Người đàn ông mở xưởng cơ khí dạy nghề và cảm hóa 300 đứa trẻ lang thang

Tình thương vô bờ bến, sự nhẫn nại và hy sinh thầm lặng mà gần 30 năm qua ông Nguyễn Văn Hiền, 63 tuổi, ngụ đường Văn Cao, quận Tân Phú, TP.HCM, dành cho 300 đứa trẻ bụi đời, lang thang, cá biệt là tấm gương đáng để học tập.

Bởi nhờ tình thương và qua bàn tay của ông, từ những đứa trẻ lang thang, cá biệt, họ đã được uốn nắn, dạy dỗ nên người tốt, có nghề nghiệp để tự kiếm sống bằng chính đôi tay của mình, không phải lang thang đây đó, quấy rối trật tự, trở thành gánh nặng của xã hội nữa.

Tìm lại mình từ những đứa trẻ lang thang

Không khó để tìm đến Xưởng cơ khí của ông Nguyễn Đức Hiền, bởi nó nằm ngay số 1 đường Văn Cao, quận Tân Phú và cũng bởi vì đến gần địa bàn, chỉ cần hỏi đến, cả khu phố ai ai cũng biết rõ về người đàn ông này. Ở khu phố, người ta đặt cho ông biệt danh là “Người bố của những đứa con lầm lỡ”, hay “Ông bố bụi đời”… Còn những “đứa con” tinh thần thì gọi ông bằng hai từ thân mật: “Bố Hiền”.

Trò chuyện với ông, nhớ lại những ngày đầu thu nạp trẻ “bụi đời” sống đầu đường xó chợ đem về nhà nuôi dưỡng, nhận làm học trò dạy nghề cơ khí, ông Hiền không khỏi xúc động, bùi ngùi. Trước khi đến với công việc này, ông Hiền đã từng công tác tại bộ phận kỹ thuật của Lâm trường Là Ngà (Đồng Nai) được 10 năm. Từ bỏ một công việc nhà nước ổn định, hứa hẹn có tương lai, người đàn ông về sắm chiếc xe khách loại nhỏ chạy tuyến Sài Gòn – Biên Hòa do mình làm tài xế.

Một buổi trưa cuối năm 1986, ông vào quán cơm bụi ngay bên hông bến xe Chợ Lớn (TP. HCM) ăn cơm trưa. Khi vừa ăn xong, ông ngẩng mặt lên thì thấy hai đứa trẻ chừng 12-13 tuổi đen nhẻm, quần áo rách rưới, gầy tong teo đang nhìn chằm chằm về hướng mình. Bỗng nhanh như cắt, chúng lao tới giành lấy dĩa cơm ông vừa ăn xong chỉ còn dính lại vài hạt, miếng xương gặm chỉ còn sót lại ít thịt để vét ăn lại. 

Chiếc dĩa bị hai đứa trẻ giành qua giành lại, rồi bỗng tuột tay rơi xuống đất vỡ toang, cơm thừa, cục xương nằm dưới nền bụi bẩn. Nhưng chúng vẫn chưa chịu buông tha, cúi xuống nhặt xương lên gặm lại. Lúc này bà chủ quán ở phía trong nghe tiếng dĩa vỡ tức giận chạy ra quát lớn, chửi rủa, thẳng tay bạt tai hai thằng bé. Còn vị khách là ông Hiền thì chưa kịp định thần, ngồi đơ như khúc gỗ, chưa thể tin vào mắt mình cảnh tượng hai đứa trẻ đói khát đến mức như vậy.

Ông Hiền chia sẻ về tâm tư của mình: “Nếu còn sức tôi hãy còn cố gắng làm việc”.
Ông Hiền chia sẻ về tâm tư của mình: “Nếu còn sức tôi hãy còn cố gắng làm việc”.

Thanh toán tiền xong, ông ra xe nằm đọc báo, nhưng hình ảnh đó cứ lởn vởn trong đầu khiến ông cắn rứt không tài nào chịu nổi. Rồi ông tự trách bản thân mình “Sao không làm việc gì đó giúp chúng, mà chỉ biết nằm đây thương xót thì có ích gì”. 

Ngay hôm ấy trở về nhà ông liền đem chuyện kể lại cho gia đình và quyết định bán chiếc xe khách trị giá 5 lượng vàng mới mua chưa đầy 1 năm để lấy vốn mở một xưởng cơ khí. Tuy vậy, đó không phải là một xưởng cơ khí bình thường đem lại thu nhập cho gia đình ông, mà ở đó sẽ thu nạp những đứa trẻ bụi đời, ngỗ nghược vào học nghề. 

Ban đầu nghe ý tưởng lớn lao của ông Hiền, mọi người trong gia đình liền ra sức ngăn cản vì có suy nghĩ “đem những đứa trẻ hư về dạy thì chỉ làm gánh nặng, có khi lại thiệt thân”. Ai nói nặng, nói nhẹ khuyên can ông Hiền đều bỏ ngoài tai vì lòng ông đã quyết, chí cao như trời bể.

Những ngày đầu, ông tự cất công đi tìm những đứa trẻ lang thang đem chúng về nhà nuôi ăn, ở rồi dạy cho học nghề. Tiếng lành đồn xa, học trò tìm đến ông Hiền không còn bó hẹp là những đứa trẻ “bụi đời”, mà còn có con em các gia đình khá giả nhưng lại hư hỏng, chơi bời bố mẹ đành bó tay không tài nào dạy nổi. 

Ở xưởng cơ khí Đức Hiền không chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa ông chủ và người làm thuê, hay thầy- trò, mà nó gần gũi trên cả cách xưng hô bằng “bố - con”. “Bố” chính là ông Hiền và “con” là những đứa học trò “cá biệt”. Người “bố” cười đùa chia sẻ: “Bất kỳ đứa nào đến học tôi đều ra quy định phải gọi bằng “bố -con”. Chỉ là cách xưng hô nhưng rất quan trọng, nó giúp xích gần mối quan hệ tưởng chừng như xa lạ ấy lại với nhau. Nhưng tuyệt đối không được lộn xộn, “bố” phải cho ra bố, “con” ra con thì dạy chúng mới nghe lời”.

Mỗi khóa học cơ khí do “bố” Hiền dạy có chừng khoảng 50 “con”, kéo dài 9-10 tháng, có người thì học lâu hơn. Mọi chi phí ăn, ở gia đình ông Hiền đều phải tự lo cho các “con”. “Bố” Hiền cười đùa bảo: “Đến đôi dép, cắt tóc, bộ quần áo mình cũng phải lo cho chúng đủ đầy”.

Nếu còn sức khỏe, hãy còn cố gắng

Những thứ ấy cố gắng thì có thể lo được chu toàn, nhưng điều khiến mọi người khâm phục hơn cả chính là sức cảm hóa mà ông Hiền dành cho các “con” của mình. Bởi chúng không phải là những đứa trẻ, cậu thanh niên bình thường ngoan ngoãn, biết nghe lời, mà lại có tính cách “ngựa non háu đá”, từng hư hỏng, phá phách đến bất trị. “Đứa thì ở nhà được phong chức danh “đại ca” đi đánh nhau toàn bằng mã tấu, dao; đứa lại ăn cắp, chơi bời, lêu lổng… có đứa thì bị tổn thương từ phía gia đình bỏ đi lang thang. Mỗi đứa “con” có một hoàn cảnh, tính cách riêng, tôi phải hiểu rõ chúng thì mới tìm ra phương pháp đúng”.

“Hiểu được tính cách của từng đứa thì mình phải có phương pháp “dự phòng”. Nghĩa là luôn đưa ra mọi giả thuyết đứa “con” sẽ hành động như thế nào trong một tình huống nhất định, để mình kịp thời khuyên răn trước. Nhưng điều quan trọng hơn cả là phải làm sao để các “con” cảm nhận được tình thương mình dành cho chúng là không vụ lợi thì mới cảm hóa được tính cách”, ông Hiền chia sẻ bí quyết.

Tuy vậy, việc cảm hóa những đứa “con” ấy không phải là chuyện ngày một ngày hai, mà là cả tâm huyết, mồ hôi, nước mắt của ông Hiền. Ông nói bằng vẻ mặt buồn rầu: “Có những đứa sẽ nghĩ “làm gì có người tốt với mình như vậy”, vì đã được nuôi ăn, ở miễn phí, lại còn được học nghề, rồi bảo “ông ấy chỉ lợi dụng mình” và tỏ thái độ hỗn hào không chịu nghe lời dạy bảo. Tôi không hề trách, mà phải nghĩ cách làm sao cho chúng hiểu tấm lòng chân thành của mình”.

Ông Hiền tận tình chỉ dạy “những đứa con” của mình.
Ông Hiền tận tình chỉ dạy “những đứa con” của mình. 

Cũng chính vì tình thương, sự nhẫn nại mà “bố” Hiền đã trở thành chỗ dựa vững chắc cả về vật chất, lẫn tinh thần của những đứa con không chung dòng máu. Ông còn nhớ đứa “con” 22 tuổi quê ở Gia Lai. Ngày đó đêm đêm khi các “con” đã say giấc, ông Hiền đều cầm đèn pin lò mò đi điểm danh xem còn thiếu đứa nào chưa ngủ, hay bỏ ra ngoài đi chơi. Rồi ông phát hiện ra cậu thanh niên kia hằng đêm đều leo từ lầu 3 xuống dưới để đi uống rượu. 

Một đêm, khi nghe tiếng bước chân “con” ở dưới đường vắng, chuẩn bị leo lên lầu 3 lại, ông Hiền liền nhấc chiếc thang mà em dùng để bước xuống phòng ngủ, thay vào đó là bờ vai của mình đã chờ sẵn. Đứa “con” cho hai chân xuống trước, quờ quạng tìm nấc thang thì đặt ngay vào vai ông Hiền, rồi bỗng giật mình nhìn xuống, thốt lên tiếng “bố”. 

Người “bố” dần dần hạ thấp cơ thể để đứa “con” bước xuống, rồi từ tốn hỏi “con muốn uống rượu bố cho con uống, nhưng bố muốn biết tại sao đêm nào con cũng trốn ra ngoài uống một mình?”. Câu hỏi như chạm vào nỗi đau sâu kín của chàng trai 22 tuổi, khiến em bật khóc, rồi trút bầu tâm sự cho ông Hiền nghe.

Chàng trai kể, hận bố mẹ ruột đã bỏ rơi mình. Đứa con ấy dần hư hỏng, phạm tội trộm cắp tài sản và bị truy nã. Thời gian sống ở xưởng cơ khí của ông Hiền vì sợ bị phát giác nên chỉ biết tìm đến cơn say để quên đi nỗi sợ hãi. Ông Hiền nghe những lời tâm sự ấy thì càng thương đứa con lầm lỡ hơn. Ông nói nhỏ nhẹ “con quyết định thế nào bố cũng đều ủng hộ, dù có bị liên lụy nhưng để lương tâm thanh thản hơn thì nên ra đầu thú”. Nghe theo lời “bố”, chàng trai ra đầu thú và nhận tội 3 năm tù.

Không chỉ được che chở, bảo ban trong thời gian học tại xưởng cơ khí Đức Hiền, mà sau khi những đứa “con” hòa nhập lại với xã hội ông Hiền vẫn luôn đau đáu dõi theo. “Các “con” sau khi đã có tay nghề sơ sơ thì tôi sẽ khuyên nên ra ngoài để học hỏi thêm kinh nghiệm. Nếu người chủ nào nghi ngờ về lai lịch của chúng tôi tự nguyện đứng ra bảo lãnh. Tôi bảo với họ “cứ nhận thử nó vào làm, nếu nó làm hư tôi đền? nó ăn trộm, ăn cắp tôi chịu?...”. Còn đứa nào muốn tự ra mở xưởng thì tôi sẽ hỗ trợ cả tiền bạc lẫn nhân lực. Dù bất cứ khi nào chúng cần tới người “bố” này thì tôi sẵn sàng có mặt”, ông Hiền tâm sự.

Dứt lời, ông liền đứng bật dậy vào phía trong nhà khệ nệ khiêng ra một bao tải lớn. Tiếng “xoảng” đến rít tai dưới thềm nhà với một mớ hỗn độn mã tấu, dao, kiếm, côn…. khiến chúng tôi không khỏi bất ngờ. Tất cả đó là những gì còn sót lại của những cuộc đời lầm lỡ. Một cây côn bằng inox bóng loáng, vài cây kiếm gỉ sét và cả một cây súng tự chế bằng innox… và ở mỗi “món quà” đều khắc tên chủ nhân. 

Ông Hiền chỉ tay vào đó cho biết: “Tất cả những thứ này đều do các “con” lén làm, bị tôi tịch thu. Tôi cất chúng dưới gầm giường của mình, lâu lâu đem ra xem lại”. Rồi ông hay nói vui với các “con”: “Sau này khi “bố” chết, của đứa nào thì đứa đó tự bỏ vào quan tài, khênh đi cho nó nặng”.

Nói đến đây, những dòng nước mắt của người đàn ông đa cảm này cứ thế trào ra. “Bây giờ có tuổi nay ốm mai đau, bác sĩ khuyên nên nghỉ thời gian để sức khỏe ổn định thì mới có sức để làm việc tiếp, nên tôi đang tạm đóng cửa xưởng một thời gian. Sau khi sức khỏe phục hồi chút, tôi lại tiếp tục công việc của mình. Nhiều người cũng khuyên tôi nên nghỉ ngơi để an dưỡng tuổi già và dưỡng bệnh. Thế nhưng, sức khỏe có thể yếu đi nhưng tâm mình không sao để dừng lại được, vì xã hội vẫn còn nhiều cảnh đời cần đến mình lắm”, nhìn chiếc xe cũ kỹ, cà tàng và túi thuốc vừa nhận ở bệnh viện về, người “bố của những đứa con hư” nói lên tâm tư của mình.

Lập Hoa

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.