Tình yêu nhuốm đầy tội lỗi

Phải suy nghĩ rất nhiều trước khi tôi viết email này cho các anh chị. Những lúc này, khi trở lại Việt Nam, tôi cảm thấy cô đơn bội phần. Dường như tôi đang phải trả giá cho những gì tôi gây ra.

Cách đây 15 năm, tôi và Thương cùng đi lao động  xuất khẩu ra nước ngoài. Cuộc sống nhiều khó khăn, những đổi thay ở nước sở tại, cũng như cách thức hợp tác làm việc thay đổi, chúng tôi phải tìm mọi cách để có thể tìm được kế sinh nhai. Vì trước khi đi lao động xuất khẩu, ai cũng phải lo chạy vạy một mớ tiền. Giờ mà về tay trắng thì lại ôm thêm một đống nợ, chẳng biết sẽ xoay xở thế nào. Cũng chính vì thế, tôi và Thương quen nhau.

Chúng tôi gặp nhau trong một lần đi chợ mua đồ ăn Việt Nam. Cảm giác thèm một bữa cơm Việt rất kinh khủng, khi người ta chỉ có ăn mì và bánh mì cùng những thức ăn rất khó nuốt. Chúng tôi đã nhai bánh mì trường kỳ và dường như cũng hiếm khi chúng tôi mới có được một bữa ăn như ở nhà. Nhưng khi ấy, hai đứa buôn bán ở khu chợ người Việt, chắt bóp đủ thứ, chỉ mong có được một số tiền hàng tháng gửi về thôi.

Bữa đó trời lạnh, tôi gặp Thương ở tiệm bán rau muống. Cả hai đứa đều nhìn nhau. Tôi tần ngần vì muốn mua rau nhưng lại không có nồi để luộc. Thương cũng định mua một mớ rau. Tôi nói, thôi hay tôi mua rau, còn cô có thể mua trứng. Rau luộc chấm nước mắm trứng là đảm bảo ngon nhất thế giới. Thế là chúng tôi cùng về phòng trọ của Thương để nấu ăn. Và quen nhau từ đó.

Hai đứa cứ buôn bán như thế, rồi một tuần lại gặp nhau một lần, nấu ăn cho có không khí gia đình. Và rồi yêu nhau lúc nào không biết. Có lẽ cuộc sống cơ cực nơi xứ người đã khiến chúng tôi cần một chỗ dựa tinh thần. Và chúng tôi dọn về sống chung cho đỡ tốn tiền nhà.

Có lẽ phải nói thêm rằng, lúc đó chúng tôi chưa có nhiều điều kiện để cập nhật tình hình ở Việt Nam như bây giờ. Chúng tôi sống trong những mối lo sợ hoang mang rất vô hình. Sợ sẽ bị hốt khỏi đất nước này, sợ cả những người xa lạ đang sinh sống cùng mình. Nỗi sợ len lỏi khắp nơi, khiến hơi có chút chuyện là lại co rúm lại. Tôi nhớ, khi ấy, những tờ báo An ninh thế giới được chuyền tay nhau trong đám tiểu thương ở chợ trời là món ăn tinh thần duy nhất. Cái gì có chữ Việt Nam khi ấy cũng đều thấy quý, thấy hay. Và dường như chúng tôi ngóng chờ về quê nhà qua những tờ báo như vậy.

Tôi và Thương yêu nhau được nửa năm thì Thương có thai. Cuộc sống đã làm cho chúng tôi buộc phải lựa chọn. Thương muốn giữ đứa con, nhưng tôi thì không thể. Tôi nói với Thương, thực sự với tình cảnh của chúng tôi, thì mọi chuyện không hề dễ dàng. Làm sao có thể sinh con khi sống tạm bợ thế này? Rồi khai sinh cho con ra sao? Khi chúng tôi còn chưa có đủ giấy tờ hợp pháp? Đến việc gửi tiền về nhà cũng phải nhờ qua người khác.

Thương khóc rất nhiều. Nhưng trước tình cảnh đó, Thương không còn cách nào khác là phải chấp nhận thực tế. Chúng tôi đành đến một phòng mạch tư, với ánh mắt đầy nghi ngại và chán nản của bà bác sỹ già. Cuối cùng thì cũng giải quyết xong. Thương kêu đau và khóc suốt một tuần lễ, không ăn không uống gì, đến mức phải truyền nước và truyền đạm. Tôi biết đó là một quyết định khó khăn. Nhưng với chúng tôi khi đó, thì đây là điều không thể lựa chọn khác.

Chúng tôi quay trở lại cuộc sống sau cú sốc mạnh nên Thương gầy ốm, mỏi mệt. Công việc buôn bán cũng khó khăn hơn. Đúng lúc đó thì tôi trúng một chuyến với khách hàng đưa đồ may mặc xuất sang châu Âu. Có thể nói, đó là cơ hội duy nhất tôi buộc phải nắm giữ, dù biết cũng nhiều mạo hiểm. Nhưng nếu không liều lĩnh thì tôi mãi mãi sẽ không bao giờ có thể thoát được cuộc sống này.

Tôi quyết định để Thương ở nhà, lao vào cuộc đua giành mối phân phối và bán hàng. Thời gian đầu mọi thứ khá thuận lợi, nhưng đến khi tôi bắt đầu kiếm được nhiều tiền thì tôi cũng đã bị nhiều đối thủ tìm cách làm hại. Họ tìm cách triệt hạ những mối hàng, thậm chí còn thuê cả giang hồ dọa đánh tôi. Cho đến một ngày, khi đi làm về, tôi thấy Thương nằm bê bết trên một vũng máu. Tôi mới phát hiện ra rằng, Thương đã bị kẻ khác hãm hiếp. Dường như Thương chỉ còn nằm thở thoi thóp.

Tôi cảm thấy sợ hãi tột cùng và vội vàng đưa Thương đến phòng mạch. Thật may, cuối cùng Thương vẫn còn đủ sức để sống. Sau đó, Thương kể lại, khi vừa đi từ chợ về nhà, Thương bị một nhóm người nhào đến, ép vào phòng và giở trò hãm hiếp. Một mình chống cự trong tuyệt vọng, chúng đã hành động như những kẻ thú tính nhất, cho đến khi Thương ngất đi. Cơ thể Thương đã không thể lành lặn được vì trò đồi bại mất nhân tính đó. Thương phục hồi trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê, và dường như những cơn ác mộng kéo dài khiến Thương ngày càng kiệt quệ. Tôi đã tìm một bác sỹ riêng để chữa bệnh cho Thương, và cũng phải mất 3 tháng Thương mới thực sự phục hồi.

Tôi lại bận rộn với những chuyến hàng. Công việc kiếm tiền thực sự không đơn giản. Nó lấy của tôi mồ hôi, nước mắt và cả máu. Tôi cũng cảm nhận được rằng, đôi khi tôi đã không còn nhận ra mình, mục tiêu của cuộc đời mình là gì nữa. Kiếm tiền và kiếm tiền, tôi đã không biết ngày mai mình sẽ ra sao…

Cho đến tháng thứ 4 sau vụ bị hãm hại, Thương lại thông báo mình có thai. Tôi sững sờ! Không dám tin vào tai mình, cuộc sống của chúng tôi đã quá nhiều tai ương rồi, sao ông trời vẫn chưa buông tha? Tôi không dám suy nghĩ tiếp, vì thực sự tôi không biết phải nói sao với Thương. Không lẽ, tôi phải thừa nhận đứa con đó? Khi mà tôi biết chắc chắn, đó không phải là con mình. Tôi tìm cách đưa Thương về Việt Nam, bằng mọi giá. Tôi muốn cô ấy có người thân bên cạnh chăm sóc, đồng thời cũng cần có nơi để khai sinh cho đứa con. Nhưng tôi cũng không biết mình sẽ ứng xử ra sao trước những tình huống đó. Thôi thì tới đâu tính tới đó.

Thương về Việt Nam. Ở lại nước bạn, tôi vẫn tiếp tục công việc của mình và dường như tôi đã bị ma ám, ngay lập tức tôi bước vào những mối quan hệ với những người phụ nữ khác. Trong một năm đầu, tôi vẫn gửi tiền về cho Thương, nhưng rồi đến năm sau thì tôi đã quên mất. Công việc tốt hơn, nhưng tôi đã không còn biết mình sống như thế này để làm gì.

Chỉ có điều, tôi cũng không dám trở về Việt Nam. Vì tôi sợ đối diện với sự thật, đối diện với Thương và không giải quyết được tất cả những mối dây nhợ lòng thòng đó. Tôi sợ cảm giác phải nhìn thấy Thương ôm con khóc và nói với tôi đó chính là con của tôi. Hoặc một cách nào đó, tôi lại đi tìm lời giải đáp bằng giám định ADN, xem thằng bé có đúng là con mình không. Tất cả những điều đó, thực sự có thể sẽ được thay đổi, nếu tôi đủ rộng lòng. Nhưng những hình ảnh của quá khứ làm tôi sợ hãi. Tôi không hiểu nổi cảm giác của mình nữa.

Cách đây ba tháng, tôi nhận được tin từ phía Việt Nam có một dự án làm ăn tốt. Tôi tìm cách về Việt Nam, một phần vì công việc, nhưng phần khác, tôi đã không thắng nổi chính mình. Tôi đã đi xa quê quá lâu và tôi cũng mang trong lòng một nỗi giằng xé khó lý giải. Dường như tôi vẫn có phần muốn biết thực sự mẹ con Thương đang sống thế nào. Tôi trở về và tôi nhận ra rằng, dường như những mối lo sợ của tôi đã không còn cơ sở nữa.

Tôi thấy Thương đã sống cùng một người đàn ông khác rất hạnh phúc. Và đứa con trai của Thương dường như có nhiều nét giống tôi. Cảm giác ghen tuông và tội lỗi ập đến. Tôi suy nghĩ hoài. Tôi có chút giận dữ vì dường như Thương đã phản bội tôi. Nhưng tôi nào có quyền giữ Thương lại, khi tôi đã bỏ bẵng mẹ con Thương tới hơn 8 năm.

Tôi đã sống những ngày tháng chẳng ra gì và vẫn thường xuyên tìm kiếm những cơ hội để yêu và đến với những người phụ nữ khác. Tôi thấy mình thật tệ. Nhưng tôi không ngăn nổi sự ghen tuông và ân hận khi nhìn thấy hình ảnh con trai của mình.  Tôi làm gì để có thể nhận mặt con tôi?

Hồi âm bạn đọc

Tuần qua chúng tôi nhận được hơn 500 email, thư, phản hồi của bạn đọc cho lá thư của cô Huệ Hữu. Rất mong bạn đọc tiếp tục phản hồi, chia sẻ với lá thư của anh Minh Vương. Trân trọng!

Minh Vương

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.