Thế hệ đi trước lao vào tù, thế hệ sau sống bơ vơ, lạc lõng và mang nỗi hận thù với pháp luật đã trừng phạt người thân của họ. Chúng lần lượt trở thành những tên tội phạm hung ác. Máu của cán bộ, chiến sĩ đã đổ trong cuộc vây bắt và triệt phá dòng họ tội phạm lẫy lừng miền Đông Nam Bộ.
"Nữ tướng" của băng cướp gia đình
Nhờ sự giúp đỡ của Công an xã Phú Đông (Nhơn Trạch - Đồng Nai) dẫn đường, chúng tôi đã tiếp cận được "đại bản doanh" hoàn lương của gia đình nữ tướng cướp Tám Lũy. Ngôi nhà của bà Tám Lũy nằm yên bình sau rặng dừa, kề lưng vào một nhánh sông Đồng Nai chảy qua ấp Bến Đình của xã Phú Đông. Chó, gà, vịt, lợn hợp thành bản hòa tấu nông thôn vô cùng lành mạnh. Bà Tám Lũy tóc rối, còng lưng ngồi vân vê mấy con cá bống vừa đăng lưới ngay con rạch phía sau nhà.
Mấy con cá bống đang chờ bữa trưa của bà, chỉ một mình bà thôi. Còn đứa con gái ở chung nhưng nó cũng ăn riêng với chồng con nó, bao nhiêu năm rồi, bà lủi thủi ăn một mình, làm một mình và đánh bạc một mình. Nhìn người đàn bà đã 77 tuổi nhưng còn rắn rỏi, cứng chắc, chúng tôi liên tưởng đến thời hoàng kim vùng vẫy trên sông nước của băng cướp táo tợn, hung dữ do bà cầm dầu cách đây 30, 40 năm về trước.
Hình ảnh của Tám Lũy ngày đó là hai tay ôm hai súng, manh động và liều lĩnh, thoắt ẩn thoắt hiện như con sóc dọc tuyến đường thủy từ sông Sài Gòn, Đồng Nai, Vũng Tàu. Lúc cao điểm, băng cướp có hàng chục đối tượng cộm cán, mã tấu và lựu đạn luôn giắt bên hông và sẵn sàng "xả" khi bị truy kích. Hơn 30 năm lộng hành, băng cướp do Tám Lũy cầm đầu không ngừng phát triển, chủ yếu là con cháu trong dòng họ, lớn lên nối nghiệp mẹ và cha chú.
Cuối đời, bà Tám Lũy sống cô đơn một mình.
Thời điểm giải phóng đất nước, tàn quân hỗn loạn vứt vũ khí bỏ chạy, mấy đứa con tuổi niên thiếu của Tám Lũy hăm hở đi gom nhặt súng đạn cất giấu để sau này thực hiện những phi vụ phạm pháp, băng cướp này hung hãn dùng vũ khí chống trả quyết liệt lực lượng chức năng.
Vùng Nhơn Trạch thời đó còn hoang vu, kênh rạch chằng chịt, là địa thế thuận lợi cho băng cướp Tám Lũy hoạt động. Những tàu bè lưu thông chở hàng hóa bằng đường sông từ Sài Gòn xuống Vũng Tàu và ngược lại, qua "đại bản doanh" của Tám Lũy đều phải chọn hai đáp án "mì nước hay lựu đạn". Nhiều năm trời, vùng Nhơn Trạch luôn là nỗi khiếp đảm kinh hoàng của những thương lái.
Tám Lũy sinh trưởng trong gia đình có truyền thống ăn cướp, vì thế mà máu trộm cướp, đâm chém là do cha bà truyền lại. Ông Trần Văn Rốp sinh thời là một võ sĩ có tiếng, nhờ miếng võ danh bất hư truyền cộng với thói lấy của người giàu làm của mình đã tạo bôi tên ông trở thành một kẻ cướp có tiếng. Máu nghề, máu liều Tám Lũy nối nghiệp cha.
Bắt đầu từ những vụ trộm chó, gà sau đến trâu bò, thóc lúa… một tay Tám Lũy gây ra. Bà ma ranh đến nỗi, mỗi lần đi trộm, bà mang ủng đàn ông, mặc áo choàng đàn ông trùm kín mặt. Sau hàng chục vụ mất trộm, Tám Lũy bị phát hiện trong lần trộm con heo nặng khoảng 50kg. Bị truy đuổi, bà ta bế xốc con heo lên vai, chạy băng băng qua bờ ao bờ ruộng tẩu thoát. Tuy nhiên, lần đó, tấm khăn choàng bị tuột, trong ánh trăng mờ ảo, người ta phát hiện ra mái tóc tên trộm rũ xuống gót chân.
Tám Lũy tên thật là Trần Thị Tép, Tép ngày trẻ thuộc hàng gái có hương có sắc nên được anh chàng Tám Lũy (tức Nguyễn Thanh Liêm) đem lòng yêu (từ đó người ta gọi bà là Tám Lũy, thay tên chồng). Từ khi lấy chồng, ngoài việc đẻ sòn sòn 13 đứa con thì Tám Lũy nghiện cờ bạc không dứt ra được. Ông chồng tích góp được đồng nào, giấu xuống tận đất mà bà vẫn moi lên được.
Bà ngốn sạch sẽ vào đỏ đen, mỗi lần đi như vậy, bà lại kéo một vài đứa con trên dưới 10 tuổi theo ngồi chầu sòng. Tâm hồn chúng bị vấy mực đen, chúng nhanh chóng học được trò ma quái, tinh ranh từ người mẹ. Vốn từ điển giao tiếp chợ búa, chửi thề ngồn ngộn làm hành trang để sau này chúng quăng quật ngoài xã hội.
Tám Lũy bị bắt khi đang tổ chức cho người vượt biên vào cuối những năm 70, đầu 80 của thế kỷ trước, và bị thụ án 14 tháng. Đó là lần bị bắt cuối cùng sau nhiều lần bị lực lượng "sờ gáy". Đàn con dưới sự huấn luyện của Tám Lũy đều trở thành những "chiến binh" hét ra lửa, ví như Tùng "sát thủ", Hoàng "phổi", Thâu "ròm"… Để sau này, chúng gây biết bao nợ máu cho nhân dân.
Hậu duệ "Vòng kim cô" tội phạm
Thằng Hoàng "phổi" là niềm hy vọng cuối cùng của bà, bà nuôi heo hết lứa này đến lứa khác để dành tiền chờ nó đi tù 20 năm về sẽ cưới cho nó một cô vợ để nó chí thú làm ăn. Và, ngày thằng Hoàng về cũng đến, đó là một ngày đẹp trời của năm 2006. Thằng con hoàn lương về sống với mẹ thời gian đầu vô cùng chăm chỉ, suốt ngày thui thủi làm lụng, phụ mẹ chăn nuôi.
Không biết nó quen biết ở đâu đưa được cô gái miền Tây về sống thử cho bà Tám Lũy duyệt. Bà ưng liền, lễ cưới chuẩn bị thì bà chết điếng khi nhận được tin thằng Hoàng bị bắt vì có liên quan đến vụ cướp của giết người. Bao nhiêu hy vọng đổ vỡ, bà hụt hẫng, chán nản. Thế nhưng tên tội đồ Hoàng "phổi" vẫn chưa sánh kịp với người anh kế của hắn mang biệt danh Tùng "sát thủ".
Tám Lũy rất mát tay nuôi heo, nhờ vậy, bà tự lo cho bản thân những tháng ngày tuổi già.
Tùng sinh năm 1962, thời thơ ấu từng bấu vạt áo mẹ tới các sòng bài. Bản chất hung tợn và thói hư tật xấu hình thành trong con người hắn từ thưở đôi mươi. Lúc đầu, hắn học hỏi được từ mẹ mánh khóe thực hiện những vụ trộm cắp lặt vặt. Bước sang năm 1980, những đứa em của y là Hoàng, Sanh, Thâu vừa đủ lớn, băng cướp gia đình phát triển mạnh về quân số. "Đại bản doanh" đóng ở khu vực sông Cầu Cháy (xã Phú Đông), vùng kênh rạch hoang vu, không có một mái nhà, không một bóng người.
Trong hai năm 1981 - 1982, băng cướp do Tám Lũy hậu thuẫn, Tùng "sát thủ" chỉ huy đã gây ra hàng loạt vụ án khắp các xã Đại Phước, Phú Hữu, Phước Khánh thuộc huyện Long Thành lúc bấy giờ. Người dân kinh hoàng, sợ hãi, Công an tỉnh Đồng Nai phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức tuần tra, truy quét, nhưng Tùng "sát thủ" chẳng những không sợ mà còn hung hăng, liều lĩnh hơn.
Ngày 15/2/1982, Tùng và đàn em đột nhập vào tiệm may Tiến Thịnh tại xã Đại Phước. Gia chủ đang chuẩn bị tổ chức lễ cưới cho con trai nên phải có lượng vàng bạc, tiền của dự trữ sẵn. Tùng cầm AK, em ruột hắn là Sanh ôm khẩu M16, xông thẳng vào nhà uy hiếp gia chủ đòi giao nộp toàn bộ tài sản.
Để dằn mặt, Tùng nã một phát đạn vào tay chú rể, máu phun lênh láng khắp nhà, mọi người cập rập nghe theo lệnh của hắn. Tuy nhiên, tiếng súng nổ đã đánh động đến lực lượng Công an và du kích đang làm nhiệm vụ giữ trật tự gần đó. Sanh nhanh chóng nhận thấy bị bao vây, liền thúc anh trai chuồn ra phía sau, tẩu thoát bằng con thuyền chờ sẵn.
Để hiện đại dần cho hoạt động cướp bóc, ngày 5/8/1982, Tùng chỉ huy đàn em tổ chức cướp tàu ở bến đò Phú Hữu. Tùng và Hoàng trang bị sẵn hai khẩu tiểu liên đầy ắp đạn, bên ngoài mặc áo mưa. Chúng ung dung tiến lại phía anh Sài Công an xã, và anh Quân du kích đang coi giữ để hỏi đường. Lợi dụng có thế, Tùng, Hoàng tung áo mưa rút súng ra bắn liên tiếp vào người anh Sài và anh Quân làm anh Sài chết tại chỗ, anh Quân rớt xuống sông bị trọng thương. Nghe tiếng súng nổ, lực lượng Công an, du kích xã đã có mặt ngay tại hiện trường, hai tên tội phạm lẩn vào bụi cây ven đường tẩu thoát.
Sự bành trướng và hung ác của những đứa con Tám Lũy gây nhức nhối xã hội. Cuộc vây bắt hai tên tội phạm Tùng, Hoàng nhanh chóng được triển khai. Cuối năm 1982, Tùng, Hoàng đã sa lưới ngay trên "lãnh địa" hoạt động của chúng. Nhưng chỉ sau 24 giờ, chúng đã tẩu thoát khỏi trại giam Công an huyện Long Thành. Chúng như con hổ Sổng chuồng, nung nấu dã tâm phạm tội không ngừng.
Sang năm 1983, Tùng "sát thủ" còn bắn chết anh Phạm Văn Tiếp là Phó Công an xã Đại Phước vì anh Tiếp tham gia, chỉ đạo bắt đàn em của hắn. Trong cuộc đánh án trường kỳ với một gia đình tội phạm, máu của chiến sĩ Công an đã đổ. Nguyễn Văn Tùng (tự Tùng "sát thủ") đã dùng súng tự sát ngay khi hắn bị bắt. Vòng đời tội phạm của gia đình Tám Lũy tưởng sẽ kết thúc khi kẻ chết, kẻ vào tù thì "án kim cô" sẽ được cởi.
Năm 2006, làng quê Phú Đông lại dậy sóng bởi vụ cướp giết chủ tiệm vàng Kim Hồng (xã Đại Phước) mà hung thủ lại chính là hai anh em ruột Nguyễn Văn Hoàng, Nguyễn Văn Thâu. Ngày tòa xử án, người ta thấy bà Tám Lũy chống gậy đứng nép phía hàng người xem, khi nghe bản án tử hình với Hoàng, Thâu, Tám Lũy gào khan trong cổ, chân run run khụy xuống.
| Trung tá Nguyễn Chính Tần - Đồn phó Đồn Công an khu công nghiệp Ông Kèo (Nhơn Trạch - Đồng Nai) - nguyên Trưởng Công an xã Phú Đông: "Gia đình nhà Tám Lũy cho đến thời điểm này là 4 thế hệ dính vòng lao lý. Chính quyền địa phương, Công an xã Phú Đông đã nỗ lực hết sức trong việc giác ngộ, giáo dục các thành viên trong đại gia đình bà Tám Lũy để không đi vào con đường phạm pháp nữa. Ngoài những tội phạm liều lĩnh như Tùng, Sanh, Hoàng, Thâu đã bị pháp luật trừng phạt, còn lại đều có máu đỏ đen. Điều đáng nói là ông Tám Lũy (Nguyễn Thanh Liêm) sống rất hiền hòa với bà con lối xóm, con đường phạm pháp của những đứa con, có lẽ ông cũng rất trăn trở, đau đớn lắm mà không thể làm gì được. Bà Tám Lũy đã hoàn lương mấy chục năm nay và sống bằng nghề chăn nuôi, một vài người con của bà có cuộc sống kinh tế khá giả". |