Những nụ hoa rơi trên cánh đồng nứt nẻ

Hồi lên mười hai tuổi - cái tuổi bắt đầu cựa mình để trở thành một trai bản, tôi mê một người con gái. Đó là chị Lảnh, con nhà bác Tốc, người cùng bản Pác Tháy của tôi. Chị ấy hơn tôi ba tuổi vì thế tôi phải gọi là "Slao". Lúc nào cũng phải gọi: "Slao Lảnh" chị ấy mới chịu thưa. Chị ấy đẹp lắm!

Này nhé: má tròn, môi mọng, mắt đen, chân tay to khỏe, cái hông, cái eo đẫy đà rắn chắc… Đặc biệt là đôi má đỏ hây hây của chị. Tôi đã mê cái má hồng cùng nụ cười tươi rói kia lúc nào không biết.

Mê thế, thích thế nhưng tôi không dám tỏ tình, hay đục vách nhà chị vào mỗi đêm. Tôi chỉ nhìn chị từ xa, hoặc trêu chọc vu vơ. Còn chị, luôn coi tôi như đứa em trai, lúc nào cũng cấu má tôi nói những điều âu yếm. Tôi tức lắm nhưng không biết phải làm gì.

Lâu lắm rồi! Vào một buổi sương sớm của tháng mười xa xưa ấy. Cánh đồng trước bản Pác Tháy vẫn ngái ngủ, dòng sông cũng đang cuộn mình trong sương sớm, cái bến nước còn vắng bóng người thì chị Lảnh xuất hiện. Chị vẫn đi cõng nước như thế từ lúc còn bé. Những năm trước, sớm nào tôi cũng ra bờ sông nhấc lưới, và tôi vẫn thấy chị Lảnh: đen nhẻm, gầy guộc, run rẩy trước cái ống bương nước quá nặng.

Nhưng vào buổi sớm hôm ấy, tôi bỗng thấy chị rực rỡ với bộ quần áo màu chàm. Chị cúi người xuống, để lộ bờ vai trắng muốt, đôi chân to khỏe trắng ngần của chị in lên mặt nước. Thế rồi chị vốc nước vào ống bương, đeo lên vai mình. Khi chị ngước lên cũng là lúc gương mặt tròn trịa ấy gặp những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh núi rừng. Cả khuôn mặt chị sáng ngời, vài giọt nước đậu trên má chị lung linh như những hạt ngọc. Bàn tay trắng muốt của chị quệt ngang qua má rồi nhoẻn cười làm nghiêng ngả cả khúc sông. Tôi đứng như trời trồng vì lần đầu tiên thấy chị đẹp thế.

Tôi thấy chị như một nàng tiên hiện ra trong sương sớm. Tôi ngẩn ngơ đứng nhìn. Tôi ngẩn ngơ nghĩ ngợi. Tôi ngẩn ngơ tưởng tượng… và tôi cũng biết mình bắt đầu trở thành trai bản vì đã thích nhìn con gái.

Từ lần ấy tôi mê chị. Lúc nào tôi cũng nghĩ đến chị và lảm nhảm trong những giấc mơ. Mé tôi là người biết được điều đó, bà bảo: "Nếu con thích cái Lảnh thật, mé sang hỏi bác Tốc lấy nó làm vợ cho con ...". Nhưng tôi đã giãy nảy từ chối vì sĩ diện và cả sự xấu hổ nữa. Tôi rất thích mé sang hỏi chị ấy làm vợ tôi, nhưng cũng rất ngại ngần khi người khác biết được ý nghĩ của mình. Hồi ấy, dù tôi đã cựa mình để trở thành trai bản, nhưng cũng chỉ là một cậu bé mơ mộng mà thôi. Tôi đã im lặng, đỏ mặt, nói vùng vằng không đồng ý, cũng chẳng chối từ. Mé nhìn tôi cười cười rồi không nói gì nữa.

Cũng từ lần ấy tâm tính tôi thay đổi, lầm lỳ ít nói, hay lang thang một mình vào đêm khuya. Tôi thích lang thang một mình trên cánh đồng trước bản, hay đứng ngẩn ngơ ở cái bến nước mù sương kia.

Bây giờ nhớ lại, tôi thấy mình thật may mắn vì được sống những giây phút lãng mạn nhất cuộc đời. Tôi đã lang thang ngoài đồng, nói lảm nhảm một mình những lời yêu thương với chị Lảnh. Tôi đã đứng ngẩn ngơ ở bến nước và tưởng tượng chị Lảnh với bàn tay to khỏe trắng muốt quệt ngang khuôn mặt tròn trịa sáng ngời… Và tôi đã hét lên như một gã trẻ con điên dại rằng: Tôi yêu chị! Muốn lấy chị làm vợ!

Và từ đó, sáng nào tôi cũng dậy thật sớm, đến cái bến nước đầy sương khói kia để nhìn thấy chị đi cõng nước. Mỗi lần thấy tôi, chị lại nhoẻn cười, véo vào mặt tôi trêu chọc: Sao em dậy sớm thế? Tôi ức lắm! Không biết nói gì, cái đầu cứ ong ong như muốn vỡ. Đôi lúc nước mắt tự ứa ra đau khổ một cách tưởng tượng. Tôi muốn gào lên, hét lên rằng, tôi thích nhìn chị vào mỗi bình minh ở cái bến nước này! Tôi muốn ngắm khuôn mặt tròn trịa sáng ngời kia! Tôi muốn gào lên rằng, sẽ bảo mé sang nhà hỏi chị làm vợ tôi… Nhưng tôi không nói nổi, chỉ ấm ức, bất lực, hờn tủi, tự ti… đúng kiểu một đứa trẻ mới lớn.

Còn chị, có lẽ cũng biết được những điều tôi muốn nói - tôi nghĩ thế. Chị cứ nhìn tôi cười trìu mến, đôi môi mọng chín tủm tỉm, cái má tròn trịa ửng hồng, cái hông rắn chắc vội vàng đi, đôi bàn tay trắng muốt thì véo vào mặt tôi chế giễu. Tôi điên mất!

Đến một đêm, bản Pác Thay của tôi có đám cưới. Tôi thấy chị Lảnh cười nói, hát hò với đám thanh niên, rồi đôi mắt chị lúng liếng nhìn anh Quang - bộ đội biên phòng đóng quân gần đó. Tôi đi lại, gầm ghè, bực tức… ngực như muốn vỡ tung vì ghen tị. Và đêm hôm đó - cái đêm trăng sáng vằng vặc của tháng mười no đủ, tôi đã thấy chị Lảnh, sánh vai cùng anh Quang bộ đội đi xuống cánh đồng trước bản.

Họ đi sát bên nhau, cười nói vu vơ. Bóng họ in dài trên những thửa ruộng mới gặt còn thơm mùi lúa chín. Tôi đã mò mẫm đi theo như kẻ thất tình, tôi không biết đi theo họ làm gì, nhưng tôi cần phải đi. Tôi sợ anh Quang bộ đội có giọng nói miền xuôi sẽ cướp mất chị Lảnh của tôi.

Họ vẫn đi. Họ ngả đầu vào nhau, tì vai vào nhau, cầm lấy tay nhau, vịn chân vào nhau… họ cười, họ nói và hình như đó là những lời yêu đương. Tôi cố dỏng tai nghe ngóng, lồng ngực thở như tiếng tù và thợ săn.

Anh Quang và chị Lảnh đến bên một đống rơm thì dừng lại. Hai người từ từ sát lại nhau, rồi họ thì thầm gì đó, rồi họ chỉ còn là một… Tôi rũ xuống, liêu xiêu ra về.

Và từ lần đó, tôi chính thức trở thành kẻ thất tình non dại. Tôi bỏ ăn, bỏ làm, bỏ nhà đi lang thang ngoài đồng như kẻ điên. Cả nhà tôi sợ hãi. Mé tôi lo lắm, bà biết con trai mình đang thất tình nên dỗ dành bằng cách sẽ đi hỏi chị Lảnh về làm dâu nhà tôi. Nhưng tôi vẫn vùng vằng, vẫn hờn dỗi hơn cả một đứa trẻ.

Cũng từ lần đó, tôi không dậy sớm đến cái bến nước sương khói kia để ngắm nhìn chị nữa. Tôi ghét cách chị tủm tỉm cười với tôi, ghét cách véo vào má tôi trêu chọc. Và tôi lại càng ghét khi nghĩ đến hình ảnh chị và cái anh Quang bộ đội kia thì thầm bên đống rơm mới gặt của tháng mười no đủ.

Cho đến một buổi chiều, khi tôi đang rong đàn trâu về chuồng thì gặp chị Lảnh đi lấy củi dưới chân núi. Chị nhìn tôi, vẫn cái điệu tủm tỉm cười và hỏi: "… sao dạo này không thấy em dậy sớm nhấc lưới ở bến sông?". Tôi cười ngượng cúi đầu nói lí nhí: "Không thích!". Chị lại thò bàn tay to khỏe, trắng muốt véo vào má tôi trêu chọc: "Lười thế…". Tôi muốn hét lên thật to, muốn cào cấu tấm thân đẫy đà của chị, muốn chị biết rằng tôi đã yêu và đang đau đớn vì chị. Nhưng tôi chỉ đứng như hòn đá, cúi đầu lí nhí không nên lời. Chị Lảnh bỏ vào tay tôi hai quả đào rừng chín mọng, rồi vội vã gánh củi về nhà. Tôi đã không ăn hai quả đào chín mọng thơm lừng ấy mà hờn dỗi ném đi.

Đến tháng mười năm sau - một đêm tháng mười lộng lẫy đầy ánh trăng - đám cưới chị Lảnh với anh Quang bộ đội được tổ chức. Một đám cưới linh đình vui vẻ vì có bộ đội biên phòng góp vui. Họ hát hò, uống rượu, trò chuyện suốt đêm. Tôi cũng có mặt ở đó và khi ấy tôi đã lớn vổng trở thành một trai bản thực thụ.

Đêm ấy, chị Lảnh thật đẹp với bộ quần áo chàm cô dâu, đôi mắt chị mở to sâu thẳm, đôi má chị hồng hào mãn nguyện, và bàn tay trắng muốt to khỏe của chị lại véo vào má tôi trêu ghẹo. Lần ấy tôi đã uống rượu - tôi uống nhiều lắm - uống hơn cả một trai bản thực thụ. Và tôi say, tôi lảm nhảm những điều vô nghĩa. Rồi tôi lại lang thang ngoài đồng như kẻ mộng du, tôi đến bên bến nước đầy sương khói, hát nghêu ngao những câu chữ thất tình.

Tôi không nhớ mình đã đau khổ thế nào. Chỉ đến khi tôi được gọi đi học ở trường dân tộc nội trú ngoài tỉnh, rồi đi học ở Hà Nội và trở thành một anh phóng viên quèn nhưng hình ảnh của chị Lảnh thỉnh thoảng vẫn hiện về trong những giấc mơ của tôi.

Cho đến vài hôm vừa rồi, tôi cùng vài người bạn đi ngang qua một cái chợ quê thuộc huyện Chương Mỹ (Hà Tây cũ). Tôi bỗng thấy một thiếu phụ gầy gò, đen đúa, đội cái nón trắng ngồi bán bánh chưng. Tôi giật mình khi đôi mắt của người thiếu phụ ấy nhìn tôi, mời mua bánh. Vâng! Đôi mắt ấy: đen láy, sâu thẳm, đầy ắp nước… Đôi mắt của chị Lảnh ngày nào ở bến nước sương khói kia. Tôi không thể nhầm lẫn được. Tôi đã đến thật gần chị, mua một cái bánh để nhìn thật kỹ đôi mắt kia. Và cuối cùng để thực chứng, tôi đã nói một câu tiếng Tày: "Ăn pẻng nảy kỷ lai sèn?" (Cái bánh này bao nhiêu tiền?). Người thiếu phụ ấy giật mình, đánh rơi cái bánh, ấp úng nhìn tôi và hỏi vồn vã: sao chú biết nói tiếng Tày?

Tôi cũng lúng túng không kém. Đúng là chị Lảnh ngày nào - người chị đã làm tôi mê đắm một thời. Nhưng trước mặt tôi bây giờ là một người phụ nữ khác, trông chị như bất cứ một thiếu phụ quê mùa đi chợ phiên. Chị đã không nhận ra tôi và tôi cũng suýt nữa không nhận ra chị nếu không nói vài câu tiếng Tày thân yêu của cái bản xa tít núi rừng kia.

Chiều hôm đó, chị đã mời tôi về nhà - căn nhà nhỏ, trong một xóm yên bình của đồng bằng Bắc Bộ. Anh Quang đã ra quân, già nua như bất cứ người nông dân nào. Chị Lảnh xúc động cười nói vì gặp được người đồng hương. Trong suốt bữa cơm, tôi cố hình dung lại khuôn mặt tròn trịa sáng người của chị, nhưng không thể. Tất cả đã hết, nó chỉ đọng lại trong vỏ não của một kẻ hay tưởng tượng như tôi. Tất cả đã đi qua như một giấc mơ và chỉ riêng tôi cố níu kéo bằng những hoài niệm. Còn chị Lảnh bây giờ - chị không nhớ gì về những buổi bình minh rực rỡ của thời con gái. Chị cũng không còn nhớ tôi đã yêu chị đến mức nào. Chị đã già nua, đen đúa vì thời gian và công việc đồng áng, chị chỉ hỏi tôi những câu xã giao về quê hương, làng bản và chị chỉ giục tôi uống rượu cùng anh Quang - chồng chị.

Tôi cố nhìn sâu vào mắt chị để tìm lại những câu chuyện xa xưa, má tôi nóng bừng như còn nguyên cái véo âu yếm của chị, bàn tay tôi vẫn nguyên cảm giác cầm hai quả đào rừng chín mọng… nhưng chị - chị không nhớ gì và cũng chẳng cần nhớ gì. Chị vẫn là chị của tôi - một người chị cùng bản Pác Thay yêu dấu!

Tôi ra về, lòng không vui cũng chẳng buồn. Tôi rất muốn nán lại nhà của chị, rất muốn nhìn sâu vào mắt chị để gợi nhớ những giây phút đẹp đẽ ngày xưa. Nhưng tất cả đã không còn. Chị quên hết và chị chẳng cần nhớ. Phải, nhớ để làm gì? Nhớ rằng ngày xưa mình rất đẹp ư? Nhớ rằng ngày ấy có một gã trai bản mới lớn mê đắm mình ư? Nhớ để làm gì nhỉ?! Vẻ đẹp của chị có lẽ chỉ riêng tôi mê mẩn và tồn tại trong bộ óc gàn dở của mình. Còn cuộc sống này cứ đi qua - đi qua - đi qua - đi qua như vốn nó đã vậy. Nhớ để làm gì. Vô ích lắm!

Tôi đến chân đê. Mùa này vùng đồng bằng hanh khô và rũ rượi. Tất cả chỉ còn màu trắng xám, đám cỏ cũng rũ mình héo hon, chỉ riêng một bụi hoa cát đằng mọc bướng bỉnh xanh mướt, chúng nhú ra những nụ hoa màu tím đẹp lung linh. Tôi giơ máy ảnh, ngắm nghía rồi chụp. Bất giác vài đứa trẻ đi qua, chúng reo lên: hoa đẹp quá! Thế rồi chúng thò tay vặt hết. Những nụ hoa tím đẹp lung linh ấy đi theo chúng - nằm trên bàn tay búp măng vô tư của chúng. Rồi chúng lại reo lên: Ra sông bắt cá thôi… Chúng rầm rập chạy đi, những nụ hoa cát đằng bị bỏ lại, rơi lả tả trên nền ruộng mùa đông nứt nẻ.

Và bây giờ bụi hoa cát đằng bướng bỉnh, xanh mướt ấy không còn một nụ hoa. Chúng vẫn đứng rì rào, bướng bỉnh như chẳng có chuyện gì xảy ra. Có lẽ chúng đang chuẩn bị để cho ra những nụ hoa mới. Tôi thu máy ảnh, tự lẩm bẩm trong đầu: không chụp nữa!

ASáng

Các tin khác

Địa ngục trần gian của một thôn nữ

Địa ngục trần gian của một thôn nữ

Nguyễn Thị Phượng, một trong những nạn nhân từng bị lừa bán sang Trung Quốc, đã vượt qua sự e ngại, sợ sệt kể lại với PV chuyên đề CSTC những năm tháng đọa đày, kinh hoàng khi bị bè lũ "buôn thịt người" hành hạ, vắt kiệt thân xác ở các nhà thổ, nơi với khách làng chơi là "thiên đường" nhưng lại là địa ngục với những nạn nhân bị mua bán và bị ép buộc phải làm nô lệ tình dục…
Những thiên thần bị chối bỏ

Những thiên thần bị chối bỏ

Vừa chào đời, các em không có diễm phúc đón nhận hơi ấm, ánh nhìn âu yếm của mẹ cha mà trái lại phải gánh ngay bi kịch đau đớn nhất của phận người, bị chính người mẹ mang nặng đẻ đau ra mình thẳng tay vứt bỏ không chút thương xót.
Khi phòng tập thể hình thành nơi… kiếm tình

Khi phòng tập thể hình thành nơi… kiếm tình

Với giới nghệ sỹ, chuyện đi tập gym (tập thể dục) tại các bể bơi, các trung tâm thể dục thể hình dường như là chuyện bắt buộc. Bởi họ luôn cần phải đẹp trước công chúng. Một nghệ sỹ, dù là đàn ông, mà mang cái bụng bia đi ì ạch lên sân khấu thì có hát hay cỡ nào, diễn giỏi cỡ nào cũng khó lòng được yêu mến nhiều như những bạch mã hoàng tử. Thế nhưng, chuyện lại không đơn giản như thế. Đã có những dấu hiệu biến thái từ những bể bơi, phòng tập gym…
Lang thang từ thuở lên 10

Lang thang từ thuở lên 10

Hỏi sao bị đưa vào trường Giáo dưỡng số 2, Phạm Thị Thương 14 tuổi, trả lời rất thật thà bằng một vẻ ngây thơ đến tội nghiệp: "Vì cháu mất dạy quá..." khiến người nghe nửa muốn cười, nửa lại muốn khóc.
“Hồn ma nhà họ Hứa” - Giai thoại và sự thật

“Hồn ma nhà họ Hứa” - Giai thoại và sự thật

Người ta vẫn tin rằng, vào những đêm mưa gió sụt sùi hay khi trời đất âm u, cái thời tiết mà ông bà ngày xưa vẫn quen miệng gọi "Trời hư quỷ lộng, đất động chó tru" thì phía trên lầu của căn nhà 2 tầng đang bỏ hoang trên đường Phó Đức Chính, Q1, TPHCM (nằm liền kề Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM) lại xuất hiện cái bóng trắng mang dáng dấp của một người con gái.
Những con chim đập cánh ngoài ô cửa

Những con chim đập cánh ngoài ô cửa

Đôi khi một cái cây, một bông hoa hay một con chim nói với chúng ta một điều gì đó thật kỳ diệu mà bản thân chúng ta suốt đời vùi đầu vào một núi sách vở mà vẫn không nhận ra. Một nhà thơ đã từng viết: Chúng ta mù lòa trong chính ánh sáng. Và tôi muốn nói về những con chim đập cánh vào những ô kính cửa sổ ngôi nhà.
Mẹ mù hành khất đêm thâu nuôi con nghiện

Mẹ mù hành khất đêm thâu nuôi con nghiện

Khi người người nhà nhà vui vẻ quây quần bên mâm cơm, chờ đón người thân trở về mái ấm, vẫn có một người đàn bà dò dẫm trong đêm, cất tiếng hát nỉ non, run rẩy, đứt quãng, mong nhận được những tờ tiền lẻ của mọi người để mua đồng quà, tấm bánh gửi vào cho đứa con tù tội. Ai chẳng ao ước có cuộc sống bình thường như bao người khác, nhưng số phận người đàn bà có tên Mai Thị Lan Hương (Bỉm Sơn - Thanh Hóa) dường như đã bị "trời đày".
Khi cảnh sát da màu cao cấp nhất tại Anh lạm dụng quyền

Khi cảnh sát da màu cao cấp nhất tại Anh lạm dụng quyền

Một người gốc Á đầu tiên nắm giữ quyền lực cao nhất trong lực lượng cảnh sát quốc gia Anh. Những sai lầm trong việc đấu tranh vì quyền lợi cá nhân đã liên tiếp xảy ra. Ông ta đã phải trả giá cho những sai lầm của mình bằng những tháng ngày trong nhà tù.
Chuyến viếng thăm không hẹn trước

Chuyến viếng thăm không hẹn trước

Anh tiếp tục trút sạch ổ đạn của khẩu S.W một cách cuống cuồng. Faltière bị hạ gục bởi một viên đạn bắn vào giữa trán, ngã xuống cùng một lúc với địch thủ của mình. Coplan nhẹ nhàng uyển chuyển như một con thú dữ và luồn qua cửa nhà bếp.
WikiLeaks tiết lộ những gì về Bộ Ngoại giao Mỹ?

WikiLeaks tiết lộ những gì về Bộ Ngoại giao Mỹ?

Mới đây, 250.000 văn bản bí mật của ngành ngoại giao Mỹ được trang web WikiLeaks đăng tải và đã có hàng loạt những tờ báo nổi tiếng thế giới New York Times (Mỹ), Der Spiegel (Đức), Le Monde (Pháp), Guardian (Anh) và El Pais (Tây Ban Nha) trích đoạn đăng lại. Các nhà ngoại giao Mỹ bình luận gì về sự kiện này, và WikiLeaks đăng tải những gì mà bà Ngoại trưởng Mỹ H. Clinton cho rằng, "trang web đang chống lại thế giới"?
9 điều chưa biết về WikiLeaks

9 điều chưa biết về WikiLeaks

Nổi tiếng là trang web đã công bố những trang tài liệu mật của quân đội Mỹ trong cuộc chiến Iraq, Afghanistan và cả những văn thư ngoại giao của chính quyền Washington, vạch trần những bí mật trước nay chưa hề được công bố, WikiLeaks đang trở thành tâm điểm truy xét của giới chức Mỹ và phương Tây.
Người mang bình yên đến cho thành phố Mason

Người mang bình yên đến cho thành phố Mason

Cảnh sát trưởng thành phố Mason, nước Mỹ- John Stressman đã thành công trong nhiệm cụ bảo vệ cộng đồng, chống lại nạn bạo lực, bảo vệ hòa bình, tự do dân chủ cho nhân dân. Ông là người đặt sự bình yên của nhân dân lên hàng đầu. Là một người dũng cảm, sẵn sàng xả thân để bảo vệ quyền lợi, sự an toàn cho những người xung quanh.
Kế hoạch trả thù của người thứ 3

Kế hoạch trả thù của người thứ 3

Trái tim thơ ngây non nớt của tôi bị chà đạp bởi sự lừa dối của một tình yêu đầu đời. Tôi đã lên kế hoạch trả thù của riêng mình, nhưng tôi đã kịp nhận ra và tìm lại cuộc sống cho chính mình và cho những người yêu thương tôi.
Nhiều gã bị một người đàn bà thao túng

Nhiều gã bị một người đàn bà thao túng

Người đàn bà "một tay che mặt trời" ấy là Lê Thị Thu Hằng, 40 tuổi, cán bộ hành chính Trường THPT Lê Qúy Đôn, Hà Đông, Hà Nội. Hằng bị bắt sau 3 tuần tổ chức cho đồng bọn gây ra vụ đánh và đổ sơn lên đầu thầy Nguyễn Sỹ Khiêm, Hiệu trưởng Trường THPT Lê Quý Đôn.
Đi tìm mốc 0 Khe Hó giữa đại ngàn Trường Sơn

Đi tìm mốc 0 Khe Hó giữa đại ngàn Trường Sơn

Khe Hó - mốc 0 lịch sử của đường mòn Hồ Chí Minh giờ đây nằm bơ vơ trên dãy Trường Sơn như một mảnh đất vô danh. Còn đâu cánh rừng già nguyên sinh dưới chân núi Động Nóc, còn đâu con đường mòn nhỏ, nơi mà cách đây 50 năm, Thiếu tướng Võ Bẩm cùng gần 500 người lính đã đưa những nhát cuốc đầu tiên khai sinh con đường Trường Sơn huyền thoại.
Sốc vì tín dụng đen trong nhà trường

Sốc vì tín dụng đen trong nhà trường

Cảnh sát 113 Công an tỉnh Cà Mau vừa bắt được một đối tượng mang trong người cả súng ngắn, còng số 8 và có dấu hiệu liên quan đến "tín dụng đen". Đáng nói, đối tượng bị bắt vẫn đang là một học sinh vừa tốt nghiệp bậc trung học cơ sở. Ghê răng hơn, chú lính mới của bậc trung học này ngoài tư trang vật bất ly thân của bất kỳ học sinh nào khi đến trường là cặp đựng sách vở, bút giấy còn có thêm cả súng ngắn, còng số 8 và một cuốn sổ kê chi tiết các khoản cho vay nặng lãi.
Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Bây giờ khó kiếm ngôi sao!

Nhạc sĩ Tuấn Khanh: Bây giờ khó kiếm ngôi sao!

Vẫn cách trò chuyện của một người hiểu rõ về thị trường âm nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Tuấn Khanh nhận trả lời cho bài phỏng vấn này vì một lí do đơn giản, góp một tiếng nói để chia sẻ quyền lợi của đám đông khi họ đã và đang mất dần niềm tin với những cuộc thi, những sân chơi âm nhạc đình đám trong hiện tại…
Hai miền Triều Tiên bên miệng hố chiến tranh

Hai miền Triều Tiên bên miệng hố chiến tranh

Nhiều người tự hỏi, có gì liên hệ giữa tình hình Triều Tiên hiện nay với những gì đang diễn ra gần đây. Đây là lò lửa sắp bùng phát hay một lò than đang ủ lửa, cần tiếp tục theo dõi nhưng dù sao, những tín hiệu hoà dịu đã được phát ra ngày một tăng trên bán đảo này.
Đức: "Bóng ma" khủng bố ám ảnh mùa giáng sinh

Đức: "Bóng ma" khủng bố ám ảnh mùa giáng sinh

Hương vị giáng sinh đang hiện hữu ở khắp mọi nơi trên nước Đức, đặc biệt là tại những phiên chợ giáng sinh truyền thống vô cùng độc đáo. Từ những phiên chợ chỉ vài ba gian hàng được trang trí bằng lồng đèn và cành thông đơn giản, cho đến những hội chợ lớn ở các đô thị, đâu đâu cũng tràn ngập không khí tưng bừng niềm vui đại lễ. Nhưng cũng vào thời điểm này, Chính phủ Đức đã đưa ra lời cảnh báo cao nhất cho nguy cơ tấn công của các phần tử khủng bố.