Những vỉa hè Cao Nguyên

Thú thực, tôi chả cổ súy cho những thứ buôn bán rị mọ vỉa hè, nhếch nhác và mất vệ sinh, ảnh hưởng giao thông và cũng chả lấy gì làm văn minh cả. Tôi cũng biết, một thành phố văn minh hiện đại là thẳng băng sạch sẽ, là gọn gàng chỉn chu, là sáng choang bóng bẩy...

Ra Hà Nội, ngại nhất là phải đi bộ trên... vỉa hè. Vỉa hè nhưng không phải vỉa hè, bởi nó đã được chiếm hết, mà là đi xuống lòng đường. Gặp đoạn sạch sẽ còn đỡ, chứ phải đoạn vỉa hè bẩn, nước lênh láng, váy áo xúng xính, hoặc đoạn khói mù mịt từ những cái bếp than tổ ong, đi qua đến khổ.

Sài Gòn có vẻ đỡ hơn, vẫn còn nhiều đoạn vỉa hè mà... đi bộ trên ấy được.

Và cũng thú thật, tôi là người cũng... mê vỉa hè. Từng viết nhiều bài báo, làm dăm bài thơ ca ngợi... vỉa hè. Những là thi vị, những là ký ức, những là nhấp nhô trữ tình, rằng, không vỉa hè không ra phố Việt Nam. Tôi cho rằng, vỉa hè nó là một "thuộc tính" của phố rồi, vấn đề là, sắp xếp thế nào để có thể lợi cả vài ba đường, chứ không chỉ đôi đường.

Và đấy là nguyên cớ để tôi vẫn cứ nhớ những cái bếp nướng bắp, chiên xôi, những đốm sáng của đèn hột vịt... của Pleiku một thuở.

Ơ mà chả một thuở đâu, giờ vẫn còn đấy.

Hãy trả lại vỉa hè cho người đi bộ (ảnh minh họa).
Hãy trả lại vỉa hè cho người đi bộ (ảnh minh họa).

Ra Tam Đảo, Sa Pa, những vùng có khí hậu tương đối giống Pleiku, cũng lạnh se se, cũng sương mù, cũng có dốc, cũng co ro tay trong túi ngồi xoa suýt bên những bếp than rực hồng, bên má hây hây, mà nhớ Pleiku kinh khủng. Hình ảnh những cô gái bên những bếp than nướng khoai, bắp tạo nên một "hình ảnh đặc sản" của những vùng đất ấy.

Pleiku cũng từng thế.

Phải nói ngay điều này, là bắp (ngô) và khoai lang Gia Lai rất ngon, nướng hoặc luộc đều ngon. Mỗi loại hình có cái thú riêng. Tôi đang nhớ về... bắp nướng.

Hồi ấy trên đường Trần Hưng Đạo những đêm mùa khô luôn lập lòe các bếp lửa. Tất nhiên bên mỗi bếp lửa ấy là một hoặc hai cô gái. Nó chỉ là một chậu than thôi, và một bao bắp tươi. Từng cái bắp được bóc vỏ rồi ghếch lên than, chính xác là bỏ trên một cái vỉ sắt. Mùa khô lạnh mà má cô gái lấm tấm mồ hôi. Bên cạnh là mấy gã trai ngồi giơ tay sưởi đợi bắp chín. Tiếng lách tách của cả than và bắp xen trong những câu chuyện không đầu không cuối. Người bán chăm chú lật lật xoay xoay quạt quạt, người ăn hình như có nhu cầu ngồi hơn là ăn, tay như muốn vòng ôm lấy lửa, mắt nheo nheo, miệng xoa xuýt. Cho đến khi đón lấy cái bắp bỏng rẫy thì tay này lật tay kia, cái bắp liên tục được chuyền, được lăn trong những tiếng rên khẽ. Câu chuyện câu được câu hụt bạt trong gió, trong lửa, trong sương mù, trong cái thanh bình êm ả của đêm.

Cũng có người mua về nhà. Thì cũng phải đợi thôi. Và khi đợi thì góp chuyện, ít nhất là góp cái tiếng rên, tiếng xuýt xoa khe khẽ, tiếng lập bập của môi và cả tiếng loạt xoạt của tay tìm... túi áo khoác.

Chúng tôi, những gã trai trẻ đã qua những mùa khô Tây Nguyên như thế, để giờ nhớ đến thắt lòng.

Giờ, tất cả cứ sáng choang lên, chả còn những cái dáng liêu xiêu của bếp của người, của gió của sương mù thuở nào, dù vẫn còn những bếp bắp nướng.

Thì ngay bên đường gần nhà tôi ấy, vẫn có mấy cái bếp nướng khoai và bắp mỗi chiều tới đêm. Tôi vẫn là khách quen của họ, nhưng không phải là đêm nữa, mà ngay trong chiều, trên đường đi làm về. Mua cái bắp mang về nhà ăn trước khi đi thể dục buổi chiều. Có cả những người đi bộ đến đấy, mua một cái bắp rồi vừa đi bộ thể dục quanh quảng trường vừa ăn. Những cái bếp ấy mang tính thực dụng nhiều hơn chứ không còn khả năng biểu cảm thẩm mỹ nữa, dù là sự biểu cảm hết sức tự phát chứ chả phải cố ý sắp đặt gì.

Có những cái đẹp là do nó vô tình được tạo ra chứ chả phải ý đồ gì. Những cái bếp than nướng bắp ấy là hết sức vô tình, bởi về mặt nào đấy, nó là sự kiếm sống lam lũ. Giàu có chả ai phải đi bán cò con như thế, mỗi đêm thức đến rạng sáng hôm sau mà tiền lời lãi tính trên từng trái bắp. Nhưng mặt khác, nó vô tình điểm xuyết cho phố sự nên thơ. Hay chí ít là ký ức, là dư vị một thời.

Hôm nọ ngồi nói chuyện với một ông bạn từng ở Pleiku giờ ở Sài Gòn. Ổng bảo nhớ Pleiku lắm. Mưa nhớ, nắng cũng nhớ, sương mù nhớ, rông rốc gió cũng nhớ. Ổng bảo có điều kiện sẽ quay lại để... kinh doanh. Mà kinh doanh quá khứ thôi. Là dựng lại một con đường như thế. Phải đi bộ vào. Hai bên đường lập lòe những cái bếp nướng ngô. Tôi bảo chắc gì có khách. Giờ người ta trà sữa, trái cây lắc, đồ ăn nhanh... ông trở lại ngày xưa để kéo lùi lịch sử à? 

Gã trầm ngâm, không phải kéo lùi mà là... trở lại. Trở lại để tiếp tục hành trình chứ không phải trở lại để... ở lại. Ai chả có ký ức, ai chả có một vùng thiêng liêng để thương để nhớ. Tôi kinh doanh cái ấy. Hay chính xác, không kinh doanh, chỉ là giúp con người có những khoảnh khắc thư giãn, những phút giây hoài niệm thanh sạch, những cú lặng giữa náo nhiệt, những bước ngập ngừng giữa những vòng quay. Và họ cám ơn tôi về điều ấy, bằng... tiền, tất nhiên. Và đấy là kinh doanh.

Thì giờ người ta đổ xô lên Tam Đảo, Sa Pa, lên Măng Đen... có phải để tìm náo nhiệt đâu. Và nếu những nơi ấy cũng náo nhiệt như nơi khác thì cần gì họ phải vất vả tốn kém lên đấy.

Nhà thơ Văn Công Hùng (vanconghungbvh@gmail.com).
Nhà thơ Văn Công Hùng (vanconghungbvh@gmail.com).

Thì ra con người có những nhu cầu rất lạ. Và cái quan niệm sướng khổ cũng chả biết đằng nào mà lần. Có thể với người này là sướng thì người khác là khổ. Thời này là khổ thì thời kia là sướng. Người ta phấn đấu kiếm tiền để mua xe, từ xe đạp lên xe máy rồi ô tô, càng xịn càng sướng, để rồi sáng sáng chiều chiều lại trằn người ra... đi bộ giữ sức khỏe. Người ta ăn đủ thứ cao lương mỹ vị cho tới lúc phải... ăn kiêng. Và cũng như thế, những nhếch nhác một thời, những giản đơn ấm cúng, những kiếm sống qua ngày, tạm bợ và qua loa... nếu biết xử lý, biết thu vén, có khi lại là... du lịch.

Nghĩ cho cùng, con người sống thì phải có có ký ức, hiện tại và tương lai. Ký ức không quay lại được, không tạo dựng được, nhưng có thể được đánh thức, được thỏa mãn và được phục vụ...

Thế nên mới đây nhất, từ Sài Gòn tôi bay một cú Hà Nội, rồi ngược xe lên Tam Đảo. Đêm ấy tôi rị mọ lần thần ngồi bên cái bếp nướng ngô của một cô gái Thái Bình. Đừng nghĩ cứ lên vùng cao là gặp sơn nữ. Cô gái Thái Bình bán ngô nướng suốt đêm, có cái quán hẳn hoi chứ không chỉ đèn hột vịt như ký ức Pleiku của tôi dạo nào.

Buổi chiều đã một cuộc chiêu đãi, nhưng dù thế tôi vẫn cố kỳ nèo bạn bè tôi tung chăn ra phố, và sà vào quán ngô này. Khuya ấy về, có ít nhất 2 gã bạn làm thơ về ngô và cô bán ngô, về than và lửa, về đêm và đôi mắt Tam Đảo (chính xác là Thái Bình), và về một Tam Đảo cứ bồng bềnh đâu đấy trong ký ức, trong sương mù, trong cái mớ hỗn mang hoài niệm mà có cố quắt quay quên nó lại cứ điềm đạm trở về, như một minh chứng cho cái phẩm chất luôn thi vị hóa ký ức của con người... 

Và đấy mới chỉ là vỉa hè bắp nướng. Vỉa hè còn gắn với bao thứ nữa. Những nhếch nhác thì dẹp đi, nhưng những thứ có thể chấp nhận, có thể làm cho phố xá sang lên, chứa thêm một phần văn hóa, một phần ký ức, thì cũng nên có cách bảo tồn. Như có lần tôi ngồi ở một vỉa hè Hà Nội, nhà văn Vũ Hồng chỉ cái bàn bằng đá sứt sẹo và xiêu vẹo: Nhà văn Nguyễn Quang Sáng ngày xưa mỗi lần ra Hà Nội đều ngồi đúng quán này, cái bàn này. Lại nhớ cái thuở đi học, đọc văn học Anh, Nga, Pháp… thấy nhắc đến những quán cà phê đầy ấn tượng. Nơi này Gô Gôn đã ngồi, chỗ nọ Ban Zăc đã duỗi chân, bàn đằng kia là Đich Ken kê bút… chao ơi là sung sướng ngất ngây con gà tây, chỉ mong ước một lần đến.

Xin kết thúc bài viết hết sức tản mạn này bằng 2 câu thơ của tôi viết ngay trên một quán cà phê vỉa hè Pleiku:

"mà nếu không còn những buổi ngồi như thế
bao vỉa hè thất thểu kéo nhau đi..
."

Văn Công Hùng

Các tin khác

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Mặt trái của ngành phá dỡ tàu biển

Trong một bản báo cáo gần đây, Tổ chức Lao động thế giới (ILO) đã có những đánh giá về ngành phá dỡ tàu biển như sau: "Ngành công nghiệp phá dỡ tàu biển hiện là một trong những "thủ phạm" gây tai nạn lao động và ô nhiễm môi trường lớn trên thế giới…
Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Chuyện của những "hiệp sĩ" giải cứu xe hỏng trong đêm

Đêm nào cũng vậy, từ 21h các thành viên của Đội Cứu hộ SOS Thuỷ Nguyên (Hải Phòng) lại lên đường đến với những chiếc xe chẳng may gặp sự cố. Dù ngoài trời rét căm căm hay mưa phùn gió bấc, họ cũng không bỏ cuộc. Bởi phương châm của nhóm là mong ai cũng được về nhà an toàn…
Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Ecetera Nguyễn và đường về tổ quốc

Một ngày cách nay chừng 5 năm, chồng tôi - phóng viên Đài Phát thanh - truyền hình Quảng Bình nói rằng: “Chúng ta sắp có một người bạn đặc biệt đến chơi!”. Tôi cười thôi và không có ý kiến gì. Với chồng tôi, những người bạn anh ấy mời đến nhà bao giờ chả đặc biệt và... thường xuyên như thế.
Đừng đùa

Đừng đùa

Chỉ nói giỡn nhau mà mất mạng là chuyện có thật. Qua vài câu cà khịa là anh em đã "xách dao bầu nói chuyện". Chuyện gì cũng có đầu có mối, những dòng tin trở thành truyện siêu ngắn:
Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Kiện cha mẹ vì mình “bị“ sinh ra

Khi cảm thấy bất công hoặc gặp một chuyện khó xử lí bằng thỏa thuận cá nhân thì mọi người thường làm đơn kiện lên toà án, nhờ pháp luật giải quyết. Có rất nhiều vụ kiện kì quặc trên thế giới mà khi chúng ta biết đến phải cảm thấy khó hiểu về nó.
Những huyền tích làng

Những huyền tích làng

Các cụ trong làng tôi nói rằng, theo phong thủy, thì cư dân sống quanh khu vực có những ngọn núi hình con rùa thường sẽ trường thọ, vì rùa là một trong tứ linh theo quan niệm tín ngưỡng của người phương Đông. Một số loài rùa tuổi càng cao thì… càng to ra. Nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc chết đi, chúng chỉ phát triển kích thước cơ thể, còn mặt thì vẫn… trẻ măng. Điểm chung của loài rùa là chúng sống rất thọ.
Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Chuyện về một thầy trừ tà đuổi quỷ…

Hàng trăm con người trên thế giới vẫn khẳng định rằng ngày nào mình cũng gặp gỡ với cái ác tuyệt đối, nhiều người đang gửi gắm cho họ những hoảng hốt, nỗi lo lắng của mình, kể cả tình trạng sức khỏe của người thân. Theo nhiều công trình nghiên cứu thì trong những năm gần đây, số người hoài nghi những người gọi là thầy trừ tà ngày càng đông, vậy mà vẫn tò mò mua những cuốn sách họ viết…
Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Những đứa trẻ mồ côi lần thứ hai giữa nhịp sống hiện đại

Mỗi năm, nước Anh có khoảng 10 ngàn thanh thiếu niên mồ côi bước vào tuổi trưởng thành. Không phải ai trong số các cô cậu bé này cũng được cha mẹ nuôi yêu thương như con đẻ. Ngày chúng trở thành người lớn, một số đứa trẻ mới thực sự nhận ra mình chỉ là người thừa ở nơi tưởng chừng như mái ấm.
Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

Những chuyến hàng xuyên đêm vào dịp cuối năm

"Nửa đêm ân ái cùng chồng. Nửa đêm về sáng gánh gồng ra đi", câu cửa miệng của dân buôn để nói rằng, những ngày cuối năm, họ hối hả ngược xuôi, buôn đầu sông bán cuối sông. Đó là thời cơ vàng trong năm, cho những chuyến hàng "vét vụ".
Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Diện tích rừng Amazon ngày càng bị thu hẹp

Được coi là “lá phổi xanh” của thế giới và đóng vai trò quan trọng trong công cuộc chống biến đổi khí hậu, Amazon là rừng nhiệt đới lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, theo kết quả nghiên cứu do Mạng lưới thông tin môi trường - xã hội tham chiếu địa lý vùng Amazon (RAISG) công bố ngày 8-12, khoảng 8% diện tích rừng Amazon đã bị tàn phá từ năm 2000-2018, lớn hơn cả diện tích lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Bài toán khó: chọn phục trang cho nhân vật phim lịch sử

Còn nhớ, năm 2015, đạo diễn Đinh Thái Thụy làm bộ phim “Mỹ nhân” lấy từ ngân sách nhà nước, đã bị dư luận lên tiếng về phục trang trong phim không chuẩn xác, thiếu bản sắc của văn hóa Việt. Nhiều năm qua, trang phục phim lịch sử vẫn liên tục gặp phải những vấn đề sai lệch. Mới đây nhất hai dự án lớn, “Quỳnh dạ nhất thảo” và phim “Kiều” cũng không tránh được những sai sót đáng tiếc đó.
Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Bản án kỳ lạ cho vụ giết người ở Italy

Ngày 4-12-2020, Rudy Guede, kẻ bị tuyên án 16 năm tù vào năm 2008 với cáo buộc sát hại nữ sinh đại học người Anh Meredith Kercher, đã được toà án Italy cho phép hoàn thành bản án dưới hình thức lao động công ích thay vì ở tù. Rudy đã bắt đầu lao động công ích tại một thư viện ở thị trấn Lazio. Sau khi thư viện này đóng cửa để phòng chống dịch bệnh COVID-19, hắn trở thành tình nguyện viên cho tổ chức từ thiện Caritas. Đồng thời, hắn cũng chuẩn bị hoàn thành bằng thạc sĩ chuyên ngành Lịch sử tại Đại học Roma Tre.
Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Giấc mơ an cư ngày càng xa với nhiều người

Cách đây không lâu, Công ty nghiên cứu bất động sản CBRE đã công bố khảo sát giá nhà tại hai thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, mức giá nhà trung bình hiện nay lần lượt là 2.500 USD/m2 và 1.500 USD/m2. Trong khi đó, một nghiên cứu của Công ty Nielson mới đây cho thấy có khoảng 80% hộ dân đang sinh sống ở hai thành phố lớn này, có mức thu nhập bình quân hàng tháng chỉ trên dưới 15 triệu đồng (tương đương 700 USD/tháng).
Gió rừng đồi Thung

Gió rừng đồi Thung

Truyền thuyết Mường Sương kể rằng có Nàng Tiên ham chơi thường bay lượn nay đây mai đó. Một ngày, nàng Tiên chợt bắt gặp miền thung trập trùng đồi núi, đồng ruộng tươi tốt, suối chảy róc rách, thác reo cười tung hoa nhũ thạch, không khí mát mẻ trong trẻo y như trên thiên giới. Không kiềm giữ được niềm ham thích, Nàng Tiên hạ cánh xuống và ở lại vùng miền đồi….
Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Những tên làng nghe cứ nhói lòng

Lại chuyện lụt. Nghe mãi, buồn thêm buồn. Nhưng không nói chuyện lụt thì chẳng biết nói chuyện chi. Vì từ bữa đến nay đã hơn tháng mà tất cả vẫn còn ngổn ngang đổ vỡ. Đi từ Lệ Thủy về Quảng Ninh, từ Quảng Ninh lên Minh Hóa, tôi đã gặp những ngôi làng vốn quen nay trở nên lạ lẫm trong bàng hoàng, đau xót. Những ngôi làng xưa xắc mang vẻ đẹp thân gần bỗng dưng bị lụt đổi tên. Ngay cả người làng cũng gọi làng mình bằng cái tên mới.
Lòng tự trọng bị tổn thương

Lòng tự trọng bị tổn thương

Vụ nữ sinh An Giang tự tử hôm 30-11 vì cách hành xử của nhà trường cho thấy tầm quan trọng của ứng xử giữa nhà trường và học sinh, sai một ly đi một dặm. May mắn là nữ sinh được cứu kịp thời.
Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Người đi nói xấu xấu hơn người bị nói xấu

Điều lạ lùng là người ta không chỉ nói xấu kẻ người ta ghét/ đố kỵ, con người có xu hướng nói xấu ngay cả người thân, gần gũi với mình nhất. Trong đó, phụ nữ ưa thích nói xấu hơn đàn ông, phổ biến nhất vẫn là vợ nói xấu chồng...
Nói xấu chồng!...

Nói xấu chồng!...

Gia đình là tế bào của xã hội. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng nói lên câu ấy, nhưng để có một tế bào khỏe, một gia đình, xã hội tốt đẹp, người ta cần sự cố gắng, từ nhiều phía. Bài viết này của chúng tôi đề cập đến một khía cạnh đang diễn ra trong đời sống hiện nay đó là hiện tượng vợ chồng nói xấu nhau, gây nên những năng lượng tiêu cực cho hôn nhân, qua đó ảnh hưởng không nhỏ đến trạng thái lành mạnh, gắn kết của gia đình, xã hội.
Ngồi học… trên ngọn cây

Ngồi học… trên ngọn cây

Giáo dục là nhân tố quan trọng, hết sức cần thiết của mỗi quốc gia và con đường dẫn đến tri thức của sự giáo dục rất dài phải có sự kiên trì nỗ lực mới có thành quả.