Lớp học đặc biệt của thầy giáo tí hon

Khi cất tiếng khóc chào đời, Nguyễn Văn Hùng (Nam Đàn, Nghệ An) bình thường như bao đứa trẻ khác. Thế rồi căn bệnh thiếu hoóc môn sinh trưởng khiến anh chẳng thể lớn như người bình thường, gần 30 tuổi chỉ cao 1,14m, nặng 17kg.

Những tưởng cuộc đời đã bỏ đi, nhưng với nghị lực đáng khâm phục, Hùng trở thành chuyên viên tin học cho một công ty của Đan Mạch. Đặc biệt hơn, anh còn là một giáo viên tin học, giúp đỡ biết bao mảnh đời bất hạnh, không may mắn.

1. Nhắc đến Nguyễn Văn Hùng, khắp tòa nhà chung cư thuộc bán đảo Linh Đàm không ai là không biết. Anh không chỉ nổi tiếng là một chàng trai 27 tuổi mang dáng hình tí hon mà còn là một người đàn ông, một thầy giáo có nghị lực phi thường. Bước vào lớp học của Trung tâm đào tạo công nghệ "Nghị lực sống" chúng tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Hùng ước mơ có một Trung tâm "Nghị lực sống" ở quê nhà.
Hùng ước mơ có một Trung tâm "Nghị lực sống" ở quê nhà.

Với cách diễn đạt già dặn, cách giảng bài với học sinh của một thầy giáo cao chỉ 1,14m, nặng 17 kg khiến chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng. Những người gặp Hùng lần đầu ít ai nghĩ anh là một thầy giáo bởi ngoài cặp kính cận che bớt nếp nhăn nơi khóe mắt thì anh hoàn toàn giống một đứa trẻ.

Tạm dừng lớp học, Hùng bắt đầu tâm sự về cuộc đời của mình khiến chúng tôi vô cùng khâm phục. Anh bảo, nhà có hai anh em, khi sinh ra mình còn nặng cân hơn cả người anh, phát triển hết sức bình thường.

Lên 7 tuổi, căn bệnh thiếu hooc môn sinh trưởng đã khiến anh giữ nguyên hình hài của một cậu bé. Khi học cấp 1, bố mẹ Hùng thấy con chậm phát triển cũng chỉ nghĩ do hoàn cảnh gia đình khó khăn mà em phát triển kém, lớn hơn một chút sẽ thay đổi.

Thế nhưng, bước sang cấp 2, Hùng vẫn bé như vậy. Gia đình bắt đầu lo lắng, đưa con đi khám và đều nhận được những kết luận buồn của bác sĩ.

"Bố mẹ đã đưa em đi khám tới 4 lần ở các bệnh viện ngoài Hà Nội, đồng thời cũng đi khám thêm rất nhiều nơi khác ở Nghệ An. Gia đình em khó khăn lắm, bố mẹ tích cóp, vay mượn khắp nơi để có tiền đưa em đi khám bệnh. Thế nhưng sau nhiều lần cố gắng thì tất cả đều phải chấp nhận "không thay đổi được số phận" - Hùng tâm sự.

Không dễ dàng để vượt qua được những lời chê bai của bạn bè, đến trường đến lớp bạn bè luôn miệng gọi em là "chú bé tí hon", "thằng trẻ con". Nhưng với bản tính hiền lành, thông minh và dễ gần, dần dần Hùng cũng được bạn bè yêu mến.

Và, anh quen dần với hình hài không thay đổi của mình. Học hết cấp 3, Hùng cũng chẳng dám đi thi đại học, bởi anh nghĩ với thân hình nhỏ bé thế này sẽ làm được gì? Rồi lại vào một môi trường mới, bạn bè mới, lại phải vượt qua những rào cản khác khó khăn hơn.

Một buổi liên hoan 20-11 của các học sinh tại Trung tâm “Nghị lực sống”.
Một buổi liên hoan 20-11 của các học sinh tại Trung tâm “Nghị lực sống”.

Không có sức khỏe, cuộc sống quê nhà lại quá khó khăn, chật vật, Hùng quyết định theo dì vào miền Nam sinh sống. Tiếp xúc với nhiều người, với môi trường hiện đại, năng động hơn, anh nhận ra với thân hình nhỏ bé như mình vẫn có thể làm được nhiều việc. Hùng quyết định đăng ký một lớp kỹ thuật viên tin học trong trường Trung cấp dạy nghề Đồng Nai.

Từ năm thứ 2, Hùng bắt đầu xin đi làm gia sư để kiếm tiền ăn học, phụ giúp dì. "Ban đầu xin đi gia sư em gặp không ít khó khăn, họ thấy em nhỏ bé nên có phần e dè không muốn nhận. Nhưng em đã thuyết phục và muốn được dạy thử, nếu đạt mới tiếp tục.

Cuối cùng em cũng vượt qua được, nhiều người nhìn thấy anh gia sư tí hon cũng rất tò mò, sau này dần khẳng định được mình, mọi người yêu quý nên cũng đi dạy khá nhiều. Sau này có nghề trong tay, em bắt đầu đi làm bảo trì, sửa chữa máy tính để kiếm tiền gửi về cho mẹ bị tai biến".

Đã có những lúc Hùng khóc, tự nhủ giá như một người bình thường thì có cơ hội kiếm việc, kiếm tiền lo cho mẹ sẽ tốt hơn. Tưởng chừng điều này sẽ làm anh gục ngã, nhưng với ý chí, Hùng càng lao vào học vào làm như thể để bù đắp cho thân hình nhỏ bé của mình.

2.Bước ngoặt lớn của chàng trai tí hon là khi được gặp gỡ Công Hùng, 1 trong 10 gương mặt trẻ tiêu biểu toàn quốc năm 2006 (Hiệp sĩ công nghệ thông tin chỉ với 1 ngón tay cử động được). Được nhận vào Trung tâm Nghị lực sống, Hùng làm đủ mọi việc để kiếm tiền, từ bán vé máy bay, kế toán rồi chuyển sang học và dạy thiết kế đồ họa.

"Vừa học vừa làm" khiến Hùng tự tin hơn, vững vàng hơn, anh biết đủ thứ nghề. Khoảng 2 năm nay, Hùng thường xuyên đứng lớp để dạy tin học cho các bạn khuyết tật tại Trung tâm Nghị lực sống. "Các bạn ở đây đều là những người thiệt thòi, chịu những khiếm khuyết trên cơ thể.

Em vốn là người khuyết tật nên hiểu được những khó khăn của các bạn, hiểu được điểm mạnh điểm yếu của từng người. Các bạn đều có điểm chung là rất tự ti, chính vì thế dạy các bạn về chuyên môn thì dễ, động viên các bạn vượt qua được mặc cảm mới là điều khó khăn. Mỗi lớp có khoảng 15 bạn, các bạn vừa học tin học, vừa được học kỹ năng sống, sức khỏe sinh sản và làm đồ handmade".

Tại trung tâm của thầy Hùng, các học viên đều không phải đóng học phí. Họ sống chung như một gia đình, sau buổi học mỗi người một việc từ nấu ăn, giặt đồ, dọn dẹp… Chi phí sinh hoạt, thuê phòng đều được mọi người tự nguyện san sẻ với nhau.

Hùng và bạn gái có chung hoàn cảnh với mình.
Hùng và bạn gái có chung hoàn cảnh với mình.

Bạn Trần Thị Hồng Hạnh (Nam Định) là một học viên bị nhiễm chất độc da cam, tham gia khóa học được 3 tháng chia sẻ: "Với những người khuyết tật thì tìm được một môi trường học tập phù hợp là rất quan trọng. Với em, đây là một môi trường rất tốt để học tập, giao lưu. Thầy Hùng luôn được chúng em tôn trọng, thầy như một tấm gương để những người khuyết tật nhìn vào học tập. Thầy Hùng luôn nhiệt tình giảng dạy để chúng em học tốt nhất. Thầy phải là người tâm huyết và yêu nghề lắm mới có thể bám trụ ở lớp học đặc biệt này lâu đến vậy. Nếu chịu khó học tập, chỉ sau 6 tháng là có thể tìm được việc làm ổn định".

Từ khi đến Trung tâm Nghị lực sống Hùng mạnh dạn hơn, cởi mở hơn. Đặc biệt, anh nhận ra rằng không phải cứ là người khuyết tật là được ưu tiên hơn, quan tâm và ưu ái hơn. Để có được vị trí phải biết cân bằng mọi thứ, ai có năng lực mới được làm, mọi người đều bình đẳng và không có sự ưu tiên.

"Tiếp xúc với rất nhiều bạn khuyết tật có hoàn cảnh đặc biệt hơn em tự nhủ mình còn quá may mắn vì có đôi chân để đi, đôi mắt để nhìn. Vậy thì chẳng có lý do gì khiến mình buồn chán, khiến mình thụt lùi với các bạn cùng trang lứa".

Những ngày đầu đứng lớp, Nguyễn Văn Hùng không tránh khỏi tâm lý lo lắng, sợ mình không đủ các kỹ năng, liệu kiến thức có đủ để giúp các bạn? "Em vốn học cao đẳng sư phạm dở dang, nhiều lúc nghĩ hoang mang lắm, liệu mình có đủ khả năng truyền đạt kiến thức cho các bạn không?

Cũng may là được sự quan tâm của các anh chị, sau một thời gian giảng dạy em đã đủ tự tin, giờ thì chuyên tâm vào công tác đào tạo rồi. Bây giờ niềm vui, niềm hạnh phúc nhất của đời mình là nhìn thấy các bạn trưởng thành và tìm được công việc ổn định"- Hùng tâm sự.

Ngoài thời gian đứng lớp, mới đây Hùng xin vào làm việc cho một công ty thiết kế đồ họa của Đan Mạch để kiếm thêm thu nhập, trang trải cuộc sống. Đặc biệt hơn, đây là công ty có chương trình hỗ trợ việc làm cho người khuyết tật. Mỗi khi có đợt tuyển dụng, Hùng chịu trách nhiệm hướng dẫn, bổ túc thêm kiến thức để các em có thể đạt tuyển.

"Thực sự đây là may mắn đối với Trung tâm Nghị lực sống, bởi em là người làm trực tiếp ở công ty đó, em hiểu họ cần gì. Mỗi khi có nhu cầu tuyển dụng, em đã biết cách đào tạo, bồi dưỡng các em có những kỹ năng mà công ty đó cần. Vì tốt nghiệp sẽ có công ăn việc làm nên các học viên ở đây học hành rất có ý thức, rất chăm chỉ".

Sau nhiều nỗ lực, chàng trai tí hon đã tự sống bằng trí tuệ và sức lao động của mình. Nhưng hằng đêm, nghĩ về cuộc đời, nghĩ về gia đinh anh chẳng thể ngủ yên. Hùng bảo: "Khi mẹ còn sống, em rất thương mẹ. Cùng công đẻ đau, nuôi dưỡng em lại bé nhỏ thế này, bằng tuổi bố mẹ ai cũng có con bồng con bế.

Có lẽ điều này em không thể thực hiện được để bố mẹ em an lòng. Đến tuổi này rồi, em cũng nghĩ về hạnh phúc riêng, quan trọng tìm được một người hiểu mình, chia sẻ cuộc sống cùng nhau. Không nhất thiết người đó phải khỏe mạnh làm đỡ công việc cho mình".

Chia tay Hùng, chúng tôi mừng cho anh, bởi hơn 1 năm nay anh đã kiếm được bạn gái. Cô không chỉ hợp về tính cách, tuổi tác mà còn có hoàn cảnh khá tương đồng. "Cô ấy nhỏ hơn em một chút, cũng đang làm ở trung tâm, hai chúng em rất hiểu nhau. Em mơ ước sau nay có một gia đình nhỏ, trở về quê Nghệ An sinh sống để mở một trung tâm với mô hình tương tự thế này. Ở quê nghèo, nhiều người khuyết tật không có điều kiện để đi học như ở đây mà"- Hùng cười rạng rỡ.

Song Anh

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.