Những lá thư trong thời khắc sinh tử ở Thành cổ Quảng Trị

Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, ở tầng hai, nơi trong cùng một tủ kính lưu giữ hai di vật đặc biệt: bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (quê Kiến Xương, Thái Bình; nay thuộc Hưng Yên) và những kỷ vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng (quê Quỳnh Lưu, Nghệ An). Những kỷ vật ấy không chỉ kể câu chuyện của hai gia đình liệt sĩ mà còn thay lời cho cả một thế hệ thanh niên ra trận, hy sinh và để lại những trang thư, hiện vật như chứng nhân của mùa hè đỏ lửa 1972.

Lá thư chỉ đường trở về

Trong số những di vật đang lặng lẽ nằm trong tủ kính tầng hai, bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh như dẫn người đọc trở lại mùa hè đỏ lửa năm 1972. Ngày 11/9/1972, đúng ngày thứ 77 của 81 ngày đêm giữ Thành cổ, anh ngồi đâu đó trong pháo đài gạch vỡ, viết "vài dòng chữ cuối cùng". Bức thư dài 10 trang, gửi mẹ, gửi vợ, gửi người thân, vừa xin lỗi, vừa an ủi, vừa căn dặn. Trong những dòng chữ bình thản đến lạ ấy, anh còn vẽ một bản đồ để chỉ chỗ mình hy sinh. Khi hòa bình, nếu có điều kiện vào Quảng Trị, đi tàu vào thị xã, qua sông Thạch Hãn là nơi anh đã ngã xuống. Qua cầu ngược trở lại, hỏi Nhan Biều 1, tính xuôi dòng, cuối làng sẽ thấy bia ghi tên anh đục trên mảnh tôn…

thco1.jpg -0
Bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và các kỷ vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng được trưng bày trong tủ kính tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị
 

Anh ngã xuống trước khi phong thư kịp rời tay. Đồng đội giữ lại, như giữ một lời nhắn sau cuối. Năm tháng trôi qua, bức thư trở về với quê nhà, còn thi hài anh ở lại cùng dòng sông Thạch Hãn, nơi người sống và người đã khuất cùng nghe tiếng bom vọng về trong ký ức.

Giữa năm 2002, gia đình lần theo bức thư vào Quảng Trị. Con nước Thạch Hãn hôm ấy hiền như thể đã chờ. Người làng Nhan Biều dẫn đường, dừng ở cuối làng, nơi mảnh tôn khắc tên người trai quê lúa vẫn lặng lẽ trông dòng. Hài cốt được tìm thấy gần trùng khớp lời anh viết. Người thân đưa anh về. Rồi công việc tưởng như chỉ của gia đình bỗng trở thành tấm lòng chung của cả làng. Từ lễ viếng đến xây mộ, làm sạch cỏ quanh khoảnh đất nhỏ, ai cũng góp tay như đang làm phần việc của chính gia đình mình.

Bà Cáp Thị Thiên Trang, Trưởng Ban quản lý Di tích quốc gia đặc biệt Thành cổ Quảng Trị cho biết, bà được ông Trần Khánh Khư, nguyên Trưởng Ban, kể rằng trong một lần ra Hà Nội nghe những cựu chiến binh nhắc chuyện lá thư, ông đã lặn lội về thăm gia đình và xin được xem. "Thấy gai cả người", ông nói. "Thư viết cho gia đình nhưng nhắn lại cho mai sau. Nếu chỉ giữ ở nhà, nó là kỷ vật gia đình. Đem đặt ở Thành cổ, nó là ký ức chung". Sau nhiều lần thuyết phục, đến cuối năm 2003, bức thư được trao lại và đặt trang trọng trong nhà trưng bày - nơi bây giờ, mỗi ngày, biết bao đôi mắt dừng lại để đọc và nhiều người lặng lẽ lau mắt.

Tôi gặp một người mẹ từ Nam Định vào thăm Thành cổ. Đôi tay bà run run đặt lên tấm kính, môi mấp máy đọc từng chữ: "Mẹ kính mến… con đi xa rồi… mẹ đừng buồn… coi như con đã sống trọn đời cho Tổ quốc…". Bà nói những dòng thư này như viết cho mọi bà mẹ Việt Nam, bởi "đọc thư của các anh, tự nhiên tôi thấy như có con mình ở đây".

Bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh không hề cầu kỳ văn chương. Nó mộc mạc như lời dặn trước lúc đi xa, dặn tiết kiệm nước mắt cho ngày chiến thắng, đọc cho cả nhà nghe trong buổi truy điệu rồi chỉ đường cho người ở lại. Chính sự bình thản ấy làm câu chữ thêm sức nặng, và chính sự rành rọt của đường đi lối lại khiến người đọc nghẹn ngào. Ít ai ngờ người sắp hy sinh còn lo cho việc trở về của chính mình. Anh sợ người thân sẽ phải vất vả tìm kiếm và xót đau mỗi khi chưa tìm thấy hài cốt, nên đã dặn dò tỉ mỉ từng lối đi, từng tên đất bên dòng Thạch Hãn.

Bà Nguyễn Thị Thu Thủy, quê ở Cát Bi, TP Hải Phòng, trong chuyến vào thăm Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vào trung tuần tháng 9/2025, đã mang theo một bó hoa cúc trắng. Bà đứng lặng rất lâu trước tủ kính trưng bày những bức thư và di vật của các liệt sĩ. Hai tay nâng nhẹ bó hoa, mắt rưng rưng nhìn qua lớp kính, như muốn trò chuyện với những dòng chữ đã nhuốm màu thời gian. Không một lời, chỉ có sự lặng im cùng bó hoa trắng, nhưng chính khoảnh khắc ấy đã trở thành một nốt lặng đầy xúc động trong không gian trưng bày - nơi người xưa để lại trái tim mình và người nay tìm được lối trở về với lịch sử.

5 ngày cuối cùng dưới hầm

Đối diện bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là di vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng - hai tấm ảnh nhỏ, một cuốn sổ tay, cây bút và vài lá thư cũ, tất cả đều sẫm màu thời gian. Câu chuyện của anh được phát hiện vào khoảng cuối năm 2000, khi thi công hệ thống thoát nước trong Thành cổ. Đào đến một đoạn, tốp công nhân gặp nền đất cứng bất thường, khác hẳn dự kiến ban đầu. Đào kỹ hơn, họ chạm vào một hầm trú ẩn kiên cố. Bên trong là 5 hài cốt. Trong số đó có một người vẫn ghì chặt chiếc xắc cốt vào ngực, như ôm trọn những ký ức cuối cùng của đời mình.

Khi mở chiếc xắc, người ta thấy một bọc nilon. Bên trong là sổ tay đảng viên, nhật ký, 3 lá thư - trong đó có thư của chị Phan Thị Biển Khơi, vợ liệt sĩ Lê Binh Chủng. Những trang giấy dính bết, chữ mất chữ còn lẫn lộn sau 28 năm nằm dưới lòng đất. Đặc biệt, trận lũ lớn tháng 11/1999 tràn qua làm giấy thêm mục, mực nhòe đi, nhiều chỗ biến mất hẳn. Người ta phải gỡ từng tờ, phơi từng ký ức, ghép lại từng mảnh để hình dung những ngày cuối cùng trong căn hầm bị bom vùi.

Câu chuyện như sau. Đầu tháng 8/1972, một quả bom lớn từ máy bay AD-6 đánh sập góc tường thành, đè lên căn hầm của 5 người lính. Bên ngoài đồng đội gọi nhau í ới, trong hầm 5 người kêu cứu nhưng mọi âm thanh đều như bị đất nuốt. Các đợt tấn công nối tiếp, người bên ngoài bị cuốn vào trận; người bên trong đếm ngược thời gian sống của mình. Không khí cạn dần, mọi hy vọng tắt dần. Bốn người lần lượt tắt thở. Chỉ còn Lê Binh Chủng - người chỉ huy - sống lâu hơn để vuốt mắt đồng đội, xếp lại tư thế nằm, ghi vội nhật ký, đọc dè sẻn từng đoạn thư của vợ như nhấm từng giọt nước cuối cùng. Trong bóng tối đặc quánh ấy, hơi thở của anh trở thành hơi thở cuối cùng của cả 5 người.

Trong sổ tay của Lê Binh Chủng, những trang đầu ghi công tác của đơn vị, lệnh giao ban, công việc thường ngày. Về sau chữ bắt đầu lệch đi, câu cú thở dốc. Anh viết: "Hôm nay, hình như là ngày thứ hai… còn nghe rõ tiếng anh em gọi nhau… đèn pin yếu dần… lấy thư của Khơi ra đọc… không dám đọc hết một lần… để dành mai…". Rồi lại viết: "Hôm nay, chiến sĩ thứ tư… lại hy sinh… còn một mình… đèn đã rất yếu… nhớ con… nhớ Khơi…".

Các mảnh câu được nhặt lại như những mảnh vải chắp vá. Nhưng sợi chỉ xuyên suốt thì rõ ràng: một người lính còn sống vì đã trót là người chỉ huy; một người chồng còn gắng vì vẫn là chồng của Biển Khơi, cha của đứa con chưa kịp nhìn mặt. Người ta bảo khi cái chết đến gần, ý nghĩ cuối cùng của con người là về điều họ yêu thương nhất. Ở căn hầm này, chính điều yêu thương đã giữ anh sống thêm 5 ngày. Ngày cuối cùng, ước đoán là 7/8/1972, Lê Binh Chủng gói gọn giấy tờ, ôm chặt xắc cốt, ngồi tựa lưng vào vách hầm, chờ bóng tối. Giấy báo tử sau này ghi 3/8/1972, ngày hầm bị vùi. Nhưng trong sổ tay, kim đồng hồ và ý thức về "ngày mai thứ 5" như một sự phản bác lặng lẽ, nhắc rằng anh đã sống thêm để giữ lại chứng tích cuối cùng của cả 5 người.

Hai bức thư của chị Phan Thị Biển Khơi đề ngày 20/1/1972 và 15/5/1972 đọc lên nao lòng. Cả một hậu phương đi vào chiến tranh qua những câu chữ bình dị, kể chuyện con bỏ bú, ăn cơm sẵn cá, cầu Lý Hòa bị cắt, vừa gặt vừa tập quân sự, máy bay oanh tạc phải ngủ hầm, mùa lúa tốt cả nhà khỏe. Và có một câu như khắc vào tâm khảm người lính: "Khi nước nhà thống nhất, chúng ta gặp nhau đều là những người cộng sản đỏ". Chính những bức thư ấy, trong hoàn cảnh ngặt nghèo, trở thành ánh sáng diệu kỳ thắp lên 5 đêm cuối cùng trong căn hầm tối, nơi sự sống đang dần lịm tắt.

Anh Lê Binh Chủng và chị Phan Thị Biển Khơi gặp nhau ở Quảng Bình, khi anh Chủng đang đóng quân tại đây. Họ yêu nhau và được đơn vị của anh tổ chức một lễ cưới giản dị. Gia đình anh Chủng không hề hay biết. Sau này, chị Khơi từng tìm về quê chồng nhưng không lần ra địa chỉ. Mãi đến khi hài cốt liệt sĩ Chủng được cất bốc, gia đình mới hay anh từng có vợ, rồi mới biết anh có một người con trai.

thco2.jpg -0
Khách tham quan nghe thuyết minh về kỷ vật của các liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và Lê Binh Chủng. Ảnh: Thanh Bình

Từ 28/6 đến 16/9/1972, 328.000 tấn bom đạn trút xuống Thành cổ và thị xã Quảng Trị, ta và địch giành giật từng thước đất để lấy đà cho bàn đàm phán Paris. Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, nguyên Phó tư lệnh Quân khu 2 (khi ấy là Trung đoàn phó Trung đoàn 9, Sư đoàn 304), từng nói: "Trung bình một ngày đêm ta hy sinh một đại đội - khoảng 100 người". Con số lạnh như gió đông. Nhưng hai kỷ vật kia - bức thư của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh và di vật của liệt sĩ Lê Binh Chủng - lại làm gió hóa thành hơi người. Bộ phim "Mùi cỏ cháy" có câu thoại ám ảnh: "Mùa hè năm ấy, hy sinh nhiều quá, toàn là lính trẻ". Đứng giữa Thành cổ, tôi bỗng nhớ câu ấy. Lê Văn Huỳnh "đi nghiên cứu bí mật trong lòng đất" khi chưa kịp làm tròn bổn phận một người chồng. Lê Binh Chủng ở lại 5 ngày trong hầm vùi, đọc thư từng đoạn như nhấp từng ngụm thở. Những người lính trẻ - có khi bằng hoặc ít tuổi hơn những người đang đọc những dòng này - đã sống và chết rất mực bình thường. Chính sự bình thường rành rẽ ấy làm sự hy sinh của họ trở nên phi thường.

Ở Thành cổ, tiếng thuyết minh của hướng dẫn viên đôi khi đứt quãng, không phải vì thiếu thông tin mà vì nghẹn. Chiến tranh không chỉ là khói lửa hay con số hy sinh, mà còn là con người thật, tình yêu thật và nỗi chờ đợi thật - những điều thầm lặng nhưng vĩnh viễn còn sống trong ký ức Thành cổ hôm nay.

Phan Thanh Bình

Các tin khác

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Trong khi dư luận quốc tế còn đang cố gắng tìm lời giải cho việc Nhà Trắng tuyên bố tạm dừng chiến dịch quân sự "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz - động thái bất ngờ kế tiếp, nhưng không còn làm mấy ai ngạc nhiên, trong chuỗi vô tận những diễn biến không thể lường trước từ Tổng thống Mỹ Donald Trump - thì dường như, qua một số thông tin bên lề được hé lộ, "chân tướng" của sự thực cũng đã lờ mờ hiện lên, sau lớp hỏa mù.

Nhịp sống Việt Nam

Nhịp sống Việt Nam

Những ngày gần đây, báo chí và mạng xã hội ở xứ Kim Chi cũng như Việt Nam vẫn dành sự quan tâm về chuyến thăm Việt Nam cuối tháng 4/2026 của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và Phu nhân Kim Hae Kyung. Đặc biệt, hình ảnh vợ chồng tổng thống thảnh thơi bách bộ phố cổ Hà Nội và thưởng thức món phở, cơm rang, kem... nhận được sự tán thưởng hào hứng của người dân cũng như cộng đồng mạng ở cả hai nước.

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Giới quan sát quốc tế có lẽ đã quá quen với việc bình tĩnh chờ đợi thêm những dữ liệu đối chứng cần thiết, cho dù vừa thấy bảng tin tức của mình nhảy lên những điều có vẻ “nóng bỏng”, nhất là sau hàng tuần nối nhau, những tuyên bố trái chiều vẫn cứ tiếp tục vọng đến từ Trung Đông. Tuy vậy, khi không quá tập trung vào các điểm nóng chiến sự, có thể, những tia sáng mờ nhạt nào đó lại le lói hắt lên.

Giá trị của Hòa bình

Giá trị của Hòa bình

LTS: Những ngày cuối tháng Tư luôn đặc biệt đối với người Việt. Đó là dịp Tết Thống nhất, Tết Hòa bình. Năm nay, dịp Tết ấy đến ngay sau Giỗ tổ Hùng Vương, với lời nhắc của Bác Hồ vẫn mãi sáng ngời chân lý "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước…".

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Trung tuần tháng 4/2026, các kênh ngoại giao Mỹ - Iran được kích hoạt ở mức cao hiếm thấy, Pakistan trở thành đối tác trung gian then chốt. Truyền thông phương Tây và khu vực nhắc tới khả năng có thỏa thuận xoay quanh trao đổi hạn chế hạt nhân để lấy nới lỏng trừng phạt và tiếp cận tài sản bị phong tỏa.

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran thông qua đàm phán trực tiếp đang rơi vào bế tắc khi hai bên theo đuổi logic hoàn toàn trái ngược: Washington muốn một thỏa thuận nhanh dưới sức ép tối đa, còn Tehran kiên trì chiến lược kéo dài để bảo toàn lợi ích cốt lõi. Sự lệch pha này khiến tiến trình ngoại giao đình trệ, đồng thời gia tăng rủi ro tại eo biển Hormuz - huyết mạch năng lượng toàn cầu.

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc đã thành công rất tốt đẹp. Đó là một chuyến thăm dày đặc lịch hoạt động, tận dụng tối đa từng giờ để vun đắp, củng cố mối quan hệ sâu sắc giữa hai nước, đồng thời tìm hiểu thực tế, tham khảo các mô hình phát triển hiệu quả. Điều đặc biệt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kết thúc chuyến thăm và trở lại Việt Nam bằng tàu hỏa như một thông điệp: quan hệ Việt Nam – Trung Quốc ngày càng hữu nghị, hợp tác, là sự kết nối liền mạch, là dòng chảy không thể đảo ngược, vì hòa bình và hạnh phúc, phồn vinh của nhân dân hai nước. Đó cũng là bức tranh thái bình, trù phú, an yên mà Bác Hồ kính yêu đã khắc họa 65 năm trước “Tang đạo mãn điền, hoa mãn san”...

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Trung tuần tháng 3/2026, các cuộc không kích của Israel nhằm vào những cơ sở năng lượng thượng nguồn tại mỏ khí South Pars, nơi chiếm 70% sản lượng khí đốt nội địa của Iran, đã mở ra một chương leo thang mới trong xung đột Trung Đông.

Ở rất xa cuộc chiến

Ở rất xa cuộc chiến

Thời điểm hiện tại, chiến dịch quân sự tại Trung Đông là ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Song, có lẽ, chuyện ông liên tục cập nhật các diễn biến và ý tưởng của mình về cuộc chiến ấy và làm xôn xao các nền tảng mạng xã hội cũng không thể đẩy lùi được một thời hạn đầy thách thức: Tháng 11/2026, cuộc bầu cử Quốc hội giữa kỳ sẽ diễn ra.

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Sự hỗn loạn trong đại dương thông tin chiến sự đang khiến bất kỳ một nhà phân tích quốc tế nào cũng không thể đưa ra những dự báo chắc chắn về kết cục của cuộc xung đột quân sự ở Trung Đông. Tuy nhiên, những hệ lụy ghê gớm của nó thì ngược lại, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận diện.

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Trong những ngày này, tâm trí của người dân cả nước và cả Việt kiều ở nước ngoài đều hướng về phòng họp lớn Diên Hồng, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI.

Ứng xử với xưa cũ

Ứng xử với xưa cũ

LTS: Những gì cổ hủ, lạc hậu ắt là xưa cũ. Nhưng có phải những gì xưa cũ cũng đều cổ hủ, lạc hậu hết hay không? Ứng xử với xưa cũ thế nào để đảm bảo vẫn giữ tốc độ tăng trưởng tiến bộ và vừa không “đánh rơi” đi mất phần tinh thần?

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa khai mạc tại Thủ đô Hà Nội với nhiều nội dung quan trọng, đặc biệt là việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của quốc gia cũng như định hình chương trình, nội dung hoạt động của toàn khóa, đặt nền móng cho sự phát triển của đất nước trong 5 năm tới.

World Cup 2026 trước biến số Iran

World Cup 2026 trước biến số Iran

Xung đột leo thang giữa Mỹ - Israel và Iran đang đẩy World Cup 2026 vào tình thế đặc biệt khi khả năng Iran không thể tham dự trở thành kịch bản hiện hữu. FIFA đang phải đối mặt với bài toán phức tạp chưa từng có liên quan đến pháp lý, thay thế suất dự giải và đảm bảo an ninh - điều từng xuất hiện trong lịch sử nhưng chưa bao giờ ở quy mô của một kỳ World Cup hiện đại.

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Cuộc chiến tại Iran nổ ra cuối tháng 2/2026 làm rung chuyển thế giới, đồng thời vẽ lại bản đồ địa chính trị khu vực. Trong đó, Thổ Nhĩ Kỳ, với vị thế đặc biệt của mình, đang tận dụng cơ hội để giành lấy lợi thế trong một "ván cờ" khác.

Trước biến động thời cuộc

Trước biến động thời cuộc

LTS: Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo; những diễn biến bất thường về địa chính trị; các quyết định áp đặt thuế quan gây shock; giá cả nhiên liệu thay đổi đột biến dẫn tới biến động mạnh ở các thị trường v.v... và vv… Thế giới đang tiếp tục theo cách đó và tạo ra những vòng xoáy chóng mặt. Trước các biến động thời cuộc như thế, một cá nhân con người, một công ty, một ngành, thậm chí cả một quốc gia, cần phải đối diện chúng theo cách nào?

Lời hứa không thành hiện thực

Lời hứa không thành hiện thực

Ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng với cam kết không mở thêm chiến tranh, không đẩy nước Mỹ vào những cuộc can dự quân sự tốn kém ở bên ngoài. Nhưng, chiến dịch quân sự nhằm vào Iran cuối tháng 2/2026 đã khiến chính lời hứa đó trở thành điểm dễ bị phản công nhất về chính trị.

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Ươm mầm xanh cho tương lai

Ươm mầm xanh cho tương lai

Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ có 3 nhân tố cơ bản là Thiên - Địa - Nhân (tức là trời, đất và người). Như trong “Tam tự kinh” có câu “Tam tài giả: Thiên - Địa - Nhân/ Tam quang giả: Nhật - Nguyệt - Tinh”... Trải qua các giai đoạn phát triển của lịch sử, cũng như nhiều quốc gia, dân tộc, Việt Nam hình thành nên truyền thống sống hòa hợp với thiên nhiên (thuận thiên) và luôn coi trọng con người (dân vi bản). Chính vì vậy, chăm lo giáo dục, đào tạo con người là nhiệm vụ xuyên suốt (vì lợi ích trăm năm trồng người)...