Kẻ trốn trại

Vừa nghe thấy tiếng động, bà Huệ dúi vội gói vàng nhỏ vào khe ngăn trên rồi đóng sập cánh tủ lại. Bà thấy tim mình đập nhộn nhạo lo âu. Hay là có kẻ rình nấp sẵn ở đâu đó? Bà chạy vội tới bảng điện, bật ngọn đèn sáng lóe lên và ngó nghiêng khắp chốn. Bất ngờ, luồng gió mạnh thốc qua khe cửa sổ kêu rin rít.

Ngoài hè, mưa rơi long bong, thi thoảng gió lại ném từng chùm hạt nước to gõ tanh tách trên thềm. Bà Huệ thờ phào hoàn hồn sau tiếng động lạ lùng ấy. Mà vàng đâu có nhiều, chạy đông, chạy tây lo lót chút ít để cho thằng con ra tù, bà chỉ còn vài lạng. Hết người nọ hứa, người kia hẹn, nào đâu có thấy con về. Nó bặt vô âm tín.

Rõ khổ! Vẫn có kẻ đến vòi vĩnh đấy, nhưng bà chẳng còn tin nữa. Thôi thì con trai bà cứ cải tạo ít năm rồi về có sao. Ai bảo, mẹ nói chẳng chịu ăn nhời, cứ lông nhông với cái đám cờ bạc, hút sách, chỉ có mang vạ vào thân.

Bà Huệ chậm chạp khóa tủ lại, không ngờ có tiếng ho rộ lên ở trong ri đô che bên đầu giường. Bà chực hét lên thì đèn bỗng tắt hết, một bóng người sáp ngay tới lấy tay bịt miệng bà lại, rồi có tiếng thì thào.

- Con đây, mẹ đừng rít lên đấy.

Bà Huệ nhận ngay ra giọng con trai mình, lát sau thằng Cường buông tay cho mẹ thở và vẫn thì thầm:

- Con trốn về từ xẩm tối.

- Bỏ trại cải tạo à? Trời ơi, con sẽ bị bắt lại thôi…

Bà Huệ run run tay đánh rơi chùm chìa khóa xuống đất, thằng Cường nhanh chân chặn lên rồi cúi nhặt đút ngay vào túi, nó cười khì khì.

- Qua ri đô con ngó thấy mẹ, hình như đang đếm vàng thì phải? Trời tối quá. Con biết khi bố con chết đã có để lại cho mẹ một khoản tiền khá to đấy…

Không kịp để cho con trai nói hết, bà Huệ tỏ ra khó chịu, gắt gỏng:

- Mẹ chi phí chạy cho con ra tù đã gần hết rồi. Hóa ra toàn gặp kẻ lừa đảo.

Vừa lúc đó, có tiếng xe máy đến gần, thằng Cường vội luồn tọt vào buồng trong, bà Huệ hốt hoảng sáp tới khe cửa nghe ngóng. Bất ngờ ánh đèn pha xe máy chiếu le lói qua mái nhà, rồi có tiếng chân chạy đến cửa, bà Huệ hốt hoảng khi nghe thấy đúng tiếng anh Hậu, Công an phường vang lên:

- Bác Huệ có nhà không?

Bà Huệ rón rén đi như bò về phía giường ngủ, vờ nói vọng ra một cách mệt mỏi:

- Ai đó?

- Cháu đây! Hậu đây! Bác dậy cho cháu hỏi một việc với.

Bà Huệ chậm chạp đi ra bật đèn và mở khóa cửa. Anh Hậu bước nhanh vào nhà, cởi áo mưa. Bà Huệ bỗng lên cơn ho vì gió lùa hắt nước mưa vào nhà. Hậu vội khép cửa lại nhìn quanh, rồi nói:

- Bác có tin tức gì về anh con trai không bác?

- Sao nó trốn trại à? Bà Huệ nói ríu cả lưỡi lại.

Hậu mỉm cười hỏi bất ngờ.

- Anh ta về đây chắc?

- Không! Bà Huệ cố gắng lấy lại bình tĩnh

Hậu nói lảng ra chuyện khác:

- Làm sao anh ta dám trốn. Mà trốn ở đâu mới được chứ. Cháu sắp lên trại giam có chút việc, bác có gửi gì cho Cường không?

Bà Huệ bỗng run rẩy quỳ vội xuống trước mặt Hậu mà nài nỉ:

- Anh thương em nó, tôi van anh, nhà còn ít vàng tôi xin biếu anh gọi là.

Hậu vội đỡ bà Huệ dậy rồi trách:

- Sao bác lại lo sợ thế? Có chuyện gì vậy?

- Em nó…

Hậu vội kéo bà Huệ lại gần, hỏi khẽ:

- Con trai bác đã trốn về à?

- Không! Bà Huệ giật thót mình và chối phắt. Nhưng thái độ đó làm sao che giấu nổi sự thật. Hậu khéo léo nói:

- Thôi cháu về đây! Khi nào cần bác cứ đến đồn Công an phường bác nhé.

Hậu vừa nói xong thì thằng Cường nhảy ra khỏi buồng đứng chặn ở cửa. Bà Huệ vội níu lấy Hậu òa lên khóc. Hậu đỡ lấy vai người mẹ già, đôi mắt vẫn cảnh giác nhìn Cường và dịu giọng hỏi:

- Tại sao anh lại trốn?

- Tôi cần trả thù!

Trong tay Cường lăm lăm cán búa đinh, đôi mắt đỏ ngầu, môi mím chặt, tím bầm lại. Hậu bình tĩnh ngồi xuống ghế.

- Anh trả thù ai vậy?

- Tôi sẽ tấn công thằng Tùng, nó đã gieo tai họa oan uổng cho tôi.

Hậu nghiên sắc mặt hỏi tiếp;

- Anh biết là anh đang tự mình làm tăng thêm những năm tháng tù không? Mà đồng bọn của nó cũng chẳng chịu tha anh đâu. Cùng cảnh đi trấn lột, giết người, cướp của, cờ bạc, làm sao mà anh không mắc tội ác được?

- Nhưng tôi không giết bác lái xe đó, mà là thằng Tùng! Nó đã cầm con dao có khắc tên của tôi lúc nào đó. Nó thì chạy trốn biệt, còn tôi…

- Dù sao anh cũng là đồng lõa.

Thằng Cường bỗng kéo chốt, cánh cửa mở toang. Hậu ngước ra thấy có bóng mấy người đứng ở cửa, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi:

- Sau khi trả thù xong, anh định tính chuyện sao, xin vào tù lại chứ?

Có tên nào đó ngoài cửa nói hắt vào:

- Nhanh lên! Lèm bèm mãi! Lấy được hết số vàng chưa? Ôtô đang chờ, lỡ chuyến thì bỏ mẹ.

Thằng Cường chạy lại chọc chìa khóa vào tủ. Ba tên nhảy xổ vào, sáp tới bên Hậu cùng những mũi dao sáng quắc. Một tên lè nhè:

- Khôn hồn anh để im cho thằng Cường nó lấy số vàng của bố nó, rồi chúng tôi biến. Coi như đừng biết gì thì hơn.

Hậu quay người định túm lấy một thằng thì bất ngờ bị gạch đập mạnh vào đầu. Hậu choáng váng ngã gục xuống. Bà Huệ la lên vài tiếng, thì có một thằng ôm chặt lấy bà mẹ rít giọng:

- Bà muốn thằng Cường tù mọt gông à? Chúng tôi đưa nó đi tới một chân trời mới giàu sang sung sướng. Làm lại cuộc đời…

  Nói rồi một thằng gí dao vào cổ bà bắt đưa toàn bộ số vàng cất trong tủ rồi bỏ chạy ra ngoài. Bà Huệ vừa run run kiễng chân lấy gói vàng, thì bị một tên đánh mạnh vào đầu. Bà Huệ cố kêu lên vài tiếng thì đổ người xuống sàn. Hậu tỉnh dậy lao vội ra khỏi cửa. Xe ôtô của bọn gian rồ máy chạy biến vào trong màn mưa và đêm tối mịt mùng. Hậu lên ngay xe máy của mình nhưng đạp mấy lần cũng không nổ. Anh chạy ngược lại vào trong nhà. Một số người hàng xóm lao xao xuất hiện. Hậu cõng bà Huệ vượt qua đoạn đường trơn hướng tới bệnh viện gần đó. Thằng Cường trốn biệt tăm từ đêm ấy, bỏ bà mẹ sống trong hoạn nạn.

***

Nhiều hôm, bà Huệ thấy Hậu đến thăm nom lại còn mang quà thì không cầm được nước mắt. Hậu thấy bà Huệ sống cô đơn, chẳng có ai là bà con thân thích giúp đỡ, nên thường đến luôn. Nhiều người hàng xóm gần gũi không còn sợ vì việc liên quan tới nhà có con bị tù tội như hồi nào nữa. Ai cũng thấy lạ không hiểu có dây mơ rễ má gì, mà sao anh Công an phường lại tốt với bà Huệ như vậy? Hậu chăm sóc thật chẳng khác gì người con hiếu thảo. Cứ mỗi lần gặp Hậu, bà Huệ đều khóc và van xin:

- Anh Công an ơi! Nếu tôi có mệnh hệ nào, sau này có gặp em Cường, anh cũng thương nó nhé.

Hậu gắng an ủi bà Huệ và lần nào đến cũng dỗ bà ăn được một bát cơm hay uống một cốc sữa. Sau này bà Huệ mới biết Hậu mồ côi mẹ từ nhỏ, bố lấy vợ lẽ, đi biệt xứ Nam. Hết nghĩa vụ trở về Hậu đi học trường Công an rồi về phường này. Bà tính Hậu đã bước sang tuổi ba mươi, chỉ hơn con trai bà vài ba năm chứ mấy. Con người phúc đức thế mà không được sống bên mẹ. Cứ nghĩ đến vậy bà lại thấy thương Hậu và tủi thẹn vì con trai mình trốn trại. Giờ nó ở phương nào? Biền biệt thế, biết bao giờ bà mới được gặp lại con? Nó có hư hỗn, phạm pháp, nhưng vẫn là thằng con mà bà đứt ruột đẻ ra. Thật tội nghiệp! Nghĩ đến đấy lại khóc tấm tức và chẳng còn muốn ăn uống gì.

Không biết anh Hậu vận động thế nào mà ngày ngày đều có người hàng xóm sang giúp đỡ bà khi nồi cháo, khi ấm nước. Dần dần bà Huệ hồi sức, nhưng vẫn còn xanh xao lắm. Bà mất ngủ luôn vì thường cứ chập chờn cơn mê sảng. Có lần, bà mơ thấy thằng Cường đã bỏ xác ở ngoài biển khơi. Hồn nó hiện về định bóp cổ bà đòi tiền. Giờ bà làm gì còn đồng xu nào nữa! Từ cái đêm ấy, không nhờ anh Hậu thì làm sao bà còn được như ngày nay. Lại có lần bà mơ thấy Cường mò về quỳ dưới chân giường khóc lóc van xin mẹ. Cứ thế hai mẹ con ôm nhau khóc…

Chợt có tiếng gõ cửa, bà Huệ chống gậy dò dẫm ra mở chốt. Hậu bước vào, nhoẻn miệng cười, khép cửa rồi đỡ tay bà Huệ đưa vào giường. Anh vui vẻ nói:

- Muộn rồi mà bác còn chưa ngủ à? Cháu thấy ánh đèn nên ghé vào một tý rồi lại lên phòng trực đêm.

Bà Huệ lại rơm rớm nước mắt nghẹn lời:

- Hơn một năm nay con tốt với mẹ quá. Chẳng có của nả nào sánh với công ơn ấy.

Hậu vừa ngồi xuống bên cạnh bà thì cánh cửa bỗng bật mở, thằng Cường xuất hiện trước cửa với một hình hài gớm ghiếc. Quần áo thì nhếch nhác rách tươm hết cả. Trán sùi lên một vết sẹo, Hậu giật mình, đứng bật dậy và nhanh chóng lấy lại bình tĩnh nói:

- Anh Cường về thật đúng lúc! Bác Huệ sẽ rất vui vì việc này.

Chợt trông thấy con trai, bà Huệ gục đầu xuống thành giường khóc òa lên. Ngày thường mong mỏi con đến phát ốm, mà giờ đây trông thấy nó thân tàn ma dại đến thế kia, hiện về đúng như trong cơn mơ, thảm hại quá.

Cường bước tới bên mẹ và quỳ xuống. Hậu rót chén nước thuốc rồi bảo Cường:

- Anh cho bà cụ uống thuốc đi! Rồi theo tôi…

Bà Huệ vội vùng ngay dậy nói thảm thiết:

- Anh đừng bắt nó vội! Hãy để nó bên mẹ đêm nay. Mẹ sẽ khuyên bảo em sớm mai ra đầu thú, anh Hậu nhé!

Hậu nghiêm khắc nhìn Cường. Hắn cúi đầu tỏ ra ân hận một lúc sau mới cất nổi lời:

- Thưa anh Công an! Em bị lừa đảo, lênh đênh trên biển mãi, may mà sống sót trở về. Em đã tính dứt khoát quay về, xin trở lại vào tù, để cải tạo cuộc đời.

- Thôi được. Ngày mai, tôi chờ anh trên phường. Nhớ cho bác uống chén thuốc tôi mới sắc lúc tối đấy.

Hậu bước nhanh ra khỏi cửa, vẫn còn nghe thấy tiếng bà Huệ nấc lên trong cơn xúc động

Đức Lộc

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.