việc đi trên một cái móng nhà (chắc ông Phó còn định xây thêm phòng nối liền hai nhà), dưới là vuông lúa hãy còn xanh hoặc chín vàng. Ông hay đẩy cậu bé láng giềng bằng một chiếc xe đẩy trẻ con loại to (thật ra đứng lên thì cậu cũng đã là 1 thiếu niên) ra cái sân sau bằng bê - tông, rồi quay vào nhà làm việc nội trợ. Nấu cơm xong, nếu ra sân không thấy con, ông khum hai bàn tay lên miệng, làm như cái loa để gọi “Mi - a!”. Rình những lúc vắng ông, thấy Mi - a bên sân sau, Lê và tôi cũng nhại lại động tác và tiếng gọi của ông. Mi - a cười rất hiền. Một thời gian, bố con ông láng giềng về Thanh Hóa. Tôi tưởng sẽ không bao giờ gặp lại Mi - a nữa (thực ra tên là Miêng, lại càng quái!). Không ngờ, chỉ độ ba năm sau, lại có một cuộc tái ngộ dài dài, đủ để người ta không quên suốt đời.

Cách mạng luôn là thời sản sinh ra những nhà hùng biện. Không tính những lãnh tụ cao nhất, tôi nhớ trong thế hệ trẻ có hai tên tuổi: Nguyễn Hữu Đang và Nguyễn Đình Thi. Nhất là Nguyễn Đình Thi, vì anh trẻ hơn, có giọng nói trầm ấm, mượt như nhung. Mái tóc của anh lại hay xõa xuống trán, trong lúc nói những lời bốc lửa, nhưng mái tóc đen cũng không che hết vầng trán với cặp lông mày rậm đen nhánh, đôi mắt đen sáng long lanh. Tôi còn nhớ cả động tác hất đầu để mái tóc khỏi xõa xuống trán, còn hai tay của anh luôn vung lên theo nhịp của tiếng nói. 

Lại nhớ một ngày “mít tinh biến thành biểu tình”, đoàn người tràn ra phố Tràng Tiền, tiến theo hai chiều ngược xuôi từ Nhà hát Lớn, cờ và khẩu hiệu đỏ, vàng phấp phới trên tay người, xe đạp, cột điện… Tôi đi trên hè phố, thấy các chị tôi ở bên kia mà không tài nào qua đường được. Một cái xe Jeep diễu hành đang đi tới và cả đám đông vỗ tay hát theo nhịp của người bắt nhịp trên xe ôtô. Đó chính là Nguyễn Đình Thi đang hát bài Diệt phát xít của anh. Quả là anh hát rất hay, giọng ấm và khỏe đến nỗi có thể nghe rõ giữa dàn đồng ca của quần chúng. Vì thấp bé nên tôi không thấy được lúc ấy diễn ra một cuộc biểu diễn rất độc đáo, chỉ Nguyễn Đình Thi mới nghĩ ra. 

Về nhà, chị Hạnh kể rằng anh đã nhảy ra mũi ôtô, nằm thẳng cẳng trên đó, để hát đi hát lại bài “Việt Nam bao năm ròng rên xiết lầm than…” và kết thúc bằng những lời vừa như khẩu hiệu, vừa thiết tha nồng nàn hướng tới tương lai, những lời ca không thể nào quên: “Việt Nam, Việt Nam, ôi đất Việt yêu dấu ngàn năm! Việt Nam, Việt Nam muôn năm!”.

Mùa thu Cách mạng ở Hà Nội, còn là những ngày đi cắm trại, có khi tận Hà Đông - đối với chúng tôi bấy giờ là rất xa, và còn là một thị trấn nhỏ nhiều cây cối, xanh tươi.

Tới đầu tháng 12 năm 1946, không còn thể khoan nhượng trước mưu đồ xâm lược của giặc Pháp, Bác Hồ kêu gọi: Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh. Gia đình tôi phải chuẩn bị rời khỏi Hà Nội. Chiếc ba lô dùng đi cắm trại - cái ba lô xinh xinh của tôi xanh tươi như màu lá cây sấu non - nay trở thành thứ đựng những đồ đạc lỉnh kỉnh mà tôi chọn mang theo: hộp bút chì màu và hộp thuốc vẽ với những cây cọ nhỏ để phết màu, dăm quyển sách, vở có ghi kỷ niệm, nhật ký, bài hát, giấy croquis để vẽ, dăm bản nhạc có lời mà tôi thích. Và cả bộ đồng phục nhi đồng nữa. Tôi đâu có ngờ rằng từ đấy, tôi sẽ không mặc nó nữa, vì tôi sẽ phải đi ra ngoại thành rồi không trở lại Hà Nội trong suốt một thập kỷ…

Sau này, tôi mới thấm thía câu thơ của Nguyễn Đình Thi: “Người ra đi đầu không ngoảnh lại/ Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy…”. Thực ra, ký ức vẫn ngoảnh lại. Nếu không, làm sao thấy được “thềm nắng lá rơi đầy”. Và đứa trẻ con là tôi đây, trên con đường tản cư dài dằng dặc, vẫn giữ lại hình ảnh những ngôi nhà của thời xưa cũ, dù chúng hầu hết không còn tồn tại trên bản đồ phố phường Hà Nội. Và cả những ngôi nhà ở vào mùa hạ, khi ba tôi đem gia đình rời khỏi Hà Nội, đi Sầm Sơn để nghỉ hè. Từ những nơi ấy, tôi bước vào biển cả của cuộc đời.

Đặng Anh Đào

Các tin khác

Enhanced Games và sự trung thực

Enhanced Games và sự trung thực

Enhanced Games (EG) là giải thi đấu thể thao dành cho các vận động viên sử dụng doping. Ý tưởng này nghe qua thì thật điên rồ, nhưng sự kiện EG đầu tiên vừa diễn ra vào ngày 24/5 tại thành phố Las Vegas, Mỹ. Giải đấu lôi kéo sự tò mò của cả những người không mấy mặn mà với thể thao. Ai cũng muốn biết xem khoảng cách giữa các vận động viên có và không sử dụng chất cấm là bao xa.

"Danh phận" Hoành Sơn Quan phải chờ đợi đến bao giờ?

"Danh phận" Hoành Sơn Quan phải chờ đợi đến bao giờ?

Đến thời điểm này, "danh phận" di tích Hoành Sơn Quan nằm trên đỉnh đèo Ngang vẫn bị "treo" trong suốt hàng thập niên qua và chưa chốt định được một cách rõ ràng với một tâm thế hoàn toàn mới. Vì vậy, đã đến lúc phải có "trọng tài" thiết lập cơ chế đồng quản lý, phát huy giá trị di tích.

Đạo giáo trong triều đình Việt

Đạo giáo trong triều đình Việt

Trong thời kỳ Bắc thuộc ở nước ta, Đạo giáo thịnh hành lúc nhà Đường cai trị, nên khi nước ta bắt đầu thời kỳ độc lập, ảnh hưởng của Đạo giáo vào triều đình vẫn rất lớn.

Chương trình Lễ hội Hoa phượng đỏ Hải Phòng tháng 5/2026 thu hút hàng nghìn người đổ về

Một concert, vạn dịch vụ hưởng lợi

Du lịch âm nhạc tạo ra một nguồn thu lớn khi thu hút lượng lớn người xem, kèm theo hàng loạt các dịch vụ khác như lưu trú, ăn uống, mua sắm. Đây cũng là lý do nhiều địa phương bắt đầu xem các đại nhạc hội như một công cụ phát triển kinh tế, tương tự cách họ từng làm với các lễ hội văn hóa truyền thống.

Dấu ấn Pháp tại World Cup 2026

Dấu ấn Pháp tại World Cup 2026

Khi danh sách các đội tuyển dự World Cup 2026 được gửi tới FIFA, một thống kê đã làm sáng tỏ vị thế độc tôn của bóng đá Pháp: Với 99 cầu thủ sinh ra tại Pháp - chiếm gần 8% tổng số nhân sự dự giải, vượt xa Hà Lan (67 người) và Đức (50 người) để trở thành nước xuất khẩu cầu thủ nhiều nhất thế giới.

Thanh kiếm quyền lực

Thanh kiếm quyền lực

Trong các câu chuyện về kỷ niệm Cách mạng Tháng Tám thành công ở nước ta năm 1945, hầu như không thể thiếu đề tài: Đại diện chính quyền cách mạng tiếp nhận ấn, kiếm và chứng kiến Vua Bảo Đại tuyên bố thoái vị.

Từ vở múa “Khổng tước”: Làm thế nào để có những đỉnh cao của nghệ thuật biểu diễn Việt Nam?

Từ vở múa “Khổng tước”: Làm thế nào để có những đỉnh cao của nghệ thuật biểu diễn Việt Nam?

Sau bốn suất diễn tại Nhà hát Hồ Gươm, vở vũ kịch “Khổng Tước - The Peacock Hanoi 2026” đã khép lại hành trình tại Hà Nội, để lại nhiều dư âm sâu sắc trong lòng khán giả. Không chỉ gây ấn tượng bởi ngôn ngữ múa tinh tế và không gian sân khấu giàu tính nghệ thuật, vở diễn  tạo nên những rung động mạnh mẽ với người xem.

Từ vụ nhạc sĩ Minh khang: 100 cái lý không bằng 1 cái tình

Từ vụ nhạc sĩ Minh khang: 100 cái lý không bằng 1 cái tình

Một đoạn clip tranh cãi tưởng chừng chỉ là va chạm cá nhân lại nhanh chóng bộc lộ phía sau nó những vấn đề lớn hơn, đáng để người ta phải suy ngẫm, đó là cách ứng xử của người nổi tiếng trong cuộc sống đời thường, đó là văn hóa kinh doanh, coi khách hàng là "ông nội", sẵn sàng cho người lao động nghỉ việc, khi áp dụng bộ quy tắc cứng nhắc.

Năm 2026 và hy vọng mới cho “lá phổi thế giới”

Năm 2026 và hy vọng mới cho “lá phổi thế giới”

Khi thế giới nói về biến đổi khí hậu, Amazon thường được nhắc đến như “lá phổi của Trái đất”. Nhưng ở phía bên kia Đại Tây Dương, rừng mưa Congo - khu rừng nhiệt đới lớn thứ hai thế giới - đang âm thầm gánh vác vai trò không kém phần sống còn đối với khí hậu hành tinh, trong khi sự quan tâm, nguồn lực và cam kết bảo vệ lại quá ít ỏi.

Lên Tà Xùa uống trà Shan tuyết

Lên Tà Xùa uống trà Shan tuyết

Trà Shan tuyết cổ thụ mọc trên những ngọn núi cao, trải dài từ Đông Bắc qua Tây Bắc. Mỗi vùng thổ nhưỡng khác biệt, hương vị trà cũng vì thế mà có nhiều biến đổi. Trà từ phía Đông như Quản Bạ, Tây Côn Lĩnh, Hoàng Su Phì của Hà Giang thiên về vị ngọt, chuyển qua cực Tây với Tủa Chùa của Điện Biên sẽ nồng nàn đắng chát, trục giữa có vùng trà cổ thụ ở Tà Xùa (Sơn La), lại mang sự cân bằng hoàn hảo ở cả hương - vị trong nội chất trà.

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Bắc Cực, “nguồn nhiệt” cạnh tranh đang sôi dưới lớp băng

Băng đang tan nhanh hơn và Bắc Cực cũng “hiện ra” rõ hơn trong vị thế một trung tâm mới của cạnh tranh địa chính trị, nơi các cường quốc vừa ra sức tìm kiếm lợi ích kinh tế - an ninh cho riêng mình, vừa buộc phải hợp tác để bảo vệ một trong những “điểm tựa khí hậu” mong manh nhất của Trái đất.

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Tái thiết Syria: không chỉ là hàng trăm tỷ USD

Sau hơn 13 năm xung đột, con số cần để tái thiết một Syria đổ nát, theo ước tính của Ngân hàng Thế giới (WB), có thể là 216 tỷ USD, hoặc lớn hơn rất nhiều. Nhưng với Syria, thách thức chính trị, kinh tế và an ninh đan xen chặt chẽ, và thành công của tiến trình chuyển tiếp sẽ phụ thuộc vào việc nước này có thể xây dựng được thể chế bao trùm, có tính chính danh, đồng thời ngăn chặn nguy cơ lún vào vòng xoáy bạo lực và chủ nghĩa chuyên chế hay không.

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Nước Đức lúng túng trong việc trấn áp tội phạm tài chính

Đức - nền kinh tế lớn nhất châu Âu, đang rất lúng túng trước làn sóng tội phạm tài chính gia tăng nhanh chóng. Tình trạng nghiêm trọng đến mức Hiệp hội Thẩm phán nước này mới đây phải lên tiếng cảnh báo, nếu không sớm có hành động hiệu quả, Đức sẽ trở thành “thiên đường cho tiền bẩn”.

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Giấc mộng Greenland và giới hạn quyền lực Mỹ

Greenland nhiều lần xuất hiện trong tầm ngắm chiến lược của Washington, từ những ý tưởng trao đổi lãnh thổ thời hậu Nội chiến Mỹ cho tới các toan tính địa chính trị công khai dưới thời Tổng thống Donald Trump. Ẩn sau lớp băng dày của hòn đảo là tiềm năng quân sự, nguồn tài nguyên khổng lồ và những tuyến hàng hải mới đang dần lộ diện. Nhưng cũng tại đó, tham vọng của Mỹ “va chạm” với giới hạn của tình đồng minh phương Tây, luật pháp quốc tế và của một Bắc Cực đang biến đổi nhanh hơn mọi tính toán chiến lược.

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Lợn chồng, lợn mồng lợn cuống

Trong Truyện Kiều, vì ghen nên Hoạn Thư mắng Thúy Kiều:

Con này chẳng phải thiện nhân

Chẳng phường trốn chúa thì quân lộn chồng

Ta hiểu thế nào về từ lộn trong ngữ cảnh này?

Phỏng vấn một cái chén

Phỏng vấn một cái chén

PV: Sống cùng chị Chén quá nửa đời mà chưa được phỏng vấn chị lần nào. Xin chị giới thiệu bản thân với độc giả ngắn gọn nhất có thể!

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Lo cho dân sau nạn lụt năm Nhâm Thìn

Mùa thu năm Nhâm Thìn 1832, miền Bắc bị lũ lụt, mùa màng thất thu, dân nghèo xiêu tán, nhiều người dân tỉnh Hà Nội phải xiêu dạt kiếm ăn vào Thanh Hóa hay ra Hải Dương, Yên Quảng. Triều đình Vua Minh Mạng đã tiến hành nhiều biện pháp cứu trợ.