Rồi một ngày cô ấy lớn lên

Hàng trăm cặp mắt chiếu chòng chọc khi chúng tôi bước vào. Họ, những người đã cách biệt với thế giới bên ngoài quá lâu, giờ trở nên hiếu kỳ, lạ lẫm với váy áo và son phấn chăng. Tôi đánh bạo đưa mắt quan sát họ.

Đều là những khuôn mặt điển trai, trắng trẻo, đa phần là cao lớn, vạm vỡ. Điểm chung là khuôn mặt ai cũng rắn câng, lì lợm. Chao ôi! Ngần này con người đáng ra phải ở ngoài kia, đóng góp và xây dựng xã hội, vậy mà họ lại ở đây, chịu sự quản thúc để trả giá cho những lầm lạc của mình. Thật phí hoài lắm thay!

Khi ấy, Hưng là người có vẻ tiết chế nhất trong cái nhìn của mình. Tôi phát hiện ra vì Hưng đứng rất gần. Buổi lễ gần kết thúc, Hưng là người được chỉ định đại diện cho phạm nhân lên phát biểu cảm tưởng về sách. Tôi không bỏ sót một câu nào của Hưng, từng lời Hưng nói cho thấy đây là một người có học thức, có trí tuệ. Cả cái cách nói chuyện lưu loát, mạch lạc càng chứng tỏ Hưng là người có năng khiếu diễn thuyết và được đào tạo bài bản. Tô buột miệng hỏi một người quản giáo đứng cạnh.

- Anh ấy nói hay quá! Có khi nào các anh chuẩn bị cho anh ấy nói không?

- Tôi mà viết được như vậy thì tôi quá giỏi. Anh ta là giáo viên đại học đấy, mỗi lần có văn nghệ hay có chương trình gì của trại chúng tôi đều kêu anh ta làm MC và chuẩn bị kịch bản.

- Vậy... vì sao... anh ta phải vào đây?

- Cưỡng dâm cô bé sinh viên không thành, bị gia đình cô bé kiện và chịu án, thật tình...

Tôi lặng đi. Tội cưỡng dâm thật khó có được sự đồng cảm và tha thứ từ xã hội, cả từ chính tôi. Chẳng lẽ, ở một thầy giáo có trí tuệ và đầy đủ nhận thức lại không thể vượt qua được cám dỗ bệnh hoạn ấy? Tôi ngỏ lời muốn tiếp xúc với anh ta và mấy chục phút sau Hưng được bố trí gặp tôi trong một căn phòng có rất nhiều cửa. Nếu thay bằng một bộ quần áo khác, áo sơ mi và quần âu chẳng hạn, Hưng thực sự là một quý ông đẹp trai, thư sinh và lịch lãm. Một đôi mắt buồn với hàng mi dài và cong, chiếc mũi cao và thẳng, đôi môi dày - mỏng vừa đủ hài hòa trên tổng thể khuôn mặt hơi vuông. Tôi im lặng quan sát Hưng với một thái độ khá hiếu kỳ muốn bóc tách tâm lý người đối diện. Hưng vẫn thản nhiên cho tôi quan sát. Tầm vài phút, Hưng là người phá tan sự im lặng trước:

- Định hỏi vì sao tôi lại cưỡng dâm cô bé học trò chứ gì? Câu này báo và đài TW đều đã gặp tôi và hỏi rồi. Cần thì cứ vào mạng, có hết, tôi đã thẳng thắn không giấu giếm.

Tôi giật mình trước thái độ huỵch toẹt của Hưng, nhưng vẫn cười để tạo không khí dễ chịu.

- Không! Tôi chỉ định hỏi cậu, đôi mắt với vẻ buồn này có trước hay sau khi vào trại mới có?

Hưng chớp mắt, bất ngờ trước sự bẻ lái của tôi, đầu cui cúi:

- Có sẵn rồi, vào đây càng buồn hơn.

Tôi chìa tay ra:

- Tôi tên Hương, tuổi chắc hơn cậu, chị em cho dễ nói chuyện nhé.

Hưng lắc đầu:

- Cứ như vậy đi, Hương hơn hay thua thì tôi vẫn thấy Hương rất trẻ, đừng làm chị tôi mà già.

Và Hưng cười, nụ cười rất đẹp và hiền.

Nắng thu rất dịu, chiếu chênh chếch qua song cửa sổ. Ngoài kia là một vườn hoa cúc đang kỳ trổ búp, e ấp thẹn thùng.

- Ở đây đã thu từ lâu - Hưng nhìn theo ánh mắt tôi và như độc thoại - Ở rừng đêm đến là lạnh se se. Tôi rất nhớ nhà, nhớ mùa thu ngoài bắc. Tầm này, phố rất đẹp, nắng hanh vàng và gió thì cứ mơn man...

Dường như Hưng sắp khóc, dường như thôi, rồi giọng Hưng lại ráo hoảnh:

- Tôi biết vì sao Hương muốn tiếp xúc với tôi, cánh báo chí đến đây toàn tìm đến tôi trước, rồi họ viết về tôi như một tấm gương về sự ăn năn, trong đó họ không giấu giếm sự nuối tiếc cho những lỡ lầm của một kẻ như tôi. Họ nói tôi có tài, có trí tuệ, có "nhan sắc"... chỉ một phút bồng bột... Tôi chỉ biết cười thôi, có những điều sâu kín tôi phải giữ chặt trong lòng.

Nhà văn Nguyễn Hương Duyên, huongduyen77tcnl@gmail.com
Nhà văn Nguyễn Hương Duyên, huongduyen77tcnl@gmail.com

Tôi lặng đi rất lâu trước những lời độc thoại u buồn ấy. Chẳng hiểu sao tôi  cảm giác Hưng không phải là một kẻ có những hành động dâm ô xấu xa. Trực giác! Phải! Tôi luôn tin vào trực giác của mình. Hưng bỗng chững lại khi thấy tôi dành cho mình cái nhìn đăm đăm. Và hình như Hưng hiểu ý nghĩa của cái nhìn ấy, cậu ta cúi xuống, thở hắt, đôi vai thanh thoát chùng xuống thiểu não. Tôi đặt một bàn tay mình lên cánh tay Hưng, dè dặt:

- Vậy thì chắc chắn tôi cũng chẳng nhận được gì hơn họ? Và... nghĩa là, tôi cứ việc về tra Google lấy tư liệu mà viết?

Hưng gật, vẻ mặt trở nên vô cảm lạ thường. Tôi xách túi đứng lên, buột miệng một cách vô vọng:

- Có cái gì đó mách bảo tôi... Hưng không phải là một người thầy có hành vi khó dung thứ như vậy...

Tôi không nhìn mặt Hưng, thẳng lưng bước đi. Thôi đành! Đáng ra tôi không nên gặp một nhân vật có quá nhiều người viết, quá nhiều người khai thác. Phải chọn buổi khác với nhân vật khác thôi.

- Tại sao?

Hưng hỏi giật khi tôi sắp ra khỏi bậc cửa phòng thăm nuôi. Tôi chững lại, nên tiếp tục hay không? Liệu sau khi có câu trả lời, Hưng có thay đổi thái độ? Hay lại vẫn vẻ bất cần, chán nản như thế?

- Vì... tôi có trực giác khá tốt với dung mạo, ngoại hình, thần thái của người đối diện... Vậy thôi! Tôi về đây!

Dường như Hưng đã nhận ra sự dứt khoát trong thái độ của tôi nên tỏ ra hấp tấp:

- Hương quay lại đi, tôi sẽ kể.

Quay lại không nhỉ? Bao hào hứng trong tôi đã vợi đi quá nửa, thôi thì... Thử xem vậy.

"Chúng tôi yêu nhau, xưa giờ không hiếm những mối tình thầy trò, thậm chí không hiếm đôi nên chồng nên vợ. Cô ấy yêu tôi, và tôi có ý định nghiêm túc với cô ấy cho đến khi cô ấy học hành xong xuôi. Hôm đó, tôi có chút việc về muộn, cô ấy ở lại văn phòng phụ tôi, cũng là để hai đứa có thời gian bên nhau. Yêu nhau và có những hành vi âu yếm là chuyện bình thường. Chỉ khác là hôm đó, trong người tôi có chút men, mà tạng mặt tôi, chỉ cần nửa cốc bia là đỏ lựng.

Cũng không ngờ hôm đó, gia đình cô ấy bỗng ập vào với máy quay lăm lăm trên tay, đi cùng là tay Tổ trưởng bộ môn của tôi. Họ lập biên bản, nhấn mạnh hơi thở của tôi có mùi cồn. Họ tố cáo tôi có hành động cưỡng dâm nữ sinh. Gia đình cô ấy rất lạ, họ không chịu tin chuyện chúng tôi yêu nhau, một mực bắt cô con gái thừa nhận mình bị thầy dụ dỗ, cưỡng bức. Cô ấy còn quá trẻ để biết nên làm thế nào là đúng, chỉ biết khóc và im lặng, đến cả việc dũng cảm nói sự thật rằng chúng tôi yêu nhau cô ấy không dám mở miệng.

Có lẽ sự hung hăng, dữ tợn của ông bố và anh trai khiến cô ấy tê liệt lý trí. Cuối cùng, để giải thoát cho cô ấy khỏi sự tra tấn tinh thần của gia đình, tôi buộc lòng phải nhận tội. Tôi bị kết án tù với tội cưỡng dâm không thành. Hai năm trôi qua rồi, không biết cô ấy sống thế nào? Có trưởng thành lên không? Có vui không? Có day dứt không?... Bao nhiêu câu hỏi tôi chưa có lời giải đáp vì từ ngày tôi vào đây, cô ấy cũng được gia đình mang đi đâu đó biệt tăm tích... Tôi bộc bạch với Hương vì giữ mãi điều đó trong lòng cũng rất nặng nề. Chuyện… thật khó tin phải không? Nhưng tôi cho rằng, vào thời điểm đó, chỉ có cách này tôi mới bảo vệ được cô ấy".

Tôi sững sờ với câu chuyện của Hưng, án tù có thể chấp nhận dễ dàng vậy sao Hưng? Còn gia đình, còn tương lai, danh dự?

- Những thứ ấy… phải đợi cô ấy trưởng thành mới có thể lấy lại cho tôi. Một khi cô ấy còn phải chịu khuất phục trước sự áp đặt vô lối của gia đình thì…- Hưng bỏ lửng câu nói, trầm ngâm rất lâu rồi ngẩng lên, rành rọt: - Hương đừng đưa chuyện này lên báo, tôi im lặng bấy nay là để bảo vệ cô ấy, bung bét ra, người ta sẽ sỉ vả cô ấy và gia đình cô ấy, lúc ấy tôi cũng chẳng vui vẻ hơn hiện tại đâu. Nếu Hương cảm thấy không thể làm ngơ, hãy đi tìm và giúp cô ấy, giúp tôi…

- Tôi đã chưa kịp làm gì cả. Và lần nữa trực giác của tôi đã đúng, người như Hưng sẽ không yêu nhầm người. Một thời gian sau, Hưng được ra tù nhờ một lá đơn rất dài, tha thiết của cô bé. Mọi chuyện, theo thỉnh cầu của Hưng, tất cả được giải quyết trong êm thấm.

Tôi nghĩ, đó là cách để thầy giáo Hưng vừa bảo vệ, vừa dạy dỗ cô học trò - người yêu yếu đuối của mình./. (tên nhân vật đã được thay đổi).

Nguyễn Hương Duyên

Các tin khác

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.
Phải làm sao khi người tôi yêu chỉ coi tôi như em gái?

Phải làm sao khi người tôi yêu chỉ coi tôi như em gái?

Những ngày đầu mới về sống với bố con em, chị Dung còn nhiều e ngại, giữ kẽ. Nhưng về sau chị trở nên rất thoải mái và cởi mở. Em và chị đã như hai người bạn thân thiết. Trước mặt em khi nhắc đến chồng, chị dùng đại từ người mà không "anh ấy" hoặc "ba Quỳnh". Hàng xóm khu gia đình em ở, những người hiểu biết thì bảo rằng nhà em thật độc đáo, dì ghẻ con chồng mà gắn bó yêu thương nhau. Chồng ra chồng, cha ra cha...