Người tôi yêu thương đang yêu người con gái khác. Như thể đó là điều đương nhiên vậy. Mà tôi thì không phải mẫu người ghen tuông kỳ cục, cũng không nói cho anh biết tất cả những điều này. Có thể anh đã không nghĩ suy nhiều đến tôi. Là bởi vì tôi yêu anh chứ thực ra anh không yêu tôi như tôi tưởng. Và bởi vì đàn ông hào hoa giàu có, lại nổi tiếng, thì sẽ rất khó để kìm lòng. Con gái thấy đàn ông như chồng tôi giống như thấy món ngon trong tiệm đặc sản. Chẳng trách được. Trách là trách người ta đã bội bạc với mình mà thôi…
Tôi và anh quen nhau khá lâu trước khi làm đám cưới. Tôi thần tượng anh mới phải. Anh khi đó rất được lòng người hâm mộ, đi tới đâu cũng có đám đông bám theo. Đến mức ở khu người Việt, anh qua thăm người thân, cũng có rất đông các cô gái trẻ biết đến và xin chụp hình chung. Anh biết tôi qua một người họ hàng và chúng tôi cũng chỉ giữ ở mức quan hệ xã giao. Tôi có thường xuyên email và thi thoảng có gọi điện về. Và từ đó, tôi thường xuyên hâm nóng tình cảm bằng những sự chăm sóc từ xa. Khi thì là một món quà được gửi về. Lúc thì lại là một email rất thắm thiết.
Anh rất giỏi, tôi nghĩ vậy, mỗi khi nhận được quà anh đều gọi điện cho tôi ngay lập tức và nói cảm ơn rất cảm động. Anh hay nói về những buổi biểu diễn. Có khi đang diễn anh lại nhắn tin cho tôi nói rằng anh rất thích món quà đó. Tôi thực sự cảm động. Cái cảm động của một người bỗng dưng được quan tâm đặc biệt hơn, được tâm sự nhiều hơn hàng triệu cô gái khác. Tôi quên hết mọi khúc mắc mà mình tự đặt ra.
Và đến sau này, khi lấy nhau rồi và nhận sự đối xử lạnh nhạt của anh, tôi mới nhận ra rằng, trong suốt hai năm tôi và anh quen nhau, chưa một lần anh tặng tôi một món quà. Cái duy nhất tôi gọi được là những cuộc điện thoại hoặc tin nhắn cảm ơn mỗi khi tôi gửi quà. Và tôi quên cả việc khi đi ăn tiệm, lúc nào anh cũng gọi rất nhanh một chai nước ngọt, một phần KFC và ngồi ăn ngon lành, bỏ mặc tôi với menu trên tay và rồi tôi phải tự thanh toán phần ăn của mình. Tôi không quá khắt khe điều đó, vì tôi đã lớn lên với những món fastfood được mua vội vàng ở các tiệm "take away".
Nhưng càng về sau tôi càng nhận ra, đó là bản chất của anh. Anh không bao giờ mời ai một món ăn nhẹ vài đô la. Và cũng không bao giờ tỏ ra ga lăng với phụ nữ. Tôi thường xuyên phải tự phục vụ mình trong tất cả mọi việc, còn anh thì chỉ ngồi ăn và cười, thế thôi…
Quen nhau được hai năm, một ngày đẹp trời anh gọi điện cho tôi và nói: Em có đồng ý lấy anh không? Tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Tôi vội vàng dập máy rồi đến một giờ sau tôi mới gọi lại. Tôi nhớ tôi chỉ nói được một câu: Lúc nãy là anh nói thiệt hả anh? Rồi tôi nghe anh nói. Anh nói muốn sống chung, muốn ổn định gia đình và muốn có con. Tôi nghĩ một hồi rồi đồng ý. Trong tôi ngập tràn cảm giác vui sướng. Tôi không biết, khi ấy anh vừa chia tay một cô gái mà anh trót để có bầu và anh mất rất nhiều công để rũ bỏ được cô ta. Về sau, chính cô gái ấy gửi email cho tôi kể tội anh. Tôi đã rất buồn nhưng vẫn tha thứ bởi tôi đã chấp nhận yêu một người đào hoa thì sẽ khó lòng bắt anh hoàn toàn chung thủy. Chỉ mong anh là người biết nghĩ để sau này không chịu cảnh tan đàn xẻ nghé mà thôi.
Khi con trai tôi được hơn một năm tuổi, một người bạn qua Mỹ nói cho tôi biết, chồng tôi đang cặp bồ với một cô gái chân dài. Tôi không muốn tin. Vì dù sao anh cũng đã có một cậu con trai rồi, gia đình yên ổn rồi, tôi cũng không phải là người phụ nữ xấu xí. Tôi nghĩ có thể chỉ là mối quan hệ "tình một đêm" thôi. Tất nhiên tôi không thích "tình một đêm" và tôi cũng ghen, nhưng tôi vẫn chấp nhận vì tôi muốn giữ anh. Bạn tôi nói, cứ sắp xếp về Việt
Tôi im lặng không nói. Và chỉ cảm thấy mình quá nhu nhược. Yêu một người không yêu mình, tôi ngu dại. Rồi bây giờ tôi phải đối diện với sự thật, sẽ đi tiếp thế nào, vì con trai tôi sẽ phải lớn lên và sẽ phải biết mọi chuyện. Tôi không làm ầm ĩ lên với anh, bởi vì tôi vẫn còn yêu anh. Và bởi vì tôi không muốn tôi làm anh bị mất hết mọi thứ. Bây giờ chỉ cần tôi lên báo tố cáo chồng cặp bồ, thì tên của tôi sẽ nổi tiếng ngay và người ta sẽ râm ran câu chuyện đó. Nhưng đổi lại tôi nào được gì ngoài sự bẽ bàng? Và sẽ tiếp tục tổn thương? Và nếu tôi làm vậy, có thể hả hê chốc lát, nhưng hóa ra tôi cũng đã trở thành người xấu mất rồi.
Tôi muốn nói với anh tất cả mọi điều, nhưng tôi lại thấy mình không đủ can đảm. Tôi chỉ thấy rằng tôi đã gieo tình yêu trên cánh đồng hoang tưởng nên tôi đang gặt một mùa quả đắng. Nhưng rồi, tôi vẫn phải đối diện với nó. Bề bộn trong lòng, biết phải làm sao đây? Thực sự tôi không cần anh yêu tôi nhiều như tôi muốn, nhưng ít nhất anh cũng phải biết trân trọng tôi, biết giữ gìn cho tôi và cho anh, biết nuôi dưỡng tình cảm cho con của chúng tôi nữa. Nhưng tôi biết phải làm gì đây, khi chồng tôi đã sống như thế và đã quen với việc có cùng lúc quá nhiều đàn bà? Tôi day dứt và quá buồn. Biết làm sao để sống tiếp những tháng ngày này…
Anh Sơn.
Bùi Thanh Tuấn.