Bi kịch từ rượu

Ở một số làng quê, bia rượu trở thành tệ nạn đáng báo động, để lại hệ lụy điêu tàn trong mỗi gia đình, cho cả cộng đồng và xã hội...

Họ đến với rượu vì nhiều lý do. Lạc lối vào “ma men” không đơn giản là cuộc dạo chơi, rất nhiều người đã quên lối về, đánh mất lý trí, sức khỏe, hạnh phúc gia đình. Ở một số làng quê, bia rượu trở thành tệ nạn đáng báo động, để lại hệ lụy điêu tàn trong mỗi gia đình, cho cả cộng đồng và xã hội...

Lạc lối vào "ma men"

Ở đôi bờ con rạch Tân Lập (Long Hưng, Mỹ Tú, Sóc Trăng), bà con đã quá quen thuộc với hình ảnh của “ma men thần sầu” Ngô Tấn Mãi. 60 tuổi đời thì ông Mãi có tới 28 năm “ngập” trong rượu. Thời trai trẻ, ông từng có một gia đình êm ấm với 4 đứa con đủ “nếp, tẻ”. Rồi bệnh tật, 2 đứa con qua đời, vợ ông chia tay chồng.

Còn một mình, ông Mãi chán đời tìm đến men rượu. Những cơn say triền miên khiến tinh thần ông lơ lửng, ngất ngưởng chẳng còn suy tính được gì nữa.

Ít năm sau, ông tìm được một người phụ nữ mới. Vì trót lỡ với rượu, bị rượu quật cho tan nát, tơi tả thân xác nên ông không giữ nổi chân của người đàn bà quá lứa. Người này lại dứt áo ra đi, ông Mãi lại chìm ngập trong rượu. Năm tháng qua đi, rượu làm ông bệnh tật, ốm yếu, chân tay run rẩy, nhức buốt. Anh em họ hàng mang ông tới bệnh viện. Bác sĩ lắc đầu, nói đưa về nhà vì ông bị trăm thứ bệnh rồi. 

Xác định đời chẳng còn gì lưu luyến nữa, ông Mãi ngấu nghiến uống rượu cho thỏa mãn những ngày cuối đời. Một ngày ông có thể uống cả lít rượu. Cơn say này chưa tỉnh thì cơn say khác chồng lên. Chính vì say sưa chất ngất như thế mà ông không còn cảm giác đau đớn thân thể, cũng không cần ăn cơm.

Đặng Văn Cư tại tòa.
Đặng Văn Cư tại tòa.

Ông lang thang chán thì mò về nhà vợ đầu tá túc, nhưng bị bà đuổi đi vì không chịu nổi hơi rượu. Ông ra ngoài gầm cầu ở một thời gian thì chuyển lên mé kênh dựng căn lều để ở. “Nhà” của “ma men” Ngô Tấn Mãi xiêu vẹo, rách rưới không bằng cái chòi vịt. Ở đó, thứ quý nhất với ông Mãi chính là mấy chai rượu ngâm rắn, rết... hầm bà lằng chẳng khác nào thuốc độc. 

Uống quá nhiều rượu suốt một thời gian dài nên thần trí của ông Mãi không được bình thường, ông nói chuyện như người ở thế giới khác. Trẻ con thấy bộ dạng của ông thì sợ phát khiếp. Ông mà nhe hai cái răng cửa thều thào nhọn hoắm ra cười ai cũng phải xách dép bỏ chạy. Dân làng không ai muốn đụng chạm tới ông, vì sợ “con ma rượu” đưa đường chỉ lối, ông lên cơn cầm dao đi chém hoặc lao vào nhà phá phách.

Những giờ phút tỉnh táo hiếm hoi, ông Mãi nhớ tới hai đứa con và các cháu nội, ngoại. Con cái không chăm sóc, nuôi dưỡng cha, ông Mãi không hề trách chúng, bởi lỗi lầm đều tại ông. Chính ông đã đánh mất danh dự, nhân cách của một người cha.

Ở một số làng quê, những “thần sầu” như ông Mãi không hề hiếm. 50 tuổi, ông Dũng Cuội (Mỹ Tú, Sóc Trăng) lụ khụ, già nua như một ông lão 80. Người ông lúc nào cũng mềm lả như cọng rau muống luộc, mắt đờ đẫn, trắng bệch, da mặt mốc thếch, bủng beo. Ngồi ngất ngưởng trên chiếc ghế đá xám ngắt, cùng với chai rượu thỉnh thoảng lại làm một ngụm như người ta uống nước.

Ông Cuội uống rượu với mồi nhậu là… ớt, cốc, ổi… Ông uống đến mức, miệng, lưỡi, bao tử không còn cảm giác của cay, nóng, uống như một bản năng và hoàn toàn mất kiểm soát ý thức.

Cách đây ngót chục năm, ông Cuội là một ngư dân chịu thương chịu khó trên khắp các nhánh sông Cửu Long. Nghề “bà cậu” cho ông các mối quan hệ giao thương, sau đó ông chuyển sang làm nghề lái buôn. Thời điểm “buôn may bán đắt”, ông nuôi được 3 đứa con khôn lớn.

Nhưng khi thất bại, ông đã mất tất cả. Lên bờ, gia đình tan vỡ. Không vượt qua được cú sốc tinh thần, ông Cuội tìm đến rượu. Ông say suốt, tối đâu là nhà, ngã đâu là giường. Từ một ngư dân hiền lành chất phác, “ma men” đã lấy đi của ông Dũng Cuội tất cả. Ông chẳng còn gì ngoài cơ thể nhuộm đặc mùi rượu. Người đời xa lánh, coi khinh.

Ông Mãi bên túp lều ven sông.
Ông Mãi bên túp lều ven sông.

"Nồi da xáo thịt" vì rượu

Tháng 11-2019, hai anh em Đặng Văn Cư (SN 1985) và Đặng Văn Tuấn (SN 1987) rủ nhau uống rượu tại nhà cha mẹ ruột ở ấp Trảng Táo (xã Xuân Thành, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai).

Đánh chén say sưa xong, ai về nhà nấy. Chân trước đá chân sau bước vào nhà, Tuấn thấy vợ là chị Đặng Thị Danh đang ngồi chơi mà chưa nấu cơm liền nổi cơn, sừng sổ lao tới đánh tới tấp vào người vợ. Chị Danh bỏ chạy sang nhà mẹ ruột nên Tuấn không làm gì được. Cư thấy em dâu khóc lóc, hỏi thăm thì biết do Tuấn đuổi đánh.

Máu anh hùng nổi lên, Cư hùng hổ vác điếu cày sang nhà Tuấn định dạy cho em trai một bài học. Tuấn cũng không vừa, gân cổ lên quát: “Không phải chuyện nhà ông”. Quá bực tức vì thái độ nghênh ngang của Tuấn, Cư vung điếu cày vụt một cái trời giáng vào phía sau gáy khiến Tuấn bất tỉnh.

Tuấn được đưa đi bệnh viện cấp cứu nhưng không qua khỏi do chấn thương sọ não nặng, xuất huyết não, tụ máu…

Cái chết của Tuấn gây bàng hoàng, chua xót trong gia đình và chòm xóm láng giếng. Đứa con gái mới 6 tháng tuổi mồ côi cha, vợ Tuấn còn quá trẻ để gánh vác lo toan việc gia đình.

Cư do một phút nông nổi, bồng bột, vì rượu mà gây ra cái chết cho người em trai của mình. Cư chưa lập gia đình, nay phải đi tù, bỏ lại cha mẹ già yếu không người chăm sóc. Sau biến cố đau thương trong gia đình, dù thời gian có làm dịu đi vết thương lòng thì nỗi đau mất mát lúc nào cũng hiện hữu trong lòng ông Đặng Văn Sử.

Ngôi nhà hai ông bà vốn đã lạnh lẽo, nay trống vắng, hoang vu khi vắng bóng con trai. Mỗi ngày, ông Sử cặm cụi đi làm kiếm tiền sinh sống. Ông cố gắng làm thật nhiều, đi thật nhiều để quên đi những gì không đáng nhớ.

"Thần sầu" Dũng Cuội uống rượu như uống nước.
"Thần sầu" Dũng Cuội uống rượu như uống nước.

Ông Sử cho biết, hai anh em trước giờ yêu thương nhau, chưa hề xảy ra mâu thuẫn gì. Hôm đó vì rượu mà ra, trong cơn nóng giận, sẵn ống điếu trên tay nên Cư mới thiếu kiềm chế. Thực ra, Cư không cố ý hại em nó. Có lẽ đau khổ tột cùng chính là người mẹ già. 

Từ ngày con chết, con đi tù, bà cứ lầm lũi, lặng thinh trong gian bếp. Bà ít đi ra ngoài, không dám tiếp xúc với mọi người, vì sợ người ta hỏi đến chuyện gia đình: “Huynh đệ tương tàn vì chén rượu thì hay ho cái gì mà trả lời. Chỉ đau lòng hơn mà thôi”, người mẹ già nghẹn ngào.

Đối diện bên kia là nhà của con dâu, cháu nội của bà. Từ ngày con trai mất, bà không dám nhìn thẳng về nơi ấy. Nó ám ảnh bà trong từng giây phút.

Cũng vì chén rượu mà những đứa con của ông Nguyễn Văn Cao (63 tuổi, ngụ ấp Long Thuận A, xã Long Phước, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) người chết, kẻ tù tội. Chuyện xảy ra vào 3 năm trước. Hôm ấy, Nguyễn Tấn Nhàn (42 tuổi) và em trai Nguyễn Tấn Tịnh (21 tuổi) “chén chú chén anh” ngay tại nhà mồ của ông nội nằm phía sau vườn nhà.

Cuộc nhậu đã tàn thì Nguyễn Tấn Yên (24 tuổi, em kế anh Nhàn) xuất hiện trong tình trạng ngà ngà say. Lời qua tiếng lại, Yên rút dao đâm giữa ngực của anh trai khiến nạn nhân tử vong tại chỗ. Yên bị Công an bắt giữ. Sau đó, TAND tỉnh Vĩnh Long đưa vụ án ra xét xử, tuyên phạt Yên 18 năm tù về tội giết người.

Đau khổ nhất có lẽ là ông Nguyễn Văn Cao. Người cha này đã không còn nước mắt để khóc cho những đứa con dại dột, nông nổi. Từ ngày Yên đi tù, ông bà chưa một lần vào thăm con, vì ốm đau bệnh tật hoài và cũng chẳng có tiền mà đi. Nhàn là con cả, ngoài 40 tuổi mà chưa chịu lấy vợ. Nhàn ra đi, để lại cái nghèo khó bủa vây lấy bậc sinh thành.

Sau biến cố thương tâm, những đứa con của ông Cao tỏa đi khắp nơi mưu sinh, có khi cả năm không quay về nhà thăm cha mẹ. Cũng từ chén rượu “tử thần” ngày đó mà rất lâu rồi, gia đình ông Cao không quây quần bên mâm cơm, không đứa nào ngồi uống rượu cùng nhau nữa.

Tiến sĩ Lê Văn Tuấn, Viện trưởng Viện khoa học Lao động Sáng tạo nhận định, việc lạm dụng rượu bia đã và đang gây ra những hệ lụy khủng khiếp cho xã hội. Nhiều người vì rượu bia mà đánh mất nhân tính, phẩm giá, hủy hoại sức khỏe, tương lai. Chưa kể, đã xảy ra không ít vụ việc đau lòng, máu chảy đầu rơi vì chén rượu. Bản lĩnh của người đàn ông chắc chắn không phải được xây dựng từ một khuôn mặt đỏ phừng, miệng nồng nặc mùi bia rượu, áo quần xộc xệch và hành vi lệch chuẩn.

Từ 1-1-2020, Luật Phòng, chống tác hại của rượu, bia quy định việc xúi giục, kích động, lôi kéo, ép buộc người khác uống rượu, bia là vi phạm pháp luật. Trong đó, cấm người chưa đủ 18 tuổi uống rượu, bia; Cấm bán, cung cấp, khuyến mại rượu, bia cho người chưa đủ 18 tuổi; Và cấm sử dụng lao động là người chưa đủ 18 tuổi trực tiếp tham gia vào việc sản xuất, mua bán rượu, bia.

Ng. Thiện-Cát Tường

Các tin khác

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.
Phải làm sao khi người tôi yêu chỉ coi tôi như em gái?

Phải làm sao khi người tôi yêu chỉ coi tôi như em gái?

Những ngày đầu mới về sống với bố con em, chị Dung còn nhiều e ngại, giữ kẽ. Nhưng về sau chị trở nên rất thoải mái và cởi mở. Em và chị đã như hai người bạn thân thiết. Trước mặt em khi nhắc đến chồng, chị dùng đại từ người mà không "anh ấy" hoặc "ba Quỳnh". Hàng xóm khu gia đình em ở, những người hiểu biết thì bảo rằng nhà em thật độc đáo, dì ghẻ con chồng mà gắn bó yêu thương nhau. Chồng ra chồng, cha ra cha...