Theo đơn khởi kiện của chị T., chị và anh N.V.Th. (SN 1972, hiện đang định cư ở Thụy Sỹ) có quan hệ tình cảm từ thời học phổ thông, sau đó cả hai chung sống với nhau như vợ chồng nhưng không đăng ký kết hôn. Tháng 11/2005, chị sinh cháu S. (SN 2005). Do gia đình anh Th. không chấp nhận mối quan hệ này nên giấy khai sinh chỉ ghi tên mẹ không có tên cha. Sau khi sinh con, chị xuống tận Cà Mau thuê nhà ở, anh Th. cũng có lui tới thăm nom. Đến khi cháu S. được 2 tháng tuổi, anh Th. nói với chị đưa con về nhà cha mẹ ruột để cúng ông bà nhưng sau đó để cháu ở lại đó luôn. Trong khoảng thời gian này chị vẫn tới lui thăm con nhưng không được đưa con ra khỏi nhà. Đến khi cháu S. 6 tháng tuổi thì chị đi làm ở TP.HCM. Dù xa xôi cách trở nhưng chị khai vẫn thường xuyên về thăm con. Sau đó, anh Th. sang định cư tại Thụy Sỹ thì giao con cho vợ chồng người chị ruột là bà H. (SN 1957 ngụ Bạc Liêu) nuôi dưỡng.
Thời gian đầu, bà H. vẫn cho chị qua lại thăm cháu S. nhưng thời gian sau những người này không cho chị thăm con. Lúc này chị có yêu cầu những người này để chị được quyền trực tiếp nuôi con nhưng họ không đồng ý. Đến năm 2012, chị mới phát hiện vợ chồng bà H. còn đi làm khai sinh lại thay đổi họ cháu S và khai cả hai là cha mẹ ruột S. Vì vậy, nay chị khởi kiện yêu cầu tòa án giải quyết xác định chị là mẹ ruột cháu S và yêu cầu được quyền trực tiếp nuôi con.
Quá trình giải quyết vụ án, phía vợ chồng bà H thừa nhận cháu S. là con của chị T. và em ruột của họ là anh Th. Tuy nhiên, những người này khai: sau khi sinh con khoảng một tháng, chị T. không trực tiếp nuôi con mà giao cho gia đình bên bà nuôi dưỡng. Sau khi anh Th định cư Thụy Sỹ thì cháu S. được vợ chồng bà nuôi dưỡng cho đến nay. Đến năm 2007, khi cháu S. đến tuổi đi mẫu giáo nhưng chị T không liên lạc hay thăm hỏi gì nên bà đã đi làm khai sinh cho cháu S. là con ruột ông bà và đăng ký chung sổ hộ khẩu với gia đình bà. Theo bà H., chị T. là mẹ ruột cháu S. nhưng không nuôi con mà để cháu cho ông bà nuôi dưỡng từ khi 1 tháng tuổi và bỏ đi nơi khác sinh sống đến nay và cũng không về thăm hỏi, chăm sóc con lần nào. Dù đã lớn tuổi, bận công việc làm ăn nhưng bà vẫn chăm sóc cháu S. từ nhỏ đến nay đã 7 tuổi, tình cảm như mẹ con. Vì vậy, vợ chồng bà không đồng ý với yêu cầu giao con cho chị T. nuôi dưỡng. Ngoài ra, phía bà H. còn cung cấp cho tòa biên bản thỏa thuận giữa anh Th. và vợ chồng bà H., về việc anh T.h giao con trai cho vợ chồng bà H. làm con vĩnh viễn.
Người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án này, anh Th. đã được TAND tỉnh Bạc Liêu triệu tập và ủy thác tư pháp để yêu cầu trả lời các câu hỏi của tòa về những việc có liên quan đến yêu cầu khởi kiện của chị T. nhưng người này vẫn không có phúc đáp.
Vụ án sau đó TAND tỉnh Bạc Liêu đã ba lần mở phiên tòa ra xét xử nhưng phía bà H đều không đến. Đến đầu tháng 2/2013, TAND tỉnh Bạc Liêu tiến hành xét xử vắng mặt bị đơn. Theo đó, xét thấy, cháu S. là con ruột chị T. nhưng việc thỏa thuận “cho con vĩnh viễn” giữa ông Th và vợ chồng bà H không thể hiện ý chí của chị T. Ngoài ra, chị T cũng không thừa nhận và không đồng ý việc giao con cho vợ chồng bà H. nên HĐXX không xem xét tờ thỏa thuận trên. Đồng thời, xét việc vợ chồng bà H. đang trực tiếp nuôi cháu S là do anh Th tự ý giao, không có sự đồng thuận của chị T.
Mặt khác, khi vợ chồng bà H. đăng ký khai sinh, nhập khẩu thay đổi họ cho cháu S. cũng không được sự đồng ý của chị T trong khi thực tế giữa vợ chồng bà H. và cháu S không thực hiện thủ tục nhận con nuôi theo đúng quy định của Luật hôn nhân và gia đình. Vì vậy, HĐXX cấp sơ thẩm đã chấp nhận yêu cầu khởi kiện của chị T., giao cháu S. cho chị trực tiếp nuôi dưỡng.
Sau khi xét xử sơ thẩm, vợ chồng bà H. kháng cáo. Tuy nhiên tại phiên tòa phúc thẩm, xét thấy, cháu S là con ruột của chị T. và anh Th., hiện anh Th. đang định cư ở nước ngoài không trực tiếp nuôi dưỡng con mà giao cho vợ chồng bà H. nuôi, trong khi chị T. có nguyện vọng được nuôi con, không yêu cầu anh Th. thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng. Tại phiên tòa, chị T. xác định bản thân chị có khả năng và điều kiện chăm sóc, nuôi dưỡng, giáo dục tốt cho con nên HĐXX đã bác đơn kháng cáo của bị đơn