Ví như "Cánh đồng bất tận" (đạo diễn Nguyễn Phan Quang Bình), bộ phim khá "hot" hiện nay gây cơn sốt ở phòng vé, nhưng nhiều khán giả có chung một nhận xét: Buồn, mặc dù kết thúc phim là những âm thanh mới của cuộc sống sôi động báo hiệu một chân trời.
Cũng khai thác về thân phận con người với đời sống đậm đặc không gian văn hóa Việt nhưng là không gian, văn hóa của Huế, vùng đất cổ kính hơn nhiều so với đời sống sông nước miền Tây, "Trăng nơi đáy giếng" (đạo diễn Vinh Sơn) gần như chậm trôi cùng âm hưởng buồn từ phút bắt đầu đến khi kết thúc. Chuyển thể từ truyện ngắn cùng tên của nhà văn Trần Thùy Mai, "Trăng nơi đáy giếng" có nội dung câu chuyện không khác nhiều so với nguyên tác nhưng với ngôi nhà cổ trong khu vườn Huế, những không gian chùa chiền, của đời sống tâm linh cộng hưởng cùng hình ảnh một người vợ, người phụ nữ "đúng chuẩn" của quan niệm truyền thống: mẫu mực, chăm chỉ, nhẫn nại, yêu chồng, rất giàu đức hy sinh…
Phim ra rạp, gần như chỉ có lời khen từ những người làm nghề nhưng sự chỉn chu của một tác phẩm điện ảnh, những góc quay đẹp, những thông điệp văn hóa dày đặc trong nhiều thước phim với tiết tấu chậm, buồn, thiếu hẳn sự sôi động, hành động dồn dập vốn hấp dẫn với nhiều khán giả đã khiến một bộ phận bạn trẻ không đủ nhẫn nại để ngồi đến hết suất chiếu. Ngay đạo diễn Vinh Sơn khi chia sẻ về bộ phim và dự định làm phim sắp tới trong buổi đầu ra mắt cũng cho rằng, có lẽ anh chỉ dám "thử thách" khán giả của mình đến thế thôi…
Với phim "Chơi vơi" (đạo diễn Bùi Thạc Chuyên) cũng vẫn một tiết tấu ấy. Dẫn dắt người xem luôn là những khuôn hình chầm chậm lướt qua, dừng theo từng ánh nhìn, bước đi, hành động không chút tất bật của từng nhân vật, hoặc chủ động hoặc tò mò, rụt rè khám phá, chạm vào chính mình… Gần đây nhất phải kể thêm bộ phim về cuộc đời đại thi hào Nguyễn Du, "Long Thành cầm giả ca" (đạo diễn Đào Bá Sơn). Cũ hơn nữa là "Mùa len trâu" của đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh, "Mê thảo thời vang bóng" của Việt Linh… cũng có nhiều chi tiết chậm buồn như thế!
Không thể phủ nhận, có những nỗi buồn, nỗi đau, có những giọt nước mắt khiến con người ta thanh lọc tâm hồn, trưởng thành hơn nhưng không lẽ các tác phẩm điện ảnh được cho là phim nghệ thuật, giàu tính văn hóa Việt Nam lại rặt một tiết tấu chậm, buồn. Không lẽ đời sống, văn hóa của người Việt xưa nay chỉ toàn là những khoảng nén lặng, những tiếng thở dài, là những giọt nước mắt buồn đau?...