Mùa xuân con về bên mẹ
Ngọc Minh
Ngọc Minh
Nguyễn Hữu Quý
Nhiều khi Duyên nghĩ từ ngày cái bà cô non vợ chồng già nhân ngãi của cha tìm được mối mới, nghe nói là một người đàn ông trung niên phong độ hơn, thì cha Duyên bị hất ra ngoài, ngậm ngùi về sống thui thủi một mình nơi cái trại nhỏ cất tạm ngoài đồng. Vụ này chắc ổng cay và thấm lắm. Và, chắc cũng thấu cái cảnh ngộ mà trước đây má Duyên phải chịu, đủ để dằn vặt và day dứt.
Có những mùa xuân đi qua trong rộn ràng phố xá và những chuyến trở về. Nhưng cũng có những mùa xuân lặng lẽ hơn, được dệt từ bước chân không nghỉ của những con người đứng ở rìa bình yên.
Hôm nay đã ngoài Tết nhưng có lẽ phải dành đôi dòng để ngẫm ngợi về sự kiện văn hóa có tầm ảnh hưởng nhất trong năm.
Mỗi độ Tết đến, Xuân về, lòng người Việt Nam lại rộn ràng trong niềm vui sum họp, trong truyền thống nghĩa tình, khát vọng bình an và thịnh vượng. Mùa xuân không chỉ là khoảnh khắc đoàn viên. Mùa xuân còn là mùa khởi đầu – sự khởi đầu của hành động, của bứt phá và của những quyết tâm to lớn.
Trong tâm thức của người Á Đông, năm Ngựa thường gợi lên những cuộc viễn du. Ngựa là vó câu tung hoành, là chí ở bốn phương, là những thảo nguyên bao la gió lộng. Nhưng, khi tờ lịch cuối cùng của năm cũ rơi xuống, nhường chỗ cho rạng đông của năm mới Bính Ngọ 2026, tôi lại không nghĩ về những chuyến đi tìm danh vọng hay những cuộc chinh phạt ồn ào.
Xuất cảng Cam Ranh vào ngày 6/1/2026, khi chuẩn bị diễn ra Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và đón xuân Bính Ngọ. Đoàn công tác chúng tôi cùng Cục Tuyên huấn, Bộ Quốc phòng và Lữ đoàn 146, vùng 4 Hải quân trên chuyến tàu 571 dịp này chứa đựng ý nghĩa lịch sử thiêng liêng và xúc động.
Bùi Tuấn Minh
Trong nắng nhẹ, Đạt có dịp nhìn rõ hơn mái tóc đen óng thả trên đôi vai mềm của Thơ, thấy một chút gió thoảng cuốn theo tà váy ôm lấy đôi chân nhỏ xinh của nàng. Và, cả nụ cười ấy nữa. Nụ cười vẫn có trong giấc mơ hằng đêm khiến Đạt như khô cạn trong khao khát. Đạt cứ đứng ngây ra như thế ngắm nhìn Thơ của anh. Thơ dẫn anh đi theo lối nhỏ về bản. Đạt không nhớ mình đã bước đi như thế nào, lối vào bản Hoa mơ màng như mộng ảnh.
Vi Thùy Linh
Trong tâm thức cư dân nông nghiệp Á Đông, 4 mùa: xuân, hạ, thu, đông tuần hoàn, đắp đổi mở ra vận hội mới. Ngày nay, kế thừa những giá trị cốt lõi trong văn hóa truyền thống, chúng ta đón năm mới bằng sự hồ hởi, say mê và đầy hy vọng từ chính tầm nhìn chiến lược đã được hoạch định rõ ràng. Mùa xuân đất trời, mùa xuân của đất nước cùng đồng hành trong một bản hòa ca.
Nếu tính chặng đường đi tiếp của chúng tôi từ phường Tuyên Quang tới hồ thủy điện Na Hang chừng 100 cây số. Ấy là chưa nói, đoàn còn lên vùng núi cao Hồng Thái cũng phải tròm trèm 50 cây số nữa. Nghe vậy mọi người lắc đầu ngao ngán. Nhưng ai đó chợt kể, ở một bản Dao trên núi có tục gái mua trai về làm chồng. Rồi họ còn tổ chức trò chơi dù bay trên mây nữa chứ. Mọi người phấn chấn hẳn. Lập tức chuyến xe lại rùng rùng hú còi lên đường.
Bão lũ đi qua, để lại bao đau thương, vất vả, nhưng cũng chính trong thiên tai, hoạn nạn, tình người lại lan tỏa từ những việc làm, chủ trương, chính sách kịp thời của Đảng và Nhà nước. Ngay trong đỉnh lũ lịch sử, “Chiến dịch Quang Trung” thần tốc, quyết liệt được lực lượng Công an triển khai sâu rộng, với mong muốn sớm nhất giúp người dân vùng lũ vượt qua phong ba bão táp.
Có những mùa đi qua chỉ để lại chút dư âm thoáng nhẹ, nhưng có một mùa, dù thời gian bao lâu, vẫn khiến lòng người rung lên những thanh âm rất lạ, đó là mùa xuân.
Trên những triền núi quanh năm sương phủ, nơi con đường đất ngoằn ngoèo ôm lấy từng thửa ruộng bậc thang, mùa nào cũng có hoa. Hoa của núi rừng không phải chỉ là sắc màu, mà là hơi thở của đất, là linh hồn của trời, là nét e ấp của người thiếu nữ vùng cao. Ở nơi mà cái lạnh ngấm vào từng nếp áo, cái nắng cháy da cũng không làm tàn phai nụ cười, hoa và người hòa vào nhau trong một vẻ đẹp vừa mong manh vừa bền bỉ.
Phan Mai Hương
Đất trời có xuân - hạ - thu - đông. Mùa xuân là mùa của cây cỏ đâm chồi nảy lộc, hoa lá xanh tươi, là sự khởi đầu của sức sống vạn vật. Xã hội loài người cũng có quy luật phát triển tự nhiên như mùa xuân. Dân tộc ta là một dân tộc kiên cường bất khuất, luôn vượt lên hoàn cảnh để chiến đấu và chiến thắng kẻ thù của mình như cỏ cây trước gió sương bão tố.
Lâu Văn Mua
Mùa xuân đến với Sà Phìn không vội vàng như miền xuôi. Xuân ở đây đến chậm, len lỏi qua từng khe đá tai mèo sắc lạnh, thấm vào những ngôi nhà trình tường đã đứng vững hàng chục năm giữa sương gió cao nguyên. Khi những cánh hoa mận đầu tiên bung nở trên sườn núi xám, khi tiếng khèn Mông ngân lên giữa thung lũng mờ sương, người ta biết rằng mùa xuân đang về với miền cực Bắc của Tổ quốc.