Câu chuyện thứ 122:

Xin mẹ hãy tha lỗi cho con

Kính thứ quý tòa báo!
Tôi viết bức thư này gửi đến quý báo khi mà cuộc đời tôi coi như mọi thứ đã an bài. Trên đầu tôi, giờ đã có lẫn 2 thứ tóc, tôi đã toan bước sang tuổi xế chiều. Tôi cũng nghĩ rằng, mình viết bức thư này quá muộn cho một sự sám hối lương tâm, cho một lời nguyện cầu xin tha thứ. Có lẽ tại tính tôi cố chấp

Có lẽ tại tôi quá tự trọng, và còn nhiều thứ tại vì nữa... Thú thật, cho đến lúc này tôi mới đủ rộng lòng viết bức thư này gửi tới quý toà báo, gửi tới mẹ tôi và cầu xin bà một sự tha thứ. Nhưng với mẹ tôi, không biết giờ đây, lời hối lỗi quá muộn mằn này của tôi có ý nghĩa gì với người nữa không? Dẫu biết quá muộn để nói lời xin tha thứ này nhưng mẹ ơi, muộn vẫn còn hơn không.

Thưa quý toà báo!

Tôi hiện nay đang định cư ở một tỉnh miền núi hẻo lánh của Trung Quốc. Tôi rời Việt Nam cách đây 20 năm, khi ấy, tôi chỉ vừa chớm bước sang tuổi 16. Tôi sang Trung Quốc theo lời của một người đàn bà lớn tuổi rủ rê tôi, mà sau này khi đã lớn thêm một chút, đã ê chề với cuộc sống tha hương tôi mới biết người đàn bà ấy có tên gọi chung chung là mẹ mìn. Và tôi cũng mới biết rằng, những người đàn bà rủ rê con gái trẻ lừa sang Trung Quốc bán cho các khu nhà chứa, hay bán cho một người đàn ông già không cưới nổi cô vợ Trung Quốc phải môi giới tìm vợ Việt Nam thì được gọi là mẹ mìn. Tôi đã mang cả cuộc đời tôi cho một mẹ mìn năm tôi 16 tuổi chỉ vì thù hận mẹ.

Quý toà báo sẽ hỏi tôi vì sao tôi rời gia đình ra đi khi trong lòng lại mang một nỗi oán hận về mẹ. Tôi xin được kể ra đây cùng quý báo mọi nỗi khổ của tôi, của mẹ tôi, của gia đình tôi, những điều mà từ bấy đến nay tôi chỉ muốn chôn giấu trong lòng, muốn vùi vào lãng quên để không bao giờ phải ứa nước mắt mỗi khi chạnh lòng nhớ lại. Tôi sinh ra trong một gia đình nền nếp ở một tỉnh miền Tây Nam Bộ. Ông bà tôi là nhà giáo, mẹ tôi tốt nghiệp Cao đẳng sư phạm và làm nghề dạy học. Bố tôi đi bộ đội về, sau đó học tiếp đại học và có việc làm ổn định. Bố mẹ tôi cưới nhau khi mẹ tôi còn rất trẻ, 21 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học ra trường. Bố tôi hơn mẹ tôi 7 tuổi, khoảng cách tuổi tác như vậy cho một cuộc sống gia đình là tương đối ổn. Tôi ra đời trong niềm hạnh phúc của bố mẹ tôi. Như mọi đứa trẻ khác, tôi lớn lên trong tình yêu thương đầy ắp của cả bố lẫn mẹ, tôi là một đứa trẻ hạnh phúc.

 Nhưng, cuộc đời luôn có những chữ "nhưng" oái oăm và đau khổ. Năm tôi lên 4 tuổi, có một sự chuyển đổi lớn trong công việc của bố mẹ tôi, và cả gia đình chúng tôi chuyển lên TP HCM. Bố tôi vào thành phố trước, có việc làm ổn định và đúng 1 năm sau chuyển cho cả 2 mẹ con tôi lên. Bố mẹ tôi nhanh chóng ổn định cuộc sống và mua được một ngôi nhà nhỏ trong thành phố.

Tất cả gia đình ông bà và các chú thím đều mừng cho gia đình nhỏ của chúng tôi. Cuộc sống êm đềm trôi qua, nhưng chính đằng sau sự êm đềm ấy là những đợt sóng gió ngầm mà ngay cả người trong cuộc cũng không lường trước được. Càng lớn tôi càng nhận ra có một khoảng trống là lạ ngày một nới rộng ra ở giữa bố mẹ tôi. Mẹ tôi quá xinh đẹp, mẹ có một gương mặt và nhan sắc đẫm chất đàn bà.

Nhìn mẹ, ai mới thoáng gặp lần đầu cũng bị chinh phục bởi vẻ dịu dàng, nét đẹp đàn bà khêu gợi, quyến rũ và đằm thắm. Ngược lại với nhan sắc mặn mà của mẹ, bố tôi cũng có nét duyên thầm, nhưng ngoại hình của bố chân quê, cục mịch, bố lại hơi thấp, da đen, tính tình thật thà chất phác, không như nét yêu kiều duyên dáng của mẹ.

Ngày trẻ, nhìn ảnh cưới của bố mẹ, trông hai người không chênh lệch lắm, nhưng sau khi đi bộ đội về, bố mắc một căn bệnh lạ, da tay và cổ bị sần sùi tróc vảy trông rất mất thẩm mỹ. Không biết căn bệnh lạ này có phải bị ảnh hưởng chất độc da cam còn sót lại ở những cánh rừng Tây Ninh không mà da của bố rất xấu, lại vừa tái mét như bị sốt rét rừng triền miên. Thỉnh thoảng, những ngày trở trời, bệnh của bố lại bùng phát, sùi lên ở hai bên cánh tay và cổ nên trông bố rất dị tướng.

Căn bệnh lạ của bố mỗi ngày mỗi nặng lên, bố đi hết viện này đến viện khác để chữa trị và uống thuốc nhưng bệnh chỉ đỡ được phần nào chứ không khỏi hẳn. Mỗi khi hai bố mẹ xuất hiện bên nhau, mọi người vẫn thường tấm tắc khen mẹ xinh và bảo rằng, bố đúng là như mèo mù vớ cá rán. Thậm chí có nhiều người vẫn đùa dai bố rằng hoàng tử cóc cưới được công chúa xinh đẹp. Mỗi lần nghe mọi người chế có phần hơi quá lên như thế vậy, bố chỉ cười hiền khô.

Bố vẫn vô tư, bệnh tật, đi bên cạnh mẹ xinh đẹp mà không hay biết rằng những đổi thay từ phía mẹ đã bắt đầu chớm hình thành và mỗi ngày một lộ rõ. Cuộc sống của mẹ thay đổi hẳn kể từ ngày lên thành phố. Mẹ tiếp xúc với nhiều người hơn, thế giới của mẹ rộng mở hơn, và mẹ cũng có nhiều người đàn ông ngưỡng mộ nhan sắc của mẹ hơn. Mẹ bắt đầu ngại khi đi chơi cùng bố và con, mẹ ngại đi đến nhà người quen cùng bố, mẹ ngại xuất hiện cạnh bố ở những nơi công cộng, những bữa tiệc đông người như đám cưới, giỗ chạp v.v.

Mẹ đã thay đổi và cũng chỉ duy nhất mẹ biết điều đó, còn hai bố con tôi vẫn hồn nhiên yêu mẹ đến vô cùng. Cho đến một ngày, con, đứa con gái bé bỏng mới lên 8 tuổi của mẹ đã chứng kiến cuộc nói chuyện đau đớn của bố và mẹ lúc nửa đêm. Một cuộc nói chuyện để rồi sau đó gieo vào trái tim tôi một vết thương sâu không bao giờ lành, một sự đổ vỡ không cách nào cứu chữa nổi.

Đêm ấy, mẹ đã nói với bố rằng mẹ xin bố cho phép mẹ được ra đi khỏi cuộc hôn nhân của hai người. Mẹ trót nhỡ đã yêu một người đàn ông khác. Giờ đây mẹ sống cùng bố chỉ là một cuộc sống đồng sàng dị mộng, mẹ không chịu nổi khi phải lừa dối bố, sống một cuộc đời giả tạo. Mẹ muốn được ly hôn bố, được giải thoát khỏi cuộc sống hiện tại với một cuộc hôn nhân mà tình yêu đã chết để sống một cuộc đời thật.

Kính thưa quý báo! Một đứa trẻ con mới lên 8 tuổi nhưng tôi cũng đủ nhạy cảm để hiểu điều gì đang và đã xảy ra giữa bố mẹ. Tôi sững sờ, khủng hoảng tinh thần và lúc đấy chỉ trào lên một nỗi lo lắng tột độ là bố mẹ mà bỏ nhau, tôi ở cùng với ai. Tôi không thể có mẹ mà không có bố, và cũng không thể có bố mà không có mẹ được. Lúc đó tôi còn quá nhỏ để hiểu được mọi sự đổ vỡ của bố và mẹ sẽ gieo lên đầu con trẻ thơ ngây những ảnh hưởng di chứng nặng nề đến mức nào.

Tiếp theo đó là những ngày bố tôi sống trong đau đớn tột cùng. Bố tôi gầy đi, hốc hác, không ngủ được hằng đêm, và đêm nào ông cũng trở dậy đốt thuốc lá, nước mắt đàn ông chảy trong đêm lặng lẽ. Bố không muốn ly hôn, bố không muốn mất gia đình, không muốn con gái của bố khổ. Bố tìm mọi cách để níu kéo, để thuyết phục mẹ trở về nhưng tất cả gần như vô vọng. Lúc đó tôi đã căm thù mẹ, tôi đã thấy mẹ tôi là một người đàn bà độc ác, một người mẹ đáng khinh.

Cuộc ly hôn đau đớn của bố mẹ tôi kéo dài đúng 4 năm. Mỗi lần ra toà, bố tôi lại xin mẹ tôi nghĩ lại. Bố nói, mẹ có thể có cuộc sống riêng tư, chỉ xin mẹ đừng phá vỡ gia đình, con gái sẽ bị tổn thương. Chỉ cần mẹ đồng ý không ly dị, bố chấp nhận tất cả mọi thiệt thòi như hiện tại.

Mỗi lần như vậy, thẩm phán đều đứng về phía bố, cho rằng, vì bố đi bộ đội về, bị ảnh hưởng chất độc da cam nên mắc phải căn bệnh lạ. Hoàn cảnh của bố đáng thương, người vợ không nên phụ bạc chồng để ra đi tìm hạnh phúc mới. Chính vì thế mà mẹ không thể ly hôn được bố, nhưng cuộc sống của bố mẹ đã nguội lạnh từ lâu, hai bố mẹ không bao giờ ngủ cùng nhau nữa.

Năm tôi 12 tuổi, bố tôi quyết định không níu kéo mẹ nữa, bố tôi buông xuôi cho số phận và đồng ý để cho mẹ tôi ra đi tìm kiếm cuộc sống mới. Sau khi ly hôn được 1 năm, căn bệnh da của bố lại tái phát. Lần này bố không đi viện chữa trị, mặc cho bệnh huỷ hoại bản thân. Không lâu sau, bố ốm và mất do căn bệnh ung thư da.

Tôi buộc phải về sống cùng mẹ và người tình của mẹ tôi gọi là cha dượng. Từ đó tôi mang một nỗi hận thù mẹ. Nỗi hận thù ấy càng ngày càng lớn, càng pha lẫn sự khinh bỉ mẹ, căm thù mẹ và tôi hứa với bố một ngày nào đó tôi sẽ trả thù mẹ. Tôi tự hứa với mình, lớn lên thêm một chút nữa tôi sẽ thanh toán món nợ thù hận với mẹ xong, rồi sẽ ra đi, sẽ thoát khỏi cuộc sống hiện tại bên cạnh mẹ.

Bốn năm sống một cuộc sống khác, một cuộc sống vỡ toác đối với bản thân một đứa trẻ vừa mất gia đình, mất người cha yêu thương và mất luôn cả người mẹ dịu hiền. Mẹ giờ đây đã thuộc về người đàn ông khác. Mẹ sinh thêm em bé nữa và tôi trở thành một đứa trẻ lạc loài đau khổ và oán hận tất cả thế giới này.

Và thêm một chuyện nữa mà tôi không sao lý giải nổi, ấy là mẹ đi khỏi cuộc hôn nhân của bố, lập gia đình mới được 1 năm, sau khi bố ốm, mẹ thường xuyên trốn nhà về thăm bố và khóc. Lần nào cũng vậy, mẹ tất tả về nhà, vội vội vàng vàng bắc nồi cháo, giặt cho bố con tôi mớ quần áo. Mẹ vừa làm vừa khóc, nước mắt tràn đẫm gương mặt xinh đẹp. Tôi không hiểu sao mẹ lại khóc.

Bây giờ mẹ đã bỏ được người chồng có ngoại hình gớm ghiếc bởi căn bệnh lạ, để cưới được người đàn ông trẻ trung, đẹp trai, là trai tân, mẹ sống sung sướng thế cớ sao mẹ phải lén lút quay trở về thăm bố và lần nào cũng sợ hãi, lần nào cũng khóc. Tôi chỉ muốn hét lên, đuổi mẹ ngay khỏi nhà của bố và tôi. Tôi muốn nhổ thẳng vào mặt mẹ rằng, bà đừng đến đây, đừng giả vờ nước mắt cá sấu, đừng có làm bộ làm tịch, đừng có động vào bất cứ món đồ nào của bố con tôi.

Tôi ghét bà, tôi căm thù bà, tôi khinh bỉ bà. Điều mà tôi không thể hiểu nổi, không thể chấp nhận nổi là tại sao mỗi lần mẹ về, bố không nói gì cả. Bố không quở trách mẹ, không đuổi mẹ đi ngay ra khỏi nhà. Bố vẫn ăn bát cháo mẹ nấu, vẫn mặc thứ quần áo mẹ đã giặt vội vàng, vẫn lặng lẽ để cho mẹ được ngồi trong căn nhà của bố con tôi dẫu chỉ để khóc.

Lúc đấy tôi thấy bố hèn quá, bố không có bản lĩnh, không đủ sức mạnh để đuổi người đàn bà lăng loàn mà tôi buộc phải gọi bằng mẹ ra khỏi nhà. Tôi đã căm giận thêm cả bố nữa biết bao. Tôi đã chạy ra khỏi nhà, dứt khoát không ăn bữa cơm mẹ nấu, không giáp mặt mẹ. Mỗi lần như vậy, tôi lại trốn đi một góc đâu đó nơi bụi cây để khóc cho hả dạ.

Tôi đã nhiều lần đau đớn tự hỏi mà không tự trả lời được vì sao mẹ lại có thể bỏ bố, một người tốt, tử tế, yêu thương mẹ vô cùng, trân trọng mẹ hơn chính cả cuộc sống của bố để đến với một người đàn ông khác. Tôi nung nấu ý định lớn lên chút nữa tôi sẽ bỏ nhà ra đi thật xa, để cho mẹ không còn có tôi như mẹ đã hắt hủi bố. Để cho mẹ phải ân hận vì mẹ đã xoá sạch dấu vết của một phần cuộc đời mẹ. Mà có gì đau đớn hơn khi phải cố quên đi một đoạn đời hạnh phúc của mình. Tôi đã nung nấu ý định trả thù mẹ, trả thù cuộc đời khốn khổ của tôi.

Trịnh Thị Thương. Thư gửi về từ Tân Cương, Trung Quốc

(còn nữa)

Lời BBT:

Bạn đọc thân mến! Chúng tôi nhận được bức thư khá dài của chị Trịnh Thị Thương, chị nói là hiện tại chị đang ở Tân Cương, Trung Quốc. Bức thư viết tay nguệch ngoạc đẫm nước mắt của chị được đóng dấu bưu điện của nước ngoài, cho thấy bức thư được gửi từ phương xa về. Ngoài việc tâm sự với chúng tôi nỗi khổ đau của chị, cuộc đời éo le của chị, chị còn kể rất nhiều cuộc sống hiện tại, sự vất vả tha phương mưu sinh cũng như thực tế nghiệt ngã mà chị đã và đang trải qua nơi đất khách quê người.

Mỗi chúng ta khi sinh ra đã có một số phận. Không ai nói trước được mình sẽ bình an hạnh phúc. Nếu chúng ta cứ lấy oán báo oán thì không biết hệ lụy và đau khổ sẽ gieo rắc đến đâu trên đường đời chúng ta đi. Câu chuyện của chị Trịnh Thị Thương là một ví dụ điển hình cho việc chúng ta cứ đi tìm oán để trả oán. Nhà Phật đã dạy phải lấy ân báo oán, có như thế oán hận mới rửa sạch, con người ta mới sống thanh thản vui vầy và tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống này.

Số phận của chị Trịnh Thị Thương ra sao kể từ ngày bước chân ra khỏi căn nhà của mình. Mẹ chị Thương sẽ sống nốt quãng đời còn lại như thế nào, mọi dâu bể trên đầu hai người đàn bà có mối liên hệ máu mủ ruột rà ấy éo le ra sao, xin mời bạn đọc theo dõi nốt ở phần tiếp theo trên số báo tới

Các tin khác

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Đó là một ngày mưa tại Muncie, bang Indiana, Mỹ. Một phụ nữ trung niên bước vào tiệm café để gặp gỡ Charlize Jamieson - một người chuyển giới. Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa hai người lạ được sắp xếp bởi một thư viện lạ kỳ - nơi độc giả được quyền mượn một  nhân vật để lắng nghe, hoặc được lắng nghe. Và Jamieson là một trong số những cuốn sách "sống" trong thư viện ấy.

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Lần đầu tiên tôi nhận được một bản thảo tiểu thuyết trên 1 triệu chữ của một bạn rất trẻ. Riêng số chữ lẻ ra của nó đã đủ dung lượng cho một tập sách rồi. Tôi nhẩm tính tất cả sẽ khoảng 3.500 trang sách khổ to, hoặc 4.000 trang khổ bình thường nếu in ra.
Bất ngờ sợi chuối

Bất ngờ sợi chuối

Ở Nhật Bản, có khoảng 30% số tiền giấy đang lưu hành làm từ sợi chuối. Tờ tiền làm từ loại vật liệu này có độ bền hàng trăm năm. Thật thú vị khi có mối liên hệ giữa thứ bình dị nhất –  thân cây chuối, với thứ quý giá hơn – tờ tiền.
Những thần thánh của Ấn Độ

Những thần thánh của Ấn Độ

Ấn Độ không chỉ là nền dân chủ đông dân nhất thế giới mà còn là một bức khảm phong phú của nhiều nền văn hóa và tôn giáo. Tôi không phải là một người tín ngưỡng nhưng tôi luôn bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự đa dạng của các tôn giáo trên thế giới. Khi du lịch khám phá, tôi luôn cố gắng tìm hiểu về tín ngưỡng của dân tộc và sự ảnh hưởng của tôn giáo đến bản sắc quốc gia. Và tôi có thể nói rằng trong rất ít quốc gia thế giới tín ngưỡng phong phú, đa dạng và gắn liền với cuộc sống của người dân một cách rõ rệt như ở Ấn Độ.
Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Tôi nghĩ đến loài mèo khi nhà văn Y Ban tặng tôi một bức tranh con mèo màu đen cuộn tròn trên nền đỏ và cũng trong hôm ấy tôi đọc một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Haruki Murakami và thấy rất nhiều mèo. Đó là những con mèo rất lạ, có phần bí ẩn, ít nhất là so sánh nó với loài chó, trong tương quan những loài vật được ưa chuộng nhất.
Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Tôi vẫn nhớ là hồi tháng 4 ông Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc CDC Hà Nội đã bị bắt cũng vì liên quan đến chuyện thổi giá các thiết bị y tế. Cụ thế, hệ thống máy xét nghiệm Realtime PCR nhằm xét nghiệm, phòng chống COVID-19 có giá khởi điểm chỉ vào khoảng 2,3 tỉ đồng, nhưng sau khi thực hiện một quá trình định giá, mua bán lòng vòng thì CDC Hà Nội đã mua vào với giá 7 tỉ đồng. Tức là cao hơn mức giá nhập tới 3 lần.
Những cảnh đời trái đắng

Những cảnh đời trái đắng

Con đường làng yên ả dẫn tôi tới thôn 1, xã Kim Chung, huyện Đông Anh, nơi ở trọ của 12 người thuộc Đoàn Nghệ thuật nhân đạo Thăng Long. Đó là các nạn nhân chất độc dioxin Việt Nam. Mỗi người, một cuộc đời, một số phận.
Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

"Nỗi sợ hãi Corona" - "Cơn hoảng loạn Corona" thực sự lại khiến tôi nghĩ nhiều đến những vấn đề bên ngoài Corona. Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Xin được bắt đầu từ một cái tít báo rất ấn tượng trên một tờ báo điện tử: "Corona lây qua mạng".
Ly kỳ Trấn Yên

Ly kỳ Trấn Yên

Tôi tò mò lên Trấn Yên thuộc huyện Bắc Sơn (tỉnh Lạng Sơn) bởi những chuyện khó tin. Trời rét như cắt. Đi xe máy từ thị trấn Bắc Sơn tới xã Trấn Yên cho dù chỉ chừng bốn mươi phút nhưng mây mù sương giăng khắp lối. Như một kẻ đi săn tôi phải phát hiện ra những tảng đá bất chợt lăn từ trên núi xuống nếu không dễ lăn xuống vực như chơi. Thỉnh thoảng lại có bóng cô gái áo chàm đeo túi đi trên đường. Tôi cứ lầm lũi đi trong sắc chàm đó. 
Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Có người gọi con hẻm nhỏ vừa lụp xụp vừa xiêu vẹo ấy là “hẻm hiếm muộn”, 'hẻm cầu con", cũng có người gọi là “hẻm bà bầu”, cũng có người bảo là “xóm chờ đẻ”.... Hỏi tên như thế nào cũng có người biết, chỉ vào tận nơi vì ở đây tập hợp những phụ nữ từ khắp nơi đến thuê trọ để chữa vô sinh.
Phép màu của tình thương

Phép màu của tình thương

Cô gái 22 tuổi chưa thể kể câu chuyện đời mình trong gần 3 năm qua từ khi đột ngột rời xa gia đình ở Bình Phước cho đến ngày được đưa vào cấp cứu trong Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) mới đây.
O bé!

O bé!

Cho đến khi nằm xuống, O Bé chưa một lần hình dung bà đã hiến tặng cho đời một chuyện cổ tích đọng mãi trong nhân gian...
Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Tôi đã nghĩ rất nhiều về câu chuyện tôi được sinh ra, và về tình yêu của cha tôi với hai người mẹ, hay nói một cách chính xác hơn, tình yêu vĩ đại của hai người mẹ đã dâng hiến cho cha tôi như thế nào.
Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Trước sự chân thành và tha thiết của cha, ông bà ngoại đã bị thuyết phục bởi những tình cảm mãnh liệt của cha đối với mẹ. Ông bà ngoại đã mừng tủi ơn trời bởi con gái tật nguyền của mình được ông trời se cho mối duyên lành ngoài sức tưởng tượng…
Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Vì bị cận, nên cha không để ý, không nhận ra mẹ, cô gái bé nhỏ trắng xanh ngồi trên chiếc xe lăn tự chế và cũng đang say sưa đọc sách trong khoảng ánh sáng bé xíu hắt ra từ giữa hai kệ sách. Cha mẹ gọi đó là cuộc va vào nhau định mệnh...
Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Trong giây phút rung động ngọt ngào, môi vừa kịp chạm môi, những run rẩy của cô bé học trò 18 tuổi lần đầu tiên biết yêu chưa kịp ngân lên thì bố cháu từ đâu chạy tới thô bạo xô bạn lớp trưởng ra...
Con gái là người tình kiếp trước

Con gái là người tình kiếp trước

Cháu có một vấn đề về bản thân, đúng hơn là về gia đình của cháu, hay cụ thể hơn nữa là giữa bố cháu và cháu. Cháu rất xấu hổ khi phải kể ra đây… Nhưng cháu không biết phải làm gì với vấn đề rắc rối của mình. 
Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Tôi run rẩy với vết thương tự cứa và dòng máu nóng… tự thấy cơn khoái cảm dâng ngập tâm hồn mình… Và những lúc như thế, tôi đau đớn nhận ra rằng tôi đã rất nhớ ông giáo già.
Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Thỉnh thoảng, tôi lơ mơ ngủ và phát hiện ra ông giáo không ngủ, ông gỡ tay tôi đang ôm riết lấy ông ra. Ông ngồi rất lâu trên giường im lìm như cái bóng và lặng lẽ ngắm tôi ngủ...
Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Khi đã trưởng thành tôi vẫn không từ bỏ được thói quen rạch cổ tay để nhìn thấy máu mình rỏ xuống. Mỗi lần như vậy, một cơn khoái lạc tự kỷ tràn ngập trong cơ thể tôi, tràn ngập trong tâm hồn tôi...