Ký ức đau đớn về chúa Sơn Lâm

Người bản tôi - bản Pác Thay heo hút - ầm ầm kéo đến, họ đè nghiến con hổ đang trong cơn hoảng sợ, rồi họ nhốt nó vào trong một cái cũi đóng bằng gỗ nghiến, rồi họ khiêng nó ra chợ… rồi cái con hổ ấy bị người ta cướp mất. Rồi cuối cùng thì nó chết trên chiếc xe chở phạm nhân, dù chưa một lần phạm tội.

Đó là câu chuyện về một con hổ - chính xác hơn là một con hổ non nớt còn sót lại ở núi rừng bản tôi - cái bản Pác Thay xa tít tận đất Cao Bằng. Có lẽ đó cũng là lần cuối cùng trong đời tôi nhìn thấy một con hổ bằng xương bằng thịt. Sau này, tôi có nhìn thấy rất nhiều hổ, nhưng chỉ là những con hổ bị nhốt trong sở thú, hoặc vài cái xác hổ của bọn buôn lậu mà người ta đã phát hiện…

Tất cả những con hổ ấy chẳng để lại trong tôi một chút ấn tượng nào, tôi - một gã người miền núi chính hiệu cảm thấy đó không phải những con hổ thật, đó chỉ là những con gì đó mà người ta khoác lên nó cái tên của loài hổ mà thôi. Loài hổ thật đã biến mất từ lâu lắm rồi.

Cuối đông năm 1983, tôi lên 6 tuổi. Tiết trời đã gần sang xuân mà cái lạnh thấu xương vẫn hành hạ người bản tôi. Tôi nhớ rõ vào khoảng 5h thì trời đã tối, sương mù từ những khe núi tỏa ra mang theo hơi lạnh ghê người. Dù lạnh, bọn trẻ chúng tôi vẫn mải chơi ngoài đầu bản.

Chơi chán, chúng tôi đốt một đống lửa thật to để chống lại cái lạnh. Đang lúc hưng phấn với ngọn lửa bốc cao thì chúng tôi thấy bác Thong - một thợ săn trong làng vác cái "cắp" (một loại bẫy kẹp bằng sắt thường dùng để bẫy cáo) và một con gà trống đi qua.

Thấy thợ săn, chúng tôi ào ào chạy theo. Bác Thong trợn mắt quát nạt. Nhưng dù bác thợ săn già có dọa đến mấy chúng tôi vẫn cứ bám theo. Ấy là một con người thú vị, một nhân vật luôn đem đến niềm vui và sự tò mò đến cực độ cho bọn trẻ chúng tôi.

Bác Thong có những biệt tài hết sức bí ẩn. Có lần, trong lúc chăn trâu, bọn tôi phát hiện một con trăn lớn đang cuộn tròn trong hốc đá. Nó vươn cổ phun phì phì khiến đàn trâu chạy tán loạn. Bọn tôi la hét và bác Thong xuất hiện. Con trăn lớn thế mà bác chẳng sợ gì. Cứ thế, bác tiến lại gần nó nhẹ nhàng nắm lấy cái đuôi rồi từ từ kéo. Con trăn như bị thôi miên, mất hết nhuệ khí nằm im thin thít, để bác Thong túm cổ lôi về bản.

Một lần khác, người ta phát hiện một con gấu xuống ăn bí đỏ phía sau bản. Con gấu hung dữ quật chết vài con chó của dân bản rồi lui vào cố thủ trong một cái hang phía dưới chân núi. Người trong bản bao vây, dùng gậy gộc, giáo mác chặn lối ra của nó. Họ hô hoán đốt lửa dọa con gấu nhưng chẳng ai dám vào trong hang.

Mãi sau bác Thong mới đến, trên tay là một cây tre vót nhọn. Bác cởi trần, người đỏ au lừ lừ tiến vào trong hang. Người ta chỉ nghe tiếng gầm rú của con gấu rồi bác Thong đi ra, cười cười bảo bọn trai bản vào hang lôi con gấu đã bị cây tre xuyên qua ngực… Bác Thong là anh hùng của bản tôi. Bác mà vác súng lên núi thì kiểu gì người bản tôi cũng có một bữa thịt thú rừng. Bọn trẻ chúng tôi mê bác lắm.

Lần này thấy bác xách "cắp" và gà trống lên núi lúc sẩm tối, biết chắc bác đang đi bẫy cáo nên dù có đuổi chúng tôi cũng bám theo bằng được. Đuổi không được đám trẻ, bác đành cho chúng tôi theo. Vừa đi bác vừa giải thích rằng, mấy hôm nay trên đèo Nóc Mò rất nhiều dấu chân cáo xám, bác muốn đặt bẫy bắt vài con lột lấy bộ da làm mũ.

Loài cáo xám này tinh khôn, chỉ đi tìm mồi vào gần sáng, nó thích nhất là gà trống vì thế bác bắt con gà này làm mồi. Nhưng để dụ được cáo xám vào bẫy, cần phải làm con mồi kêu suốt đêm. Bác vừa nói vừa chỉ tay vào con gà trống đang rên ò ò như bị ai bóp cổ. Bác bảo để nó rên rỉ thế phải lấy gai nhọn đâm xuyên qua diều, nó đau nên nó kêu như thế suốt đêm. Vừa đi vừa nghe bác giảng giải, chúng tôi đến chân đèo Nóc Mò lúc nào không biết.

Đó là con đèo vắt qua một sườn núi có hình như cái u bò, người bản tôi gọi là Nóc Mò (u con bò). Đến nơi, bác Thong nhìn ngó một lúc rồi đặt bẫy. Bác thao tác rất nhanh, khi bẫy cài xong, bác buộc con gà trống vẫn rên ò ò vào và giải thích thêm: loài cáo xám khá to và khỏe, nếu sập bẫy chúng sẽ giãy dụa thoát thân. Vì thế cần buộc chặt cái bẫy bằng dây xích vào một gốc cây chắc chắn nào đó. Thế rồi bác lôi từ trong túi ra một đoạn dây xích khá to, cột cẩn thận vào một gốc trám rừng.

Xong xuôi đâu đó, bác Thong lại dò dẫm tìm một nắm lá "khau lồm", rồi nhóm lửa đốt lên. Bác lại giải thích: Các loài thú có cái mũi rất thính, chúng có thể ngửi thấy mùi người để lại, cần phải đốt lá "khau lồm" (một loại dây leo có vị chua) để khử mùi người còn vương lại.

Bác đốt xong nắm lá, hua tay hua chân như làm phép rồi ra về. Trước khi chia tay đám trẻ, bác cười và nói: "Sáng mai đứa nào dậy sớm, vác cho tao bương nước sẽ được ăn cái đùi béo ngậy của cáo xám…". Chúng tôi thi nhau giơ tay, rồi vui vẻ ra về.

Đêm mùa đông miền núi, chui vào trong chăn ngủ là sướng nhất. Tôi ăn vội bát cơm, rồi chui tọt vào chăn ấm, nghĩ miên man về cái bẫy ban chiều rồi chìm vào giấc ngủ. Khoảng gần sáng tôi giật mình tỉnh giấc bởi tiếng la ó, tiếng gõ mõ, tiếng chó sủa ầm ầm như núi đổ. Cái bản Pác Thay của tôi đèn đuốc sáng rực như ban ngày.

Tôi nghe rõ tiếng hô hoán của trưởng bản Chài: "Hú ú ú… Hổ vào bẫy lớ… Tất cả ra thung Nóc Mò giúp ông Thong bắt hổ… Hú ú ú…". Hiệu lệnh của Trưởng bản và tiếng mõ gõ liên hồi là báo hiệu việc nguy cấp của người Tày vùng này. Khi nào đích thân Trưởng bản gõ mõ thì đó là việc cực nghiêm trọng, tất cả thanh niên trai tráng phải tập trung giữa bản.

Tôi cũng bật dậy, khoác vội cái áo rồi lao theo đám người rầm rập tiến về đèo Nóc Mò. Trời vẫn tối và ướt nhoèn vì sương núi, tôi vừa chạy vừa ngã nhưng không cảm thấy đau đớn, tất cả chỉ dồn vào việc bắt hổ. Mới đến chân đèo Nóc Mò tôi đã nghe tiếng gầm gừ của con hổ, một mùi gì đó rất lạ phả ra (có mùi như nước măng chua để lâu ngày) đám chó đang hùng hổ chạy theo bỗng chùn lại rên ăng ẳng như giẫm phải gai nhọn, chúng co rúm ẩn mình vào hốc đá và không dám chạy theo người nữa.

Phía trên con đèo, nơi ban chiều bác Thong đặt bẫy bây giờ tơi tả như ai đó vừa đào bới cật lực: bùn đất, lá cây, đá hộc bắn tung tóe. Cây trám rừng rung lên bần bật như bị trâu húc. Rồi thì tiếng gào như mèo động đực vang lên thảm thiết.

Đám trai bản hò nhau chặt vài cây tre đực, mỗi người một đầu ấn con hổ đang lồng lộn. Tôi cố chen vào và nhìn thấy chúa sơn lâm. Không như tôi tưởng tượng, con hổ chỉ to hơn con chó xồm nhà tôi một chút, nhưng không hiểu nó lấy đâu sức khỏe ghê gớm này. Toàn thân nó bê bết bùn đất, cái chân sau bị bẫy sắt kẹp chặt, đoạn dây xích dưới gốc trám già rối mù cuộn lại thành đống.

Tôi thất vọng vì con hổ rất nhỏ lại quá bẩn thỉu, nó ướt nhoe nhoét, lông bết lại, có chỗ vì va đập mạnh lòi cả khúc xương trắng ởn. Nó gào thảm thiết, giãy dụa mãi rồi cũng thấm mệt, nằm bẹp dí dưới hai cây tre đực của đám trai bản. Mũi nó đầy máu, miệng sùi bọt mép, hai tay rách nát, đôi mắt đỏ ngầu và ngấn lệ.

Bác Thong bây giờ mới lên tiếng, bác hô đám trai bản vác cái cũi bằng gỗ nghiến ở nhà bác lên nhốt con hổ vào đó. Tôi thấy rất rõ thao tác của người thợ săn lão luyện khi ông ấy dùng dây thừng vặt ngược hai chân trước con hổ tội nghiệp ra phía sau (như kiểu người ta khóa phạm nhân), còn hai chân sau bác rút dao rạch một nhát vào gân khiến nó liệt ngay tại chỗ.

Bây giờ thì con hổ thực sự là một chiến binh bại trận. Nó nằm thoi thóp thở, hai chân sau bị cắt gân, hai chân trước bị trói chặt, còn mỗi cái miệng là phì phì thở ra toàn bọt hôi rình. Đám trai bản tống nó vào cũi rồi hỉ hả vác về bản, lúc ấy trời bắt đầu tảng sáng.

Vừa đi bác Thong vừa nói: "Lâu lắm mới bắt được con hổ, cũng may cái bẫy cáo này chắc, nếu không nó xổng mất rồi… Mà tôi có định bẫy hổ đâu chứ, bẫy cáo cơ mà…". Tôi cũng thấy rõ sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của bác Thong, có lẽ ông ấy cũng không muốn bắt con hổ này.

Hôm đó, bản tôi họp lại rồi quyết định khiêng nó ra chợ huyện để bán. Người bản tôi nhận thấy, để ăn thịt chẳng đáng bao nhiêu, nó quá nhỏ mà để nấu cao thì con hổ này chưa đến tuổi… thôi thì mang ra chợ bán, được bao nhiêu mua con lợn về mổ ăn cho sướng.

Và cả bản tôi lại rầm rầm khiêng chúa sơn lâm ra chợ, đương nhiên bọn trẻ chúng tôi cũng bám theo. Vừa mới ra tới chợ, người ta xúm vào xem ầm ầm. Lát sau có người từ ủy ban huyện xuống. Người đàn ông có cái mũ cát trắng dõng dạc tuyên bố: "Ủy ban quyết định tịch thu con hổ này". Thế rồi chẳng đợi người bản tôi trả lời, họ hô dân quân đến khiêng đi.

Thấy người của ủy ban, đến trưởng bản của chúng tôi cũng sợ đành ngậm ngùi ra về. Chỉ riêng đám trẻ chúng tôi thì bám theo con hổ, đến tận cái kho của ủy ban. Tôi nghe rõ họ bàn tán với nhau rằng, mang ra ngoài tỉnh mới có nồi cao áp để nấu, huyện mình không có.

Rồi lát sau một cái xe U-oát thùng, loại dùng để chở phạm nhân ầm ì lao đến. Con hổ tội nghiệp bị vứt vào thùng xe khóa chặt và họ bỏ lên hội trường lớn ăn cơm. Tôi thấy con hổ vẫn rên rỉ trong thùng xe, thỉnh thoảng nó cào cào, cũng có lúc nó bật lên rầm rầm.

Khoảng một tiếng sau thì im bặt. Cũng lúc ấy người ta ăn cơm xong, định lái xe ra thị xã tìm nồi cao áp thì phát hiện nó chết từ lúc nào. Tôi nhớ rõ, người đàn ông có cái mũ cát trắng đá bồm bộp vào tấm lưng rách nát của nó, miệng lẩm bẩm: "Chết mẹ nó rồi! Phí thế…".

Không biết người ta đã làm gì với cái xác tơi tả của con hổ tội nghiệp kia. Nhưng mỗi lần nghĩ đến loài hổ thì chuyện này lại hiện về trong tâm trí tôi. Đôi mắt nó đỏ ngầu, mệt mỏi, tuyệt vọng và ngấn lệ. Tôi không hề thấy sự oai phong, mạnh mẽ như vẫn nghe người ta kể về loài hổ. Tất cả chỉ là tiếng gào thét như mèo gào lúc động tình, mùi hôi thối như nước măng chua bị thiu, và những đốt xương gãy lòi ra trắng ởn…

Giờ đây, sau ba mươi năm, rừng núi ở bản Pác Thay của tôi trơ trọi, đến một con sóc nhỏ cũng không còn. Bọn trẻ bản tôi không biết gì về loài hổ, chúng chỉ chơi với mấy con hổ nhựa mà pa mé chúng mua từ chợ phiên về. Còn ở thành phố, có lần tôi đưa con gái mình ra vườn bách thú chơi, đến chuồng hổ nó bịt mũi rồi nhăn nhó kêu lên: "Đi chỗ khác đi bố, hôi quá! Con hổ này chán bỏ xừ, cứ nằm ngủ mãi, lại chẳng chịu đi ị đúng chỗ…".

Thế rồi nó chạy ra chỗ đu quay, nơi có con thiên nga bằng nhựa. Nó reo lên sung sướng: "Thiên nga! Chị chơi với em nhé!". Thế đấy, chúng ta đã làm gì để đến nỗi bọn trẻ bây giờ thích thú giả hơn thú thật. Tội nghiệp con hổ!

A.Sáng - CSTC Tết 2010

Các tin khác

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

Tối 19/5, chương trình nghệ thuật chính luận “Sáng mãi tên Người” đã diễn ra tại Trung tâm Nghệ thuật Âu Cơ, Hà Nội. Đây là sự kiện do Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch chủ trì, Báo Văn hóa phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2026).

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Những ngày này, thông tin một loạt “ông lớn” bị khởi tố vì xâm phạm bản quyền vẫn là chủ đề “nóng” trên rất nhiều diễn đàn. Hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng cũng lên tiếng, bày tỏ sự bức xúc vì bị xâm phạm bản quyền thời gian qua. Không ít người bày tỏ kỳ vọng, biện pháp xử lý hình sự sẽ đủ sức răn đe để ngăn chặn vi phạm bản quyền.

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhân Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (5/6/1911 - 5/6/2026) và 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại TP Hồ Chí Minh diễn ra nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật, triển lãm ý nghĩa.

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Tối 17/5, tại Nhà hát TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026. Chương trình do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam cùng các đơn vị liên quan tổ chức.

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Hội tụ những gương mặt “thương hiệu” của Nhà hát Kịch CAND, vở kịch nói “Cờ tàn” (tên gọi khác là “Dòng sông khuất”) chính thức khởi công vào ngày 18/5. Đây cũng là tác phẩm đặc biệt về được Nhà hát Kịch CAND đầu tư dàn dựng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân.

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Chức vô địch của CLB Công an Hà Nội (CAHN) tại V.League mùa 2025/26 không chỉ gây ấn tượng bởi việc đăng quang sớm 3 vòng đấu, mà còn bởi cách thầy trò HLV Mano Polking chinh phục ngôi vương bằng bản lĩnh, sự ổn định và tinh thần tập thể của một đội bóng lớn.

Các VĐV hào hứng vào cuộc đua.

Hình ảnh đẹp về Hải Phòng qua các hoạt động văn hóa, thể thao nổi bật

Ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên (TP Hải Phòng) đã diễn ra giải chạy “Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng”, hoạt động nằm trong chuỗi các sự kiện chào mừng kỷ niệm 71 năm Ngày Giải phóng Hải Phòng (13/5/1955 – 13/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/2026).

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Giải đấu năm nay quy tụ hơn 80 vận động viên tranh tài ở hai nội dung đôi nam và đôi nam - nữ. Các trận đấu diễn ra sôi nổi, hấp dẫn với tinh thần đoàn kết, trung thực, cao thượng, cống hiến nhiều pha bóng đẹp mắt cho khán giả.

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Cuốn sách “Lịch sử nước ta” với 208 câu thơ lục bát giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh được Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Sự thật tái bản với diện mạo mới, cùng hệ thống tranh minh họa sinh động, nhiều trang tô màu, giúp bạn đọc nhỏ tuổi vừa đọc, vừa khám phá lịch sử bằng trí tưởng tượng của riêng mình.

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup



Sáng 17/5 theo giờ Việt Nam, đội tuyển U17 Việt Nam đã khép lại hành trình tại Vòng chung kết U17 châu Á 2026 sau thất bại 0-3 trước U17 Australia ở trận tứ kết. Dù không thể tiến sâu hơn, thầy trò HLV Cristiano Roland vẫn tạo nên cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên giành quyền tham dự FIFA U17 World Cup 2026.

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

4 tác phẩm kịch ngắn: “Ngôi sao may mắn”; “30 phút sinh tử”; “Lớp học trên bản thung sa”; “Đằng sau sự hi sinh” được Nhà hát Kịch CAND biểu diễn tại Nhà hát Hồ Gươm vào tối 16/5. Đây cũng là thành quả sau quá trình tập huấn mới nhất của nhà hát nhằm nâng cao chất lượng chuyên môn của các nghệ sĩ, diễn viên trong đơn vị.

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Giữa những triền đồi lộng gió của vùng đất Đơn Dương, nơi mây trắng lững lờ trôi qua những cánh rừng thông xanh thẳm, Samten Hills Dalat hiện lên là một miền an yên giữa đại ngàn Tây Nguyên. Không ồn ào, không xô bồ như nhiều điểm du lịch khác của xứ lạnh, nơi đây mang đến cho du khách cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, tĩnh tại, linh thiêng và đầy chất thơ.

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn Đỗ Kỳ Phong (Johnnie To) - nhà làm phim gạo cội và là người góp công lớn trong việc bảo tồn bản sắc điện ảnh xứ Cảng Thơm, đưa dòng phim thể loại của khu vực này hiện diện tại các liên hoan phim lớn trên thế giới như Cannes, Venice hay Berlin - sẽ làm Chủ tịch Ban giám khảo hạng mục Phim Châu Á dự thi tại Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng lần IV (DANAFF IV).

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ngày 15/5, CNA Creative Arts chính thức ra mắt nhằm đáp ứng xu hướng thưởng thức nghệ thuật chất lượng cao và hưởng ứng chiến lược phát triển công nghiệp văn hóa quốc gia theo Nghị quyết 80/NQ-TW của Bộ Chính trị. Sự kiện đánh dấu bước đi tiên phong trong việc kiến tạo một hệ sinh thái sản xuất, đào tạo và phát triển nhạc kịch chuyên nghiệp mang đậm bản sắc Việt Nam.

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Chiến tích giành vé dự FIFA U17 World Cup 2026 mang đến niềm tự hào lớn cho bóng đá Việt Nam, nhưng phía sau cảm xúc ấy còn là một bài toán dài hạn cho tương lai. Từ một thế hệ cầu thủ trẻ giàu tiềm năng đến mục tiêu World Cup 2034 sẽ là hành trình kéo dài gần một thập kỷ, nơi tài năng chỉ mới là điểm khởi đầu. Điều quan trọng hơn cả là tạo ra một môi trường đủ tốt để những “viên ngọc thô” được trưởng thành, được thi đấu và đủ bản lĩnh tồn tại ở đỉnh cao bóng đá chuyên nghiệp.

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Giữa nhịp sống đô thị ngày càng chật chội và sự phụ thuộc ngày một lớn vào thiết bị điện tử, nhiều gia đình ở Hải Phòng đang tìm đến những không gian trải nghiệm xanh để con trẻ được vận động, khám phá thiên nhiên. Ở Lumora, những đứa trẻ lội bùn bắt cá, tự tay hái rau, chạy chân trần trên cỏ, người lớn tìm lại cảm giác thư thái sau guồng quay công việc.