Từ cổ xưa, trong quan hệ bang giao giữa các nước, đã hình thành và tuân thủ theo nguyên tắc cơ bản, quan trọng nhất, đó là nguyên tắc: "Quốc pháp" - tức tôn trọng chủ quyền, luật pháp quốc gia. Thời hiện đại, nguyên tắc này được kế thừa và nâng lên thành nguyên tắc có tính pháp lý bắt buộc: "Tôn trọng độc lập, chủ quyền, không can thiệp vào công việc nội bộ" trong "sân chơi" quan hệ quốc tế.
Nhưng, chẳng hiểu sao, mấy năm gần đây, tổ chức "Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế Mỹ" (USCIRF) - cơ quan chuyên tham vấn giúp hoạch định chính sách tôn giáo quốc tế của Chính phủ Mỹ - thường đưa ra những nhận xét hoặc kết luận sai lệch, mơ hồ về tự do tôn giáo ở Việt
Bất chấp thực tế
Hôm 30/4 vừa rồi, tại thủ đô Washington (Mỹ), ông Chủ tịch USCIRF Leonard Leo đã công bố một bản "Báo cáo thường niên về tình hình tự do tôn giáo thế giới" mới nhất. Theo bản "Báo cáo" này, trong số 13 quốc gia bị đề nghị xếp vào danh sách "Các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo" (Countries of Particular Concern - viết tắt là CPC), vì "vi phạm quyền tự do tôn giáo", USCIRF có hẳn đề nghị (Bộ Ngoại giao Mỹ - PV) nên đưa thêm Việt Nam vào danh sách này.
Vẫn theo như lời ông Chủ tịch USCIRF Leonard Leo, thì sở dĩ đề nghị đưa Việt Nam vào danh sách CPC đó, là do "Việt Nam tiếp tục áp đặt những hạn chế nghiêm ngặt và vẫn gây ra nhiều vụ vi phạm quyền tự do tôn giáo" hoặc nữa là "hoạt động tôn giáo độc lập ở Việt Nam vẫn còn bị xem là bất hợp pháp"... Thêm vào đó, sau khi đưa thêm một vài "thí dụ vi phạm", ông Chủ tịch Leonard Leo đã kết luận thẳng tưng rằng, "chính quyền Tổng thống Obama nên xem xét việc đưa tên Việt
Chùa Quán Sứ, Hà Nội.
Khoan hãy bình luận về cái "đề nghị" lởm khởm kia của USCIRF. Trước hết, cần phải thấy rằng, đây không phải lần đầu tiên USCIRF đơm đặt, nhận xét sai lệch về tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam như vậy, mà nhiều năm qua, tổ chức này luôn có cái nhìn sai lệch về vấn đề này đối với Việt Nam. Chẳng hạn như, trước đó chưa lâu, như đầu năm 2010 tới nay, USCIRF đã có nhiều hành động kiểu hô hào, hậu thuẫn, kích động hay hà hơi tiếp sức cho những công dân Việt Nam vi phạm pháp luật lẩn dưới vỏ bọc "hoạt động dân chủ", "đấu tranh nhân quyền hoặc cho tự do tôn giáo"... qua việc phát tán những "thông cáo", "phúc trình"... thêu dệt nên câu chuyện Việt Nam "giam cầm, quản thúc tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm"...
Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như những thông tin mà USCIRF đưa ra, rồi cáo buộc đối với Việt Nam là đúng sự thật, khách quan và không phải xuất phát từ động cơ, quan điểm chính trị xấu nào của những người đang nắm quyền điều hành USCIRF, bất chấp những thành tựu về tự do tôn giáo ở Việt Nam.
Nhân đây, cần nhắc lại rằng, Việt
Ở vùng đồng bào dân tộc thiểu số Tây Nguyên, Tây Bắc hay Tây Nam Bộ, tự do tôn giáo cũng phát triển vượt bậc. Cách đây quãng 2 năm, tại nhà thờ Plei Bêtêl (huyện Chư Sê, tỉnh Gia Lai), Hội thánh Tin Lành miền Nam Việt Nam đã tổ chức lễ tấn phong cho 7 mục sư, trong đó riêng tỉnh Gia Lai có 3 mục sư, nâng tổng số mục sư ở khu vực Tây Nguyên này lên tới 14 người, gồm 12 mục sư thực thụ và 2 mục sư nhiệm chức.
Việc đào tạo của các tôn giáo cũng đã được phát triển rất nhanh. Hiện nay, Giáo hội Phật giáo Việt Nam có 3 học viện, 35 trường cao đẳng, trung cấp Phật học, 15 trường sơ cấp Phật học. Đã có 274 tăng, ni xin đi du học nước ngoài và nhiều người đã trở thành tiến sĩ Phật học. Giáo hội Thiên Chúa giáo Việt Nam có 7 chủng viện với 3 nghìn chủng sinh, Hội thánh Tin Lành có Hội thánh Kinh thần học...
Lại thấy rằng, tính từ đầu năm 2007 đến nay, các tôn giáo đã phong chức, bổ nhiệm và thuyên chuyển hơn 1.000 trường hợp chức sắc các tôn giáo; xây mới, cải tạo 351 cơ sở thờ tự. Nhiều tỉnh, thành đã giải quyết cơ bản việc lập hồ sơ, xét cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho các tôn giáo. Thực tế cho thấy, tín đồ các tôn giáo đều nhận thấy rõ sự tôn trọng tự do tín ngưỡng tôn giáo của Chính phủ Việt
Những con số thống kê nêu trên, thoạt nghe thì thấy có vẻ khô khan, nhưng đấy là những con số biết nói, phản ánh nhiều gam màu về sự phát triển phong phú, đa dạng của bức tranh tôn giáo tự do ở Việt
Một cái nhìn hết sức sai lệch
Câu chuyện ngụy tạo lý do để gây áp lực đề nghị đưa Việt
Điển hình như là quan điểm, nhận xét khách quan về tự do tôn giáo ở Việt
Câu trả lời và cũng là lời khẳng định của ông Đại sứ Mỹ từng trải qua hơn nửa nhiệm kỳ - 2 năm sống, công tác và chứng kiến sự phát triển tại Việt Nam - chắc như đinh đóng cột như vậy, nhưng chẳng hiểu sao, hôm 30/4 vừa rồi, ông Chủ tịch Leonard Leo lại đưa khuyến nghị nằng nặc đề nghị Bộ Ngoại giao Mỹ xếp Việt Nam trở lại danh sách CPC với luận điệu xuyên tạc Chính phủ Việt Nam vi phạm, đàn áp tôn giáo, "hăm dọa những nhà đấu tranh cho nhân quyền và tự do tôn giáo", như ông nọ (Nguyễn Văn Lý) và bà kia (Lê Thị Công Nhân)... để kích động, gây phương hại đến quan hệ Việt - Mỹ.
Đại lễ Phật đản 2009.
Thêm nữa, một số cơ quan có chức năng tham mưu khác của Chính phủ Mỹ về chính sách tự do tôn giáo quốc tế, như Học viện Can dự toàn cầu Mỹ (Institute for Global Engagement - viết tắt là IGE) đều có những đánh giá khách quan, công bằng về tự do tôn giáo ở Việt Nam.
Theo lời ông Giám đốc IGE: "Chính phủ Việt
Còn theo Đại sứ lưu động phụ trách tự do tôn giáo Mỹ John Hanford quãng 2, 3 năm trước đây, khi đến Việt
Điểm qua một vài nhận xét khách quan tôn trọng sự thật tự do tôn giáo ở Việt
* * *
Cần phải thấy rằng, nhiều năm qua, vấn đề "dân chủ, nhân quyền" hay "tự do tôn giáo" luôn được các thế lực thù địch, bọn phản động lưu vong người Việt, những kẻ cực đoan ở trong nước luôn triệt để lợi dụng để chống phá Chính phủ Việt
Vì vậy, với một cơ quan có tư cách chuyên tham mưu cho Chính phủ Mỹ về chính sách tự do tôn giáo quốc tế như USCIRF phải thể hiện trách nhiệm đi đầu. Đừng nên có hành động "đâm bị thóc, chọc bị gạo" như đã nói ở trên. Bởi lẽ, kiểu "tham" nhiều, mà "mưu" ít, qua việc USCIRF đề nghị đưa Việt Nam xếp vào danh sách CPC, công bố hôm 30/4 vừa qua, thì chắc hẳn các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ, không chóng thì chày cũng bị hố to.
Cuối cùng cần khẳng định lại rằng, trong những năm qua, Bộ Ngoại giao, một số tổ chức, cá nhân trong bộ máy chính quyền Tổng thống Obama đã có những đánh giá khách quan về tự do tôn giáo ở Việt Nam, khẳng định là một việc làm đúng đắn, phản ánh đúng tình hình thực tế tại Việt Nam, phù hợp với những nguyên tắc trong quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ, cũng như những tiến triển tích cực trong quan hệ hai nước thời gian qua.
Còn về Việt Nam, rõ ràng là với những thành tựu về tự do tôn giáo nói chung, dân chủ, nhân quyền nói riêng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam có quyền tự hào về những kết quả đã đạt được trong việc thúc đẩy và bảo vệ quyền con người ở Việt Nam, xứng đáng với sự đánh giá cao của đông đảo dư luận quốc tế. Đó là một sự thật khách quan nên Việt