Nữ võ sư 70 tuổi mở lớp học cho người khuyết tật

11 năm dạy võ cho những đứa trẻ khuyết tật, bị down, giờ đây người phụ nữ 70 tuổi vẫn còn miệt mài sắm sửa từng thứ một cho lớp học dành cho người có hoàn cảnh khó khăn đã hơn một năm nay.

Nữ võ sư kỳ cựu của Aikido Việt Nam

Căn phòng nhỏ nép sát phòng tập võ của Câu lạc bộ Năng khiếu thể dục thể thao quận 3 tiễn một nhóm học trò rời giờ học khi mặt trời đã đứng bóng. Trong nhóm học trò gần chục người sáng thứ sáu hôm ấy, nhỏ nhất chỉ tầm 5-6 tuổi, lớn nhất hơn 30 tuổi, có người khiếm thị, có người khiếm thính, người thì bệnh down. Một người phụ nữ tóc điểm bạc, lưng cong cong ra tiễn họ đến tận cổng. Bà là Nguyễn Thị Thanh Loan, võ sư môn Aikido, thầy dạy võ kiêm dạy chữ của nhóm học sinh đặc biệt đó.

Giơ bàn tay lên nhẩm tính, bà ngửa người ra cười, “nhanh thật, mới đây mà đã tròn 70 tuổi”. Sinh năm 1947 trong một gia đình cha gốc Long An, mẹ gốc Tiền Giang, bà Thanh Loan theo nghiệp võ giữa bao bọc nhân thân không có ai học võ, và cũng từng không muốn cho bà học võ. Nhưng đam mê, quyết tâm cùng sự ủng hộ của người cha đã dung dưỡng niềm yêu với môn thể thao mạnh mẽ này từ khi bà chưa tròn 10 tuổi đầu.

“Khi ấy, xã hội còn nhiều định kiến, con gái học môn của con trai bị coi là không dịu dàng. Vả lại, khi ấy phụ nữ ra đường thường mặc áo dài nên đánh võ không được phù hợp, các bà các mẹ sợ con như thế sẽ không lấy được chồng”, bà hồi tưởng.

Người mẹ khi ấy quyết cản không cho khi cô con gái nằng nặc đòi tới võ đường. Thương con, người cha giấu vợ đưa con tới võ đường Thiếu Lâm Hàn Bái. Tại đây, nhờ những ngày chập chững học môn võ “Hàn Bái Đường”, cô gái nhỏ bén duyên với môn võ Aikido khi được gặp thầy Đặng Thông Trị, người sáng lập phong trào Aikido Việt Nam. Cũng nhờ nghiệp võ, bà cũng quen biết với đồng môn - người chồng hiện tại: võ sư Đặng Văn Phát.

Võ sư Thanh Loan cùng các học trò khuyết tật.
Võ sư Thanh Loan cùng các học trò khuyết tật.

20 tuổi, cô gái trẻ Thanh Loan trở thành giáo viên trẻ nhất của trường nữ trung học Gia Long, dạy võ và thường xuyên biểu diễn khắp các trường học, đại hội võ thuật trước năm 1975. Giở chiếc cặp táp nhựa dán chi chít những tấm hình trắng đen trên nền tờ giấy nhật trình đã ngả sang màu vàng úa, bà chỉ vào tấm ảnh mình vận bộ áo dài, chân đi giày cao, đang quật ngã một nam thanh niên. “Trong bộ áo dài, khi tự vệ, để thấy phái nữ học võ cũng cũng đẹp, nhu mì chứ đâu có thô cứng như định kiến“, bà nói.

"Lão võ sư" thay đổi cuộc đời trẻ không may mắn

Những năm 1980 đến 1990, bà từng về dạy ở trường Đại học TDTT TW2. Năm 2005, cơ duyên đến với việc dạy những đứa trẻ khuyết tật cách tự vệ, bà Loan chậm rãi hồi tưởng, khi được Sở Thể dục Thể thao TP Hồ Chí Minh mời về làm trưởng bộ môn Aikido của Hội võ thuật người khiếm thị.

“Khi đó, vốn quen dạy người bình thường, bỗng dưng nhận được đề nghị dạy cho học trò khiếm thị, mà các em không thấy đường đi thì làm sao nhìn để biết động tác, thủ thế, cách té hay cách đánh? Điều này làm tôi phân vân một thời gian dài”, bà đăm chiêu.

“Có một hình ảnh mà mãi sau này tôi không thể quên. Đó là khi khai giảng lớp võ khiếm thị đầu tiên, một em gái trong nhóm 20 em mon men đến bên tôi, ghì chặt tay, hỏi cô ơi làm sao mà con học võ được hả cô? Cảm xúc khi đó dội vào tôi mạnh mẽ, khiến tôi muốn có thêm động lực để tiếp sức mạnh cho các em khuyết tật”, bà nói, hai tay nắm chặt.

Rồi cũng tìm được cách. Sau nhiều đêm trăn trở, phải mất đến một tuần nghĩ cách bà mới nghĩ ra phương thức giúp học trò khiếm thị sờ nắn bàn tay, khuỷu tay, góc cánh tay ra sao để đánh cho đúng. “Các em tuy không nhìn thấy nhưng còn có thính giác và xúc giác. Tôi phải cầm tay từng em, giúp các em rờ nắn khi thị phạm động tác để đánh theo”, bà nói, vừa giơ cánh tay lên giải thích. “Với người khiếm thị, việc học võ phải tuyệt đối an toàn vì trước hết là các em không nhìn thấy đường”, bà nhấn mạnh.

“Lứa học trò đầu tiên đó có đứa đã lên được đai nâu, qua 6 cấp, giờ bọn nhỏ đã quá rành rồi”, một cách mãn nguyện, bà khoe. Thường xuyên dẫn học trò đi biểu diễn, thi đấu, qua mỗi nơi, bà có thêm học trò mới. Cho đến ngày bà có cơ hội dạy học trò mắc hội chứng down đầu tiên.

“Cách đây khoảng 6,7 năm gì đó, khi tôi đang dạy võ phía trong võ đường, ngoài trời mưa lất phất. Tôi nhìn ra có một bà mẹ dẫn theo một đứa nhỏ tầm 15, 16 tuổi lấp ló ngoài cổng. Khi đến gần, tôi mới biết cô bé đó, bé Yến Linh (ngụ Bình Thạnh) mắc bệnh down. Mẹ cô bé xin cho em được học”, bà nhìn mông lung lên trần nhà, nhớ đến đâu kể đến đấy. “Không có kinh nghiệm dạy cho các cháu mắc bệnh này, tôi đành từ chối, khi đó tôi ngó thấy hai hàng nước mắt rơi trên khuôn mặt cô bé, còn người mẹ thì thẫn thờ”.

Sự kiện đó ám ảnh bà khôn nguôi. Suy nghĩ tới lui, bà quyết định bàn với ban giám đốc tìm cách dạy thêm cho người bệnh down. Và Yến Linh được nhận.

Ánh mắt ngời sáng, bà nói: “Ngày đầu đến võ đường, cô bé cứ cúi gằm mặt không thèm nghe ai. Dần dà, khi tôi gọi, bé từ từ ngước nhìn lên sàn, chịu lên đứng cùng hàng, chịu chào đồng môn. Trước đây, nếu ở nhà tới giờ cơm cha mẹ cô bé phải hò hét, tập võ một thời gian, cứ tới giờ giấc sinh hoạt là Yến Linh tự động đi vào nề nếp không cần ai nhắc”.

Một trong những gia cảnh của học trò khiến bà nhớ và khâm phục nhiều nhất là hoàn cảnh của cha con ông Mạc Văn Mỹ và Mạc Đăng Mừng (sinh năm 1988, bệnh down bẩm sinh). Người cha ngoài lục tuần Mạc Văn Mỹ cách đây nhiều năm đã cất công tìm và gửi gắm cậu con trai chậm phát triển cho bà Loan để học Aikido.

Được sự giới thiệu của bà Loan, Mừng cùng một vài bạn đồng môn khác được học lớp học đặc biệt về đồ họa vi tính ở trường Đại học Văn Lang. “Trường quá quen với hình ảnh hai cha con ông Mỹ. Hàng ngày sáng chiều chở con đi học, đến trưa hai cha con xin suất cơm chay, ngủ nghỉ tại trường để chiều vào học tiếp. Con học đến đâu, cha theo sát học cùng đến đấy để về nhà chỉ lại cho con. Tôi thật sự rất nể tình thương và sự kiên trì của ông Mỹ dành cho Mừng”. Chỉ vào 3 tấm chứng chỉ kỹ thuật đồ họa kê sát nhau trên bàn, một của Mạc Đăng Mừng, hai tấm kia của hai học viên khác, Như Nguyện và Tuấn Anh, bà nói, đó là kết quả của ròng rã nửa năm học của gia đình các em.

Mở cuốn album hình chứa đầy hình ảnh của học trò đi thi đấu, bà chỉ vào hình Mừng đang giơ tấm huy chương vàng trong đội bóng Bocce mới thi đấu hồi tháng 4/2016. “Tụi nó giờ mạnh lắm, hôm bữa đá vào tôi, không né kịp nên gãy tay luôn”, bà cười to, chỉ vào cánh tay lấm tấm đồi mồi.

Trong thời gian tới, bà định hướng sẽ cho học trò học chuyên sâu Judo để có thể thi đấu ở sân chơi Para Games (Đại hội Thể thao Người khuyết tật Đông Nam Á).

Chật vật mở lớp học tình thương

Càng tiếp xúc nhiều với các em khuyết tật đủ mọi hoàn cảnh, bà nhận ra, học võ tự vệ vẫn là chưa đủ. Vẫn còn nhiều em có hoàn cảnh khó khăn chưa tiếp xúc được với việc học văn hoá. Ở tuổi 68, vào tháng 11/2014, bà xin với Câu lạc bộ Năng khiếu thể dục thể thao quận 3 cắt một căn phòng nhỏ để dạy thêm tiếng Anh và chữ Việt cho các em. “Chi hội Tâm lý Giáo dục Aikido - Thế giới là yêu thương” được thành lập.

Trong căn phòng bề ngang chỉ khoảng 5m, bề dài hơn 15m, hơn 10 bộ bàn ghế được kê sát nhau, mỗi cái là một loại khác nhau. Trên tường treo chi chít những bằng khen, bằng chứng nhận thi đấu của học trò, bằng khen của bà Loan, các cờ chứng nhận giải, cùng hình ảnh của học trò đi thi đấu. Lớp học này đủ chỗ cho hơn 10 em.

Chỉ vào tấm bảng lớn treo trên tường, bà nói, giá của nó hơn 2 triệu đồng do bà xuất tiền mua. Không chỉ bảng, hầu như tất cả vật dụng khác trong lớp đều là do bà bỏ tiền ra sắm sửa, hoặc người quen, thông gia đóng góp cho. Bước vào gian bếp nhỏ phía sau phòng học, bà dè dặt, “vẫn đang để dành tiền để sửa sang cho mấy đứa nhỏ học nấu ăn mà chưa đủ kinh phí làm”.

Lớp học diễn ra hai sáng thứ sáu và chủ nhật này dạy đủ môn, từ dạy chữ tiếng Việt, tiếng Anh, học đàn, nữ công gia chánh. Khi nào tới giờ học võ thì bà sẽ dạy ở phòng sát bên. “Tôi có mời được một số thầy cô người nước ngoài về dạy tiếng Anh nhưng không cố định. Thêm nữa, tôi vẫn đang tìm thầy về dạy đàn cho các em để hoàn chỉnh lớp học. Những khi thiếu giáo viên, tôi kiêm luôn vị trí đứng lớp”.

Học viên ở lớp đa phần đều được dạy miễn phí. Người thân của một số học viên có thành lập hội phụ huynh để gom góp một khoản phí hàng tháng giúp bà chi trả một khoản hoàn lại cho trung tâm, chi phí mời giáo viên và mua những vật dụng phục vụ việc học. Ngoài giảng dạy ở đây, bà còn dạy miễn phí cho trẻ khuyết tật ở sân Phú Thọ, mái ấm Thiên Ân và Huynh Đệ Như Nghĩa.

Cho biết thu nhập hàng tháng chỉ ở mức đủ sống, bà tâm sự may mắn vẫn được con trai và ba cô con gái hỗ trợ. Các con bà, người làm ở công ty điện lực, người theo nghiệp làm giáo viên dạy võ cũng hỗ trợ cho cha mẹ nhiều.

Giơ ngón tay áp út tím tái vì té xe tuần trước, bà khoát tay cười, nói vẫn đang miệt mài tìm các khoản hỗ trợ để duy trì lớp học này. “Sức khoẻ tôi xuống dốc trông thấy, tôi biết chứ, nhưng không bỏ mấy đứa nhỏ được”, bà giáo cười hiền hậu.

Huỳnh Duyên

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.