Tôi và chồng tôi quen nhau trong một cuộc vui mà chẳng ai nghĩ sẽ tìm được một người yêu, đó là sòng bài ở Campuchia. Bữa ấy tôi đi cùng một nhóm những người bạn thân, trong đó có một người đàn ông rất yêu tôi. Sở dĩ tôi nói đó là người yêu tôi bởi vì tôi không yêu ông ấy. Ông ta có một doanh nghiệp lớn và giao thiệp rộng. Biết bao nhiêu người đẹp đã đi qua đời ông ấy. Và cũng có biết bao nhiêu người phải ra đi trong cay đắng, vì thói quen thích "của lạ" của ông ta.
Nhưng với tôi thì không. Tôi luôn bắt ông ta chờ ở ngoài cửa và không bao giờ cho tiến thêm một bước để vào nhà. Và mối quan hệ cứ dừng ở mức đó. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng, mình là một người phụ nữ đẹp và cần biết giữ cho mình những khoảng trống để đàn ông luôn muốn xâm nhập. Nếu để họ dễ dàng xâm chiếm và no đủ quá sớm, thì phụ nữ sẽ còn rất vất vả để kiếm tìm những người đàn ông trong cuộc đời mình. Thế nên, tôi đã mãi mãi giữ lại được người đàn ông trăng hoa ấy. Đến mức chúng tôi gần như coi nhau là bạn, dù ông ta luôn tìm cách tấn công tôi, mọi lúc mọi nơi có thể.
Bữa ấy, chúng tôi đi chơi Giáng sinh. Một người trong nhóm khởi xướng cuộc đi chơi này vì Sài Gòn đã quá quen thuộc, năm nào cũng đi khách sạn ăn gà tây và uống rượu, nhìn ngắm thành phố từ trên cao. Tôi chán ngấy những tiệc tùng ấy. Vì hầu hết là các đại gia đi cùng mấy bà vợ già, mắt thì nhìn lom lom vào ngực gái trẻ nhưng tay thì vẫn nắm chặt tay vợ mình như thể yêu thiết tha. Thêm thành phần nữa là các cô gái trẻ ăn mặc rất khiêu gợi. Và những gã đàn ông đồng tính. Họ hay đi với nhau như những cặp tình nhân nhưng thực ra lại là "chị em".
Và cứ thế, bữa tiệc là cuộc rượt đuổi của những ánh mắt, những cái đụng chạm vờ vĩnh và cả những tiếng chúc tụng miên man… Chúng tôi quyết định đi Campuchia vì muốn tạo cảm giác lạ. Sòng bài ở Campuchia mở thâu đêm suốt sáng. Mà ông chủ công ty yêu tôi thì lại muốn tạo cảm giác Giáng sinh lãng mạn điên cuồng. Về sau tôi mới biết là bữa đó ông muốn bày ra cuộc vui để tính cách tỏ tình với tôi.
Nhưng thật tiếc, hôm đó tôi đã gặp chồng tôi.
Gặp nhau ở ngay sảnh khách sạn, chúng tôi đã không kiềm được cảm xúc. Chồng tôi nói, ngay khi gặp đã cảm thấy tôi rất đáng yêu. Và anh muốn hôn ngay lập tức. Nhưng bữa đó anh rủ tôi đi chơi bài. Ban đầu tôi thắng lớn. Nhưng rồi đến khi chuẩn bị về Việt
Được sáu tháng sau thì chúng tôi làm đám cưới. Một người bạn nói, cả Sài Gòn râm ran về đám cưới của tôi. Chồng tôi được giới thiệu là một doanh nhân trong ngành mỹ phẩm. Thực ra anh không được như vậy. Anh chỉ là trưởng phòng nhân sự của một doanh nghiệp dược. Nhưng có sao đâu, dược và mỹ phẩm cũng… gần nhau, chúng tôi hay đùa nhau vậy. Gia đình chồng tôi cũng khá giả, nhưng từ lâu họ đã định cư ở Mỹ. Riêng chồng tôi ở lại vì anh nói thích sống ở Việt
Cưới nhau rồi tôi mới nhận ra nhiều điều. Chồng tôi có nhiều điểm tốt, nhưng có một đức tính không thay đổi được là ham chơi. Đã rất nhiều lần, khi cần tiền về nhà mở két tôi mới phát hiện anh đã lấy đi sạch. Lâu lâu, anh lại mang tiền đi chơi bài và nhiều khi mất trắng.
Nói một cách công bằng thì cũng có khi anh mang tiền về. Khi ấy hai đứa lại hân hoan mua sắm và ăn tiêu ở những nơi sang trọng nhất. Nhưng sau đó thì lại là những cuộc thua bạc. Anh vay nợ nhiều người và trước đây mẹ anh phải gửi tiền về trả nợ đậy. Còn bây giờ đến lượt tôi. Tôi viết email than thở với mẹ anh, bà cũng chỉ ngậm ngùi khuyên tôi là nên gửi tiền ở ngân hàng và đừng cho chồng tôi biết. Bởi vì bà cũng không thể nào cáng đáng thêm được việc phải lao động vất vả để hàng tháng gửi tiền cho con chơi bài. Tôi khóc nhiều, mắt sưng lên. Và tôi cảm thấy mình bế tắc. Quả là trời sắp đặt, để tôi gặp và yêu một người đàn ông ở sòng bài, rồi bây giờ tôi phải khổ đau cũng vì cái sòng bài đó. Chẳng biết phải làm sao…
Tôi quyết định đến gặp người đàn ông yêu mình say đắm. Tôi nói tôi muốn thay đổi công việc và muốn làm việc dưới quyền của ông ta. Chỉ một câu hỏi, ông ta làm tôi tê cứng: Em đang thất vọng về người đàn ông của mình, đúng không? Tôi cố gắng kiềm chế để không buông ra một tiếng than. Vâng, tôi đang thất vọng lắm! Nên tôi mới tới cầu cứu ông đây. Tôi cảm thấy mình như bơi đi trong những suy nghĩ tiêu cực. Ông ta mời tôi đi ăn tối và nói, nếu tôi là tình nhân thì ông ta sẽ giúp đỡ. Ông ta quả là một cáo già. Tôi suy nghĩ thật nhanh và nói: Nhưng chỉ hai ta biết! Ông ta gật đầu đồng ý. Và tôi đã chấp nhận một cuộc đổi chác trong nháy mắt. Nói tệ hơn, tôi như một cô gái bao đã có chồng!
Công việc trong công ty của tôi rất thuận lợi và ai cũng nhận thấy điều đó. Chồng tôi cũng ngạc nhiên vì thấy tôi không còn ủ dột như trước nữa. Tôi đã đi làm và công việc tham gia đoàn phim giúp tôi vui trở lại. Tôi lo ở phía sau ống kính chứ không phải chuyện phía trước máy quay. Thế nhưng, mọi thứ gần như đã khép lại nhanh chóng…
Bữa đó, tôi nhận hai tỷ đồng, để ngày hôm sau phát lương cho cả đoàn phim. Thật không may là tôi đã để chồng biết được số tiền đó. Buổi sáng hôm sau, khi ngủ dậy, tôi đã không thấy chồng tôi ở nhà và số tiền đựng trong chiếc túi vải dù để ở két sắt cũng không cánh mà bay. Tôi nhận ra được một tình thế của mình. Chồng tôi đã biến tôi thành một kẻ lừa đảo. Bởi tôi lấy đâu ra số tiền lớn như vậy để trả cho đoàn phim? Tôi lồng lên, tìm mọi cách liên lạc với chồng. Và anh trở về như vừa bước qua một cơn say. Chồng tôi đã bị lột sạch số tiền đó, phần thì trả nợ cũ, phần vì muốn không bị giang hồ đánh nên phải trả, phần anh nướng vào chiếu bạc. Mất trắng.
Tôi hối hả gọi điện cầu cứu mẹ chồng tôi. Và chúng tôi chỉ còn cách là tạm lánh ra nước ngoài một thời gian.
Tôi nhắn tin cho giám đốc: Anh giết em, em chịu. Nhưng em tuyệt vọng mất rồi. Hãy giúp em số tiền đó cho đoàn phim, em sẽ tính cách trả lại cho anh…
Chúng tôi đi như chạy trốn. Tôi đã không còn gì, kể cả một chút sĩ diện cũng không còn.
Tôi không biết sẽ đối mặt với cuộc sống tiếp theo ra sao. Lắm khi thấy đắng cay, khôn ngoan quả là không lại với ông trời!