Tôi làm nghề mua ve chai. Chồng tôi chở xe ôm. Chúng tôi ở Thanh Hoá, quanh năm làm nông nghiệp chẳng đủ ăn vì phải nuôi 3 đứa con nhỏ. Những dịp nông nhàn, vợ chồng tôi nhờ ông bà trông nom nhà cửa và các con để cùng lên Hà Nội kiếm sống. Để hạn chế chi tiêu, chúng tôi không thuê nhà riêng vì thấp nhất cũng phải 400 nghìn đồng một tháng, mà quyết định mỗi người ở riêng theo kiểu tập thể. Mỗi ngày chỉ phải trả 3 nghìn, như thế mỗi chúng tôi chỉ mất 90 nghìn đồng/tháng, tiết kiệm được hơn một nửa. Mỗi ngày nếu cố gắng, tôi cũng kiếm được từ 20 đến 30 nghìn, còn chồng tôi thì có ngày kiếm được 50 nghìn. Ăn uống tằn tiện, mỗi tháng chúng tôi cũng cố để dư được 500 nghìn, tích cóp gửi về nuôi các cháu. Một vài năm như vậy, chúng tôi thấy cuộc sống tốt hơn ở nhà làm ruộng, lại đỡ vất vả suốt ngày "bán mặt cho đất bán lưng cho trời", nên đã quyết định ở hẳn Hà Nội làm ăn, chỉ vài ba tháng mới về quê một lần.
Ngoài mua ve chai, tôi nhận thêm việc quét dọn nhà cửa, giặt giũ, làm mọi việc vặt nếu có ai thuê. Làm trong một buổi, người ta trả cho tôi 30 nghìn, nếu cả ngày thì 50 nghìn. Nhiều nhà còn cho tôi ăn cơm trưa, đỡ được mấy nghìn nữa. Tôi thích công việc này vì thu nhập cao hơn, lại không phải đi nhiều, hứng nắng bụi ngoài đường. Một lần kia, có một người đàn ông đã đứng tuổi, có lẽ phải 50, thuê tôi. Ông ta nói thẳng: "Công việc là như thế, em làm nhanh thì nghỉ sớm, chậm thì lan sang chiều, chứ không tính thời gian. Tôi sẽ trả em 50 nghìn. Buổi trưa em có thể ăn cơm với tôi. Tôi chỉ có một mình, nhưng tôi tự nấu, còn em chỉ làm những việc tôi yêu cầu. Tôi cũng xin nói thẳng, em đừng tự ái. Suốt cả năm qua, tôi vẫn thuê nhiều người giúp kiểu này, nhưng không ai khiến tôi ưng ý, lần này nhờ em xem sao".
Tôi bỗng trở nên ngần ngại hỏi ông: "Vì sao vậy chú?". Ông đáp: "Vì họ hay làm ẩu chứ còn sao nữa. Lau nhà thì qua quýt, giặt giũ thì quần áo còn bẩn nguyên". "Cháu xin cố gắng để chú vừa ý" - tôi nói. "Tôi tin là như thế" - ông nói. "Thế sao chú không nghĩ cháu cũng sẽ như họ. Ai chẳng muốn có tiền nhưng lại không muốn mất nhiều sức? Sao chú không yêu cầu cháu làm đã rồi hãy trả tiền"? "Trông em, tôi nghĩ em sẽ không như những người trước", ông đáp.
Lòng tôi phấn chấn. Lần đầu tiên trong đời, tôi được một người giàu có sang trọng ở thành phố khen. Tôi rất muốn hỏi tiếp: Trông cháu như thế nào? Khác mọi người ở chỗ nào?... nhưng lại kịp ghìm được, vì sợ ông cười. Nhà ông có 3 tầng, mỗi tầng một phòng rộng chừng 30m2, ở cổng vào có phần sân chừng 20m2 nữa. Tôi sẽ phải lau chùi các phòng, cầu thang, quét sân và giặt đống quần áo cho ông. Tuy vậy tôi sẽ làm thêm những việc ông không yêu cầu nhưng tôi thấy chướng, ví như đánh mấy bộ ấm chén cáu bẩn, kỳ cọ lô xoong nồi và đống bát đĩa ứ đọng, phải tới vài ngày chưa rửa. Vào nhà ông, tôi có cảm giác ông ở một mình, không có bàn tay người phụ nữ nào.
Tôi rất muốn hỏi thăm gia cảnh ông, nhưng thấy ông chăm chú ngồi vào bàn làm việc, hơn nữa cũng sợ bị cho là tò mò nên thôi, chỉ cặm cụi việc của mình. Tôi để ý thấy ông có vẻ hoàn toàn tin ở tôi, không tỏ ý đề phòng cảnh giác gì về việc tôi có thể "chôm chỉa" các đồ dùng lặt vặt trong nhà. Ông ngồi làm việc ở tầng 3, để tôi thoải mái vào các phòng khác lau nhà, chỉ dặn: "Em nhớ đóng kỹ cổng và cửa dưới nhà".
Ở tầng 3 chia thành 2 ngăn: một bên có chiếc giường đôi, chắc là phòng ngủ của vợ chồng ông, còn một bên thì ở 2 góc có 2 chiếc bàn làm việc, đều có máy tính và đầy ắp sách vở, tài liệu. Tôi đoán mỗi người làm việc một bàn. Còn tầng dưới là phòng đang được thu xếp rất gọn, có vẻ như lâu không có ai ở. Tôi thấy trên bàn và tường có nhiều ảnh một cô gái trẻ, trông có nhiều nét giống ông. Tôi đoán có lẽ là phòng con gái ông.
- Cháu dọn tất cả các phòng chứ chú?
- Tất cả, trừ phòng chú đang làm việc đây.
Nói rồi ông đóng cửa phòng lại cho yên tĩnh, còn tôi thì cố gắng cho xong việc trước bữa cơm trưa.
Ông không để ý gì đến tôi, cũng không hỏi thăm chuyện trò gì. Tôi thấy yên tâm. (Vì thú thực, phút đầu vào nhà, chỉ có một mình ông, tôi hơi nghi ngại. Một bản năng tự vệ tự nhiên của phụ nữ trỗi dậy, sợ ông làm bậy. Nhưng tôi đã gạt đi với ý nghĩ, trông ông ta trí thức đàng hoàng thế kia, chắc không thể đồi bại được).
Đến chừng 11h trưa, cảm thấy mọi việc đã xong, tôi đề nghị ông kiểm tra lại để về mà không ăn cơm. Ông nói không việc gì phải ngại, vì cũng đúng bữa, ông ăn một mình buồn. Nhưng tôi đã phịa ra lý do là không báo trước với chồng nên phải về. Ông có vẻ hài lòng về những việc tôi đã làm và ngoài tiền công như đã hứa, ông đưa thêm cho tôi 20 nghìn tiền ăn trưa. Lúc đầu tôi từ chối, nhưng ông dứt khoát nên tôi đã nhận. Tôi đã ghi số điện thoại nhà chủ của tôi cho ông để khi cần ông thuê tôi tiếp.
Rồi sau đó mỗi tuần, ông lại đều đặn gọi tôi đến vào thứ bảy hoặc chủ nhật. Công việc vẫn như thế, nhưng tôi thấy nhà cửa vẫn sạch gọn nên đề nghị chỉ cần 2 tuần một lần, đỡ tốn tiền cho ông, mặc dù tôi thấy rõ là chỉ giúp ông trong vòng 2 giờ mà được 70 nghìn nếu không ăn cơm thì quá hậu, chẳng ai trả cho tôi như thế. Nhưng ông không đồng ý, cứ yêu cầu tôi đến đều đặn.
Rất nhiều lần như vậy, tôi với ông đã trở nên gần gũi, tự nhiên hơn. Tôi đã hiểu rõ gia cảnh ông. Ông là một nhà nghiên cứu gì đó, có vợ luôn phải vào Sài Gòn công tác dài ngày, hình như bà làm sếp. Họ có một cô con gái duy nhất đang học ở nước ngoài. Ông cũng hỏi han kỹ hoàn cảnh của tôi. Tôi để ý thấy ông có một tình cảm đặc biệt dành cho tôi, khác hẳn buổi ban đầu. Ông nói với tôi: "Tôi năm nay 52 tuổi, em thì 35, ta chỉ hơn nhau 17 tuổi, em nên gọi tôi là anh. Em cứ chú cháu, tôi buồn". Thú thực là tôi cũng muốn chuyển cách xưng hô từ lâu vì trông ông trẻ hơn tuổi nhiều, còn trẻ hơn cả chồng tôi mặc dù anh mới ngoài 40 tuổi.
Và sau đó tôi đã yêu ông - một tình yêu ngọt ngào thầm lặng. Trong tôi có cảm giác kính nể, cảm phục, biết ơn và cả thương cảnh cô đơn của ông. Tôi linh cảm rõ là ông cũng yêu tôi, nhưng dè dặt, giữ kẽ không dám bộc lộ. Tôi tự thấy mình có tội vì đã có chồng con. Chồng tôi không có gì xấu với tôi. Tôi biết là tôi đã yêu ông chỉ vì ông rất tâm lý, quan tâm đến tôi mọi thứ, giúp đỡ tôi tận tình, là người sang trọng, giỏi giang; còn chồng tôi thì đã từ lâu tôi có cảm giác chỉ như người anh trai. Tôi được sống những ngày ngây ngất trong tình yêu nhưng lại nơm nớp lo sợ một điều gì đó kinh khủng sẽ xảy ra. Tôi cần thế nào để sống tiếp những ngày sắp tới?