Các anh chị kính mến!
Tôi đang trên đường bay đi Singapore để chữa bệnh. Cứ hai tuần một lần, tôi phải bay qua đây một lần, điều trị thuốc của nước ngoài với các bác sỹ hàng đầu. Cơ thể tôi phản ứng lại với nhiều loại thuốc, và tôi vẫn chưa thực sự biết mình đang bị những chứng bệnh gì. Chỉ biết rằng, cứ đến chiều, cơ thể tôi như căng ra, nước ngập lên trong các đường cơ, và khuôn mặt cũng như tay chân tôi mập lên một cách khủng khiếp. Có lần tôi ngồi nhìn mình trong gương và hoảng loạn. Tôi sợ hãi một ngày cơ thể mình sẽ bị biến dạng vì bệnh tật. Bác sỹ có nói bệnh của tôi do biến chứng từ thận mà ra. Nhưng để tìm rõ nguồn gốc để điều trị dứt điểm thì cần thời gian…
Năm nay tôi 30 tuổi, cái tuổi lẽ ra ở quê đã làm vợ, làm mẹ. Nhưng đến lúc này, tôi vẫn phòng không gối chiếc. Tôi ăn chay niệm Phật và tôi cũng ít tham gia những chỗ đông người. Có cảm giác mơ hồ nào đó, đầy sợ hãi chế ngự tôi. Tôi cứ sống lay lắt ngày này qua tháng khác. Tôi mất tích khỏi làng giải trí. Dù trước đó, tôi đã từng là một nữ ca sỹ trẻ có được lượng fans hâm mộ vừa đủ để thành ngôi sao.
Năm 16 tuổi, tôi rời Nam Định lên Hà Nội học nghệ thuật. Lúc đó, tôi đã từng đoạt hầu hết các giải thưởng do tỉnh tổ chức. Tôi được coi là tài năng trẻ và đó chính là lý do bố mẹ tôi đồng ý cho tôi đi học xa, dù biết rằng với tuổi ấy có thể sẽ rất dễ sa ngã. Cả gia đình, bạn bè đều mừng cho tôi vì tôi được tuyển vào một trường nghệ thuật tại Hà Nội. Nhưng bản thân tôi thì không, chỉ vì tôi không muốn xa Tuấn, người yêu của mình. Tôi đã yêu anh quá nhiều.
Dù mới 16 tuổi, nhưng tôi đã là một cô gái trưởng thành, với một tình yêu thành thật không giấu giếm. Và thú thật là tôi đã dành cho anh sự trinh trắng của đời con gái. Tôi yêu anh và không muốn mất anh. Nhưng mọi việc đã được xếp đặt xong và tôi đã phải vật vã lên xuống với tình yêu ấy. Suốt 3 năm, tôi và anh cứ tìm mọi đường để gặp nhau. Và tôi hoàn toàn yên tâm với tình cảm trong sáng của mình, tôi không suy nghĩ gì nhiều. Tôi chỉ lo học và tìm cách hết giờ là chạy về quê với Tuấn. Tôi thậm chí còn nghĩ, học xong sẽ cố nhờ vả xin về đoàn nghệ thuật tỉnh nhà, rồi hai đứa cưới nhau, tôi sinh cho anh một đứa con thế là hạnh phúc lắm rồi.
Nhưng mọi thứ không như ý! Mà mọi đổi thay bắt đầu từ chính tôi.
Chuẩn bị ra trường, tôi có một giải thưởng tại một cuộc thi lớn và tôi đã được mời hát trong một số chương trình quan trọng, như một nhân tố mới. Ở đó, tôi đã gặp ông, người đàn ông có máu đào hoa, luôn nhìn phụ nữ như những con mồi. Nhưng bây giờ tôi mới nói được điều này, chứ lúc đó tôi thấy ông giống như một người thầy, một người anh, một người bạn và… một người tình. Ở ông có sự hấp dẫn của kinh nghiệm sống, sự hài hước và cách nuông chiều vừa đủ với một cô gái mới lớn.
Ngấp nghé 20 tuổi, sau một đêm, tôi gần như có tất cả, những bộ quần áo lộng lẫy nhất, một album đang chuẩn bị thu âm để phát hành và hứa hẹn sẽ có một đêm nhạc tại Sài Gòn, nơi mà tôi chưa bao giờ tới. Tôi đã được ông trang bị tận răng, tất cả những gì một ngôi sao ca nhạc cần có. Ông mua cho tôi chiếc xe hơi để đi hát, dù tiền hát của tôi khi đó chỉ đủ tiền đổ xăng và mua phấn son. Ông nói, yêu anh em không bao giờ sợ thiệt. Chính mối quan hệ của tôi và ông tạo ra một câu chuyện ầm ĩ sau đó trên báo chí, và khái niệm "đại gia - chân dài" cũng từ đó mà ra.
Quay trở lại mối tình với Tuấn. Nói thật lòng, tôi rất hợp với anh, vì chỉ có anh hiểu rõ mọi chuyện trong cuộc sống và con người của tôi. Chỉ có anh yêu tôi không vì điều gì cả, chỉ vì cô gái mũi tẹt mặt bánh đúc như tôi. Và chỉ có anh làm tôi cảm thấy thăng hoa trong cuộc sống ái ân. Nhưng tôi đã đành dứt tình với Tuấn. Tôi chấp nhận cuộc sống có thị phi nhưng có tất cả những điều kiện vật chất mà người khác có khi cả đời không có.
Tôi cũng chấp nhận cuộc sống được lên xe xuống ngựa, dù hàng đêm tôi phải chịu cảnh ngủ với một người đàn ông không còn tráng kiện, các múi cơ nhão ra và khi làm tình ông ta liên tục cấu véo lên cơ thể tôi đau điếng, và chửi bậy liên hồi. Tôi chấp nhận để Tuấn hận tôi. Tuấn nghe chuyện, rất đau. Anh từng quỳ trước mặt tôi ngay tại Hồ Gươm, mong tôi suy nghĩ lại. Nhưng tôi đã không thể từ bỏ mọi thứ đã sắp đặt. Và khi ấy vì lòng tham, vì tất cả sự ngu muội của mình, tôi đã chấp nhận. Tuấn nói rất hận tôi. Và anh sẽ trả thù tôi. Anh nói, anh sẽ bỏ bùa để tôi tiêu tan sự nghiệp, để quay về với anh. Tôi đã không nghĩ suy nhiều. Vì khi ấy tôi còn quá trẻ.
Nói cho công bằng, người đàn ông ấy đã không xấu với tôi. Ông rất tốt. Ông đã giúp tôi có được nhiều thứ mà người khác không có. Suốt 4 năm cặp bồ với ông, tôi phát hành album, được lăng xê thành ngôi sao trẻ, tôi có nhà ở Hà Nội và Sài Gòn, tôi có xe hơi chạy show. Tôi đã được đi tất cả các nước mà tôi muốn tới. Tôi chẳng mất gì cả. Nói là mất đời con gái, nghe có vẻ xa xỉ quá, vì tôi đã đánh mất nó với tình yêu đầu từ lâu rồi. Nếu có mất, thì có lẽ, đó là lòng tự trọng bản thân. Nhưng tôi không quá quan trọng điều đó, vì ở đời muốn cái này phải mất cái khác, làm gì có ai được tất cả mọi thứ.
Nhưng rồi, mọi thứ đã không thuận lợi như ý muốn. Giữa tôi và ông bắt đầu có những bất đồng. Tôi nhận ra ông thích phiêu lưu trong những mối quan hệ yêu đương. Ông hay dang tay bảo bọc và lăng xê những cô gái vô danh. Và thả vào đó một mớ tiền.
Với ông, đó là cuộc vui. Với tôi, khi nhen nhóm một chút tình cảm, thì tôi thấy đó là sự sỉ nhục. Và tôi cự cãi với ông. Cuộc cãi vã tới đỉnh điểm khi ông quyết định đầu tư cho một con nhãi ranh cũng ở Hà Nội mới vào Sài Gòn. Con nhóc đó có ý định vượt mặt tôi. Và tôi nói thẳng với ông, tôi chia tay vì tôi không muốn sống kiếp chồng chung. Ông nói, ông yêu tất cả, ông không thể xẻ thân ra làm nhiều mảnh để yêu từng người. Ông coi đây là cuộc vui. Tôi đã tìm cách thoát khỏi ông. Vì tôi thấy dù sao đi nữa, mình cũng đủ rồi.
Nhưng ngay sau đó tôi gặp hàng loạt những thất bại không biết vì sao. Có khi tôi đang hát mà micro bị hỏng, khi khác tôi bị ngã chúi mũi trên sân khấu, rất đáng sợ. Và thi thoảng tôi thấy hoa mắt, chóng mặt, cơ thể bắt đầu nặng nề vào những buổi chiều. Tôi đi khám, bác sỹ nói tôi cần nghỉ ngơi vì suy nhược cơ thể. Tôi bay đi Bắc Kinh vui chơi hai tuần. Hai tuần ở đây giúp tôi có được chút thăng bằng và có niềm vui sống trở lại. Tôi quyết định trở về và lên kế hoạch mới cho cuộc sống của mình.
Tôi đi gặp một đại gia ở miền Trung. Đó là một người đàn ông bản lĩnh đã từng tay trắng dựng cơ đồ. Tôi nói những dự án của mình. Và ông đồng ý ủng hộ. Ông nói rất mừng vì tôi đã thoát được khỏi tay người đàn ông đó, vì ông ta… sắp phá sản rồi. Nếu tôi còn dính líu tới ông, đúng lúc phá sản, người ta lại nghĩ tôi là một hồ ly tinh cướp chồng người ta, và cũng lấy đi của cải của người ta… Tôi bắt đầu đi hát trở lại, nhận show đều đặn, công việc cũng ổn dần. Nhưng những cơn đau bất ngờ luôn ập đến mà tôi không thể tìm được nguyên nhân chính xác. Lắm khi đang hát tôi đau đến thắt ruột, cảm giác muốn rơi micro. Nhưng tôi vẫn gắng gượng.
Một lần, tôi gặp sư thầy. Sư thầy nói tôi bị tâm bệnh, có kẻ muốn hại tôi. Sư thầy khuyên tôi nên đọc kinh Phật và sống tu tập trong nhà nhiều, đừng đến với đám đông. Tôi nghe lời sư thầy khuyên, ngồi nhà đọc kinh một tuần, thấy lòng nhẹ bớt. Từ đó, tôi nghe thầy và ít đi diễn lại.
Nhưng, một lần đi diễn ở Đà Nẵng về, tôi cảm giác như có một lưỡi dao xẻ dọc cơ thể mình. Tôi đau nhức khủng khiếp. Và từ đó, tôi bị chứng bệnh phù cơ thể. Bác sỹ nói tôi bị bệnh thận. Mà chứng bệnh này còn liên quan đến nhiều điều bất thường trong cơ thể tôi. Mẹ tôi lo lắng đi xem bói cho tôi. Và bà thầy bói nói, vì tôi từng giành giật mọi thứ của người khác, nên tôi bị người ta làm hại để trả thù. Có người đã chơi ngải vào tôi.
Tôi đã đi khắp các bệnh viện để chữa trị. Nhưng bệnh không dứt. Tôi cảm thấy mình đã sống quá vội để bây giờ phải trả giá. Tôi rất lo lắng và tuyệt vọng. Nhưng không biết phải làm sao…
| Bạn đang nhận quả báo! Chào Bảo Lan! Có lẽ, thời gian qua bạn lo lắng rất nhiều. Thực sự có đến bệnh viện hoặc mang một căn bệnh trong người mới hiểu được cảm giác lo lắng bất an và sợ hãi như thế nào. Chia sẻ với bạn giai đoạn khó khăn này. Nhưng tôi nghĩ, bạn đã phạm phải sai lầm lớn, đó là tham vàng bỏ ngãi, chạy theo bạc tiền và mong danh vọng sớm, nên đã quên đi tất cả quá khứ, đánh đổi lòng tự trọng để mưu cầu sự nổi tiếng và được cung phụng bạc tiền. Tôi không sáo rỗng đến mức nói rằng, bạn không nên nhận sự trợ giúp của người khác, nhất là khi showbiz Việt Nam đang đầy rẫy những chuyện tương tự. Ở tuổi 20, khó lòng từ chối khối vật chất khổng lồ đó. Âu cũng là một lầm lẫn của tuổi trẻ, mà ai cũng từng trải qua. Về mối quan hệ với tình yêu đầu, tôi nghĩ vậy cũng là xong. Vì bạn đã phụ người ta rồi, quay lại cũng vô ích thôi, chắc gì người ta đã chấp nhận. Với đại gia, thì mọi thứ cũng đã xong, theo luật nhân quả, bạn lấy tiền mồ hôi công sức của người khác để xây đắp cho mình, thì giờ bạn phải dùng nó để mua lại sức khỏe trong việc chữa bệnh. Cái gì không phải của mình sẽ không thể giữ được. Bạn nên tập trung vào việc chữa bệnh, sống tĩnh tâm lại, để sửa chữa sai lầm. Nếu dứt bệnh, bạn có giọng hát tốt, vẫn có thể làm nghề chân chính. Tất nhiên, bạn sẽ không là một ngôi sao lớn, nhưng cũng đâu có vấn đề gì. Được sống, đã là một hạnh phúc! (Chia sẻ của một nữ ca sỹ - xin được giấu tên) |