Kỷ niệm với nhà văn Tô Hoài

Trên chuyên bay từ Taskent về Hà Nội, tôi và bác Tô Hoài lại lai rai và chuyện trò trong cơn say ngây ngất mùa xuân, máy bay đến Nội Bài lúc nào không hay biết… và xa xa phía Bắc Ninh, Đình Bảng tiếng trống hội hè đầu xuân vọng lại trong cảnh đầm ấm ở quê nhà.

Tháng 10 vừa rồi ra Hà Nội, có nhà báo trẻ nói với tôi định xin gặp Tô Hoài đặt bài Tết. Nhưng cô rất ngại vì theo một bạn viết lão thành nói: "Ông Tô Hoài rất lạnh nhạt, khó tính, ông ấy không muốn tiếp chuyện đâu!". Bạn trẻ ơi, bạn đã nhầm về nhà văn lớn của chúng ta rồi!

1. Tôi nói rằng: "Bác Tô Hoài rất ít thì giờ, vì bác thấy thời gian đối với bác quý lắm, bác không muốn xã giao và làm quen tràn lan. Cái "chính là để viết, viết và viết" chính thế bác mới có cả tủ tác phẩm đồ sộ hàng trăm cuốn sách vừa truyện dài, truyện ngắn, vừa tạp văn, vừa hồi ký, tự truyện, phê bình văn học… Tháng 10/2011 này bác còn điện thoại cho tôi bác vẫn đang viết bài Tết.

Nhà văn Tô Hoài và nhà văn Đoàn Minh Tuấn.
Nhà văn Tô Hoài và nhà văn Đoàn Minh Tuấn.

Chơi với bác lâu ngày tôi càng học tập, quý bác. Bác đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng. Gần đây tuổi cao bác xin nghỉ. Từ việc lớn đến việc nhỏ như đại diện tổ dân phố (trước kia); đến chủ đề tài nghiên cứu văn học cấp nhà nước. Việc gì bác cũng hoàn thành với trách nhiệm rất cao. Bác có vẻ như nhạt nhẽo với mọi người, nhưng thực ra rất sôi nổi và trẻ trung. Tô Hoài không ưa xã giao vớ vẩn, bác bảo tôi:

- Ông Minh Tuấn này! (Bác hay gọi tôi là Minh Tuấn vì bác gọi như thế vui hơn: kiểu như gọi Minh Tơ, Minh Vượng… vậy)! Mình không thích quen thêm một người nào, khi cần thì mình tự đến, nhất là các bạn viết trẻ mình rất quý! Đọc của ai cái gì dù dở, hay mình cũng tranh thủ ghi chép và có nhận xét ngay, thường thì nâng đỡ yêu quý các cây viết trẻ.

Trên căn gác xép vừa là phòng ngủ vừa là phòng làm việc: mấy kệ sách gỗ tạp, sách nhiều, kệ đã võng xuống. Một chiếc bàn con thấp, một ghế dựa và một giường cá nhân. Khi viết mệt, suy tư thì ngồi dựa trên ghế, mệt nữa thì nằm dài. Bác là cây bút chuyên nghiệp có thể sống về nghề viết văn. Mỗi khi có "lộc" lại chiêu đãi bạn bè. Anh em trong giới cần thì bác chi viện một cách vô tư "không hoàn lại".

Lúc đầu tập kết ra Hà Nội tôi không dám gần bác, mà qua nhà văn Nguyễn Tuân, tôi hay theo "điếu đóm" cho cụ nên Nguyễn Tuân giới thiệu. Rồi dần dà "năng mưa thì nước năng đầy" bác càng thương mến tôi. Tôi cũng lếu láo tháp tùng với bác đi đó đi đây từ biên giới đến làng quê, công trường, xí nghiệp… Tô Hoài không những viết khỏe mà đi cũng khỏe. Không vậy làm sao có ngòi bút cường tráng và ưu ái cuộc đời đến thế!

Có một lần vào mùa xuân năm 1979 Campuchia giải phóng đánh đuổi bọn Pôn Pốt. Bác và tôi được một công ty giao thông cầu đường mời đi Campuchia. Họ cho chúng tôi một chiếc xe tã quá. Xe chở anh chị em công nhân làm đường. Tôi bàn với bác: Hay ta từ chối vậy! Nhưng Tô Hoài bảo: Cứ đi, các anh chị là người làm đường, lao động chính, ta là lao động phụ, ăn theo, sao lại đòi hỏi! Vì mình chỉ đi để viết thôi mà!". Tôi có ý định đổi xe khác, ít nhất là Commăngca. Bác bảo thôi, đừng quấy rầy… Sang Côm-pông-chàm mới hay ý đồ của công ty, vì đi bằng Commăngca sang trọng dễ bị tàn quân Pôn Pốt phục kích… Hiểu "âm mưu" của công ty cầu đường muốn bảo vệ Tô Hoài, nhưng lúc đầu không dám nói ra, vì nói ra, lúc hành quân sẽ làm khách lo ngại?

Tô Hoài sống giản dị và chân tình. Một nhà văn lớn cỡ Tô Hoài, sự nghiệp văn chương dẫu tôi có cả vài vạn từ cũng chẳng thêm được cái gì, chỉ có một lần nhà thơ Xuân Diệu cùng đi Vĩnh Linh với tôi trong những ngày của chiến tranh hạn chế "vùng cán soong" đã nói với tôi: "Cung cách của Tô Hoài là cung cách của nhà văn lớn - mặc dầu ông Xuân Diệu thường ít khen ai, lớn thì phải có tác phẩm nhiều, tất nhiên cả về số lượng và chất lượng. Tô Hoài đạt cả hai tiêu chuẩn đó! Có người viết rất giỏi nhưng chưa lớn, vì tác phẩm quá ít. Có thể đó là nhà văn tài hoa, nhà văn nổi tiếng nhưng chưa gọi là lớn. Còn Nguyễn Tuân thì bảo: "Tô Hoài là một con người có ý chí mạnh mẽ, đã viết cái gì thì không chịu bỏ dở, viết kỳ được mới thôi. Xem ra tác phẩm của anh ta tính theo đầu sách thì nhất nước đấy!".

Bây giờ mùa xuân này nên trở lại chuyện cô nhà báo trẻ H.N.. Thế rồi đêm ấy ở khách sạn gần đường Hai Bà Trưng - Hà Nội, tôi gọi dây nói xin ý kiến Tô Hoài giúp H.N.. Bên kia dây nói:

- Nhà mình đang sửa chữa, vôi vữa đầy nhà không tiện tiếp khách miền Nam . Vậy ông Tuấn nói chị H.N. muốn viết thế nào, vấn đề gì, bao nhiêu từ mình sẽ làm đúng. Mình sẽ trả bài vào giờ ngày ấy… để kịp Tết. Vì mình là người "đọc thuê viết mướn" kia mà!

2. Có một lần ở nước ngoài, tình cờ tôi và Tô Hoài gặp nhau. Tháng giêng năm ấy trời đầy tuyết trắng. Vào đầu xuân Quý Hợi (1983) tôi đi làm phim ở Bratislava về Liên Xô, còn bác Tô Hoài họp hội nghị các nhà văn Á Phi từ Alger; hai anh em tình cờ gặp nhau ở ga bay Matxcơva, khi chuyển máy bay về Hà Nội.

Trên chuyến bay của Hãng hàng không Aero-Phơlốt IL86 vừa thử đường bay Nội Bài. Đến Taskent là thủ đô của Uzbekistan - máy bay "nhõng nhẽo" trục trặc xăng nhớt thế nào chưa cất cánh được, phải nằm chờ kiểm tra lại ngót hai ngày đêm.

Taskent - một sân bay đồ sộ miền Trung Á - cầu hàng không tiếp tế cho Afghanistan, cho cả vùng Iraq,  Iran và các nước Đông Dương - nhộn nhịp lạ thường, cứ vài ba phút là có máy bay lên xuống, ầm ầm vang động suốt đêm ngày. Chao ôi! Tết nhất sắp qua rồi mà chúng tôi vẫn lang thang "đất khách quê người". Tôi cũng từng ăn Tết ở Trường Sơn thời chống Mỹ, nhưng đó là nhiệm vụ chiến đấu, còn đây phải ăn chực, nằm chờ ở hải ngoại… Hai anh em vẫn uống cognac, cụng ly chào Xuân. Các quan chức ngoại giao Tây có, ta có của nhiều nước đi máy bay, các nhà báo, các thương gia… cùng đi trên chuyến bay trắc trở này phát tức vì "ghen". Máy bay không cất cánh được mà chúng tôi vẫn cười vui và uống rượu tì tì. Có cậu nhà báo Thổ Nhĩ Kỳ tên là Hanurit nói tiếng Pháp ngồi cạnh tôi ngạc nhiên hỏi:

- Các vị mua vé hạng nhất à?

- Đâu có!

- Thế sao các vị có rượu uống?

Tôi đưa chai Ararat ra mời:

- Tết dân tộc của chúng tôi mà, các bạn Nga tặng. Nếu giờ này về nhà rồi thì tưng bừng hơn… xin mời bạn.

Anh bạn Thổ Nhĩ Kỳ hiểu ra, cười vui và chúc mừng Tết của chúng tôi, nhưng anh bạn lại thắc mắc:

- Ácmêni - nước Cộng hòa của Liên bang Xô viết (cũ) dùng nhãn hiệu Ararat là không ổn đâu. Thấy tôi hơi khó hiểu, anh giải thích thêm - vì Ararat là dãy núi biên giới chung của hai nước Thổ Nhĩ Kỳ và Ácmêni. Một anh bạn Franxoa người Pháp gốc Phi châu xen vào nói đùa vui:

- Vậy cớ sao mặt trăng là chung của nhân loại, Turquie (Thổ Nhĩ Kỳ) các anh lấy làm biểu trưng trên lá cờ của mình. Bộ các anh muốn "bành trướng" à?

Thế là mọi người ngồi đợi máy bay cất cánh lại cười vui, quên bớt nhọc nhằn. Tôi đang bí đề tài Tết này cho báo Tết, thì mới đây nhà văn Tô Hoài photo cho tôi một đoạn ghi chép sổ tay ngày trước ở Taskent:

"Vào chỗ đợi ở máy bay - lù lù gặp Đoàn Minh Tuấn. Sự lạ diệu kỳ! IL86 có 300 chỗ ngồi, chỉ có hơn 100 người đi. Bay đúng giờ ở Moscou: 5 giờ, tới Taskent 8 giờ tối. Lên nghỉ rồi xuống đi, máy bay bò ra lại lùi vào, báo lại trục trặc không đi được".

Bữa ấy chúng tôi mang quà Tết về nhà nên hành lý của Tô Hoài có nặng thêm năm, ba cân. Nếu phải trả thì có đến 50 rúp. Cô Rima và Inia ra tiễn nói thế nào ấy: cô cân hành lý nói nhà văn thừa vài cân bản thảo, thôi không tính thêm cước làm gì! Tô Hoài hôn Rima hai lần, trả ơn việc giảm cước phí. (Đoạn nhật ký ngày Tết ở Taskent trên Tô Hoài ghi chú là tư liệu "bán" cho tôi để viết bài Tết) và ghi chép của Tô Hoài còn ghi: "Cả đêm ngồi vớ vẩn trên phòng đợi. Hết rượu rồi, mua không có - vì chưa tới giờ bán - Đêm Taskent nhớ lại những chuyến đi trước, xa lắm rồi. Đêm ở khách sạn chính phủ nghe gà gáy phía này. Thế là ở lại sân đợi. Ăn cả hai bữa. Mua được vài trăm gam Vôska - tiêu chuẩn hai người. Vì lúc bấy giờ ở Nga cấm rượu. Họ bảo tối nay, 10 giờ 40 bay được. Nhưng rồi phải đến sáng sau".

Cũng may là Tết xa nhà "tha hương ngộ cố tri" chứ không thì biết làm gì cho hết thời gian chờ đợi. Hành khách đều phản ứng, cho nên hãng hàng không phải đưa khách vào thành phố, ai muốn nghỉ khách sạn thì nghỉ, ai muốn tham quan, mua sắm thì đi. Bác Tô Hoài đã ở đây rồi, nên chỉ mình tôi đi thăm thú các thắng cảnh và di tích quanh quẩn gần thủ đô. Đây là một thành phố mới, mới hoàn toàn. Sau trận động đất cách đó vài thập niên gần như chỉ còn gạch vụn. Cả 15 nước cộng hòa của Liên Xô lúc ấy dồn sức người, sức của xây dựng lại. Cho nên nhà cửa, trụ sở lâu đài đồ sộ hơn, đường sá rộng rãi thẳng tắp đầy cây xanh.

Mùa xuân các công viên hoa, cỏ mơn mởn. Tôi dừng lại ở một cửa hàng bách hóa gần công viên, tuyết vẫn mơ màng bay ngập cả lối đi, tranh thủ còn ít đồng rúp mua rượu sâm, nhung, phô mát, nho khô… về làm quà Tết. Mua cho bác Nguyễn Tuân được chai Ararat - giá tiền bằng mua một chiếc quạt tai voi và một bàn là - thế là về nhà các bạn nói vui: Tết này bác Nguyễn uống một cái quạt nhắm với bàn là Liên Xô vào bụng rồi đó!

Đi dạo trên phố Taskent mùa xuân mường tượng như mình đang đi kề miệng núi lửa và các dòng nham thạch chảy ngọ nguậy dưới chân. Vẫn có ấn tượng trận động đất mùa xuân năm nào.

3. Hôm sau lại lên máy bay. Đã có bia và rượu, với lại có chai rượu sâm dự trữ, nên không lo gì nữa. Những tưởng máy bay sẽ dừng lại ở Carachi (Pakistan) như mọi khi, nào ngờ lại về Tân Đêli (New Dhéli) Ấn Độ, có lẽ do thời tiết, hay ốc - vít máy bay trục trặc mà cô nàng tóc bạch kim khổng lồ "ngúng nguẩy" không như dự định của chuyến bay lúc ban đầu.

Ôi, Tết tha phương trên dặm dài, lữ thứ, càng nhớ nước, nhớ nhà như thơ của Bà Huyện Thanh Quan:

"Nhớ nước đau lòng con cuốc cuốc
Thương nhà mỏi miệng cái gia gia"

Tôi và bác Tô Hoài lại lai rai và chuyện trò trong cơn say ngây ngất mùa xuân, máy bay đến Nội Bài lúc nào không hay biết… và xa xa phía Bắc Ninh, Đình Bảng tiếng trống hội hè đầu xuân vọng lại trong cảnh đầm ấm ở quê nhà.

Hôm ở Matxcơva Tô Hoài tâm sự với tôi:

"Ngày trước còn trẻ mình là tỷ phú về thời gian, nay mình tiết kiệm từng đồng xu nhỏ". Vì thế, ông có cả một pho tác phẩm đồ sộ gấp đôi tuổi đời mình, hơn một trăm sáu mươi tác phẩm vừa truyện dài, truyện ngắn, bút ký, tạp văn, tự truyện, phê bình văn học… Chưa nhà văn nào trên đất nước ta có sự nghiệp trước tác đồ sộ như vậy! Ông là con ong thợ cần cù gây mật; là trai biển ứa máu ra kết thành ngọc cho đời. Từ cuốn sách tiêu biểu "Dế mèn phiêu lưu ký" đến cuốn tiểu thuyết lịch sử mới đây "Quê nhà" viết về Cao Bá Quát.

Hơn 60 năm cầm bút, nhà văn Tô Hoài đã hiến dâng cho nền văn học nước nhà những tác phẩm để đời. Trước Cách mạng Tháng 8, ông vừa viết văn vừa tham gia các phong trào hoạt động xã hội. Thời kỳ tiền khởi nghĩa, Tô Hoài sớm gia nhập Hội văn hóa cứu quốc, viết báo bí mật, tuyên truyền cách mạng.

Dù giữ nhiệm vụ quan trọng như đại biểu Quốc hội, lãnh đạo văn nghệ, tham luận nghị trường hoặc khi bàn bạc công việc ở tổ dân phố, đều đầy trách nhiệm. Bên ngoài, ông có vẻ nhạt nhẽo với mọi người, nhưng kỳ thực, tâm hồn ông rất sôi nổi và trẻ trung. Ông thường bảo: "Đối với bạn viết, bạn đọc trẻ mình sẵn sàng nói chuyện cả ngày".

Đi tàu xe, ở khách sạn, xuống đồng ruộng, đâu đâu ông cũng lật sổ tay ghi chép, không bao giờ phí thì giờ. Nhiều khi tiếp khách quốc tế, bác thường rủ tôi ngồi chung, bác khen tôi là văn võ song toàn.

Cuộc đời của Tô Hoài, có thể nói, gắn bó với Hà Nội từ thuở thiếu niên cho đến bây giờ. Quá cửu tuần, còn viết truyện tình "Chiếc áo xường xám" và hồi ký "Chiều chiều". Xin chúc nhà văn Tô Hoài sức khỏe để còn hiến dâng cho đời tâm huyết của mình với văn học.

Mới đây 10/2011, tôi được bác điện thoại chúc tôi lên lão. Bác đọc báo thấy Nguyễn Quang Sáng chủ trì buổi hội thảo về tôi mùa xuân này, bác chúc tôi viết khỏe và sức khỏe như rồng

Đ.M.T.

Các tin khác

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

Tối 19/5, chương trình nghệ thuật chính luận “Sáng mãi tên Người” đã diễn ra tại Trung tâm Nghệ thuật Âu Cơ, Hà Nội. Đây là sự kiện do Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch chủ trì, Báo Văn hóa phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2026).

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Những ngày này, thông tin một loạt “ông lớn” bị khởi tố vì xâm phạm bản quyền vẫn là chủ đề “nóng” trên rất nhiều diễn đàn. Hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng cũng lên tiếng, bày tỏ sự bức xúc vì bị xâm phạm bản quyền thời gian qua. Không ít người bày tỏ kỳ vọng, biện pháp xử lý hình sự sẽ đủ sức răn đe để ngăn chặn vi phạm bản quyền.

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhân Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (5/6/1911 - 5/6/2026) và 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại TP Hồ Chí Minh diễn ra nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật, triển lãm ý nghĩa.

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Tối 17/5, tại Nhà hát TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026. Chương trình do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam cùng các đơn vị liên quan tổ chức.

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Hội tụ những gương mặt “thương hiệu” của Nhà hát Kịch CAND, vở kịch nói “Cờ tàn” (tên gọi khác là “Dòng sông khuất”) chính thức khởi công vào ngày 18/5. Đây cũng là tác phẩm đặc biệt về được Nhà hát Kịch CAND đầu tư dàn dựng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân.

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Chức vô địch của CLB Công an Hà Nội (CAHN) tại V.League mùa 2025/26 không chỉ gây ấn tượng bởi việc đăng quang sớm 3 vòng đấu, mà còn bởi cách thầy trò HLV Mano Polking chinh phục ngôi vương bằng bản lĩnh, sự ổn định và tinh thần tập thể của một đội bóng lớn.

Các VĐV hào hứng vào cuộc đua.

Hình ảnh đẹp về Hải Phòng qua các hoạt động văn hóa, thể thao nổi bật

Ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên (TP Hải Phòng) đã diễn ra giải chạy “Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng”, hoạt động nằm trong chuỗi các sự kiện chào mừng kỷ niệm 71 năm Ngày Giải phóng Hải Phòng (13/5/1955 – 13/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/2026).

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Giải đấu năm nay quy tụ hơn 80 vận động viên tranh tài ở hai nội dung đôi nam và đôi nam - nữ. Các trận đấu diễn ra sôi nổi, hấp dẫn với tinh thần đoàn kết, trung thực, cao thượng, cống hiến nhiều pha bóng đẹp mắt cho khán giả.

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Cuốn sách “Lịch sử nước ta” với 208 câu thơ lục bát giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh được Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Sự thật tái bản với diện mạo mới, cùng hệ thống tranh minh họa sinh động, nhiều trang tô màu, giúp bạn đọc nhỏ tuổi vừa đọc, vừa khám phá lịch sử bằng trí tưởng tượng của riêng mình.

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup



Sáng 17/5 theo giờ Việt Nam, đội tuyển U17 Việt Nam đã khép lại hành trình tại Vòng chung kết U17 châu Á 2026 sau thất bại 0-3 trước U17 Australia ở trận tứ kết. Dù không thể tiến sâu hơn, thầy trò HLV Cristiano Roland vẫn tạo nên cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên giành quyền tham dự FIFA U17 World Cup 2026.

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

4 tác phẩm kịch ngắn: “Ngôi sao may mắn”; “30 phút sinh tử”; “Lớp học trên bản thung sa”; “Đằng sau sự hi sinh” được Nhà hát Kịch CAND biểu diễn tại Nhà hát Hồ Gươm vào tối 16/5. Đây cũng là thành quả sau quá trình tập huấn mới nhất của nhà hát nhằm nâng cao chất lượng chuyên môn của các nghệ sĩ, diễn viên trong đơn vị.

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Giữa những triền đồi lộng gió của vùng đất Đơn Dương, nơi mây trắng lững lờ trôi qua những cánh rừng thông xanh thẳm, Samten Hills Dalat hiện lên là một miền an yên giữa đại ngàn Tây Nguyên. Không ồn ào, không xô bồ như nhiều điểm du lịch khác của xứ lạnh, nơi đây mang đến cho du khách cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, tĩnh tại, linh thiêng và đầy chất thơ.

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn Đỗ Kỳ Phong (Johnnie To) - nhà làm phim gạo cội và là người góp công lớn trong việc bảo tồn bản sắc điện ảnh xứ Cảng Thơm, đưa dòng phim thể loại của khu vực này hiện diện tại các liên hoan phim lớn trên thế giới như Cannes, Venice hay Berlin - sẽ làm Chủ tịch Ban giám khảo hạng mục Phim Châu Á dự thi tại Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng lần IV (DANAFF IV).

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ngày 15/5, CNA Creative Arts chính thức ra mắt nhằm đáp ứng xu hướng thưởng thức nghệ thuật chất lượng cao và hưởng ứng chiến lược phát triển công nghiệp văn hóa quốc gia theo Nghị quyết 80/NQ-TW của Bộ Chính trị. Sự kiện đánh dấu bước đi tiên phong trong việc kiến tạo một hệ sinh thái sản xuất, đào tạo và phát triển nhạc kịch chuyên nghiệp mang đậm bản sắc Việt Nam.

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Chiến tích giành vé dự FIFA U17 World Cup 2026 mang đến niềm tự hào lớn cho bóng đá Việt Nam, nhưng phía sau cảm xúc ấy còn là một bài toán dài hạn cho tương lai. Từ một thế hệ cầu thủ trẻ giàu tiềm năng đến mục tiêu World Cup 2034 sẽ là hành trình kéo dài gần một thập kỷ, nơi tài năng chỉ mới là điểm khởi đầu. Điều quan trọng hơn cả là tạo ra một môi trường đủ tốt để những “viên ngọc thô” được trưởng thành, được thi đấu và đủ bản lĩnh tồn tại ở đỉnh cao bóng đá chuyên nghiệp.

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Giữa nhịp sống đô thị ngày càng chật chội và sự phụ thuộc ngày một lớn vào thiết bị điện tử, nhiều gia đình ở Hải Phòng đang tìm đến những không gian trải nghiệm xanh để con trẻ được vận động, khám phá thiên nhiên. Ở Lumora, những đứa trẻ lội bùn bắt cá, tự tay hái rau, chạy chân trần trên cỏ, người lớn tìm lại cảm giác thư thái sau guồng quay công việc.