Vì tiền, lập kế bán con cho dân gay!

Khanh kể, khi mẹ tôi lập kế gọi tôi vào Sài Gòn để gả bán cho Khanh! Bây giờ nếu tôi muốn chạy khỏi đây, về quê, không muốn chung sống với Khanh cũng được, nhưng phải trả hết số nợ của mẹ tôi cho Khanh, đồng thời Khanh cũng sẽ cho mẹ tôi nghỉ việc vì Khanh không chịu nổi sự có mặt của mẹ tôi ở tiệm nữa.

Mỗi sáng ngủ dậy tôi mở mắt ra và đều nhận ra đây là một sự thật, người nằm bên cạnh tôi là sự thật, căn phòng tôi đang ở là sự thật chứ không phải là một cơn ác mộng. Tôi muốn chết đi vì nhục nhã khi nhận ra tiền bạc và một cuộc sống không vất vả đang cuộn tôi vào nó và làm cho tôi chấp nhận bẻ cong cuộc đời mình…

Mới cách đây vài năm, tôi còn là một chàng thiếu niên khá quê mùa và trong sáng ở một làng nhỏ ven ngoại thành Hà Nội. Nhà tôi không phải là dạng giàu có trong làng, nhưng vì ông ngoại tôi thuộc hàng có học, lại hay đọc sách chữ Tây, thỉnh thoảng chỉ cho bà con trong làng thứ thuốc này thuốc kia chữa những bệnh cảm sốt thông thường nên được người dân trong làng rất nể trọng.

Mẹ tôi là con đầu, dưới mẹ có thêm 2 dì cậu nữa. Tôi nhớ những năm tháng khi còn đi học, gia đình tôi sống khá êm ấm, hòa thuận. Ông ngoại tôi kỳ vọng rất nhiều ở tôi, đứa cháu trai duy nhất của ông, cho dù là cháu ngoại. Ông hướng cho tôi đọc sách từ bé, thường xuyên nói với giọng rất tự hào về tôi, coi tôi là điểm sáng duy nhất trong nhà.

Mọi bi kịch của gia đình tôi có lẽ bắt đầu từ ngày bố tôi bỏ mẹ con tôi đi, sau khi mẹ tôi sinh em gái tôi. Đến giờ tôi cũng không biết chính xác nguyên nhân vì sao ông đã bỏ đi, nghe người trong làng người nói ông có vợ bé, người nói thật ra ông là tội phạm bị truy nã ở nơi khác tới đây chỉ tá túc vài năm, lừa mẹ tôi lấy tiền lấy vàng, đẻ con cho ông rồi đến lúc sợ bị lộ tung tích nên bỏ đấy mà đi. Chỉ biết gia đình tôi như trải qua một cơn bão.

Mẹ tôi bỏ đi, để anh em tôi ở lại cho ông bà ngoại nuôi. Nghe nói mẹ đi làm thuê ở những cửa hàng trên Hà Nội. Năm tôi 15 tuổi, mẹ tôi về làng ở được một năm, chẳng biết làm gì mà cũng có vẻ có tiền, khấm khá, thường xuyên mua món ngon về nhà cho cả nhà ăn, sắm sửa cho nhà ông bà ngoại được tivi màu, chó Nhật, lại mua cả một chiếc xe máy cũ chạy vèo vèo qua những con đường làng lúc đó đang thời kỳ sốt bán đất. Lúc đầu mọi người đều hớn hở tưởng cuộc đời chúng tôi từ nay khấm khá hơn, ai dè, đến một năm sau thì mọi chuyện thay đổi 180 độ.

Hóa ra mẹ tôi về làng mở đường dây ghi số đề. Mẹ tôi chỉ là chủ đề nhỏ, nhưng dân trong làng thời kỳ đang rủng rỉnh tiền nong cứ đánh lớn, rốt cuộc, tích tiểu thành đại, mẹ tôi phần bị Công an theo dõi, phần thì nợ tiền chồng chất. Kể cả dì và cậu tôi cũng bị mẹ tôi gạ gẫm hỏi vay hết số tiền để dành. Chưa kể, mẹ tôi còn vay lãi nhiều người trong làng. Hôm mẹ tôi bỏ đi mất tích, cả làng náo loạn, ông tôi nằm bẹp trong nhà.

Đến những ngày sau, khi chứng kiến người ta vào nhà đòi nợ, nói năng lỗ mãng, chửi mắng cả ông ngoại tôi, bắt chó, lấy từ cái tivi đến cái nồi cơm điện, cái bàn là, ra vườn nhổ sạch rau rồi xéo nát luống đất cho hả giận… tôi mới thấy giận mẹ tôi khủng khiếp.

Rồi thời gian trôi qua, thi thoảng, mẹ tôi có gọi điện hoặc viết thư về nhà thông báo có tìm được việc làm ở TP Hồ Chí Minh, thuê nhà ở và dần dần ổn định. Rồi một ngày kia, mẹ tôi gọi điện về nhà, nói là bị bệnh nặng, bác sĩ nghi ngờ mẹ tôi bị ung thư, cần phải nằm bệnh viện theo dõi một thời gian. Mẹ nói tôi hoặc em tôi nên thu xếp vào Sài Gòn để chăm sóc mẹ tôi những ngày này. Em gái tôi còn đi học, tôi vào chăm mẹ.

Ngay khi đặt chân đến Sài Gòn, tôi đã lờ mờ thấy hình như mọi thứ không giống như tôi tưởng. Mẹ tôi làm việc trong một tiệm làm tóc, trong này gọi là beauty salon cửa kính máy lạnh, tối sẽ ngủ lại luôn ở lầu 3 của căn nhà ấy. Mẹ tôi dẫn tôi đến giới thiệu ngay với chủ tiệm đồng thời là ân nhân của mẹ tôi theo như lời bà nói.

Khanh - chủ tiệm - mới đầu làm tôi thấy hơi kinh sợ vì không biết người này là đàn ông hay đàn bà. Anh ta - sau khi cất giọng nói tôi mới biết chính xác là đàn ông - trắng trẻo, tóc nhuộm vàng, đeo nhiều đồ lấp lánh trên người, có sống mũi phẫu thuật thẩm mỹ y hệt mấy cô diễn viên nước ngoài, đeo kính áp tròng màu xanh sẫm khiến đồng tử anh ta mở rất to, người thơm phức nước hoa.

Theo như lời mẹ tôi kể, thì bệnh tình mẹ tôi vẫn đang trong thời gian theo dõi, nhưng tốn rất nhiều tiền viện tiền thuốc và Khanh đã giúp mẹ tôi rất nhiều. Mẹ tôi muốn tôi ở đây một thời gian, vừa phụ việc trong tiệm, vừa làm công việc như kiểu xe ôm chở Khanh đi chỗ này chỗ kia, cũng đồng thời chờ bác sĩ có những kết luận chính xác về căn bệnh ung thư của mẹ tôi.

…Không phải là tôi nhận thấy những điểm phi lí trong câu chuyện của mẹ tôi, nhưng những ngày đầu ở một thành phố mới, tôi choáng ngợp và tạm thời quên đi những thắc mắc của mình. Khanh bảo tôi chở đi lòng vòng trong thành phố, cắt cho tôi kiểu tóc mới, mua cho tôi những chiếc áo ôm sát thân hình. Tôi hơi sợ. Nhưng mẹ tôi cứ nói ra rả suốt về ân nghĩa của Khanh, nên tôi cũng không dám phản ứng gì nhiều. Nhưng tôi lờ mờ thấy có gì không ổn. Mặc dù tôi ở trong tiệm với tư cách một người làm công nhưng những nhân viên trong tiệm luôn đối xử với tôi cẩn trọng và  dè dặt pha chút giễu cợt. Thi thoảng, tôi thấy họ gọi sau lưng tôi là anh 3, Khanh là chị 3. Có người hấp háy mắt trêu mẹ tôi là: Tốt số nhé, gả được con vào nhà giàu.

Rồi sớm muộn cũng đến một ngày một sự thật làm tôi kinh sợ được lộ ra. Tối hôm đó Khanh kêu tôi chở đi đến một vũ trường rồi dắt tôi vào trong đó. Vũ trường đông, nhạc xập xình, nhưng quái lạ, trên bục nhảy không phải là những cô gái như trong những bộ phim tôi thường xem, mà lại là hai người đàn ông lực lưỡng thoa môi son đỏ chót và mặc những bộ đồ tưởng như chỉ làm bằng mấy sợi dây da quấn quanh mình và đi giày cao gót. Họ uốn éo quanh hai cây cột, đứng trên một tấm bảng hạ từ trên cao xuống trong những điệu nhảy cực kì khó coi.

Đám bạn Khanh và Khanh có chút hơi men, bắt đầu những hành động uốn éo cũng khó coi không khác gì cặp trên sân khấu. Tôi lờ mờ cảm thấy bất an khi bàn tay Khanh đặt trên vai dần dần tụt xuống phía dưới, xoa nhè nhẹ dưới thắt lưng tôi. Tôi đã đoán ra ý Khanh là gì và thấy vừa sợ hãi vừa ghê rợn. Thấy tôi gạt tay ra, Khanh nài tôi uống thêm 2 li rượu rồi sẽ đi về.

Và khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong phòng Khanh, trần truồng, phần dưới thân thể đau buốt, bên cạnh là Khanh và những món đồ chơi người lớn trông thật kinh khủng.

Và tôi choáng váng hiểu chuyện gì đã xảy ra… Ý nghĩ đầu tiên của tôi là muốn vớ lấy một vật gì sắc nhọn đâm nát cái thân hình đang nằm bên cạnh rồi vùng chạy ra khỏi căn phòng ghê tởm đó. Nhưng Khanh cũng đã tỉnh dậy, bằng một giọng vừa nhẹ nhàng vừa đe dọa, Khanh năn nỉ tôi ngồi lại cho Khanh kể câu chuyện.

Hóa ra mẹ tôi vào trong Sài Gòn một thời gian, đến khi làm cho tiệm của Khanh cũng vẫn không bỏ tật cũ. Mẹ tôi đứng đầu một đường dây cho vay hụi nhỏ, cũng chỉ toàn người quen trong tiệm, nhưng cứ vay chồng chéo, cuối cùng mẹ tôi cũng bị người ta giật nợ, lại thêm thói ăn xài hoang phí. Một lần mẹ tôi bị xã hội đen đến tận tiệm quậy, đòi nợ ngay tại tiệm, Khanh thương tình đã đứng ra bảo lãnh, cho mẹ tôi vay một số tiền để chống trả tạm thời.

Bù lại, mẹ tôi biết Khanh chỉ yêu đàn ông, không có gì đền đáp, đã ca ngợi con trai của mình hết lời, đồng thời kể với Khanh là tôi từ nhỏ đã có xu hướng không thích con gái để gán ghép tôi cho Khanh. Khanh cũng kể, khi mẹ tôi lập kế gọi tôi vào Sài Gòn để gả bán cho Khanh! Bây giờ nếu tôi muốn chạy khỏi đây, về quê, không muốn chung sống với Khanh cũng được, nhưng phải trả hết số nợ của mẹ tôi cho Khanh, đồng thời Khanh cũng sẽ cho mẹ tôi nghỉ việc vì Khanh không chịu nổi sự có mặt của mẹ tôi ở tiệm nữa…

Nếu tôi bỏ đi, tôi không biết lấy tiền đâu trả cho Khanh. Tôi cũng bắt đầu thấy mình hưởng thụ cuộc sống ở đây, với mùi nước hoa thơm phức, những móng chân móng tay được thợ trong tiệm chăm sóc, những bộ quần áo đắt tiền, những món ăn lạ, ngon và cảm giác có người cung phụng…

Thợ trong tiệm bắt đầu coi tôi là "chồng" của Khanh một cách công khai. Mẹ tôi tránh mặt tôi mấy hôm đầu rồi cũng vẫn vui vẻ làm việc, nói chuyện. Nhiều lúc tôi nhìn gương mặt người đàn bà ấy thơn thớt cười nói, gọi Khanh là "con dâu" mà tôi chỉ muốn xông vào đấm vào gương mặt ấy cho hả giận. Nhưng tôi lại sợ bà nói rằng bà cũng chẳng ép buộc gì tôi, chẳng qua tôi cũng có phần tự nguyện…

Và điều tôi lo nhất, là rồi tôi lại thấy mẹ tôi kể lể với khách của tiệm rằng bà có đứa con gái cao ráo da trắng tóc dài, so với cô người mẫu này cô người mẫu nọ cũng 1 chín 1 mười… Và tôi không dám hình dung thêm…

Bây giờ, ngày ngày tôi sống trong sự chăm sóc và quản lý của một người đàn ông trung niên đồng tính, đêm đêm để mặc cho anh ta rên rỉ hầu hạ ve vuốt mình. Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy, tôi chỉ muốn chết đi để khỏi đối mặt với bi kịch này nữa.

Thành Đức

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.