Chưa hiểu nguyên nhân vì sao người khác đốt nhà mình, ít hôm sau đó, hàng chục gian nuôi gia cầm tại trang trại của chị đã liên tục bị đốt. Riêng số gà chuẩn bị xuất trại đã bị "nướng" gọn gần 300 con. Chưa hết, chị còn bị khủng bố tinh thần bằng các tin nhắn điện thoại dồn dập: “Tao mới đốt trại gà để cảnh cáo, từ ngày mai trở lên là tao sẽ cắt gót chân từng thằng một và cho nổ mìn trước trại gà…".
Nếu không có sự vào cuộc quyết liệt của Công an huyện Cam Lộ, thì vụ án rất khó được làm rõ. Bởi lẽ, kẻ “giấu mặt” chính là người làm công cho chị Bé, vốn không có mâu thuẫn với gia đình chị, tính tình bên ngoài lại hiền lành và chịu thương chịu khó. Thủ phạm Trần Công Dương (42 tuổi), người cùng quê huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình với chị Bé, khai rằng, từ ngày đầu chị Bé vào Cam Lộ thuê đất lập trang trại cho đến tìm mối bỏ hàng rộng khắp Quảng Trị, đều có công lao đóng góp của Dương. Sau đó, chị Bé bảo sẽ giao việc quản lý mua bán cho Dương, nhưng vì căn cứ vào thực tế Dương không làm được, nên chị bố trí người khác. Uất ức và cho rằng chủ nhà đã phụ bạc mình nên đối tượng ra tay “trả thù”…
Cuối năm 2012, TAND huyện Cam Lộ mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Trần Công Dương về tội “Hủy hoại tài sản”. HĐXX cho rằng, bị cáo Dương phải chịu tình tiết tăng nặng do phạm tội nhiều lần, hành vi phạm tội nguy hiểm cho xã hội, gây hoang mang lo lắng, thiếu an tâm đối với việc phát triển kinh tế của gia đình chị Bé, làm ảnh hưởng xấu đến TTATXH và chính sách phát triển kinh tế của địa phương. Tuy nhiên, xét thấy bị cáo thành khẩn, tự thú những hành vi phạm tội khác mà chưa bị phát hiện, đã bồi thường một phần thiệt hại cho bị hại, được bị hại xin giảm nhẹ, bố là người có công... nên tuyên xử Dương mức án 18 tháng tù giam. Những người dự tòa hôm đó cho rằng, đây là một bản án thấu tình, đạt lý!
Tuy nhiên, sau đó Dương đã kháng cáo, xin giảm nhẹ hình phạt tù. Năm 2013, TAND tỉnh Quảng Trị đã xét xử phúc thẩm vụ án, chuyển 18 tháng tù giam thành án… treo (!?). Phán quyết của Tòa đã bị người dân lên tiếng phản đối, cho rằng việc tuyên án này có biểu hiện “bất thường”. Sự “bất thường” này đã bị TAND Tối cao “soi” lại theo trình tự kháng nghị giám đốc thẩm, cho rằng mức án treo dành cho Dương chưa tương xứng với tính chất, hành vi phạm tội. Bị cáo Dương đã phải một lần nữa hầu tòa. Trong phiên xét xử ngày 24/4/2014, thẩm phán Võ Ngọc Mậu, chủ tọa phiên tòa đã giải thích cụ thể, vì sao bị cáo lại phải đứng trước vàng móng ngựa. Kết quả xét xử đã tuyên y án sơ thẩm đối với Dương.
Tương tự, đối tượng Nguyễn Thế Việt (SN 1981), trú thị xã Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên – Huế), năm 2012 bị lực lượng Đồn Biên phòng cửa khẩu quốc tế Lao Bảo (thị trấn Lao Bảo, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị) bắt giữ vì hành vi vận chuyển 6 bánh cần sa khô (5,7 kg) và 4 viên ma túy tổng hợp từ Lào vào nội địa Việt Nam. Nhưng, TAND huyện Hướng Hóa xét xử sơ thẩm, tuyên phạt bị cáo Việt 3 năm 6 tháng tù về tội “Mua bán, vận chuyển trái phép chất ma túy”. Trong khi, khung hình phạt từ 7-15 năm tù. Cũng như vụ án trên, người dự tòa tỏ rõ sự mất niềm tin với tính nghiêm minh của pháp luật. Bản án bị Tòa cấp tỉnh “tuýt còi”, TAND huyện Hướng Hóa buộc phải hủy án, xét xử sơ thẩm lại lần 2 vào tháng 2-2014, và tuyên phạt bị cáo Việt 7 năm tù…
Thực tế nêu trên cho thấy, trong xét xử án, vì một lý do nào đó, giữa Tòa cấp tỉnh và Tòa cấp huyện ở tỉnh Quảng Trị, đôi lúc, đôi nơi vẫn không có sự tuân thủ theo luật định. Có vụ Tòa cấp huyện xử đúng thì Tòa cấp tỉnh phúc thẩm “nhẹ hều”; hoặc cũng có vụ Tòa cấp huyện “đánh khẽ” bị Tòa cấp tỉnh “tuýt còi”, v.v… Thiết nghĩ, “pháp bất vị thân”, không thể cùng một ngành Tòa án mà Tòa tỉnh một đằng, Tòa huyện một nẻo, làm ảnh hưởng đến tính nghiêm minh của luật pháp, mất đi tính răn đe tội phạm trong xã hội