Câu chuyện thứ 134:

Xin hãy giúp tôi vượt qua nỗi sợ hãi

Kính thưa các anh các chị!
Câu chuyện này tôi đã giấu kín 10 năm nay. Mười năm tôi đào sâu chôn chặt không dám hé lời tâm sự với gia đình, người thân, không dám nói cho bất kỳ ai biết. Mười năm đã trôi qua, tôi chìm ngập trong giày vò, trong đau đớn, sợ hãi.

Đã mười năm, mọi chuyện cũng đã lui vào quá vãng,  các con tôi đã lớn lên, gia đình tôi đã có thêm nhiều thứ mới mẻ, chồng tôi lên chức lên quyền, kinh tế gia đình khá giả, và quan trọng nhất là cô bé ấy giờ đã là thiếu phụ có chồng và có con, có một gia đình yên ấm hạnh phúc. Thế mà tôi vẫn chưa hết những day dứt bàng hoàng như bi kịch của tôi vừa mới đến hôm qua.

Mười năm nay, tôi sống khép kín, sợ điện thoại của người thân, sợ phải gặp bạn bè, sợ đến chỗ đông người mà toàn là những người biết mình. Mười năm nay, tôi lặng lẽ ít giao du trong vai một người vợ coi trọng gia đình là số 1, hết lòng phục vụ chồng con, khiến bạn bè vừa thán phục vừa nể vì, vừa e ngại. Bố mẹ tôi thì hài lòng vì tôi ngoan ngoãn và giữ trọn vẹn gia đình trong ấm ngoài êm. Có ai biết đâu rằng, tôi như con thú trúng thương, tuyệt vọng tự đi tìm chỗ để ẩn náu, để chữa lành những vết thương cho mình.

Không một ai, kể cả chồng tôi, biết tôi bị trầm cảm. Nỗi sợ hãi khi gặp người quen, nỗi sợ hãi khi phải gặp bạn bè... giật mình khi nghe tiếng điện thoại réo… kể cả điện thoại của chồng. Không một ai, kể cả chồng tôi, biết rằng tôi đã bị trầm uất nặng.

Một mình tôi tự chống chọi với bệnh tật, tự tìm cách vượt qua, tự chữa cho bản thân bằng thời gian. Nhưng chuyện đã xảy ra lâu rồi, mọi thứ giờ cũng đã qua, sóng đời đã yên, biển đời đã lặng, nên tôi quyết định kể ra đây nỗi khổ mà bao năm qua mình phải chịu đựng. Bác sỹ nói với tôi, nếu tôi có điều gì trầm uất, phải bằng cách nào đó, nếu không trực tiếp thì gián tiếp giải toả, không thì bệnh sẽ tiến triển không tốt.

Trong một lần đi khám bệnh đau đầu, bác sỹ thần kinh đã nói với tôi như vậy. Thật ra, bệnh không cần phải đi bác sỹ thì tôi cũng biết tình trạng của tôi như thế nào. Nhiều năm nay, tôi tự tiết chế, và tự vượt qua bản thân để sống, để chèo chống tổ ấm gia đình và làm tốt vai trò của người phụ nữ, vừa đảm bảo được công việc dạy học của một giáo viên ở trường THPT.

Bi kịch của tôi xảy đến vào năm thứ 5 sau hôn nhân, lúc đó tôi nghỉ sinh đứa con thứ 2. Vì tôi là giáo viên dạy toán giỏi ở một trường cấp 3, nên tôi có rất nhiều học trò cưng theo học và quý cô giáo.

Năm tôi nghỉ sinh em bé thứ 2, có một cô bé học trò cũ của tôi vừa tốt nghiệp cấp 3, năm thứ nhất cháu thi rớt đại học nên đã tình nguyện đến nhà cô để đỡ đần chăm sóc giúp việc cho cô, vừa để có điều kiện ôn tập thêm môn toán chuẩn bị cho kỳ thi đại học sang năm. Có lẽ đó là quyết định sai lầm nhất trong đời tôi, khi tôi đã vui vẻ đón nhận sự có mặt của cô học trò cũ trong gia đình tôi.

Với cô bé học trò cũ, thì đây cũng chính là sai lầm đầu tiên trong đời em, khi quá hồn nhiên, vô tư mang sách vở, mang quần áo đến nhà cô giáo ở để vừa phụ giúp cô chăm sóc em bé, vừa tranh thủ cô để ôn bài, quyết tâm đỗ vào đại học. Chồng tôi vốn là người rất thoải mái, tâm lý, và chiều vợ con, tôn trọng vợ nhất mực nên anh ủng hộ quyết định của hai cô trò giúp đỡ nhau.

Cô trò ở với nhau tròn 6 tháng, ngay từ hè cho đến khi qua tết. Tôi đã vô cùng vui vẻ và tự hào khi có một học sinh cũ ngoan ngoãn, hiếu học, biết trọng cô giáo, biết giúp đỡ cô lúc cô khó khăn. Cho đến một ngày, tôi không thể nào quên nổi, đúng vào dịp qua tết được hơn 10 ngày, cha của cô bé bỗng nhiên dắt cô bé kia đến tìm tôi.

Trong một nỗi hoang mang căm phẫn cực độ, cha cô bé đã nói cho tôi biết con gái ông đang có quan hệ nam nữ bất chính với một "thằng khốn nạn nào đó" để lại hậu quả nặng nề là đã có thai. Ông vừa nói vừa khóc, quỳ sụp dưới chân tôi nhờ tôi giúp đỡ cháu để đưa cháu đi đến bệnh viện khám giúp xem có thể giải quyết được hậu quả giúp cháu và gia đình không. Suốt mấy ngày tết, cháu chỉ ngồi thu lu trong buồng và khóc.

Khổ thân cháu mồ côi mẹ từ nhỏ, nhà có 3 anh em, mình con bé là gái nên ông và các anh trai nó không ai có thể giúp nó việc này được. Giải quyết xong hậu quả, ông dù sống dù chết cũng sẽ quyết tìm cho ra "thằng khốn nạn" nào đó đã lừa gạt con gái ông khi cháu vẫn đang ở tuổi 17, và ông sẽ quyết kiện cho nó đi tù rục xương vì can tội dụ dỗ quan hệ với trẻ vị thành niên.

Tôi chết đứng như trời trồng, vội hứa với cha của cô bé học trò là sẽ giúp đưa cháu đi giải quyết hậu quả. Cả ngày hôm ấy, con bé chỉ biết nhìn cô khóc và khóc. Tôi gạn hỏi em xem em lỡ yêu ai, lỡ có tình cảm với người nào, sao lại dại dột vì em chưa có tương lai, em còn phải quyết tâm thi đỗ đại học, sao lại vướng vào chuyện tình cảm.

Tôi khuyên giải cô bé thế nào em cũng không chịu hé răng nửa lời về cái người đàn ông đã dan díu với em. Hỏi em yêu ai, em cũng lắc đầu. Tôi đã phải nghiêm khắc, dùng đến biện pháp mạnh, vừa khuyên bảo, vừa dỗ dành em nếu em không chịu nói ra ai là người đã có quan hệ với em, thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho em, đưa em về trả cho cha của em và sẽ không giúp em giải quyết hậu quả. 

Thật ra trong thâm tâm tôi lúc đó, lương tâm của một cô giáo, của một người mẹ, của người phụ nữ, tôi đủ nhân hậu và lòng vị tha để không truy hỏi em về tác giả của cái thai. Và tôi không hề muốn hỏi em điều này, không muốn làm em tổn thương thêm nhưng vì cha của em đã biết chuyện, đã đưa em lên nhờ tôi giải quyết, trong khi đó, thời gian vừa qua em sống ở trong nhà vợ chồng tôi nên tôi buộc phải tra hỏi em để làm rõ trắng đen, để khỏi mang tiếng với gia đình em, với cha em, và còn để giữ thể diện cho gia đình tôi. Khi tôi nói với em như vậy, em chỉ biết khóc và khóc.

Em đã cất tiếng nói ra đúng một câu mà khiến cho đời tôi sụp đổ từ bấy đến nay: "Cô ơi, em không muốn nói ra sự thật đâu, nhưng cô đã muốn thì em không thể giấu cô được. Em xin cô đừng nói ra với ai, đó chính là chồng cô". Lúc đó, tôi đã choáng ngất  mất mấy phút. Tỉnh trí lại, tôi đã cay đắng hỏi lại em: "Em có hứa danh dự với cô rằng điều em nói là sự thật không".

Lúc này, em càng khóc. Em quỳ xuống dưới chân tôi khóc như mưa như gió. "Em thành thật xin lỗi cô, cho dù em không bao giờ muốn làm cô đau lòng, đây không phải là lỗi của em".

Cả hai cô trò chết đứng trong câm lặng. Đó là những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời mà tôi tưởng như không thể nào vượt qua được. Cuối cùng tôi cũng gượng dậy để dìu em vượt qua nỗi đau khủng khiếp nhất cả về thể xác lẫn tinh thần. Cả hai cô trò nương tựa vào nhau trong một nỗi đau quá sức chịu đựng.

Tôi đã phải dồn hết sức lực, gồng mình lên để vượt qua cú sốc tinh thần, và để giúp em vượt qua sự thương tổn. Nhưng thật đau đớn, chính em, cô học trò nhỏ mà tôi mang tội với em đã giúp tôi vượt qua những khủng hoảng tinh thần chứ chưa chắc tôi đã giúp được gì cho em.

Chính em đã nói với tôi rằng: "Cô ơi, cô đừng nói gì với chú nữa. Cô hãy thương và lo cho 2 bé, các cháu cần có bố, và cô không thể không có chú trong gia đình. Em sẽ không bao giờ nói cho cha em biết chuyện này đâu, vì thế cô đừng lo. Cô đừng bận tâm đến em nữa, em rất thương cô và không bao giờ quên ơn cô đã dạy dỗ em".

Tôi không thể hiểu nổi tại sao, một cô bé mồ côi mẹ từ sớm, mới 17 tuổi như em mà đã đủ bản lĩnh để đối mặt với tất cả, vượt qua tất cả mọi chuyện, để bước tiếp tới ước mơ của cuộc đời mình. Mùa hè năm đó, em thi đỗ vào Đại học. Em viết thư báo tin vui cho tôi, nước mắt em nhoè nhoẹt cả trang giấy. Tôi đọc thư em chỉ biết khóc.

Từ đó đến nay, tôi không bao giờ còn gặp lại em thêm một lần nào nữa, còn em thì vẫn thư từ thường xuyên cho tôi như một người học trò cũ, một đứa em gái ruột thịt. Cha em, sau khi em thi đỗ vào đại học, đã xách gà, xách gạo nếp lên cảm ơn vợ chồng tôi.

Trong câu chuyện buồn vui lẫn lộn, ông vẫn không nguôi nỗi giận và sự tìm kiếm kẻ nào đã hại đời con gái ông để quyết chí đưa kẻ đó vào tù. Tôi không nói gì với chồng tôi về những bí mật khủng khiếp của anh mà tôi đã biết. Tôi lặng lẽ với nỗi đau câm của mình.

Từ đó tôi mang một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng một ngày nào đó cha của em sẽ tìm được sự thật, sẽ lôi ra ánh sáng bộ mặt thật của gia đình tôi, của chồng tôi, kẻ thủ phạm đã xâm hại em, và tôi, người vợ đã cố tình không biết gì cả hay cố tình bao che cho tội lỗi của chồng.

Hằng đêm tôi giật mình toát mồ hôi hột với những ác mộng chồng tôi bị công an đến xích cổ tay đưa vào nhà tù trong tiếng cười ghê rợn của hàng xóm láng giềng. Tôi đã bị ám ảnh đến kiệt sức về những tội lỗi trong bóng tối của chồng mình, và cảm giác che giấu cho tội lỗi của chồng khiến cho tôi không thể sống bình thường như bao người khác.

Cho đến một ngày trước tết vừa rồi, em bỗng đến trường tìm tôi dắt theo người chồng và hai cô con gái nhỏ xinh xắn. Em ôm chầm lấy tôi, nước mắt chảy giàn giụa. Em nói: "Cô ơi, dù không gặp cô, không đến thăm cô nhưng em luôn dõi theo cô từ xa và biết cô đã sống như thế nào trong những năm tháng qua. Em quyết định trở lại đây tìm cô vì em muốn cô tận mắt nhìn thấy giờ đây em đã có một cuộc sống hạnh phúc. Cô hãy vui lòng và yên tâm về em, cô nhé".

Cuộc gặp gỡ xúc động ngay tại sân trường, trong phòng học cũ nơi ngày xưa tôi đã từng dạy em đã cất đi trong tôi một gánh nặng tinh thần về em mà bấy lâu nay tôi vẫn canh cánh lo sợ. Tôi biết em đã ổn, thời gian đã chữa lành mọi vết thương, và thời gian cũng làm cho cả em và tôi trưởng thành cho dù phải trả giá rất đắt.

Tôi vẫn giữ bí mật khủng khiếp về chồng tôi cho riêng mình mà không chia sẻ với bất kỳ ai. Tôi không hiểu tại sao tôi lại không nói ra tất cả, không chia tay với chồng, hay làm cho mọi thứ vỡ tan tành. Tôi không hiểu nổi tại sao tôi vẫn sống với chồng tôi, vẫn cần có anh ấy, và làm tròn bổn phận của người vợ. Tôi không hiểu tại sao tôi không căm thù chồng mình, không khinh bỉ chồng mình. Tại sao tôi tự chịu đựng tất cả, nhận về mình nỗi đau, cơn trầm cảm kéo dài…

Tôi đã sống trong một nỗi sợ hãi khi phải che giấu một sự thật. Tôi sợ nếu tôi không giấu kín đi sự thật đó, tai ương sẽ giáng xuống gia đình bé nhỏ của tôi, chồng tôi sẽ phải đối diện với pháp luật, và sự lên án của xã hội.

Giờ đây mọi thứ đã bình yên trở lại, mỗi người đều đã có số phận của riêng mình. Tôi viết ra tất cả bí mật này, với một sự sám hối và cầu xin ông trời sẽ tha thứ cho chồng tôi, tha thứ cho sự hèn nhát của tôi, và xin ai đó hãy giúp tôi vĩnh viễn bước qua nỗi sợ hãi này.

Lời BBT

Chị Huyền Thương thân mến! Đọc bức thư của chị, chúng tôi không khỏi xót xa cho chị khi gặp phải một bi kịch đau đớn từ chồng mình, người mà chị luôn hết lòng yêu thương và tôn thờ. Càng thương chị, chúng tôi càng khâm phục chị là người phụ nữ biết chịu đựng, người vợ biết hy sinh, sẵn sàng cứu chồng mình kể cả khi anh ta là một người bội phản với chị.

Chúng tôi nghĩ rằng, chỉ có sự giáo dục, sự hiểu biết, đức hy sinh cao cả trong bản thân con người chị mới giúp chị vượt qua được cú sốc lớn như vậy. Chúng tôi cũng rất khâm phục cô học trò của chị. Chúng tôi không hiểu được vì lý do gì giữa chồng chị và cô học trò nhỏ để xảy ra cơ sự kia. Nhưng cô học trò của chị đã vượt qua, đã đứng lên từ vấp váp để làm lại tất cả, để thực hiện bằng được ước mơ vào đại học và sống một cuộc sống hạnh phúc của mình. Chính em ấy là tấm gương, là điểm tựa tinh thần cho cả chị trong cơn khủng hoảng tinh thần nặng nề ấy.

Chị nói đúng. Sóng đời đã yên, biển đời đã lặng, hãy để cho những ký ức buồn trôi đi. Chị hãy sống và bình yên trở lại. Đừng để mình rơi vào vực thẳm của sự trầm cảm. Chị hãy nghĩ đến các con, đến gia đình, đến tổ ấm mà chị đã chịu đựng biết bao đau khổ để giữ gìn.

Chúng tôi nghĩ rằng, chị không cần phải nói gì với chồng chị cả cho đến khi câu chuyện của chị được in lên trang 31, chị hãy cầm tờ báo này trở về nhà và đặt lên bàn làm việc của chồng mình. Chỉ bấy nhiêu thôi, chúng tôi nghĩ rằng chồng chị sẽ hiểu tất cả. Kính chúc chị và gia đình năm mới bình an và hạnh phúc

Huyền Thương

Các tin khác

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Thư viện lạ kỳ: Tôi không đi tìm sách

Đó là một ngày mưa tại Muncie, bang Indiana, Mỹ. Một phụ nữ trung niên bước vào tiệm café để gặp gỡ Charlize Jamieson - một người chuyển giới. Cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên giữa hai người lạ được sắp xếp bởi một thư viện lạ kỳ - nơi độc giả được quyền mượn một  nhân vật để lắng nghe, hoặc được lắng nghe. Và Jamieson là một trong số những cuốn sách "sống" trong thư viện ấy.

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Tâm sự của biên tập viên nhận được bản thảo trên 1 triệu chữ!

Lần đầu tiên tôi nhận được một bản thảo tiểu thuyết trên 1 triệu chữ của một bạn rất trẻ. Riêng số chữ lẻ ra của nó đã đủ dung lượng cho một tập sách rồi. Tôi nhẩm tính tất cả sẽ khoảng 3.500 trang sách khổ to, hoặc 4.000 trang khổ bình thường nếu in ra.
Bất ngờ sợi chuối

Bất ngờ sợi chuối

Ở Nhật Bản, có khoảng 30% số tiền giấy đang lưu hành làm từ sợi chuối. Tờ tiền làm từ loại vật liệu này có độ bền hàng trăm năm. Thật thú vị khi có mối liên hệ giữa thứ bình dị nhất –  thân cây chuối, với thứ quý giá hơn – tờ tiền.
Những thần thánh của Ấn Độ

Những thần thánh của Ấn Độ

Ấn Độ không chỉ là nền dân chủ đông dân nhất thế giới mà còn là một bức khảm phong phú của nhiều nền văn hóa và tôn giáo. Tôi không phải là một người tín ngưỡng nhưng tôi luôn bị cuốn hút bởi vẻ đẹp và sự đa dạng của các tôn giáo trên thế giới. Khi du lịch khám phá, tôi luôn cố gắng tìm hiểu về tín ngưỡng của dân tộc và sự ảnh hưởng của tôn giáo đến bản sắc quốc gia. Và tôi có thể nói rằng trong rất ít quốc gia thế giới tín ngưỡng phong phú, đa dạng và gắn liền với cuộc sống của người dân một cách rõ rệt như ở Ấn Độ.
Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Loài mèo bí ẩn thích được vuốt ve

Tôi nghĩ đến loài mèo khi nhà văn Y Ban tặng tôi một bức tranh con mèo màu đen cuộn tròn trên nền đỏ và cũng trong hôm ấy tôi đọc một cuốn tiểu thuyết của nhà văn Haruki Murakami và thấy rất nhiều mèo. Đó là những con mèo rất lạ, có phần bí ẩn, ít nhất là so sánh nó với loài chó, trong tương quan những loài vật được ưa chuộng nhất.
Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Báo động nghệ thuật "thổi giá" !

Tôi vẫn nhớ là hồi tháng 4 ông Nguyễn Nhật Cảm, Giám đốc CDC Hà Nội đã bị bắt cũng vì liên quan đến chuyện thổi giá các thiết bị y tế. Cụ thế, hệ thống máy xét nghiệm Realtime PCR nhằm xét nghiệm, phòng chống COVID-19 có giá khởi điểm chỉ vào khoảng 2,3 tỉ đồng, nhưng sau khi thực hiện một quá trình định giá, mua bán lòng vòng thì CDC Hà Nội đã mua vào với giá 7 tỉ đồng. Tức là cao hơn mức giá nhập tới 3 lần.
Những cảnh đời trái đắng

Những cảnh đời trái đắng

Con đường làng yên ả dẫn tôi tới thôn 1, xã Kim Chung, huyện Đông Anh, nơi ở trọ của 12 người thuộc Đoàn Nghệ thuật nhân đạo Thăng Long. Đó là các nạn nhân chất độc dioxin Việt Nam. Mỗi người, một cuộc đời, một số phận.
Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

Trong cơn hoảng loạn, thấu một chữ "tình"

"Nỗi sợ hãi Corona" - "Cơn hoảng loạn Corona" thực sự lại khiến tôi nghĩ nhiều đến những vấn đề bên ngoài Corona. Biết bắt đầu từ đâu nhỉ? Xin được bắt đầu từ một cái tít báo rất ấn tượng trên một tờ báo điện tử: "Corona lây qua mạng".
Ly kỳ Trấn Yên

Ly kỳ Trấn Yên

Tôi tò mò lên Trấn Yên thuộc huyện Bắc Sơn (tỉnh Lạng Sơn) bởi những chuyện khó tin. Trời rét như cắt. Đi xe máy từ thị trấn Bắc Sơn tới xã Trấn Yên cho dù chỉ chừng bốn mươi phút nhưng mây mù sương giăng khắp lối. Như một kẻ đi săn tôi phải phát hiện ra những tảng đá bất chợt lăn từ trên núi xuống nếu không dễ lăn xuống vực như chơi. Thỉnh thoảng lại có bóng cô gái áo chàm đeo túi đi trên đường. Tôi cứ lầm lũi đi trong sắc chàm đó. 
Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Hẻm cầu con ở Sài Gòn: Những nỉ non thiết tha huyết thống

Có người gọi con hẻm nhỏ vừa lụp xụp vừa xiêu vẹo ấy là “hẻm hiếm muộn”, 'hẻm cầu con", cũng có người gọi là “hẻm bà bầu”, cũng có người bảo là “xóm chờ đẻ”.... Hỏi tên như thế nào cũng có người biết, chỉ vào tận nơi vì ở đây tập hợp những phụ nữ từ khắp nơi đến thuê trọ để chữa vô sinh.
Phép màu của tình thương

Phép màu của tình thương

Cô gái 22 tuổi chưa thể kể câu chuyện đời mình trong gần 3 năm qua từ khi đột ngột rời xa gia đình ở Bình Phước cho đến ngày được đưa vào cấp cứu trong Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) mới đây.
O bé!

O bé!

Cho đến khi nằm xuống, O Bé chưa một lần hình dung bà đã hiến tặng cho đời một chuyện cổ tích đọng mãi trong nhân gian...
Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ cuối: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Tôi đã nghĩ rất nhiều về câu chuyện tôi được sinh ra, và về tình yêu của cha tôi với hai người mẹ, hay nói một cách chính xác hơn, tình yêu vĩ đại của hai người mẹ đã dâng hiến cho cha tôi như thế nào.
Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Kỳ 2: Mẹ đã sống một cuộc đời lộng lẫy

Trước sự chân thành và tha thiết của cha, ông bà ngoại đã bị thuyết phục bởi những tình cảm mãnh liệt của cha đối với mẹ. Ông bà ngoại đã mừng tủi ơn trời bởi con gái tật nguyền của mình được ông trời se cho mối duyên lành ngoài sức tưởng tượng…
Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Kỳ 1: Chuyện tình của cha

Vì bị cận, nên cha không để ý, không nhận ra mẹ, cô gái bé nhỏ trắng xanh ngồi trên chiếc xe lăn tự chế và cũng đang say sưa đọc sách trong khoảng ánh sáng bé xíu hắt ra từ giữa hai kệ sách. Cha mẹ gọi đó là cuộc va vào nhau định mệnh...
Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Kỳ 2: Con gái là người tình kiếp trước

Trong giây phút rung động ngọt ngào, môi vừa kịp chạm môi, những run rẩy của cô bé học trò 18 tuổi lần đầu tiên biết yêu chưa kịp ngân lên thì bố cháu từ đâu chạy tới thô bạo xô bạn lớp trưởng ra...
Con gái là người tình kiếp trước

Con gái là người tình kiếp trước

Cháu có một vấn đề về bản thân, đúng hơn là về gia đình của cháu, hay cụ thể hơn nữa là giữa bố cháu và cháu. Cháu rất xấu hổ khi phải kể ra đây… Nhưng cháu không biết phải làm gì với vấn đề rắc rối của mình. 
Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Kỳ 3: Tôi sợ lần nữa lại lạc mất bản thân

Tôi run rẩy với vết thương tự cứa và dòng máu nóng… tự thấy cơn khoái cảm dâng ngập tâm hồn mình… Và những lúc như thế, tôi đau đớn nhận ra rằng tôi đã rất nhớ ông giáo già.
Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Kỳ 2: Những vết sẹo được ký thác

Thỉnh thoảng, tôi lơ mơ ngủ và phát hiện ra ông giáo không ngủ, ông gỡ tay tôi đang ôm riết lấy ông ra. Ông ngồi rất lâu trên giường im lìm như cái bóng và lặng lẽ ngắm tôi ngủ...
Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Kỳ 1: Có phải tôi là kẻ bệnh hoạn

Khi đã trưởng thành tôi vẫn không từ bỏ được thói quen rạch cổ tay để nhìn thấy máu mình rỏ xuống. Mỗi lần như vậy, một cơn khoái lạc tự kỷ tràn ngập trong cơ thể tôi, tràn ngập trong tâm hồn tôi...