Bức thư ấy được các can phạm nhân chuyền tay nhau đọc trong buồng tạm giam, và họ coi như đó là lời dạy của chính người thân mình. Được biết, Tăng Thị Lan Phương chỉ là bồ nhí của một một gã Sở Khanh đầy mạo hiểm trong vụ án sản xuất ma túy đá lớn nhất miền Trung bị khám phá cách nay đúng một năm. Chúng tôi xin được đăng tải nguyên bức thư này đến bạn đọc.
Vinh, ngày 29/12/2012 (âm lịch)
"Con ơi con! Con nhầm đường, lẫn lối. Sao con chọn lối này...". Con! Đêm chưa khuya lắm mà không gian tĩnh lặng, ngồi một mình bố tâm sự cùng con trên trang viết này đọc cho con nghe, và cho bầu trời cùng nghe. Ngoài cửa mưa cứ rơi, gió cứ thổi, những giọt mưa rơi trên đường phố mà bố cảm nhận như đang rơi trong lòng mình… Và mùa đông vẫn cứ dùng dằng, níu kéo không muốn xuân sang. Mặc dù đó là mùa đông lạnh lẽo, hiu quạnh, trống trải nhất trong đời bố! Trên bàn thờ mẹ và em trai của con khói hương vẫn ngào ngạt lan tỏa kín căn phòng như sưởi ấm lòng bố đang cô đơn, lạnh giá.
Có lẽ con cũng biết, đây là cái tết đầu tiên từ khi con sinh ra mà con lại không có mặt ở nhà vui Tết cùng gia đình. Cũng gần 40 năm rồi con ạ, thời gian nhanh trôi như dòng sông chảy xiết không ngừng, nó cuốn theo biết bao buồn vui thương nhớ. Chỉ riêng có năm nay bố thấy thời gian trôi đi nặng nề chậm chạp có lúc như dùng lại. Mong sao ngày này năm sau gia đình cha con đoàn tụ.
Rồi những kỷ niệm năm xưa đan xen hòa vào tâm trí bố. Những tháng ngày đẹp đẽ, chan hòa sum vầy bố, mẹ, con cái, tiếng cười nói râm ran. Thời gian, năm tháng các con mỗi ngày một khôn lớn, cắp sách tung tăng đến trường, đạt không ít những kết quả tốt đẹp trong học tập. Vậy mà ngày vui chẳng được là bao.
Mẹ con ra đi (1993) khi mới 41 tuổi, đến năm 2006 Long- em trai của con (giáo viên chuyên toán Phan Bội Châu, Nghệ An- VP) lại ra đi ở tuổi đầu xanh, tuổi trẻ đầy triển vọng tương lai sáng rạng, rồi Huyền về nhà chồng, và con vào trại. Chỉ còn mình bố và đứa trẻ của con để lại…. Còn gì có thể đau đớn hơn, mất mát hơn đến với bố. Với tuổi thơ của bố chẳng được may mắn lắm. Ông bà mất sớm, anh trai đi bộ đội và hy sinh. Cả cuộc đời dành cho vợ con. Vậy mà… "Cả đời xe cát biển đông. Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì".
Thôi cũng là thiên định. Cái gì đi và đến cũng đã rồi, biết làm thế nào hơn. Bố tự nhắc nhở mình. Phải vững vàng lên để đón nhận những thử thách đang ở phía trước. Con và con của con đang cần đến bố nhiều lắm phải không con?...
Hàng tuần vào thứ 5 sau giờ giảng dạy tăng thêm thu nhập, nuôi con của con thay con, bố ra thăm con. Với đồng tiền ít ỏi, mua ít quà gửi cho con cho bạn bè cùng cảnh như con phần nào sưởi ấm những tâm hồn tội lỗi lãnh lẽo. Quảng đường từ nhà ta đến Trại tạm giam ở xã Nghi Kim gần thế mà bố cứ thấy xa vời vợi. Hàng tháng bố con gặp nhau qua tấm sắt B40, mừng mừng, tủi tủi, không nói hết được những gì muốn nói. Ngắm nhìn khuôn mặt con xanh xao hơi gầy và những giọt nước mắt ân hận lăn lăn trên gò má mà bố cảm thấy như đang rơi trong lòng mình, bố không khóc, mà nghe lòng nức nở, tình thương ấy dào dạt trào dâng thành cảm xúc:
Cha con xa nhau
Qua bao tháng ngày
Nhưng trong tim cha
Con không hề xa…
Với sự quan tâm giúp đỡ hướng dẫn ân cần đầy trách nhiệm của các chiến sĩ Công an phần nào xua tan mặc cảm xoa dịu nỗi đau trong lòng bố. Bố tin rằng: Trong ngần ấy thời gian ở trong trại, con đủ để nhìn nhận lại mình và những việc làm sai trái mà bản thân phải gánh chiu.
Con đừng có than thân, trách phận. Bản thân phải có ý chí vì cuộc đời phía trước con còn dài lắm đủ thời gian để làm lại từ đầu. Nước mắt chỉ giúp mình xua tan nỗi phiền muộn trong chốc lát không thể nào giúp con vươn lên phía trước được. Muốn vươn lên thì phải bằng ý chí, nghị lực. "Thép đã tôi trong lửa đỏ và nước lạnh, lúc đó thép trở nên cứng rắn, không hề biết sợ…". Và một điều không thể nào quý hơn chính là "Cuộc sống". Vì: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi phải xót xa ân hận vì những năm đã sống hoài sống phí...".
Ngay từ bây giờ không phải là ngày mai, con phải biết quý trọng giây phút mà quỹ thời gian có hạn dành cho bản thân mình. Phải biết đối mặt với cuộc sống không hề nà bất kỳ công việc gì. Phải luôn kiểm tra lại bản thân mình để giải thoát những vướng mắc bên trong. Tìm hạnh phúc trong những bất hạnh để "Cảm ơn đời mỗi sáng mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương".
Chỉ còn 15 phút nữa là thời khắc thiêng liêng của phút giao mùa sang Xuân không khí im lặng như tan biến dành cho không khí rạo rực sang Xuân. Khu phố như rộn rã hắn lên…
Bố dừng bút ở đây con nhé. Qua con cho bố gửi lời thăm sức khỏe đến mọi người quanh con. Sát cánh bên nhau đón cái tết tình người.
| Hành trình phạm tội của Tăng Thị Lan Phương Ngày 25/3/2013, TAND tỉnh Nghệ An đã đưa vụ án sản xuất trái phép chất ma túy ra xét xử công khai tại TP.Vinh. Đứng trước vành móng ngựa là 2 cặp vợ chồng, liên quan đến 1 gia đình. Trong đó cặp đôi bất hảo Lê Thanh Hải và Tăng Thị Lan Phương được nhiều người chú ý nhất, bởi Hải là một tay nổi tiếng về làm ăn bất chính và quan hệ trai gái. Phương đã bị Hải lôi cuốn vào vòng lao lý. Tăng Thị Lan Phương, người đàn bà một thời nổi tiếng về nhan sắc ở đất thành Vinh. Phương sinh ra và lớn lên trong một gia đình gia giáo, có nhân thân tốt, ngoan, hiền lành. Chỉ vì khát vọng về một mái ấm hạnh phúc gia đình, Phương đã bị Hải câu nhử và giờ đây phải trả giá đắt cho một mối tình mù quáng. Phương tỏ ra ân hận nhưng đã quá muộn. Năm 2002, Lê Thanh Hải xuất khẩu sang Cộng hòa Séc và quen biết với Nguyễn Đức Chơm, 51 tuổi, quê ở Hòa Tiến, Hưng Hà, Thái Bình là người sản xuất được ma túy đá. Sau khi về nước, Hải xây dựng gia đình với chị Kiều Thị Minh Hiền, thuê nhà tại phường Ngọc Khánh, Ba Đình, TP Hà Nội ở. Trong thời gian làm môi giới dịch vụ đưa người đi xuất khẩu, Hải gặp Đỗ Văn Dũng, 45 tuổi, trú tại phường Thịnh Quang, Đống Đa, Hà Nội. Dũng nhờ Hải tìm người để hướng dẫn sản xuất ma túy đá bàn Hải cùng tham gia. Cuối năm 2010, Nguyễn Đức Chơm về nước cùng 2 công dân nước Cộng hòa Séc. Hải và Dũng tiếp xúc nhờ Chơm giới thiệu để 2 người Séc dạy cách sản xuất ma túy đá. Sau khi được 2 người Séc đồng ý, Dũng thuê địa điểm rồi tiến hành mua nguyên liệu về sản xuất. Sau một thời gian thấy Lê Thanh Hải tự sản xuất được ma túy đá, Nguyễn Đức Chơm bảo Hải tìm mua nguyên liệu để sản xuất ma túy đá dạng thô, sau đó giao lại để Chơm tinh chế ma túy thành hàm lượng cao hơn rồi chuyển sang Cộng hòa Séc tiêu thụ. Để tiến hành sản xuất một cách suôn sẻ, Lê Thanh Hải quyết định về quê chọn nhà ở của bố mẹ đẻ tại ngõ số 5, đường Nguyễn Cảnh Chân, phường Quang Trung, TP.Vinh để làm nơi sản xuất ma túy đá. Đầu tháng 8/2011, Lê Thanh Hải tiến hành sản xuất ma túy đá mỗi lần sản xuất khoảng 3 thùng, mỗi thùng khoảng 60 hộp, mỗi hộp có 10 vỉ, mỗi vỉ 10 viên. Theo công thức mà Hải đã thực hành, chỉ trong thời gian 8-10 ngày Lê Thanh Hải sản xuất được một đợt thu khoảng 200-250 gam ma túy đá dạng thô. Theo lời khai của Hải, trong tháng 8 và tháng 9 năm 2011, Hải sản xuất 2 đợt, cho ra lò được 500gam và điện cho Nguyễn Đức Chơm vào Vinh lấy đưa ra Hà Nội. Toàn bộ số lượng ma túy dạng thô trên, Hải giao cho Nguyễn Đức Chơm tại khách sạn Á Đông 2, thuộc phường Đông Vĩnh, TP Vinh. Chơm còn bảo Hải tiếp tục sản xuất ma túy gom lại để giao cho Chơm nhiều hơn. Do có quan hệ tình cảm với Tăng Thị Lan Phương từ trước, trong thời gian về TP Vinh sản xuất ma túy đá, lại đã sống ly thân với vợ nên Hải và Phương có ý định xây dựng gia đình với nhau. Đầu tháng 2/2012, Lê Thanh Hải và Tăng Thị Lan Phương tìm thuê căn nhà 98, đường Văn Đức Giai, phường Hưng Bình, TP Vinh để cùng sống chung. Hằng ngày, Hải chở Phương đến câu lạc bộ thẩm mỹ làm việc, khi có nguyên liệu từ Hà Nội chuyển về, Hải đưa đến nhà bố mẹ để pha chế, sản xuất ma túy. Ngày 20/3/2012, Trần Mạnh Hà, 30 tuổi,trú ở phường Hưng Bình, TP Vinh đặt vấn đề mua Hải mua một số ma túy đá để sử dụng. Khoảng 23 giờ cùng ngày, Hải đến nhà bố mẹ đẻ lấy một ít ma túy, đem sấy nóng rồi đem về nơi ở, số 98 đường Văn Đức Giai. Tại đây Hải dùng Acclone, còn tinh khiết để lắng lọc ma túy, sau đó để vào tủ lạnh một lúc rồi đem ra dùng bếp điện sấy nóng. Lúc này Phương thấy và đồng ý với hành vi của Hải. Trong lúc Hải đang tiến hành, Phương nằm xem ty vi thì Trần Mạnh Hà gọi điện đến hỏi ma túy đã được chưa. Phương nghe máy, hỏi Hải rồi trả lời cho Hà biết số lượng ma túy, thời gian hoàn thành việc sấy và hẹn ngày 21/3/2012 sẽ giao hàng. Đúng hẹn, khoảng 8 giờ ngày 21/3, Hà đi xe ô tô đến, Hải đưa ma túy ra cân được 8 gam. Hải thống nhất giá 6.400.000 đồng nhưng Hà chưa trả tiền. Ngày 30/3/2012, Lê Thanh Hải và các đồng phạm bị bắt. Ngày 25/3/2013, tại TP.Vinh, TAND tỉnh Nghệ An đã đưa vụ án ra xét xử. Trước tòa, các bị cáo đều thành khẩn khai báo và xin được giảm hình phạt. Riêng Tăng Thị Lan Phương tỏ ra ân hận và hổ thẹn hơn các bị cáo khác. Cả buổi xét xử, Phương cúi mặt xuống đất, tỏ ra ân hận với người thân, bạn bè về sự mù quáng. Lê Thanh Hải bị phạt tù giam 18 năm, Tăng Thị Lan Phương (39 tuổi, tại xã Diễn Quảng, huyện Diễn Châu, có hộ khẩu thường trú tại số 98, Văn Đức Giai, phường Hưng Bình, thành phố Vinh, Nghệ An) chịu án 15 tháng tù giam về tội "Sản xuất trái phép chất ma túy". Các đối tượng khác đều chịu hình phạt thích đáng. Đây là vụ án sản xuất ma túy lớn nhất từ trước đến nay tại Nghệ An, các đối tượng tham gia chủ yếu là người thân trong một gia đình đã bị triệt phá và trừng trị thích đáng. |