Tôi sai lầm khi muốn nâng tầm hạnh phúc

…Tôi không thể nào tả được vẻ mặt và ánh mắt rạng ngời hạnh phúc của vợ khi tôi đeo cho vợ sợi dây chuyền trong buổi tiệc đêm sinh nhật tại quán Ngô Đồng. Khách mời hầu như là từ công ty tôi. Nhi còn chọc vợ tôi là: trước đây em ghen với chị vì em đẹp không thua gì chị nhưng trẻ hơn chị đến mười hai tuổi, chỉ thua chị vì là người đến sau nhưng từ đêm nay trở đi thì em bên cạnh chị như hoa dâm bụt cắm cạnh hoa hồng…

Các anh chị kính mến!

Đã hơn nửa năm trôi qua, thời gian trôi nhanh như nước qua cầu, vậy mà chuyện tiền bạc, tình ái của tôi càng ngày càng trầm trọng. Nhiều lúc tôi thấy hối hận vô cùng. Nếu không vì những hình ảnh lãng mạn trong các bộ phim của Hàn Quốc, nếu không vì mong muốn làm cho vợ hạnh phúc trong ngày sinh nhật…, thì tôi đã không rơi vào tình cảnh này.

Tôi và vợ cưới nhau được mười bảy năm. Chúng tôi có con trai đầu đang học lớp mười, đứa thứ hai - nhờ phúc tổ tiên - là cô con gái xinh xắn đang học lớp sáu. Vợ tôi có cửa hàng tạp hóa nhỏ ngay tầng trệt nhà, thu nhập cũng tạm đủ nuôi hai con ăn học. Tôi lái xe cho một công ty xây dựng cầu đường, lương tháng  hầu như là để dành và nay mua thứ này, mai sắm thứ khác. Mục đích làm cho hạnh phúc của chúng tôi được thăng hoa bằng các tiện nghi ngày một nhiều hơn trong nhà. Gia đình chúng tôi cũng tạm coi như là mơ ước của bà con lao động cùng khu phố, trong thời buổi khó khăn này, mà không mang nợ trong làm ăn, có thu nhập ổn định, nhà hai tầng xây cất đàng hoàng, đẹp đẽ… Riêng bản thân tôi thì đi đâu cũng tự hào về vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm của vợ, hạnh phúc vì hai đứa con khỏe mạnh, ngoan hiền và học giỏi. Tuy là lái xe trong công ty nhưng tôi luôn được các anh em kỹ sư, các cô bên  phòng kế toán, và ngay cả  giám đốc và hai phó của ông cũng yêu mến, quý trọng. Có lẽ là do tính tôi hiền lành, thật thà, không cà phê thuốc lá, chỉ thích thể thao, không rượu chè và một phần nữa  là do "hậu phương" của tôi.

Vào tháng ba năm nay, chuẩn bị  sinh nhật vợ lần thứ ba bảy, tôi muốn tặng cho vợ một món quà vừa đẹp, vừa giá trị và giàu ý nghĩa mà nghĩ mãi không ra. Mặc dù cũng siêng đọc sách báo, hay xem phim nhưng tôi không  tài nào hiểu được tâm lý phụ nữ - mà có lẽ cả nửa thế giới nhân loại còn lại cũng thế. Tôi đem chuyện này tâm sự với cô kế toán đẹp và chịu chơi nhất công ty - cô Yến Nhi. Yến Nhi đã từng nói nửa đùa nửa thật trong các buổi liên hoan của công ty là nếu tôi chưa có vợ thì cô ta sẽ bằng mọi cách bắt tôi ký vào giấy đăng ký kết hôn, dù phải dùng tới bất kỳ thủ đoạn và phương tiện gì.

Tôi nói "chịu chơi" vì mỗi khi chở sếp và Nhi đi tiếp các đối tác, Nhi hầu như cụng ly uống thay cho sếp. Đối tác có anh nào thích đi hát sau khi nhậu, Nhi cũng vui vẻ đi, có anh hiện đại hơn, muốn đến sàn nhảy để khiêu vũ, Nhi cũng okê. Nhi sống vui vẻ vô tư và hiện đại như các cô gái thời nay, chưa chồng con, bố mẹ rất giàu, có lẽ đó cũng là một nguyên nhân khiến công ty có rất nhiều quan hệ và công việc khá nhiều so với các công ty cùng ngành nghề khác. Khi nghe tôi kể chuyện trong xe trên đường ra ngân hàng để Nhi chuyển tiền gì đó, Nhi cười rất tươi: Vụ này để em lo, đảm bảo chị Nhàn vợ anh sẽ yêu anh gấp chục lần khi nhận quà sinh nhật. Khi tôi hỏi là món gì, Nhi nói tỉnh lụi: nam giới luôn luôn khoái chân dài và… các số đo. Còn phụ nữ thì mãi mãi thích lời khen và… đồ trang sức.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

…Tôi không thể nào tả được vẻ mặt và ánh mắt rạng ngời hạnh phúc của vợ khi tôi đeo cho vợ sợi dây chuyền  trong buổi tiệc đêm sinh nhật tại quán Ngô Đồng. Khách mời hầu như là từ công ty tôi. Nhi còn chọc vợ tôi là: trước đây em ghen với chị vì em đẹp không thua gì chị nhưng trẻ hơn chị đến mười hai tuổi, chỉ thua chị vì là người đến sau nhưng từ đêm nay trở đi thì em bên cạnh chị như hoa dâm bụt cắm cạnh hoa hồng…

Dư âm của hạnh phúc dành cho vợ chưa tan trong tôi thì tuần sau tôi nhận được điện thoại của Lài. Lài vừa là bạn học của tôi những năm cấp ba, vừa là đại lý cung cấp cho công ty tôi các loại vật liệu dùng trong  xây dựng và thi công cầu đường. Tôi hay đánh xe tải đến đây để nhận vật liệu chở đi công trình. Cũng có khi dùng xe con chở sếp (hoặc kế toán Nhi) đến gặp Lài chuyện tiền nong, hóa đơn. Nhi giúp tôi mua quà sinh nhật, còn tiền thì tôi mượn của Lài.

Vì từ đầu năm đến nay,  Công ty không có công trình mới. Các món nợ của công trình hai ba năm trước cũng chưa có bố trí vốn để trả nợ. Chúng tôi hầu như không có lương mà chỉ tạm ứng tiền xăng xe, điện thoại. Sợi dây chuyền đâu sáu, bảy chỉ gì đó, cộng với hóa đơn của quán Ngô Đồng, tôi mượn Lài bốn mươi triệu coi như "bay" sạch. Vợ có hỏi vào sáng hôm sau khi hai vợ chồng đi ăn sáng thì tôi nói dối là ứng trước tám tháng lương… Lài nói qua điện thoại là nhờ tôi đánh xe chở Lài đi Nha Trang có công việc trong hai ngày. Lài chỉ dám chạy ôtô dạo quanh phố chứ đi ra quốc lộ thì không dám. Tôi phải nói dối vợ là chở giám đốc đi Nha Trang ăn cưới con ông anh.

Trên đường đi, Lài nói chuyện là mến tôi từ khi học cấp ba. Tôi là trung phong của lớp, đàn giỏi hát hay, lại hay chỉ bài cho Lài mỗi khi thi, vì tôi tên Lai nên thi thường hay thi tập trung các lớp thì đều ngồi cạnh nhau. Từ khi chồng qua đời, cơ nghiệp Lài hưởng hết và đứa con duy nhất cũng đã vào đại học. Lài rất giàu có nhưng cũng rất cô đơn…

Đêm đó, Lài uống nhiều và ép tôi  cùng uống, trong phòng karaoke trên tầng năm của khách sạn chỉ có hai người. Tôi, vốn không quen nhậu nên hai ly Chivas đã làm tôi choáng váng. Lài  hát như bày tỏ lòng mình: "không có ai vuốt ve đêm nay, đôi mắt em xanh xao hao gầy. Lá vẫn rơi đầy trên cây, giông tố như vô tình qua đây…". Tôi  bóc cái khăn lạnh và lau nước mắt cho Lài… Khi Lài gục xuống không hát nổi nữa thì tôi dìu Lài vào thang máy và đưa về phòng. Đêm ấy tôi ngủ chung phòng với Lài, và…

Chiều hôm sau, xe đến đầu thành phố, Lài gọi taxi cho tôi và trao luôn thùng đá có mấy ký mực tươi, hải sản các loại, nói về làm quà cho vợ con. Lài ngồi sau tay lái, nhìn tôi bằng ánh mắt chan chứa yêu thương như… ánh mắt vợ tôi nhìn tôi đêm sinh nhật.

Tháng sau, lại đi một chuyến nữa. Tháng sau tiếp, đi hai chuyến ra tận Mũi Né - Ninh Thuận. Từ đó, tôi toát mồ hôi mỗi khi có điện thoại của Lài. Những chuyến đi như dày hơn. Cũng may là vợ tôi vốn bản chất nông dân nên không nghi ngờ gì. Tôi phải nhờ Yến Nhi nếu vợ tôi có hỏi qua điện thoại thì cũng nói là đi với giám đốc. Nhi nghi ngờ nhưng vẫn vui vẻ "nối giáo" cho tôi.

Tôi đọc báo thấy chuyện tình ái, chia tay của các "sao" trong showbiz  Việt,  toàn tỉ này, tỉ nọ. Riêng những người lao động ăn lương tháng như chúng tôi, bốn mươi triệu biết bao giờ mới dành dụm được. Từ một vóc dáng "ngực đô, vai xô", tôi bây giờ như một người mới bệnh dậy, lúc nào cũng  mệt mỏi, uể oải. Mấy cái quần Jeen trước kia chật căng, bây giờ mặc có thể nhét được cả trái bắp vào lưng quần.

Một lần tôi quát to trong điện thoại với Lài là tôi không muốn làm một trai bao nữa, tôi sẽ vay nóng để trả tiền cho Lài. Lài nói giọng đầy nước mắt là Lài không yêu cầu tôi bỏ vợ, cũng không cầu xin tôi lấy Lài. Thật tâm Lài vẫn mong tôi hạnh phúc bên vợ con, Lài chỉ xin tôi những phút giây rảnh rỗi. Lài còn nói thêm là những chuyến đi Nha Trang vừa qua, tính một cách sòng phẳng như mua bán thì có phải đưa tôi thêm chừng đó tiền nữa, Lài vẫn còn lời chán. Với tôi, Lài không phải đơn thuần là chuyện nhu cầu của người phụ nữ mất chồng mười năm, mà còn là cố nhân, là mối tình đầu thầm lặng, đơn phương và trong trắng tuổi mười bảy của Lài.

"Đi đêm lắm, ắt có ngày gặp ma", câu thành ngữ này tôi thấy không sai với bất cứ ai lâm vào chuyện ngoài luồng như tôi. Trong đó có sếp giám đốc của tôi mấy năm về trước, có ông anh vợ tôi làm lái xe khách đường dài, có thằng bạn học cùng tôi và Lài đang làm giáo viên… Tôi tin chắc sẽ có ngày vợ tôi biết được. Thật trong sâu thẳm tâm hồn, tôi thấy có lỗi với vợ vô ngần. Trong một lần đi nhậu với mấy anh em công ty ở quán bình dân, trong khi mọi người đang than thở về lương bổng và việc làm không có, cuộc sống gia đình khó khăn, tôi không giữ mồm được nên đã kể ra với Nhi.

Khi câu chuyện bí mật mà có người thứ hai biết thì nó không còn bí mật nữa. Thưa các anh chị, cho tôi lời khuyên tôi sẽ phải làm gì? Nói thật với vợ? Cầu xin Lài buông ra? Hay cứ sắm vai "điệp viên hai mang"?… Sau đó hai hôm, Nhi có gọi điện thoại nói cho tôi biết là Nhi rất giận tôi và thương cho chị Nhàn, suy nghĩ mãi, Nhi có mượn bố mẹ đủ số tiền và mang đến cho Lài, nói là tôi gửi trả. Lài không nhận tiền, ôm Nhi khóc nức nở và Nhi cũng khóc theo. Nhi nói trước khi tắt máy: em bó tay, anh ráng mà chịu cho cái ngu của anh!

Phan Hồng Vũ

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.