Hà Nội lên Hà Giang khoảng 300km, sau giấc ngủ dài trên chuyến xe đêm, chúng tôi đã đặt chân đến cao nguyên đá tai mèo huyền thoại. Vươn vai hít lấy hít để cái bầu khí tinh sạch còn pha lẫn sương thu lành lạnh, mọi mệt mỏi đường xa dường như tan biến hết. Từ TP Hà Giang, chúng tôi chuyển phương tiện sang xe máy và bắt đầu hành trình đi tìm hoa. Vượt qua những đỉnh đèo tưởng chừng như dựng đứng hay khúc cua hình tay áo ngoạn mục, cảm xúc của chúng tôi thay đổi liên tục, từ hồi hộp, nín thở đến phấn khích tột cùng.
Không còn vẻ thô ráp và có phần ảm đạm của những phiến đá tai mèo, cao nguyên Đồng Văn vào cuối tháng 10 lộng lẫy hơn bao giờ hết bởi những cánh đồng tam giác mạch hồng phấn bạt ngàn trên sườn núi. Quốc lộ 4C, đường lên huyện Đồng Văn, Mèo Vạc, đường qua đèo Mã Pì Lèng… đều rực sắc hồng. Hoa mạnh mẽ vươn cao giữa những hốc đá xù xì ở Lũng Cú, Đồng Văn lúc lại bạt ngàn nơi Hoàng Su Phì, Xín Mần rồi thẹn thùng bên những căn nhà trình tường vàng óng ở Sủng Là, Phó Bảng, Phố Cáo...
Cả đoàn du khách như nín thở khi bắt gặp những thửa ruộng tam giác mạch nở rộ, đẹp như tấm khăn voan ngày cưới của nàng dâu mới. Cả đồi hoa hồng hồng tim tím lúc ẩn lúc hiện, khi lại bồng bềnh trong sương tựa như chốn thiên thai. Đặt bàn chân khe khẽ trên những lối mòn, chúng tôi nhẹ nhàng đi bên cạnh những cánh hoa mỏng manh, vì hiểu rằng đó là công lao khó nhọc của bà con.
Đây là một loại kiều mạch thân cỏ mà người Mông gọi là “chez”, thường trồng sau mùa gặt để bổ sung lương thực. Thân tam giác mạch khi non có thể luộc ăn. Hoa nở rộ trong vòng một tháng, ban đầu có màu trắng, sau chuyển sang phớt hồng, ánh tím và cuối cùng là đỏ sậm. Hạt ẩn bên trong hoa mang hình tam giác, to bằng hạt đỗ xanh có vị ngậy, thơm được dùng làm bánh, làm thuốc, hoặc nấu với ngô tạo nên một loại rượu rất đặc biệt.
Thảo nguyên Mộc Châu lại mang cho du khách một ấn tượng khác về những vạt hoa cải nở trắng trời, nương chè xanh mướt ngút tầm mắt, xen lẫn hoa dã quỳ vàng rực, trạng nguyên đỏ thắm đẹp như cổ tích. Đến Mộc Châu lúc cả thị trấn đang chìm trong màn sương dày, cái rét run người khiến ai nấy đều co ro.
Sau giấc ngủ ngắn cho lại sức, chúng tôi tiếp tục rong ruổi tìm hoa cùng những người bạn đồng hành trên chiếc xe máy vừa thuê ở nhà trọ. Dọc con đường nhỏ nối liền hai thị trấn Mộc Châu và Nông Trường, hoa dã quỳ mê mải chạy dài, mọc kín lối vào ngôi nhà nhỏ xinh vẫn còn ngái ngủ dưới nắng thu vàng.
Rừng thông Bản Áng dần hiện ra với nương hoa cải trắng và ngô xanh biếc, lấm tấm sắc đỏ của hoa trạng nguyên và nâu trầm của đất. Trên khắp các cánh đồng, quả đồi rộng đến hàng chục hécta đều được bao phủ màu trắng tinh khôi, thuần khiết.
Khi chưa hết ngỡ ngàng với cải trắng, những đồi chè xanh ngút ngàn đã tiếp nối những cảm xúc lạ lẫm không thể diễn tả hết bằng lời. Nắng đã lên cao, từng búp chè xanh non óng ánh những giọt sương mai. Khách phương xa bỗng òa lên vui sướng, khi bắt gặp vườn chè hình trái tim lãng mạn nên ai nấy đều tranh thủ chụp ảnh để ghi lại khoảnh khắc đẹp nhất tại nơi này. Rời Mộc Châu, nhưng cái khung cảnh nửa hư nửa thực của hoa, của những ngôi nhà giản dị nép dưới tán cây mận ríu rít tiếng cười trẻ con… cứ vang mãi trong ký ức của mỗi du khách…