Những cuộc tình đi qua đã không thể nhớ hết. Sân khấu đèn tắt, đường phố khuya lắc, tôi đi về một mình. Người lái taxi hỏi, tôi muốn đi đâu? Tôi nói, cho tôi về quận 7. Nhưng rồi tôi lại không muốn về. Taxi chở tôi tới quán bar nhỏ trên đường Đồng Khởi.
Giờ này chỉ có những người đi chơi khuya tụ tập trong những không gian nhỏ, hút thuốc uống rượu và xài thuốc lắc. Tôi không hẳn thích những nơi này. Nhưng đây là chỗ đặc biệt. Nó là một phần đời mà tôi muốn giấu. Nó là niềm vui, là nỗi buồn, là hạnh phúc và khổ đau. Nó giống như những bài hát mà tôi đã hát. Bởi mỗi khi tuyệt vọng, tôi đều đến đây, để sống trong những giọt nước mắt mặn chát của chính mình.
Tôi là một người đồng tính. Thực ra khán giả nhìn tôi là có thể nhận ra. Tôi nghĩ, nếu tôi không làm trong ngành giải trí, tôi sẽ sống thật với bản thân mình, không che đậy nữa. Từ khi tôi đi hát quán bar ở Hà Nội, tôi đã được rất nhiều người đồng tính săn đón. Khi ấy tôi 16 tuổi, tôi còn quá trẻ. Một người đàn ông tên Tân, Việt kiều Mỹ, đã tìm tôi sau đêm diễn.
Tôi và anh đi bộ suốt con đường Chùa Bộc, tìm một quán ăn đêm. Và chúng tôi nói với nhau rất nhiều chuyện. Ngày đó bố tôi còn sống, bố rất ghét hình ảnh có phần yếu ớt của tôi và không ít lần ông đánh tôi. Tôi trốn bố mẹ đi hát và luôn phải về trước 11h đêm. Nhưng không hiểu sao đêm đó, tôi đã không về. Tôi dám liều lĩnh để đi tìm chính mình. Tân và tôi đã sống với nhau suốt một tuần trong khách sạn 5 sao tại Hà Nội.
Tôi gọi điện về cho mẹ, nói tôi đang đi lưu diễn. Mẹ tất nhiên không đồng ý. Nhưng trước tình thế đã rồi, mẹ đành chấp nhận và nói với bố rằng tôi đang đi học thêm và cần phải tập trung một tuần. Bố cũng biết mẹ nói dối, nhưng bố cũng đành chấp nhận thực tế, rằng tôi đã bắt đầu vuột ra khỏi tầm tay bố mẹ. Nếu ông còn làm quá đà, có thể sẽ mất tôi vĩnh viễn.
Tôi nhớ có lần tôi nói với mẹ rằng tôi là người đồng tính. Mẹ tôi cười, mẹ biết từ lâu rồi, nhìn điệu bộ và sự quan tâm thái quá vào nam giới của con là mẹ biết. Mẹ là mẹ của con mà. Nhưng bố con là người lính, quen sống theo một quan niệm thuần nhất, sẽ khó chấp nhận. Đó là điều con phải đối diện và cần nhiều thời gian. Tôi đã sống như thế, trong sự chia sẻ tuyệt vời của mẹ. Tôi nghĩ là tôi đã gặp may mắn khi có một người mẹ như thế.
Nhưng với bố thì không thể. Bố còn không chấp nhận được việc tôi lên sân khấu ở quán bar rẻ tiền, hát 5 bài rồi nhận 100 ngàn đi về nhà. Bố chửi rất nặng: "Đánh đĩ không đủ tiền son phấn". Nhưng tôi yêu công việc này. Tôi chỉ thấy mình được sống, khi tôi được bước lên sân khấu.
Tôi nhớ đến tận bây giờ, cái cảm giác đau đến tận tim não khi làm tình với Tân. Đó là một nỗi ám ảnh tội lỗi đến mức mà mãi sau này, 10 năm sau, có những giấc mơ tôi vẫn còn gặp lại, thực sự là ác mộng. Nhưng khi ấy, ngay sau đêm ân ái, hôm sau Tân đưa tôi đi chơi, mua sắm cho tôi nhiều thứ và còn hứa hẹn cho tôi qua Mỹ, tham gia một trung tâm ca hát ở hải ngoại, nơi có rất nhiều gương mặt nghệ sỹ mà tôi vốn yêu thích. Tôi như mụ mị đi trong những lời hứa quá ngọt ngào và những món quà ướp nước hoa thơm nức. Tôi chìm đắm trong Tân mà tôi quên mất rằng, đó cũng là tuần cuối cùng Tân ở Việt
Còn tôi, sau một tuần mây mưa mau tạnh, khi đưa Tân lên sân bay Nội Bài, tôi khóc như mưa gió, nhưng rồi buộc phải trở về nhà với bố mẹ. Bố tôi đánh tôi đến mức mẹ phải quỳ lạy xin tha thứ. Tôi khóc nhiều, nhưng tôi đã không cãi lời bố. Khi ấy, tôi chợt hiểu mình không thể tiếp tục sống ở nhà cùng bố được. Tôi phải ra đi.
Tôi được mời tham gia một bộ phim truyền hình. Thực ra đó chỉ là một vai phụ, nhỏ thôi. Nhưng tôi bám vào đó, để chạy vào
Tôi được coi là nhân tố mới trong phong trào
Tôi và anh chia tay nhau. Anh nằm lăn trước cửa nhà tôi, khóc nức nở. Đến mức Cảnh sát khu vực thấy anh lăn lộn giữa đêm mưa, phải mời anh về phường. Đêm đó tôi khóc rất nhiều, nhưng chỉ còn cách đó là tôi có thể rời bỏ anh thực sự. Có thể anh sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi, nhưng tôi chấp nhận điều đó. Bởi vì tôi cần nổi tiếng. Chỉ khi nổi tiếng, có tiền và danh vọng, tôi mới có cơ hội được sống theo ý mình.
Nếu tôi cứ bám lấy anh, sống trong căn nhà thuê ở quận Phú Nhuận và mơ về một tương lai yên ả, thì có thể vài năm nữa khi tôi già và xấu đi, tôi sẽ chỉ là một ca sỹ vô danh. Đã có đồng nghiệp của tôi vì quá ngây ngô mà bị xô đẩy, thành một call boy chính hiệu. Tôi phải tỉnh táo hơn để biết mình nên làm gì.
Ngày tôi chính thức được lên bìa báo là ngày tôi chuẩn bị phát hành album đầu tay. Sau khi rời bỏ công ty cò con, tính lợi dụng tôi để kiếm tiền, tôi là ca sỹ độc lập và chuyện chia tay công ty cũng làm tôi nổi tiếng hơn rất nhiều. Tôi biết những ai muốn gặp tôi và tôi tận dụng triệt để điều đó. Tôi cố gắng trở thành một chú bé thiên thần trong mắt tất cả mọi người. Và tôi đã thành công. Tôi đã gặp anh. Anh chính là một người quen của Tân, nhưng anh hoàn toàn khác với Tân. Anh hiền lành, ít nói và rất nghiêm túc. Không hiểu sao, một người thợ làm tóc lại có khả năng nghiêm túc như vậy. Anh nổi tiếng đến mức tôi tin rằng bất cứ ngôi sao nào khi nghe tên anh đều gật gù công nhận. Nhưng anh không kênh kiệu. Anh đã yêu tôi đến mức mà anh sẵn sàng tặng tôi mọi thứ.--PageBreak--
Tôi hay nói với mọi người là do có khả năng kinh doanh bất động sản mà tôi có thể sống thanh thản, không lo nghĩ. Nhưng thực ra, tôi không thể làm gì ngoài việc hàng đêm đi hát. Hát xong tôi sẽ tìm vui trong nhiều đám bạn, tung tăng khắp nơi và thường đi ngủ vào lúc 4h sáng. Tất cả là nhờ vào tài tháo vát và tình yêu của anh. Anh lo cho tôi mọi nhẽ. Thực ra, tên tuổi của tôi đến giờ vẫn còn được nhớ đến, phần nhiều là nhờ tài tháo vát của anh.
Nhưng tôi đã không yêu anh như anh đã yêu tôi. Tôi tìm vui trong những cuộc "tình một đêm" nhiều đến mức… anh phát hiện ra, bỏ qua nhiều lần và rồi đến mức anh không chịu nổi. Cho đến một ngày, anh đưa cho tôi xem đoạn băng anh có được. Đó là cảnh quay giữa tôi và người mẫu C. đang ân ái trong một khách sạn. Tôi tái mặt. Và xin anh tha thứ. Anh nói, tôi cần tuyệt đối không được lăng nhăng nữa. Anh cho tôi cơ hội cuối cùng.
Tôi những tưởng tôi đã có thể thở phào sống tiếp. Cho đến khi tôi gặp lại C. Tôi tính sẽ rủ C. cùng đi xem phim ở Megastar. Nhưng C. lạnh lùng từ chối. Tôi nhắn tin nói C. là đồ bạc bẽo. C. cười khẩy, đứng giữa quán cà phê nói thẳng vào mặt tôi: "Phi vụ đó đã kết thúc rồi cưng à. Tiền anh đã lãnh rồi. Nên không lý do gì tiếp tục dan díu với bồ của người khác". Tôi ngồi im như tượng trong quán café đầy ắp người. Anh đã ràng buộc tôi bằng những điều này. Điều tôi sợ nhất chính là tôi có thể làm đau những người thân của mình bằng hình ảnh ấy. Còn đời tôi, đến giờ này cũng đủ mọi chuyện rồi, có thêm chút nữa cũng chẳng sao. Sự nghiệp này tan tành ta gây dựng bằng sự nghiệp khác. Nhưng bố tôi mà biết chuyện, bố tôi sẽ gục xuống, tôi sẽ thành đứa con bất hiếu biết nhường nào. Tôi đã mắc một sai lầm khủng khiếp…