Lớp học tình thương của cô giáo tật nguyền

Lớp học miễn phí của cô giáo tật nguyền Rmah H'Blao đã duy trì được 7 năm với toàn bộ học sinh là người dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên.

Với tấm lòng cao cả, từ lâu cô đã "biến" ngôi nhà của mình trở thành lớp học tình thương với rộn rã tiếng cười đùa của con trẻ nghèo khó…

Cô giáo tật nguyền với khát khao "gieo chữ"

Chúng tôi ghé thăm làng Chao Pông (xã Ia Phang, huyện Chư Pưh, Gia Lai) vào những ngày se lạnh của tiết trời Tây Nguyên. Không khó lắm để tìm đường vào nhà của cô giáo H'Blao vì trong làng chẳng ai còn lạ với cái lớp học tình thương do cô đứng lớp. Ngay từ  đầu cổng, tiếng ê a học bài của trẻ nhỏ như làm cho không khí ngày đầu đông thêm ấm áp.

Cô H'Blao đang miệt mài nắn nót từng con chữ cho học sinh chợt giật mình khi bắt gặp ống kính phóng viên. Tạm cho các em nghỉ giải lao, cô H'Blao kéo khách ngồi xuống rồi rót nước ra mời. Cô H'Blao năm nay 30 tuổi, nhưng thân hình vẫn chỉ nhỏ bé như cô gái 15.

Cô tâm sự, năm lên 3 tuổi, bị "con ma rừng" mang tên bại liệt hành hạ. Và di chứng của những cơn sốt dai dẳng là đôi chân của cô bé bị teo lại, mất khả năng di chuyển. Tuy nhiên với sự cố gắng tập luyện để được bước đi trên đôi chân của mình, cô bé ấy đã chiến thắng được số phận nghiệt ngã.

Chân dung cô giáo tật nguyền bên lớp học.
Chân dung cô giáo tật nguyền bên lớp học.

Với sự giúp đỡ của người thân trong gia đình, H'Blao đã có thể đi lại dù rất khó khăn. Ngay từ nhỏ, H'Blao đã mơ ước sau này sẽ trở thành cô giáo để dạy chữ cho trẻ em trong làng. Để thực hiện ước mơ của mình cô đã cố gắng học thật giỏi. Trời không phụ lòng người, sau tất cả cố gắng H'Blao cũng tốt nghiệp THPT với tấm bằng khá.

Với niềm đam mê dạy học cháy bỏng, H'Blao đã thi đậu vào Trường Cao đẳng Sư phạm Gia Lai- chuyên ngành Công nghệ thông tin. Tuy nhiên, do sức yếu, lại phải học xa nhà, nửa học kỳ năm học thứ 2 (năm 2011) H'Blao phải nghỉ học giữa chừng.

"Lúc bị bệnh phải nghỉ học mình buồn lắm, phấn đấu cả chục năm trời mới được đi học, học chưa đâu vào đâu đã phải nghỉ. Nhưng vì sức khỏe không cho phép nên mình bắt buộc phải về nhà. Về nhà được 3 tháng, nhìn những đứa trẻ trong làng nghịch ngợm nô đùa ở sân, chân tay đen nhẻm. 

Có đứa thì ê a tập đánh vần nhưng không đúng âm tiết. Có đứa cặm cụi viết từng nét chữ nguệch ngoạc trên bậc thềm nhà. Tự dưng mình thấy thương tụi nhỏ quá. Niềm đam mê dạy học của mình bỗng trỗi dậy, mình bàn bạc với bố mẹ xây lên lớp học này", H'Blao nhớ lại.

Để thực hiện ước mơ, cô H'Blao nhờ bố mẹ vay mượn hơn 40 triệu đồng. Có tiền, cô H'Blao mới nhờ anh em trong làng dựng nên phòng học đủ chỗ cho chừng 30 học sinh trong vườn cà phê của gia đình. Có phòng học, cô H'Blao lại đi mua bàn ghế, phấn bảng chuẩn bị cho ước mơ "gieo chữ" của mình. Ban đầu lớp học của H'Blao chỉ lèo tèo vài đứa trẻ. Sau đó cô giáo trẻ liền đi vận động các hộ gia đình cho con em đến lớp.

Cô H'Blao kể rằng thời gian đầu nhiều em bẵng đi vài hôm không đến lớp. Nghĩ các em bị ốm, cô giáo đến tận nhà hỏi mới hay em lên rẫy ở với bố mẹ vì không có ai trông em cho bố mẹ đi làm. Thế là cô phải động viên cả bố mẹ lẫn học sinh, rồi mua kẹo dỗ dành mới đưa các em trở lại lớp.

Để các em có thể tiếp thu bài một cách tốt nhất, cô giáo H'Blao đã chia lớp học thành 2 nhóm, theo từng độ tuổi và từng khả năng. Những học sinh học ở trường buổi sáng, cô sẽ kèm ở nhà vào buổi chiều và ngược lại. Theo cô giáo H'Blao, hiện cô đặc biệt chú trọng việc dạy cho các em đọc thông viết thạo Tiếng Việt và biết làm toán. Lớp học của cô bắt đầu từ 7h - 10h và 13h - 15h mỗi ngày.

"Tận dụng chiếc máy tính hồi còn đi học Cao đẳng, mình lên mạng tải các bài hát về dạy cho các em hát vào những buổi sinh hoạt đầu tuần. Còn những buổi cuối tuần mình kể cho các em nghe về những câu chuyện mang tính nhân văn, qua đó truyền đến các em lối sống đẹp... 

Sợ các em quên đi truyền thống văn hóa của quê hương, những giờ ra chơi rảnh rỗi, mình thường kể cho các em nghe chuyện cổ dân gian của người J'rai. Nghe kể truyện cổ các em vui lắm. Có đứa còn bảo người lớn bận lên nương rẫy nên chưa bao giờ được nghe kể chuyện cổ dân gian cả"-H'Blao hồ hởi nói. 

Mới đó mà lớp học miễn phí của cô giáo Rmah H'Blao đã duy trì được 7 năm nay với 100% học sinh là người dân tộc thiểu số từ lớp 1 đến lớp 5. Hiện tại, lớp học của cô giáo H'Blao đã có 50 em, cứ đến hè lại tăng lên từ 60-70 em. Dù đi lại khó khăn, tuy nhiên đối với các trò cô luôn dành tất cả sức lực để cầm tay nắn nót cho các em từng chữ một, giảng chi tiết từng phép tính, câu văn...

Nói về lớp học tình thương mà hai đứa con mình đang theo học, chị Siu Blom (làng Chư Bố 2, xã Ia Phang) chia sẻ: "Cô H'Blao dạy học cho 2 con của tôi hoàn toàn miễn phí. Lúc đầu tụi nhỏ không muốn đi học đâu, nhưng rồi thấy bạn bè lũ lượt kéo đến nhà cô theo học thì mấy đứa con tôi cũng chộn rộn đi theo. 

Đến lớp, giọng cô nhỏ nhẹ, giảng bài tận tình, các con của tôi rất thích học rồi ngày nào cũng đến lớp. Nhờ có lớp học của cô H'Blao mà con em chúng tôi học tập tiến bộ hơn nhiều".

Cô H'Blao và lớp học tình thương của mình.
Cô H'Blao và lớp học tình thương của mình.

Vượt qua nỗi đau

Đáp lại ân tình của cô giáo, năm học vừa qua lớp học của cô giáo H'Blao đã có 19 em đạt học sinh giỏi và tiên tiến. Tâm sự với chúng tôi, cô giáo trẻ trải lòng: "Nhìn thành tích học tập của các em mình vui lắm. Các em học sinh ở đây rất ngoan nhưng bố mẹ đi làm rẫy nên không có thời gian quan tâm đến con cái, từ miếng cơm, manh áo cũng như việc học còn nhiều thiếu thốn. Vậy nên, mình muốn mở lớp học tình thương để dạy học miễn phí cho các em. Mình muốn dành tất cả niềm yêu thương này đến với các em và cũng hi vọng tương lai các em sẽ tốt hơn".

Đã 27 năm nay kể từ khi bị sốt bại liệt cô giáo H'Blao vẫn đang phải sống với đôi chân nhỏ xíu vì bị teo cơ chân, hơn thế 1 chân còn bị liệt co quắp, đi lại bất tiện. 

Tuy nhiên, chúng tôi lại không hề nghe cô kể đến việc điều trị bệnh tình của mình mà chỉ nghe đến lớp học, các em học sinh và ước mơ được làm cô giáo của H' Blao. Nếu như được điều trị, có lẽ đôi chân của H'Blao sẽ sớm lành lặn trở lại, nhưng đối với cô giáo trẻ, việc học của các em còn quan trọng hơn đôi chân của mình.

"Hiện tại, cuộc sống của mình vẫn khá tốt mình vẫn đi lại, mình không muốn điều trị là vì không muốn ảnh hưởng đến việc học của các em", cô giáo trải lòng. Ban ngày cô dành thời gian dạy cho các em học sinh và làm công tác xã hội ở xã. Tranh thủ thời gian buổi tối cô nhận tranh về thêu kiếm thêm thu nhập.

Không chỉ dạy chữ, dạy toán, cô H'Blao còn dạy học sinh những kỹ năng sống, những bài học làm người qua từng câu chuyện sinh động với mong muốn các em nhỏ sẽ học tập thật tốt để theo đuổi mơ ước của mình. 

"Mong rằng các em có được cái chữ và ngày càng học cao hơn nữa để trở thành người có ích cho xã hội. Mong sẽ có nhiều em sau này khi học xong sẽ đồng hành cùng tôi tiếp tục đem cái chữ đến với các em học sinh nghèo trong làng mình"- H'Blao tâm sự.

Lớp học của cô giáo H'Blao dạy miễn phí cho 50 em học sinh trong vùng.
Lớp học của cô giáo H'Blao dạy miễn phí cho 50 em học sinh trong vùng.

Ông Trần Hoàng, Chủ tịch UBND xã Ia Phang (huyện Chư Pưh) cho biết, mặc dù cô H'Blao bị khuyết tật từ nhỏ, sống nương tựa vào bố mẹ nhưng cô vẫn dốc lòng mở lớp học tình thương để truyền dạy kiến thức cho các em học sinh. Các em học sinh đến đây chủ yếu có hoàn cảnh khó khăn, không có tiền để đi học thêm bên ngoài. Lớp học của cô H'Blao mở ra đã giúp các em củng cố thêm kiến thức trên trường lớp.

Ông Kpah Jihveng, trưởng thôn Chao Pông, cho biết: "Có cô H'Blao dạy chữ miễn phí cho con cháu trong làng như vậy mình mừng lắm. Mình đi đến nhà nào cũng động viên bố mẹ ngoài cho con đến trường, thời gian rảnh thì thêm lớp học của cô H'Blao. Các cháu phải biết cái chữ sau này mới biết làm giàu cho làng cho bản".

Chúng tôi chia tay lớp học tình thương của cô giáo H'Blao nhưng bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng trẻ học chữ. Ngoài kia, những cơn gió đầu đông đang thổi về se lạnh. Nhưng dường như trong lớp học ấy sự ấm áp vẫn được thắp đầy bởi sự nhiệt huyết của cô giáo tật nguyền H'Blao.

Nhật Đăng

Các tin khác

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Bà là nữ cảnh sát và mật thám đầu tiên của thành phố New York. Tuy nhiên, điều đặc biệt bà không được đào tạo một cách chuyên nghiệp và bài bản để trở thành cảnh sát mà xuất thân từ một người dọn phòng.
“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

Phải rời ngành Công an là từ bỏ giấc mơ, niềm kiêu hãnh, khí chất hừng hực của tuổi trẻ, nghĩ đến điều khủng khiếp ấy, không biết bao nhiêu lần, Vũ Xuân Trường gục đầu vào bóng tối khóc nghẹn...
Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Đóng góp lớn nhất cho ngành cảnh sát nước Mỹ của August là dành cho vấn đề giáo dục. Ông là giám đốc sở cảnh sát đầu tiên tại Mỹ ra văn bản yêu cầu mọi cảnh sát phải có bằng đại học thì mới được nhận vào làm.
Cho biên giới bình yên

Cho biên giới bình yên

Hơn một năm qua, với cương vị là Giám đốc Công an tỉnh Hà Tĩnh, Đại tá Võ Trọng Hải đã chỉ đạo cán bộ Công an tỉnh đấu tranh trấn áp có hiệu quả với các loại tội phạm.
Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Trong số những gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019 vừa được tuyên dương, có một trường hợp khá đặc biệt. Đó là Đại úy Vũ Thái Sơn, Đội trưởng Đội Cảnh sát kinh tế Công an quận Hai Bà Trưng. 
Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Trong 10 gương mặt được bình chọn "Giải thưởng Thanh niên Công an tiêu biểu và Gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019" có Đại úy Phạm Quốc Hưng, Phó đội trưởng Đội 3, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP Hà Nội.
Có một cảnh sát Pháp như thế!

Có một cảnh sát Pháp như thế!

Marcel Guillaume (1/10/1872 - 10/2/1963) được sinh ra trong một gia đình trung lưu ở xã Épernay, tỉnh Marne, thuộc nước Pháp. Người thường được mệnh danh là thám tử giỏi nhất lịch sử nước Pháp này lại không bắt đầu sự nghiệp của mình trong ngành cảnh sát. Trái lại, thời trẻ ông làm nghề bán tạp hoá, rồi phục vụ trong quân ngũ một vài năm trước khi lên Paris lập nghiệp.
Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Trung tá Nguyễn Văn Hải, Đội trưởng Đội phòng ngừa, đấu tranh và hướng dẫn điều tra tội phạm sử dụng công nghệ cao và có yếu tố nước ngoài (Đội 5), Phòng Cảnh sát hình sự (CSHS) Công an tỉnh Hải Dương mở đầu câu chuyện với chúng tôi bằng một vụ án để lại cho anh nhiều ấn tượng. Đây cũng là chuyên án khó khăn, vất vả, tốn kém thời gian, công sức nhất, thậm chí tưởng không thể làm rõ.
Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn Edward Conlon được mọi người biết đến là một tiểu thuyết gia có những ấn phẩm bán chạy ở nước Mỹ. Nhưng ít ai biết, Conlon (54 tuổi) là một cảnh sát đã về hưu và bây giờ, vị tiểu thuyết gia này trở lại làm việc tại trụ sở cảnh sát với tư cách là một nhà văn.
Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Kiran Bedi là nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của đất nước Ấn Độ (viết tắt là IPS). Không chỉ được biết đến là nhà vô địch quần vợt giành vô số giải thưởng quốc gia, Bedi còn là nữ anh hùng đấu tranh cho những người ở tầng lớp thấp dễ bị tổn thương của Ấn Độ.
Những con đường của tôi

Những con đường của tôi

Ngôi trường Học viện Cảnh sát nhân dân thực sự đã rèn luyện cho tôi tác phong chuyên nghiệp, nghiêm túc và tạo nhiều điều kiện thuận lợi về mặt thời gian cũng như cơ sở vật chất để tôi vừa học tập, vừa tiếp tục chinh phục ước mơ nhà văn từ thuở học trò.
John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

Có vẻ như bất kỳ ai đó đã từng khoác lên mình bộ đồng phục cảnh sát để "sống chết" với cái nghề đó thì đều rất vô tư chấp nhận một dự cảm rằng: trong tương lai ắt có thời điểm bản thân sẽ phải đối mặt với những điều xấu xa và đáng sợ nhất trong cuộc đời mình!
Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Trưởng thành từ một trinh sát Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, giờ đây với cương vị mới, Trung tá Trần Thị Mừng đã cùng đồng đội triệt phá nhiều vụ án phức tạp.
Trọn vẹn một tình yêu

Trọn vẹn một tình yêu

Chất giọng Hà Nội trầm ấm pha chút hào sảng Nam Bộ của ông khiến người đối diện cảm thấy như thân quen từ rất lâu rồi. 42 năm làm người lính, dù ở cương vị nào thì trong ông, tình yêu với nghề vẫn luôn trọn vẹn... 
Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Mười sáu năm trước, Scott Goodwin là một sĩ quan cảnh sát ở Sydney (Úc), sau đó anh chuyển công tác và nổi tiếng ở Thụy Điển về việc phòng chống các vấn đề nhập cư, ma túy và tội phạm thanh thiếu niên. Kể từ đó, anh trở thành người hùng của nơi đây.
Công an cắm bản

Công an cắm bản

Khi đó tôi còn trẻ lắm, mới hơn hai mươi tuổi, tinh nghịch và hài hước. Đi cắm bản ở nhờ nhà dân. Dân quý cán bộ Công an coi tôi như con cháu, anh em ruột thịt nhà họ vậy. Mỗi khi nhà họ có giỗ chạp, lễ tết đều mời "chú Công an" đến uống rượu cho vui.
Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Qua nhiều thập kỷ, ngành tội phạm học đã hình thành nhiều phương pháp, cách tiếp cận khác nhau để giúp các sỹ quan cảnh sát Mỹ giải quyết nhanh gọn những vụ án. Một trong những người có công đóng góp lớn trong quá trình này là Jack Maple (23/9/1952 - 4/8/2001), Phó uỷ viên Cảnh sát Thành phố New York (Mỹ) và cha đẻ của công nghệ CompStat.