Hoa khôi bóng chuyền Phạm Kim Huệ: Trở lại sau những thăng trầm

Đã nhiều lần tôi nhìn thấy tuyển thủ bóng chuyền mang áo số 5 Phạm Kim Huệ chơi hết mình ở các VTV Cup được truyền hình trực tiếp trong mùa giải các đội mạnh. Không hiểu do thần thái của chị lúc ấy bỗng trở nên cuốn hút lạ thường, hay bởi ông trời phú cho chị một gương mặt quyến rũ, mà cho dù ở góc quay nào, khi chị hả hê vì ghi điểm hay tức giận vì rớt điểm... tôi vẫn thấy gương mặt Huệ luôn tự nhiên, tươi sáng và đầy đam mê.

Gương mặt ấy chẳng thua kém gì một "hot girl" chân dài nào trên sàn catwalk. Gương mặt đã mang về không ít vinh quang cho đội tuyển bóng chuyền Việt Nam cũng như đội tuyển Bộ Tư lệnh Thông tin, nơi mà chị đã gắn bó từ ngày đầu tiên bước vào nghề.

Tôi gặp Kim Huệ ngay vừa lúc chị đi thi đấu ở tỉnh xa trở về đến Hà Nội. Trong bộ quần áo thể thao khỏe khoắn, trông dáng vóc của bà mẹ một con từng được khán giả hâm mộ gọi bằng một cái tên đầy quý mến "người đẹp thể thao" không hề thay đổi. Vẫn đôi mắt với ánh nhìn biết nói, nụ cười duyên dáng, không ra vẻ lạnh lùng nhưng cũng không quá cởi mở khi gặp ai đó lần đầu...

Đặc biệt khi Kim Huệ cười, ở chiếc răng khểnh của chị lộ ra một hạt đá lấp lánh như ánh sao. Đây là một món quà mà cô em chồng đã tặng cho Huệ, khiến cho vẻ đẹp của "gái một con" như được tăng lên bởi cái dáng vẻ trẻ trung, tinh nghịch.

Câu chuyện giữa hai chúng tôi không phải như nhiều năm trước đây, sẽ bắt đầu từ quả bóng, mà bắt đầu từ việc... khoe con! Cô con gái gần 4 tuổi của Huệ trông cao ráo, trắng trẻo và giống hệt bố. Dường như, chiếc điện thoại IPhone đắt tiền của cô chỉ dùng để chụp và lưu giữ ảnh của chồng, của con, của bà và cháu cũng như nhiều những bức ảnh gia đình mà Huệ rất trân trọng.

Huệ nói bằng tình cảm của một người mẹ như bao bà mẹ khác: "Tôi giữ nhiều ảnh của con để những lúc xa con mở ra xem cho đỡ nhớ. Bởi vì dù đã lập gia đình và sinh con rồi nhưng bổn phận làm vợ, làm mẹ, làm con dâu tôi vẫn chưa thực hiện được nhiều. Khi trở lại sân bóng, có nghĩa là tôi phải chấp nhận những chuyến xa nhà triền miên, một tháng, tôi vắng nhà chừng 20 ngày để đi thi đấu là chuyện bình thường. Dù biết xa con, xa nhà là nhớ không chịu nổi và cũng vô tình, mình đang tự tước đi quyền làm mẹ của mình, không được ở cạnh con thường xuyên để nhìn con lớn khôn, ngoan ngoãn. Nhưng là một vận động viên thì tôi vẫn phải hoàn thành tốt công việc của mình, một điều mà bao nhiêu năm nay tôi đã làm, đã cống hiến".

Có thâm niên 15 năm gắn bó với quả bóng trên tay, song, nhắc về những ngày đầu bước chân đến với thể thao, giọng Huệ bỗng chốc vẫn trầm lắng, xa xăm như để ký ức vọng về những điều chưa bao giờ cũ. Cái thời cô nữ sinh Phạm Kim Huệ mới học lớp 6 Trường An Dương (Tây Hồ) cao kều (1m68) luôn ngại ngần với chiều cao của mình khi đi cùng chúng bạn.

Và, như một mối duyên định sẵn, bóng chuyền là một giải pháp đối với cuộc đời Huệ để cô được phát huy thế mạnh, trước hết là chiều cao của mình. Mặc dù hồi đó, môn thể thao mà Huệ thực sự muốn mình tham gia là điền kinh, nhưng chị lại lọt vào mắt xanh của những nhà tuyển bóng chuyền của Câu lạc bộ Bộ Tư lệnh Thông tin.

Năm ấy, Huệ là thí sinh cuối cùng trong số 100 người dự thi để chọn ra 30 vận động viên. Ba năm sau, 30 người ấy chỉ còn lại 9 được chơi trong đội trẻ của Bộ Tư lệnh Thông tin. Đến nay, trong số 9 người đồng đội ngày ấy, chỉ còn duy nhất Huệ đi theo con đường chuyên nghiệp. Trúng tuyển vào môi trường quân đội, Huệ đã được huấn luyện để trở thành một quân nhân chơi thể thao.

Cái hồi mới chân ướt chân ráo chơi bóng chuyền, Huệ tập ở sân đất, sân ngoài trời không có mái che mấy năm trời, nắng nóng hay đông lạnh gì cũng phải tập. Từ sân đất đến sân xi-măng rồi bây giờ là sàn gỗ mái che mưa không đến mặt, nắng chẳng tới đầu, nhiều điều đã khác xưa nhưng tình yêu, nỗi đam mê với bóng chuyền của chị vẫn không thay đổi.

Huệ bảo rằng, ngày ấy, vật chất và điều kiện tập luyện khó khăn nhưng tình cảm ở đội bóng lúc nào cũng như trong một gia đình. Có khi sống ở Câu lạc bộ, Huệ còn được các thầy cô Huấn luyện viên chăm sóc kỹ hơn cả bố mẹ chăm sóc mình ở nhà, từ bữa ăn giấc ngủ, cả những lúc ốm đau, mệt mỏi, khó khăn, các huấn luyện viên đã như những người mẹ, người cha thứ hai chăm sóc các con mình, dạy cho các con không chỉ chuyên môn mà cả những bài học ứng xử của cuộc sống.

Dường như, mỗi con người sinh ra đều đã khoác trên mình một thân phận, một sứ mệnh đã được định sẵn. Với Kim Huệ, điều mà số phận đã ban cho chị là một nhan sắc thể thao hiếm có cùng một tính cách mạnh mẽ và quyết đoán đối với cuộc đời mình.

Hồi đang ở thời kỳ đỉnh cao, thấy chị có một ngoại hình lý tưởng của một người mẫu, đã có nhiều người mời Huệ tham gia sân chơi của những "cô gái chân dài", bước đi đầy kiêu hãnh trong ánh đèn sân khấu xanh đỏ, với môi son, má phấn và những ánh hào quang bóng loáng của váy áo xênh xang cùng tiếng vỗ tay rộn rã của nhiều đại gia, thiếu gia, cùng nhiều tay phó nháy săn lùng.

Huệ cũng đã thử một lần đến với sàn catwalk, đó là lần chị được nhà tạo mẫu Minh Hạnh mời tham gia trình diễn trong tuần lễ thời trang Việt - Ý. Khi được trang điểm bởi các chuyên gia, khi được khoác lên mình những bộ xiêm y lộng lẫy cùng một gương mặt ăn ảnh, Huệ cũng đã khiến cho bao ánh mắt như bị hút hồn trong từng bước đi, điệu đứng...

Thánh đường của ánh sáng, âm thanh có thể đã đến với chị, rộng mở đón chị... Nhưng Huệ đã chối từ nó để trở về giản dị quần đùi, áo phông, giày thể thao với những bước nhảy cao vút trên sân bóng. Huệ bảo rằng, có hàng trăm, hàng nghìn người trên trái đất này cũng có chiều cao lý tưởng, ngoại hình bắt mắt, nhưng không phải tất cả họ đều đi làm người mẫu, hoa hậu hay một điều gì tương tự.

Và chị, chị thuộc về sân bóng trong tư thế luôn sẵn sàng chiến đấu, lăn xả để tranh bóng, đập bóng, người nhễ nhại mồ hôi, thậm chí, trong cao trào tập luyện chị lả đi vì đói, vì căn bệnh huyết áp thấp... chứ chị sinh ra không phải để trở thành một dáng mai dịu dàng, yểu điệu trên sân khấu đẹp đẽ kia. Điều đó, số phận đã an bài. Huệ là người thật thà, chân thành. Nói đúng hơn, chị là một con người thẳng thắn.

Cũng chính bởi điều này, chị được nhiều người quý mến nhưng cũng gặp không ít tai bay vạ gió. Có một thời, người ta đồn đại chị có đại gia sau lưng nâng đỡ.

Cũng có một thời, hồi còn trẻ, chị dốc lòng trang trải nỗi niềm của mình về một mối tình đầu với những ước mơ bay bổng... để rồi sau đó, là những đêm khóc thầm trong tủi hờn, đơn độc vì bị dư luận quan tâm quá mức, bị đồng nghiệp nghi kỵ, thị phi, bị người yêu ghen tuông, phản bội... Rồi một cú vấp sau những vinh quang, là chị bị rạn xương ống chân, phải đi mổ và nằm viện mất nhiều tháng trời...

Lúc đó, Huệ nghĩ rằng, thể thao, ở một khía cạnh nào đó đối với phụ nữ, là một nghề bạc bẽo. Khi còn khỏe, còn trẻ thì còn được trọng dụng, khi ốm đau, bệnh tật là bị vùi vào quên lãng như một chiếc áo đã cũ, đã lỗi thời. Đấy là chưa kể, những đồng lương ít ỏi mà chị kiếm được chẳng đủ để chị đóng góp phần nào giúp bố mẹ chị trang trải đời sống công chức trong thời buổi kinh tế thị trường.

Đã có một thời kỳ tâm trạng của Huệ thực sự xuống dốc. Chị đã nghĩ đến việc giải nghệ đi tìm một công việc phù hợp hơn với mình hoặc kinh doanh một thứ gì đó để kiếm tiền lo cho đời sống... Hồi ấy, những lúc buồn bã, cô đơn, chị cùng cô bạn thân thường đến các quán bar để đắm chìm trong tiếng nhạc rộn ràng, để có thể xả stress. Và, cũng ở đó, chị đã gặp được người bạn đời lý tưởng của mình.

Một người đàn ông sống rất ga-lăng, có trách nhiệm, hiểu và thông cảm với nghề nghiệp của Huệ. Anh đã là một bờ vai tin cậy và vững chãi giúp Huệ vượt qua những khó khăn, bất trắc. Người đàn ông ấy, không phải là một đại gia, anh đơn giản là một người cũng từng lăn lộn, nếm trải trong cuộc đời, cũng từng va vấp... Hai tâm hồn của họ đã thuộc về nhau như duyên nợ của đất trời.

Một năm sau họ làm đám cưới. Huệ tạm chia tay trái bóng để làm tròn thiên chức của người phụ nữ. Chị ở nhà chăm con, học nấu ăn từ người mẹ chồng đảm đang, tần tảo. Gần một năm sau, chị được gọi lại đội tuyển, một phần vì chị nhớ nghề, một phần vì đội tuyển cần chị để dự giải các đội mạnh VTV Cup, vì không thể có ai thay thế được vai trò của chiếc áo số 5, là chị, trên sân thi đấu.

Sự trở lại của Huệ đã làm cho bao khán giả chờ đợi và tin tưởng vào thành công của đội tuyển bóng chuyền nữ nước nhà. Ngược lại, Huệ buộc phải lựa chọn giữa công việc gia đình. Thật khó để bất kỳ người đàn ông nào chấp nhận sự vắng nhà thường xuyên của vợ.

Điều may mắn của Huệ là chị có một người mẹ chồng thật tuyệt vời. Bà là người phụ nữ giỏi giang, làm nghề buôn bán đồ cổ nhưng chính sự giỏi giang ấy cũng khiến bà gặp không ít những trắc trở trong cuộc đời. Sau những đổ vỡ của hạnh phúc, một tay bà phải vừa làm bố để gây dựng cơ ngơi mà cũng phải vừa làm mẹ để lo cho các con từng bữa ăn ngon, từng giấc ngủ và nuôi các con khôn lớn. Bà nói với con dâu: "Con cứ làm công việc của mình để cháu ở nhà mẹ trông nom".

Huệ bảo rằng, có lẽ, niềm hạnh phúc lớn trong đời của chị là có được một người mẹ chồng hiểu và thông cảm cho mình. Bà thương chị như những người con bà đứt ruột sinh ra và chị biết ơn bà vì điều đó. Huệ bảo rằng, gia đình, đó là hậu phương vững chắc, một tổ ấm bình yên mà mỗi lúc trở về, sau những vinh quang, thành bại, sau những tràng vỗ tay khen ngợi hay những giọt nước mắt sẻ chia, chị thấy cuộc sống của mình trở nên yên bình và có ý nghĩa…

Vừa qua, giải bóng chuyền nữ quốc tế VTV Ferroli Cup 2010 đã diễn ra, đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam, một lần nữa, đã vô địch trong tiếng vỗ tay khen ngợi của khán giả trong nước và quốc tế. Có lẽ, đã quen với những chiến thắng, và cũng gánh trên vai cả sứ mạng của dân tộc, cho nên, đằng sau mỗi giải thi đấu, những "cô gái chân dài" ấy không nghỉ ngơi, họ tiếp tục ra sân để luyện tập hoặc đi tập huấn.

Nhiều cô gái ở xa, dù nỗi nhớ nhà luôn thường trực nhưng họ vẫn không có đủ thời gian để về thăm gia đình. Tôi tới gặp các nữ tuyển thủ bóng chuyền Việt Nam sau giờ tập để chuẩn bị cho một mùa giải mới, mới thấu hiểu sự vất vả, hy sinh của họ rất lớn, chứ không đơn giản chỉ là những cú nhảy, những cú đập bóng, những tiếng hét hò trên sân đấu...

Họ, dẫu sao cũng là phái nữ, cho dù hầu hết họ hiện nay tuổi đời còn rất trẻ, song, trước sau, họ cũng phải già đi, yếu hơn, sức khỏe của họ không còn dẻo dai để lăn lộn cùng những tháng ngày tập luyện, thi đấu gian khổ. Có nhiều người đi trước, cũng vì niềm đam mê bóng chuyền mà phải chấp nhận một cuộc đời đơn lẻ, có người mãi mãi không có khả năng sinh con hoặc khi đã lập gia đình thì cuộc đời cũng gặp nhiều sóng gió...

Tất cả những điều đó, họ không cho là hệ lụy, bởi khi đã chấp nhận sinh nghề tử nghiệp, là họ đã biết trước những bất hạnh có thể sẽ ập đến trên đầu mình. Các nữ vận động viên bóng chuyền hoàn toàn biết được sự khắc nghiệt của nghề nghiệp, bởi đến một độ tuổi nhất định, họ sẽ phải rời sân đấu để trở về làm một công việc bình thường, một công chức bình thường, họ chỉ xem con số mình đã khoác trên người suốt bao nhiêu năm như một kỷ vật đẹp và đáng ghi nhớ.

Cũng có người rời khỏi sân đấu sẽ được làm một công việc mình yêu thích, có người không. Có người chấp nhận trở về đời thường và xem những ngày vang bóng chỉ là một chặng đường mình đã sống, đã cống hiến. Nhưng, cũng có những người không thể nguôi nỗi thèm muốn được vào sân, được cầm lại trái bóng mà mình đã gắn bó từ năm mười ba, mười lăm tuổi, nên, trong khả năng của mình, họ trở lại làm huấn luyện viên, để lại được dìu dắt một thế hệ tiếp nối...

Nhìn những gương mặt rạng rỡ của các chị, tôi vẫn tin rằng, cho dù các cô gái bóng chuyền Việt Nam biết rằng đằng sau những vinh quang, đằng sau nụ cười chiến thắng là những giọt nước mắt, những giọt mồ hôi nhọc nhằn, song, họ thật sự hạnh phúc vì đã đi đến tận cùng với niềm đam mê mà mình đã lựa chọn.

Trần Hoàng Thiên Kim

Các tin khác

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Eo biển đóng và khe cửa mở hờ

Trong khi dư luận quốc tế còn đang cố gắng tìm lời giải cho việc Nhà Trắng tuyên bố tạm dừng chiến dịch quân sự "Dự án Tự do" nhằm hỗ trợ tàu thuyền di chuyển qua eo biển Hormuz - động thái bất ngờ kế tiếp, nhưng không còn làm mấy ai ngạc nhiên, trong chuỗi vô tận những diễn biến không thể lường trước từ Tổng thống Mỹ Donald Trump - thì dường như, qua một số thông tin bên lề được hé lộ, "chân tướng" của sự thực cũng đã lờ mờ hiện lên, sau lớp hỏa mù.

Nhịp sống Việt Nam

Nhịp sống Việt Nam

Những ngày gần đây, báo chí và mạng xã hội ở xứ Kim Chi cũng như Việt Nam vẫn dành sự quan tâm về chuyến thăm Việt Nam cuối tháng 4/2026 của Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung và Phu nhân Kim Hae Kyung. Đặc biệt, hình ảnh vợ chồng tổng thống thảnh thơi bách bộ phố cổ Hà Nội và thưởng thức món phở, cơm rang, kem... nhận được sự tán thưởng hào hứng của người dân cũng như cộng đồng mạng ở cả hai nước.

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Trung Đông, trong những đám hỏa mù

Giới quan sát quốc tế có lẽ đã quá quen với việc bình tĩnh chờ đợi thêm những dữ liệu đối chứng cần thiết, cho dù vừa thấy bảng tin tức của mình nhảy lên những điều có vẻ “nóng bỏng”, nhất là sau hàng tuần nối nhau, những tuyên bố trái chiều vẫn cứ tiếp tục vọng đến từ Trung Đông. Tuy vậy, khi không quá tập trung vào các điểm nóng chiến sự, có thể, những tia sáng mờ nhạt nào đó lại le lói hắt lên.

Giá trị của Hòa bình

Giá trị của Hòa bình

LTS: Những ngày cuối tháng Tư luôn đặc biệt đối với người Việt. Đó là dịp Tết Thống nhất, Tết Hòa bình. Năm nay, dịp Tết ấy đến ngay sau Giỗ tổ Hùng Vương, với lời nhắc của Bác Hồ vẫn mãi sáng ngời chân lý "Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước…".

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Nhiều “nút thắt” trong đối đầu Mỹ-Iran

Trung tuần tháng 4/2026, các kênh ngoại giao Mỹ - Iran được kích hoạt ở mức cao hiếm thấy, Pakistan trở thành đối tác trung gian then chốt. Truyền thông phương Tây và khu vực nhắc tới khả năng có thỏa thuận xoay quanh trao đổi hạn chế hạt nhân để lấy nới lỏng trừng phạt và tiếp cận tài sản bị phong tỏa.

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Kinh tế thế giới trở thành con tin của cuộc xung đột Iran

Cuộc xung đột quân sự tại Iran bùng nổ từ cuối tháng 2/2026 đang khiến nền kinh tế toàn cầu trải qua cú sốc năng lượng lớn chưa từng có trong lịch sử hiện đại. Giá dầu tăng vọt, lạm phát khiến cỗ máy kinh tế toàn cầu khựng lại. Những hệ lụy kéo theo sẽ còn tác động lâu dài đến cuộc sống của chúng ta. Một lần nữa, nền kinh tế toàn cầu lại trở thành con tin của các quyết sách chính trị.

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Hai vòng phong tỏa, một điểm nghẽn

Nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng Mỹ - Iran thông qua đàm phán trực tiếp đang rơi vào bế tắc khi hai bên theo đuổi logic hoàn toàn trái ngược: Washington muốn một thỏa thuận nhanh dưới sức ép tối đa, còn Tehran kiên trì chiến lược kéo dài để bảo toàn lợi ích cốt lõi. Sự lệch pha này khiến tiến trình ngoại giao đình trệ, đồng thời gia tăng rủi ro tại eo biển Hormuz - huyết mạch năng lượng toàn cầu.

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

"Tang đạo mãn điền, hoa mãn san"

Chuyến thăm cấp nhà nước của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới Trung Quốc đã thành công rất tốt đẹp. Đó là một chuyến thăm dày đặc lịch hoạt động, tận dụng tối đa từng giờ để vun đắp, củng cố mối quan hệ sâu sắc giữa hai nước, đồng thời tìm hiểu thực tế, tham khảo các mô hình phát triển hiệu quả. Điều đặc biệt, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm kết thúc chuyến thăm và trở lại Việt Nam bằng tàu hỏa như một thông điệp: quan hệ Việt Nam – Trung Quốc ngày càng hữu nghị, hợp tác, là sự kết nối liền mạch, là dòng chảy không thể đảo ngược, vì hòa bình và hạnh phúc, phồn vinh của nhân dân hai nước. Đó cũng là bức tranh thái bình, trù phú, an yên mà Bác Hồ kính yêu đã khắc họa 65 năm trước “Tang đạo mãn điền, hoa mãn san”...

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Nạn nhân tiềm tàng của xung đột Trung Đông

Trung tuần tháng 3/2026, các cuộc không kích của Israel nhằm vào những cơ sở năng lượng thượng nguồn tại mỏ khí South Pars, nơi chiếm 70% sản lượng khí đốt nội địa của Iran, đã mở ra một chương leo thang mới trong xung đột Trung Đông.

Ở rất xa cuộc chiến

Ở rất xa cuộc chiến

Thời điểm hiện tại, chiến dịch quân sự tại Trung Đông là ưu tiên hàng đầu của Tổng thống Mỹ Donald Trump. Song, có lẽ, chuyện ông liên tục cập nhật các diễn biến và ý tưởng của mình về cuộc chiến ấy và làm xôn xao các nền tảng mạng xã hội cũng không thể đẩy lùi được một thời hạn đầy thách thức: Tháng 11/2026, cuộc bầu cử Quốc hội giữa kỳ sẽ diễn ra.

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Khủng hoảng an ninh lương thực đang chực chờ

Sự hỗn loạn trong đại dương thông tin chiến sự đang khiến bất kỳ một nhà phân tích quốc tế nào cũng không thể đưa ra những dự báo chắc chắn về kết cục của cuộc xung đột quân sự ở Trung Đông. Tuy nhiên, những hệ lụy ghê gớm của nó thì ngược lại, hoàn toàn có thể dễ dàng nhận diện.

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Lợi ích quốc gia - dân tộc trên hết

Trong những ngày này, tâm trí của người dân cả nước và cả Việt kiều ở nước ngoài đều hướng về phòng họp lớn Diên Hồng, nơi đang diễn ra kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa XVI.

Ứng xử với xưa cũ

Ứng xử với xưa cũ

LTS: Những gì cổ hủ, lạc hậu ắt là xưa cũ. Nhưng có phải những gì xưa cũ cũng đều cổ hủ, lạc hậu hết hay không? Ứng xử với xưa cũ thế nào để đảm bảo vẫn giữ tốc độ tăng trưởng tiến bộ và vừa không “đánh rơi” đi mất phần tinh thần?

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Lựa chọn hiền tài và kiến tạo phát triển

Kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI vừa khai mạc tại Thủ đô Hà Nội với nhiều nội dung quan trọng, đặc biệt là việc kiện toàn các chức danh lãnh đạo chủ chốt của quốc gia cũng như định hình chương trình, nội dung hoạt động của toàn khóa, đặt nền móng cho sự phát triển của đất nước trong 5 năm tới.

World Cup 2026 trước biến số Iran

World Cup 2026 trước biến số Iran

Xung đột leo thang giữa Mỹ - Israel và Iran đang đẩy World Cup 2026 vào tình thế đặc biệt khi khả năng Iran không thể tham dự trở thành kịch bản hiện hữu. FIFA đang phải đối mặt với bài toán phức tạp chưa từng có liên quan đến pháp lý, thay thế suất dự giải và đảm bảo an ninh - điều từng xuất hiện trong lịch sử nhưng chưa bao giờ ở quy mô của một kỳ World Cup hiện đại.

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Khi Thổ Nhĩ Kỳ có quyền “mặc cả” với châu Âu

Cuộc chiến tại Iran nổ ra cuối tháng 2/2026 làm rung chuyển thế giới, đồng thời vẽ lại bản đồ địa chính trị khu vực. Trong đó, Thổ Nhĩ Kỳ, với vị thế đặc biệt của mình, đang tận dụng cơ hội để giành lấy lợi thế trong một "ván cờ" khác.

Trước biến động thời cuộc

Trước biến động thời cuộc

LTS: Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo; những diễn biến bất thường về địa chính trị; các quyết định áp đặt thuế quan gây shock; giá cả nhiên liệu thay đổi đột biến dẫn tới biến động mạnh ở các thị trường v.v... và vv… Thế giới đang tiếp tục theo cách đó và tạo ra những vòng xoáy chóng mặt. Trước các biến động thời cuộc như thế, một cá nhân con người, một công ty, một ngành, thậm chí cả một quốc gia, cần phải đối diện chúng theo cách nào?

Lời hứa không thành hiện thực

Lời hứa không thành hiện thực

Ông Donald Trump trở lại Nhà Trắng với cam kết không mở thêm chiến tranh, không đẩy nước Mỹ vào những cuộc can dự quân sự tốn kém ở bên ngoài. Nhưng, chiến dịch quân sự nhằm vào Iran cuối tháng 2/2026 đã khiến chính lời hứa đó trở thành điểm dễ bị phản công nhất về chính trị.

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Thảm kịch mới, và những đường nét cũ

Song song với những ý niệm về các hệ lụy đã trở nên quen thuộc với bất cứ ai, khi căng thẳng địa chính trị ảnh hưởng trầm trọng đến khả năng vận hành trơn tru của hệ thống kinh tế - xã hội toàn cầu, có một khía cạnh bi thương khó cảm nhận hơn: Sự phác họa và hình thành những cuộc khủng hoảng nhân đạo mới, bên cạnh sự cùng quẫn trong các bi kịch vẫn còn chưa khép lại - điều thường bị che khuất và lãng quên.

Ươm mầm xanh cho tương lai

Ươm mầm xanh cho tương lai

Theo quan niệm của người xưa, vũ trụ có 3 nhân tố cơ bản là Thiên - Địa - Nhân (tức là trời, đất và người). Như trong “Tam tự kinh” có câu “Tam tài giả: Thiên - Địa - Nhân/ Tam quang giả: Nhật - Nguyệt - Tinh”... Trải qua các giai đoạn phát triển của lịch sử, cũng như nhiều quốc gia, dân tộc, Việt Nam hình thành nên truyền thống sống hòa hợp với thiên nhiên (thuận thiên) và luôn coi trọng con người (dân vi bản). Chính vì vậy, chăm lo giáo dục, đào tạo con người là nhiệm vụ xuyên suốt (vì lợi ích trăm năm trồng người)...