Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ: Tham vọng đế chế

Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan là người như thế nào? Ông đang nuôi tham vọng gì khi liên tục tiến hành những động thái chính trị, ngoại giao nóng bỏng thời gian gần đây?

 Vì sao Thổ Nhĩ Kỳ đang thân thiện với Israel bỗng quay sang tấn công ngoại giao dồn dập, bao vây Israel tứ phía? Điều gì khiến ông Erdogan và đất nước Thổ Nhĩ Kỳ do ông lãnh đạo hăng hái đi đầu trong cuộc chiến ngoại giao vây hãm Syria của Tổng thống Bashasr al-Assad - người cách đây vài tháng vẫn còn là “bạn thân” của ông? Đó là những câu hỏi đang được giới quan sát đặt ra đối với vị thủ tướng được xem là giỏi nhất của Thổ Nhĩ Kỳ thời gian gần đây.

Một người Hồi giáo lý tưởng

Recep Tayyip Erdogan sinh tháng 2/1954 tại thành phố Istanbul, trong một gia đình gốc gác Thổ Nhĩ Kỳ, từng di cư sang sinh sống ở Batumi, Gruzia, trước khi quay trở về tỉnh Rize và sau này là Istanbul . Thời thanh niên, Erdogan được học hành tử tế, tốt nghiệp cử nhân ngành Quản trị kinh doanh tại một trường đại học trong nước và từng chơi bóng đá trong một câu lạc bộ bán chuyên nghiệp tại địa phương.

Bước ngoặt đánh dấu Erdogan tham gia hoạt động chính trị là vào năm 1976, khi ông chính thức được bầu làm trưởng chi nhánh Istanbul của đảng Cứu quốc (Hồi giáo). Sau binh biến năm 1980, Erdogan gia nhập đảng Phúc lợi và năm 1985 làm trưởng chi nhánh Istanbul của đảng này.

Thủ tướng Erdogan (phải) với Tổng thống Nga Dmitri Medvedev tại một hội nghị ở Seoul.

Thủ tướng Erdogan (phải) với Tổng thống Nga Dmitri Medvedev tại một hội nghị ở Seoul.

Thập niên 90 thế kỷ XX đánh dấu bước thăng tiến mạnh của Erdogan trên chính trường. Năm 1991, ông lần đầu trở thành nghị sĩ trong Quốc hội Thổ Nhĩ Kỳ; sau đó từ năm 1994-1998 làm Thị trưởng thành phố Istanbul - 1 trong 2 thành phố lớn nhất nước này. Ngay sau đó, ông phải chịu phạt 10 tháng tù về tội phát ngôn xúc phạm tôn giáo và kích động thù hận. Cùng lúc đó, đảng Phúc lợi của ông cũng bị Tòa án Hiến pháp giải tán vì "đe dọa tính thế tục" của Thổ Nhĩ Kỳ đã được quy định trong Hiến pháp.

Sau cơn mưa trời lại sáng. Ra tù vào tháng 7/1999, thì đầu năm 2001, Erdogan đã bắt tay vào thành lập đảng mới lấy tên là đảng Công lý và Phát triển (AKP), cũng là một đảng Hồi giáo. Tiếp sau đó là một sự trở lại ngoạn mục: chỉ 1 năm sau khi thành lập, AKP đã giành chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu cử Quốc hội tháng 11/2002, chiếm gần 2/3 số ghế trong Quốc hội. Tuy vậy, Erdogan vẫn chưa thể trở thành Thủ tướng vì án phạt cấm hoạt động chính trị từ năm 1998 vẫn còn hiệu lực, do đó ông đã không thể ra ứng cử. Chiếc ghế Thủ tướng Hồi giáo đầu tiên của đảng AKP tạm thời được giao cho ông Abdullah Gul.

Lại xảy ra một diễn biến phức tạp khi Hội đồng Bầu cử tối cao Thổ Nhĩ Kỳ ra phán quyết hủy kết quả bầu cử của khu vực Siirt - cũng là nơi Erdogan phạm sai lầm về phát ngôn dẫn đến án phạt từ năm 1998 - do gian lận phiếu bầu và quyết định tiến hành bầu lại vào tháng 2/2003. Lần này, Erdogan đã có thể ra ứng cử nhờ một thay đổi về luật do đảng Nhân dân Cộng hòa đối lập thực hiện dẫn đến án phạt Erdogan bị vô hiệu hóa. Thế là đảng AKP điền tên Erdogan vào danh sách ứng cử khu vực Siirt và ông thắng cử, chính thức trở thành Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ.

Ông Erdogan (trái) với cựu Thủ tướng Hy Lạp George Papandreou.

Ông Erdogan (trái) với cựu Thủ tướng Hy Lạp George Papandreou.

Việc đảng Hồi giáo AKP lần đầu lên cầm quyền đánh dấu sự vươn lên mạnh mẽ của chính trị Hồi giáo và điều đó đã gây nên nỗi lo ngại sâu sắc trong giới thế tục ở Thổ Nhĩ Kỳ. Người ta e ngại các giá trị thế tục được xác lập từ khi ông Mustafa Kemal Ataturk thành lập nhà nước Thổ Nhĩ Kỳ hiện đại - như việc tách nhà thờ Hồi giáo ra khỏi thể chế Nhà nước - có khả năng bị ông Erdogan "khai tử". Sự lo ngại này càng gia tăng khi Erdogan có những động thái và phát ngôn sặc mùi tôn giáo - chính trị.

Một người Hồi giáo chính thống nhưng không cực đoan, Erdogan cũng đã không ít lần khiến cho đồng minh Mỹ phải bực mình xen lẫn lo ngại sau khi ông từ chối tham gia cuộc chiến của Mỹ ở Iraq năm 2003, đồng thời từ chối cho Mỹ mượn căn cứ quân sự Incirlik làm bàn đạp tấn công Iraq. Giới chức NATO khi đó đã lo rằng Erdogan có thể đưa Thổ Nhĩ Kỳ ra khỏi NATO đồng thời lánh xa phương Tây, đi theo con đường như Iran .

Nhưng những điều lo ngại đó đã không xảy ra, và Thổ Nhĩ Kỳ không phải là Iran . Ngoài việc bãi bỏ lệnh cấm phụ nữ đeo khăn trùm đầu, các chính sách của ông Erdogan đã không hề động chạm gì đến "tính thế tục" của Thổ Nhĩ Kỳ. Còn về chính sách đối với phương Tây, Erdogan thậm chí còn xích lại gần với phương Tây hơn những người tiền nhiệm thuộc phe thế tục.

Chính Erdogan là người thúc đẩy mạnh mẽ nhất cho tiến trình gia nhập Liên minh châu Âu của Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng thật trớ trêu, Thổ Nhĩ Kỳ của Thủ tướng Erdogan từng một thời (cách đây 6 năm) phải đóng vai "anh nhà nghèo" xin gia nhập "câu lạc bộ nhà giàu" EU, bị khinh rẻ là kẻ "bệnh hoạn của châu Âu", bị EU hạch sách với đủ thứ điều kiện khó khăn. Vậy mà, sau 8 năm dưới quyền lãnh đạo của Erdogan, Thổ Nhĩ Kỳ đã vượt qua khó khăn, hiện đang là một trong những quốc gia có nền kinh tế ổn định và phát triển năng động nhất thế giới (tăng trưởng GDP năm 2010 đạt 8,9%), trong khi những anh "nhà giàu" năm nào của châu Âu hiện nay đang lâm vào khủng hoảng trầm trọng, nợ nần như Chúa Chổm và có nguy cơ phá sản bất cứ lúc nào! Bây giờ, đến lượt EU, và cả Mỹ, lại trông cậy vào Thổ Nhĩ Kỳ cho hàng loạt chính sách trong khu vực, kể cả giải quyết vấn đề hạt nhân của Iran.

Thủ tướng Erdogan và Tổng thống Syria Bashar Assad (phải) từng là "bạn thân".

Thủ tướng Erdogan và Tổng thống Syria Bashar Assad (phải) từng là "bạn thân".

Thời thế tạo anh hùng

Bên cạnh những thành công về kinh tế và đối nội, Erdogan cũng gặt hái khá nhiều thành công trên lĩnh vực ngoại giao. Thổ Nhĩ Kỳ Hồi giáo của ông đã chìa bàn tay thân ái ra với Israel - "kẻ thù" của thế giới Arập và Hồi giáo - đồng thời kết bang giao với Syria, trong khi bản thân Erdogan cũng dần dần xây dựng mối quan hệ thân thiết với Tổng thống Syria Bashar al-Assad, thậm chí còn mời cả gia đình Assad sang Thổ Nhĩ Kỳ du lịch. Xa hơn thế, Ankara còn đẩy mạnh quan hệ giao hảo với Hy Lạp và các nước láng giềng Balkan, kể cả Armenia ở Trung Á, đến tận Ukraina ở Đông Âu và Morocco, Tunisia, Ai Cập, Libya ở Bắc Phi.

Thổ Nhĩ Kỳ chứ không ai khác đã cùng với Brazil ký kết thỏa thuận "tay ba" với Iran để thực hiện một phương án "hoán chuyển nhiên liệu hạt nhân", trong đó Thổ Nhĩ Kỳ lãnh vai trò nước làm giàu nhiên liệu hoán chuyển cho Iran. Nói chung, đó là chính sách đối ngoại mới với trọng tâm đặt vào việc khuếch trương vai trò trên bàn cờ chính trị khu vực Trung Đông. Thành công bước đầu của chính sách đối ngoại đó là đã đạt được mục tiêu xây dựng quan hệ bang giao tốt với tất cả các nước láng giềng.

Và khi đạt được những thành công nhất định trong các chính sách về kinh tế và đối ngoại, Erdogan cũng bắt đầu đặt tham vọng nhiều hơn ở khu vực Trung Đông. Với sự hậu thuẫn từ Mỹ, Erdogan đã nỗ lực nâng cấp vai trò "nước lớn" của Thổ Nhĩ Kỳ trong khu vực, thông qua việc trung gian hòa giải và đàm phán bình thường hóa quan hệ Syria-Israel, đồng thời đứng ra nhận lãnh vai trò trung gian hòa giải giữa Iran với Mỹ.

Tuy nhiên, kể từ khi Israel ngang ngược triển khai chiến dịch Cast Lead tại Dải Gaza vào cuối năm 2008 đầu năm 2009 tàn sát dã man hơn 1.300 người Palestine vô tội, Erdogan đã quyết định thể hiện vai trò "đầu tàu" khu vực bằng cách quay ngoắt 180 độ trong quan hệ với Israel. Vụ thảm sát kinh hoàng đó khiến Thổ Nhĩ Kỳ bất mãn, còn Syria thì dứt khoát rút khỏi bàn đàm phán.

Theo những người thân cận của ông Erdogan, bản thân ông khi đó đã rất tức giận việc Thủ tướng Israel Ehud Olmert hành xử một cách vô trách nhiệm. Cơn giận của ông đã bộc phát thành cơn thịnh nộ trút thẳng vào Tổng thống Israel Simon Peres khi 2 ông gặp nhau ở Diễn đàn Kinh tế thế giới tại Davos, Thụy Sĩ. Sự tức giận đó càng lên cao sau khi xảy ra vụ việc biệt kích Israel đột kích tàu Mavi Marmara mang quốc tịch Thổ Nhĩ Kỳ đi cứu trợ Dải Gaza, làm chết 9 công dân Thổ Nhĩ Kỳ. Erdogan nhất quyết buộc Tel Aviv phải chịu trách nhiệm cho hành động vô lối đó.

Trung tuần tháng 9/2011, Erdogan tiến hành một chiến dịch ngoại giao "bao vây Israel ". Khi vừa đặt chân xuống sân bay quốc tế ở Cairo, Ai Cập, trong chuyến công du nhằm mục đích chiến lược đó, Erdogan đã được hàng ngàn người dân Ai Cập ra đón tiếp cuồng nhiệt như thể người hâm mộ đón một ngôi sao thần tượng của họ. Đám đông cuồng nhiệt đã hô vang "Erdogan! Erdogan! Một người Hồi giáo đích thực". "Ai cập và Thổ Nhĩ Kỳ chung một nắm đấm".

Vâng, Erdogan đến thời điểm đó đã là người hùng trong mắt rất nhiều người ở Ai Cập, Tunisia, Libya, Jordan và cả cộng đồng Arập nói chung, vì ông đã vì quyền lợi của người Arập Hồi giáo đứng lên chống Israel một cách quyết liệt nhất. Không chỉ vận động ngoại giao chống Israel, Erdogan còn mở một chiến dịch vận động ngoại giao quốc tế ủng hộ Palestine gia nhập Liên Hiệp Quốc với tư cách một nhà nước độc lập. Cho dù chiến dịch ủng hộ Palestine không thành công trọn vẹn ( Palestine không được gia nhập LHQ, nhưng chí ít cũng được UNESCO kết nạp), nó cũng cho thấy Thủ tướng Erdogan đã giúp Thổ Nhĩ Kỳ nâng cao vai trò trong khu vực hơn trước rất nhiều.

Giới phân tích cho rằng, biến động chính trị - xã hội trong khu vực từ đầu năm đến nay, được mệnh danh là "Mùa xuân Arập", chính là thời thế đã tạo anh hùng Erdogan. Chính Erdogan là người đầu tiên lên tiếng thuyết phục Tổng thống Hosni Mubarak chấp nhận từ bỏ quyền lực; cũng chính Erdogan là người hăng hái xung phong nhận lãnh vai trò tổ chức hội nghị nhóm tiếp xúc để tìm giải pháp cho khủng hoảng ở Libya. Và bây giờ, đến lượt Syria .

Ngày 22/11, Erdogan lần thứ 2 kêu gọi Tổng thống Syria Assad từ chức. Trước đó, Erdogan đã không dưới 2 lần lên tiếng chỉ trích đích danh Tổng thống Assad vì đã để xảy ra tình trạng đàn áp đẫm máu người biểu tình tại các thành phố miền Trung và Bắc Syria, chỉ trích Tổng thống Assad đã không thực hiện cải cách như đã hứa. Trên thực tế, từ tháng 7/2011, Thổ Nhĩ Kỳ đã cho thành phần đào tẩu chống Chính phủ Syria "mượn" một vùng lãnh thổ giáp biên giới phía Bắc Syria để làm căn cứ xây dựng lực lượng chống Damascus. Ông Erdogan thậm chí còn tuyên bố nếu Syria không chấm dứt bạo lực, Thổ Nhĩ Kỳ sẽ "động binh" để "bảo vệ dân thường"…

Tất cả những động thái và phát ngôn này đều hoàn toàn bất ngờ vì mới cách đây không lâu, Ankara Damascus còn là "bạn" của nhau. Điều gì khiến Erdogan trở mặt với Assad nhanh đến vậy? Phải chăng khi cứng rắn với Assad là Erdogan muốn tỏ cho cả khu vực Trung Đông thấy rằng chính Thổ Nhĩ Kỳ chứ không phải Arập Xêút hay Syria và Iran có khả năng thống trị khu vực Trung Đông? Câu trả lời chỉ có thể nằm ở chính các hoạt động ngoại giao thời gian gần đây và sắp tới của ông Erdogan.

Tờ Asia Times số ra ngày 23/11/2011 đã có bài viết phân tích khá sâu rằng Thổ Nhĩ Kỳ và Thủ tướng Erdogan là kẻ thắng lớn trong "Mùa xuân Arập". Sẽ còn nhiều sự kiện nữa liên quan đến "Mùa xuân Arập" và vai trò của Thổ Nhĩ Kỳ trong khu vực Trung Đông, thể hiện tham vọng to lớn của ông Erdogan biến đất nước Thổ Nhĩ Kỳ thành một đế chế Ottoman mới. Đây chính là tham vọng lớn nhất của Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan

An Châu (Tổng hợp)

Các tin khác

Núi thách thức chờ đợi tân thủ tướng trẻ nhất lịch sử Nepal

Núi thách thức chờ đợi tân thủ tướng trẻ nhất lịch sử Nepal

Chiến thắng áp đảo trong cuộc bầu cử quốc hội đưa Balendra Shah - cựu rapper 35 tuổi - tiến gần tới vị trí thủ tướng trẻ nhất lịch sử Nepal. Nhưng, phía sau làn sóng ủng hộ mạnh mẽ là những kỳ vọng khổng lồ và cả một núi thách thức quản trị phức tạp, đặt ra bài toán không dễ giải đối với một chính khách chưa trải qua nhiều kinh nghiệm.

Bầu cử địa phương tại Pháp 2026, “nhiệt kế” cho cuộc đua vào Điện Elysee

Bầu cử địa phương tại Pháp 2026, “nhiệt kế” cho cuộc đua vào Điện Elysee

Giữa bối cảnh nước Pháp tiến gần đến cuộc bầu cử tổng thống năm 2027, các cuộc bầu cử địa phương diễn ra ngày 15 và 22/3 đang trở thành “chiếc nhiệt kế” rất quan trọng. Từ những làng quê nhỏ đến các thành phố lớn, lá phiếu của cử tri lần này không chỉ chọn ra các thị trưởng mà còn “cập nhật” tâm trạng chính trị của xã hội Pháp trước cuộc bầu cử lớn hơn vào năm sau.

Siết chặt biên giới, đảm bảo an toàn bầu cử

Siết chặt biên giới, đảm bảo an toàn bầu cử

Với đặc thù là tỉnh biên giới, để đảm bảo an ninh, an toàn cho bầu cử, Công an tỉnh Tây Ninh đã triển khai cao điểm siết chặt quản lý lưu trú và quản lý xuất nhập cảnh tại các cửa khẩu. Qua phối hợp tuần tra, kiểm soát, lực lượng chức năng kịp thời phát hiện, xử lý hàng trăm đối tượng vi phạm pháp luật, ngăn chặn hàng trăm trường hợp không đủ điều kiện nhập cảnh vào trong nước, bắt giữ hàng chục đối tượng có tiền án giao cho Công an các địa phương xử lý theo pháp luật…

Hợp tác cùng hành động trước thách thức an ninh phi truyền thống sẽ định hình tương lai ASEAN

Hợp tác cùng hành động trước thách thức an ninh phi truyền thống sẽ định hình tương lai ASEAN

Năm 2025 khép lại, tình hình an ninh Đông Nam Á có những chuyển biến đáng lo ngại buộc các nhà lãnh đạo cảnh sát khu vực phải nâng cao hợp tác để vừa giải quyết triệt để các thách thức an ninh phi truyền thống mới nảy sinh, vừa bảo đảm tính tự chủ chiến lược của từng quốc gia trong bối cảnh mới đầy biến động.

Nước Đức trước cơ hội có nữ Tổng thống đầu tiên trong lịch sử

Nước Đức trước cơ hội có nữ Tổng thống đầu tiên trong lịch sử

Nhiệm kỳ của Tổng thống Frank-Walter Steinmeier đang dần đi đến những trang cuối, mở ra một cuộc đua không chỉ đơn thuần là tìm người kế nhiệm vị trí nguyên thủ quốc gia Đức. Trong bối cảnh xã hội phân cực và chính trường nhiều biến động, những lời kêu gọi về một nữ Tổng thống đầu tiên trong lịch sử đang trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, hứa hẹn một sự thay đổi mang tính biểu tượng tại Đức.

Mexico: El Mencho và an ninh cho World Cup

Mexico: El Mencho và an ninh cho World Cup

Cái chết của trùm ma túy khét tiếng El Mencho đẩy bang Jalisco rơi vào tình trạng hỗn loạn, kéo theo những lo ngại ngày càng lớn về công tác đảm bảo an ninh cho World Cup 2026 - giải đấu mà Mexico trong vai trò quốc gia đồng chủ nhà.

Nhật Bản: “Canh bạc” của bà Takaichi

Nhật Bản: “Canh bạc” của bà Takaichi

Cuộc bầu cử ở Nhật Bản diễn ra vào ngày 8/2, hơn nửa tháng sau khi Thủ tướng Sanae Takaichi giải tán Quốc hội (ngày 23/1). Hầu hết các phân tích đều tập trung vào bối cảnh đây là lần đầu tiên trong 60 năm, Hạ viện Nhật Bản bị giải tán đúng vào ngày khai mạc kỳ họp thường kỳ của Quốc hội và thực hiện chiến dịch tranh cử ngắn ngủi bất thường chỉ vỏn vẹn có 16 ngày.

Thái Lan trước cơ hội chuyển mình

Thái Lan trước cơ hội chuyển mình

Trong bối cảnh nền kinh tế gặp khó khăn và tình trạng tham nhũng, cử tri Thái Lan coi cuộc bầu cử ngày 8/2 là cơ hội để vực dậy đất nước. Đó là chính sách nhằm thắp sáng thời kỳ hoàng kim của việc phát triển cơ sở hạ tầng và đưa Thái Lan trở thành trung tâm thương mại - đầu tư của Đông Nam Á trong nhiều thập kỷ tới.

Chống tham nhũng tại Albania: “Bộ trưởng ảo” và nghịch lý thật

Chống tham nhũng tại Albania: “Bộ trưởng ảo” và nghịch lý thật

Việc chính phủ Albania ra mắt “bộ trưởng ảo” Diella nhằm mục đích minh bạch hóa bộ máy hành chính đang đối mặt với những nghi ngại lớn sau khi các quan chức đứng đầu cơ quan phát triển hệ thống này bị điều tra vì sai phạm kinh tế. Sự việc không chỉ đặt ra thách thức cho mục tiêu gia nhập EU của Albania mà còn mở ra suy ngẫm về những giới hạn của công nghệ trong quản trị quốc gia.

Cơn bão ICE: Làn sóng phẫn nộ làm lung lay đảng Cộng hòa

Cơn bão ICE: Làn sóng phẫn nộ làm lung lay đảng Cộng hòa

Trong những ngày đầu năm 2026, nước Mỹ chứng kiến một làn sóng phản kháng chưa từng có nhắm vào Cơ quan Di trú và Hải quan (ICE). Cái chết của người mẹ 3 con ở Minneapolis đã trở thành ngòi nổ kéo theo các cuộc biểu tình khắp cả nước và đẩy đảng Cộng hòa của Tổng thống Donald Trump vào thế nguy hiểm chỉ vài tháng trước cuộc bầu cử giữa kỳ quan trọng.

Thủ tướng Friedrich Merz và hành trình đưa nước Đức “vượt dốc”

Thủ tướng Friedrich Merz và hành trình đưa nước Đức “vượt dốc”

Trong bối cảnh một châu Âu chao đảo, nước Đức dưới thời Thủ tướng Friedrich Merz đã thoát khỏi hình ảnh "lưỡng lự" trong chính sách đối ngoại, khẳng định vị thế trụ cột không thể thiếu của EU và NATO. Tuy nhiên, phía sau ánh hào quang của những thành công trên trường quốc tế, một cuộc khủng hoảng nội tại đang âm ỉ đe dọa chính phủ của ông khi những cuộc bầu cử đang tới gần.

Ôtô Trung Quốc bon bon xuất ngoại

Ôtô Trung Quốc bon bon xuất ngoại

Trung Quốc hiện là quốc gia xuất khẩu ô tô nhiều nhất thế giới tính theo đầu xe. Các hãng xe hơi Trung Quốc đang phải chịu sức ép cạnh tranh khủng khiếp trên thị trường nội địa. Nhiều nhà sản xuất xe vì vậy coi thị trường nước ngoài như chiếc “van xả” giúp giảm bớt áp lực.

Cuộc sống hiện tại của gia đình ông Bashar Al-Assad

Cuộc sống hiện tại của gia đình ông Bashar Al-Assad

Trước khi làm Tổng thống Syria, ông Bashar Al-Assad từng là một bác sĩ. Khi làm Tổng thống Syria, ông thường được gọi là “Bác sĩ” hơn là “Tổng thống”. Sau khi từ bỏ ghế Tổng thống Syria và sống lưu vong ở Moscow, ông được cho là đang quay lại với nghề y, tham gia các lớp học nhãn khoa.

Peru: Các cựu Tổng thống liên tục bị kết án

Peru: Các cựu Tổng thống liên tục bị kết án

Đất nước Peru ở Nam Mỹ đang lập một kỷ lục hiếm có trong lịch sử chính trị thế giới đương đại, với việc có đến 7 đời tổng thống trong 7 năm , và đặc biệt là đã bỏ tù đến 6 cựu nguyên thủ quốc gia trong vòng 20 năm qua.

Brazil: Ông Bolsonaro bắt đầu thụ án

Brazil: Ông Bolsonaro bắt đầu thụ án

Cựu Tổng thống Brazil Jair Bolsonaro phải bắt đầu thụ án 27 năm tù vì tội âm mưu đảo chính bất thành, thẩm phán Tòa án Tối cao Alexandre de Moraes ra phán quyết hôm 25/11.

Chiến thắng ở Bihar, đòn bẩy chính trị cho Thủ tướng Modi

Chiến thắng ở Bihar, đòn bẩy chính trị cho Thủ tướng Modi

Chiến thắng áp đảo của Liên minh Dân chủ Quốc gia (NDA) do đảng Nhân dân Ấn Độ (BJP) lãnh đạo tại bang Bihar là đòn bẩy quan trọng cho Thủ tướng Narendra Modi. Kết quả này không chỉ phản ánh sự đồng thuận của cử tri với các chính sách an sinh và phát triển địa phương mà còn mở ra dư địa chính trị để New Delhi cân bằng lợi ích trong quan hệ thương mại với Mỹ và giữ thế chủ động trước căng thẳng kéo dài với Pakistan.