Theo kết luận điều tra, từ năm 2008 đến 2010 bị can Nguyễn Thị Hoàng Oanh, nguyên Giám đốc Ngân hàng NN&PTNT Bến Thành và Lê Văn Tính chủ mưu, với sự giúp sức tích cực của bị can Trương Thế Thanh, nguyên Trưởng phòng Kế hoạch - Kinh doanh của Agribank Bến Thành và một số đối tượng khác là cán bộ tín dụng, thủ quỹ và người thân, quen của các bị can đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ, vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Hành vi của các bị can này đã gây thất thoát gần 200 tỷ đồng.
Năm 2008, Nguyễn Thị Hoàng Oanh với chức trách là giám đốc chi nhánh này, biết quy định về cho vay của Ngân hàng NN&PTNT Việt Nam về việc ban hành quy định cho vay đối với khách hàng trong hệ thống Ngân hàng NN&PTNT Việt Nam là giám đốc không được ký duyệt cho vay đối với bản thân mình nên đã sử dụng tên 7 người quen, người thân, mặc dù không có hồ sơ tín dụng nhưng vẫn ký duyệt cho vay với số vốn là 23.600 chỉ vàng SJC và sử dụng số vàng đó để mua nhà 225B-C Trần Quang Khải riêng cho bản thân Oanh, sau đó lại ký hợp đồng cho chính chi nhánh ngân hàng mình quản lý thuê lại nhà đó để chiếm hưởng số tiền cho thuê nhà là hơn 5,6 tỉ đồng.
Đến năm 2009, lại sử dụng pháp nhân Công ty cổ phần Vận tải Liên Lục Địa (Công ty Liên Lục Địa), công ty của em gái và con rể mình, để vay 22.314 chỉ vàng SJC của ngân hàng và lấy tên em trai là Nguyễn Minh Được vay 2.494 chỉ vàng SJC để trả nợ cho các khoản vay của bản thân Oanh năm 2008. Cho đến nay, Oanh còn dư nợ quá hạn tại ngân hàng là 31 tỷ đồng không có khả năng thanh toán.
Năm 2009, khi Lê Văn Tính có nhu cầu vay vốn, vì mục đích muốn sử dụng vàng của Tính để trả nợ cho bản thân Oanh và chiếm hưởng chênh lệch do quy đổi tỷ giá vàng nên Oanh đã lợi dụng quyền hạn là giám đốc; mặc dù biết quy định về cho vay đối với một khách hàng của chi nhánh không quá 50 tỷ đồng nhưng khi Tính thành lập 5 công ty, Oanh đã ép Tính phải nhận nợ với ngân hàng là vàng, còn thực tế Tính chỉ được nhận tiền VNĐ với tỷ giá 19 triệu đồng/lượng vàng để Oanh sử dụng vàng của Tính trả nợ ngân hàng cho khoản vay của Công ty Liên Lục Địa và Nguyễn Minh Được.
Qua đó, Oanh đã chiếm hưởng của Tính 22, 4 tỷ đồng (chênh lệch giá vàng giữa tỷ giá của ngân hàng thông báo hằng ngày và giá vàng Oanh trả cho Tính), gồm: Công ty Kim Gia Thuận vay 16 nghìn chỉ vàng SJC, chiếm hưởng số tiền 2,2 tỷ đồng; Công ty Kim Gia Thảo vay 15 nghìn chỉ vàng SJC, chiếm hưởng số tiền 13,4 tỷ đồng và chiếm hưởng từ việc Công ty Quang Phương vay hơn 12,5 nghìn chỉ vàng SJC, chiếm hưởng số tiền 8,9 tỷ đồng.
Oanh lại dùng pháp nhân Công ty Liên Lục Địa, mặc dù không có hợp đồng tín dụng nhưng vẫn chỉ đạo giải ngân tổng cộng 44,4 tỷ đồng từ ngân hàng cho Công ty Liên Lục Địa để từ đó trả tiền mua vàng của Tính. Tiếp sau đó, lại sử dụng pháp nhân Công ty Tam Phú mặc dù không có hợp đồng tín dụng vẫn duyệt cho vay và giải ngân gần 38 tỷ đồng để sử dụng khoản này trả ngân hàng cho Công ty Liên Lục Địa. Đến tháng 12-2010, Oanh lại dùng pháp nhân Công ty Liên Lục Địa để duyệt cho vay 37 tỷ đồng, dùng số tiền đó trả nợ cho Công ty Tam Phú.
Năm 2010, các khoản vay của Tính đến hạn trả nợ nhưng Tính không có tiền trả nợ nên Oanh đã thống nhất với Trương Thế Thanh, Cao Bảo Hiếu (là 2 bị can trong vụ án này) làm hồ sơ cho Tính vay tiếp để đảo nợ. Từ đó, Oanh đã ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Kim Gia Thuận vay 14 nghìn chỉ vàng SJC, cho Công ty Kim Gia Thảo vay 15 nghìn chỉ vàng SJC và cho Công ty Quang Phương vay 12,5 nghìn chỉ vàng SJC để đảo nợ.
Cũng trong năm 2010, mặc dù biết Tính không có năng lực tài chính, các công ty của Tính không hoạt động sản xuất kinh doanh nhưng Oanh vẫn tiếp tục chỉ đạo và ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Tầm Nhìn Mới vay 8 nghìn chỉ vàng SJC để đảo nợ và vay 8 tỷ đồng. Ngoài ra còn cho Công ty Thắng Lợi vay 20 tỷ đồng để Tính có tiền trả nợ lãi và một phần nợ gốc. Hậu quả Lê Văn Tính còn dư nợ hơn 38 tỷ đồng và hơn 56,6 nghìn chỉ vàng SJC đến nay không có khả năng trả nợ