Để được vay tiền, theo yêu cầu của bà Cúc, bà Loan phải giao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất (QSDĐ) của gia đình mình cho bà Cúc giữ, vợ chồng bà Loan phải ra phòng công chứng ký hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ cho bà Cúc, lãi suất là 6%/tháng. Hai bên thỏa thuận miệng là làm hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ chỉ là để làm tin. Nhà bà Loan vẫn ở, bao giờ trả hết nợ sẽ ra phòng công chứng xin hủy hợp đồng. Do cần tiền nên bà Loan đã chấp nhận mọi yêu cầu của bà Cúc.
Ngày 13/1/2010, là Loan đến nhận 300 triệu đồng nhưng bà Cúc chỉ đưa 250 triệu đồng, số tiền 50 triệu đồng còn lại, bà Cúc lý giải: 30 triệu đồng là tiền chi cho môi giới, 20 triệu đồng là tiền lãi suất của tháng đầu mà bà Loan phải trả. Do làm ăn thua lỗ cộng với lãi suất quá cao nên và Loan không có khả năng trả nợ cho bà Cúc. Để đòi nợ, bà Cúc đã viết đơn khiếu nại lên TAND thị xã Thuận An. Lúc này, bà Loan mới tá hỏa tam tính khi biết rằng đất và nhà của gia đình mình đã được bà Cúc hợp thức hóa, chuyển sang tên bà Cúc.
Bản án dân sự sơ thẩm số 49/2013/DS-ST ngày 25/9/2013 của TAND thị xã Thuận An xem hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ được bà Cúc và vợ chồng bà Loan xác lập tại phòng công chứng số 2 tỉnh Bình Dương là hợp pháp luật nên đã tuyên cho bà Cúc thắng kiện.
Cho rằng mình bị oan sai vì hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ này vợ chồng bà ký tại phòng công chứng là chỉ để làm tin chứ không thể hiện ý chí của vợ chồng mình nên bà Loan đã viết đơn kháng cáo gửi TAND tỉnh Bình Dương. Ngoài hồ sơ phiên tòa sơ thẩm, TAND tỉnh Bình Dương còn nhận được 1 đĩa CD do bà Loan cung cấp ghi lại lời đối thoại của bà Cúc và bà Loan trong lúc vay tiền.
Tại phiên tòa dân sự phúc thẩm ngày 28/4/2014, HĐXX đã mở đĩa CD cho tất cả mọi người có mặt trong phiên tòa cùng nghe. Trả lời câu hỏi của HĐXX, bà Loan khẳng định: “Trong đĩa CD, giọng nói của người cho vay tiền là giọng nói của bà Cúc, còn giọng nói người vay tiền là giọng nói của tôi”. Bà Cúc thì khẳng định: “giọng nói của người cho vay tiền không phải giọng nói của tôi”.
Mặc dù HĐXX đã giải thích rõ quy định về nghĩa vụ đối với các đương sự trong vụ án là phải cung cấp đầy đủ chứng cứ theo yêu cầu của tòa án được quy định tại điều 79 của bộ luật tố tụng dân sự nhưng trước HĐXX, bà Cúc vẫn kiên quyết từ chối cung cấp giọng nói mẫu để HĐXX đề nghị trưng cầu, giám định theo yêu cầu của bà Loan. Do vậy, theo quy định tại điều 79 Bộ luật tố tụng dân sự, bà Cúc đã không đưa ra được những chứng cứ chứng minh giọng nói trong dĩa CD không phải là giọng nói của mình. Điều này có căn cứ để khẳng định bản chất của vụ việc là ngày 13/1/2010, ba Cúc có cho bà Loan vay 300 triệu đồng, các bên lập hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ tại phòng công chứng số 2 tỉnh Bình Dương là để bảo đảm việc cho vay số tiền trên, chứ không phải là gia đình bà Loan muốn bán đất nhà cho bà Cúc. Do đó, theo quy định tại điều 129 của Bộ luật dân sự năm 2005 thì giao dịch chuyển QSDĐ giữa bà Cúc và vợ chồng bà Loan là giao dịch giả tạo nên vô hiệu.
Giao dịch vay tài sản giữa bà Cúc và bà Loan là giao dịch có thật, không trái luật nên có hiệu lực pháp luật.
Từ thực tế trên, HĐXX tòa phúc thẩm dân sự TAND tỉnh Bình Dương tuyên hủy hợp đồng chuyển nhượng QSDĐ giữa bà Cúc và bà Loan. Kiến nghị UBND thị xã Thuận An thu hồi giấy chứng nhận QSDĐ đã cấp cho bà Cúc. Bà Loan phải trả cho bà Cúc số tiền đã vay cộng với tiền lãi theo quy định