Tại phiên thảo luận chung ngày 1 tháng 10 năm 2012 của Đại hội đồng Khóa 67, trưởng đoàn Việt Nam, Thứ trưởng Ngoại giao Phạm Quang Vinh đã chính thức thông báo Việt Nam ứng cử làm thành viên Hội đồng Nhân quyền (HĐNQ) Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2014-2016.
Ngay sau khi Việt Nam chính thức ứng cử làm thành viên HĐNQ, trên các trạng mạng của các tổ chức hành nghề chống Cộng như “Ủy ban Nhân quyền Việt Nam”, “Những người bảo vệ nhân quyền Việt Nam” có trụ sở ở Việt Nam(?) cùng với Quỹ Tù nhân lương tâm”, “Tập hợp vì nền dân chủ”, và “Ủy ban Cứu người vượt biển” ( BPSOS) có trụ sở ở Mỹ và Australia…đã ” rầm rộ” “ký tên”, lên tiếng phản đối, đồng thời tìm cách thuyết phục các quốc gia thành viên của Liên hợp quốc không bỏ phiếu cho Việt Nam tham gia tổ chức này. Có thể nói việc làm của họ không chỉ tốn công vô ích, mà còn tự vạch mặt mình là những kẻ chống lại Tổ quốc.
Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc (United Nations Human Rights Council) là một tổ chức trực thuộc Đại Hội đồng Liên hợp Quốc. Tổ chức này ra đời ngày 15/3/2006, theo Nghị quyết (A/RES/60/251). Đây là tổ chức nhân quyền mới, thay thế cho Ủy ban Nhân quyền Liên hợp quốc đã chấm dứt hoạt động từ năm 2006. Trên danh nghĩa, với quyết định này từ nay cơ quan nhân quyền có vị trí ngang bằng với Hội đồng Bảo an và Hội đồng Kinh tế, xã hội và Văn hóa (ECOSOC). Ba Hội đồng này đảm trách ba nhiệm vụ quan yếu của LHQ là gìn giữ hòa bình, phát triển hợp tác kinh tế và bảo vệ nhân quyền.
Cũng với cái lý do “xưa như trái đất”, họ nói: “Chính quyền Hà Nội vi phạm rất trắng trợn quyền tự do lên tiếng của người dân, điển hình như các vụ xử blogger Điếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhbaSG, hoặc đàn áp các cuộc biểu tình của dân oan hay bắt bớ, giam cầm những người muốn lên tiếng về chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa”...
Ông Phil Robertson, Phó Giám đốc phụ trách khu vực châu Á của tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch) - tổ chức được xem là “sân sau” của các ông nghị cực hữu, chống cộng trong Hạ viện Mỹ cũng té nước theo mưa, nói: “Họ bỏ tù trên chục năm đối với những người thực thi quyền bày tỏ quan điểm cá nhân như Điếu Cày hay Tạ Phong Tần. Thật quá tàn nhẫn. Điều này hoàn toàn trái ngược với cam kết của Hà Nội về tôn trọng nhân quyền và cách hành xử như vậy hoàn toàn không xứng đáng để Việt Nam ngồi vào chiếc ghế của HĐNQ Liên hợp quốc”.
Trong “những chứng cứ” mà người ta thường dùng để cáo buộc Việt Nam vi phạm nhân quyền là “Họ không làm gì có lỗi, mà chỉ sử dụng quyền tự do bày tỏ quan điểm cá nhân được pháp luật thừa nhận”.
Nhân đây xin lưu ý rằng, Việt Nam không bỏ tù ai về việc người đó “bày tỏ quan điểm cá nhân”, mà chỉ trừng phạt họ về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” (Điều 88, Bộ luật Hình sự, 1999). Quy định này hoàn toàn không trái với “Công ước quốc tế về các quyền dân sự chính trị”, năm 1966.
Điều 19, của Công ước nói trên quy định rằng: “Mọi người có quyền tự do ngôn luận… Việc thực hiện những quy định (về quyền này) kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, có thể phải chịu một số hạn chế nhất định… để: a, Tôn trọng các quyền và uy tín của người khác; b, Bảo đảm an ninh quốc gia, hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của công chúng” -Các văn kiện quốc tế cơ bản về quyền con người, Viện Nghiên cứu quyền con người, HN. 2002. Tr 258,259.
Đối với nhân dân Việt Nam, quyền con người là thành quả của cách mạng giải phóng dân tộc do Đảng Cộng sản Việt Nam, đứng đầu là Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo. Việc tôn trọng và bảo đảm quyền công dân và quyền con người đối với Đảng và Nhà nước ta không chỉ là mục tiêu, lý tưởng, mà còn là chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước được đưa vào cuộc sống thường nhật.
Cho đến nay Việt Nam đã gia nhập hầu hết các công ước nhân quyền quốc tế cơ bản về quyền con người, trong đó có Công ước về Quyền Dân sự, Chính trị, Công ước về Quyền Kinh tế, Xã hội, Văn hoá; Công ước về Xóa bỏ mọi Hình thức phân biệt chủng tộc, Công ước về Xoá bỏ mọi Hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ. Việt Nam là nước thứ hai trên thế giới và nước châu Á đầu tiên tham gia Công ước Quyền trẻ em. Hiện nay Việt Nam đang nghiêm túc xem xét việc tham gia Công ước chống tra tấn.
Các văn bản pháp luật trong nước được ban hành hoặc sửa đổi trong nhiều năm qua theo hướng nội luật hóa các công ước quốc tế mà Việt Nam tham gia.
Có thể nói ở Việt Nam cho đến nay, các quyền con người về dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa đều được bảo đảm theo khả năng có thể của nền kinh tế và trình độ phát triển của văn hóa đất nước. Đặc biệt từ khi đất nước đổi mới, đời sống mọi mặt của người dân được nâng cao đáng kể.
Kể từ năm 2009, lần đầu tiên Việt Nam thực hiện chính sách bảo hiểm thất nghiệp. Đây là một cố gắng lớn của Việt Nam. Năm 2011, trong hoàn cảnh nền kinh tế thế giới gặp nhều khó khăn, chi ngân sách nhà nước cho công tác an sinh xã hội ước tăng khoảng 20% và dư nợ tín dụng ưu đãi thực hiện chính sách xã hội tăng khoảng 17% so với năm 2010, tỷ lệ hộ nghèo giảm khoảng 1,5%, Chương trình mục tiêu quốc gia xây dựng nông thôn mới đang được triển khai có hiệu quả. Những điều này đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận và đánh giá cao.
Quyền tự do ngôn luận, báo chí và thông tin được bảo đảm ngày càng tốt hơn. Cho đến nay cả nước có trên 700 cơ quan báo chí với trên 850 ấn phẩm; 68 đài phát thanh, truyền hình Trung ương và tỉnh, thành phố, trên 80 báo điện tử, hàng nghìn trang tin điện tử và blogger… Người dân Việt Nam ngày nay còn được tiếp cận vớp nhiều hãng thông tấn, báo chí, các kênh truyền hình nước ngoài như Reuters, BBC, VOA, AP, AFP, CNN… Tốc độ phát triển Internet ở Việt Nam được xếp hạng nhanh nhất khu vực Đông Nam Á.
Tại Hội nghị không chính thức (IAMM - ngày 27 và 28/9/2012) các Bộ trưởng Ngoại giao ASEAN, nhân dịp Khóa họp của Đại hội đồng Liên hợp quốc, tại New York (Mỹ), sau khi nghe Thứ trưởng Bộ Ngoại Việt Nam Phạm Quang Vinh thông báo chính thức Việt Nam ứng cử làm thành viên HĐNQ nhiệm kỳ 2014 - 2016, các Ngoại trưởng ASEAN nhất trí ủng hộ mạnh mẽ Việt Nam ứng cử làm ứng cử viên của HĐNQ Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2014-2016, dự kiến sẽ được bầu trong năm 2013.
Như vậy có thể nói, cơ hội để Việt Nam trở thành thành viên của HĐNQ khóa 2014-2016 là rất lớn. Tuy nhiên, việc Việt Nam nếu trở thành thành viên của tổ chức này thì không phải như các thế lực chống cộng trong và ngoài nước nói “là để che đậy những hành động “vi phạm nhân quyền trắng trợn hơn”, mà là tự nhận lấy trọng trách của mình trong việc bảo đảm ngày càng tốt hơn quyền con người của nhân dân Việt Nam, đồng thời chia sẻ trách nhiệm bảo đảm quyền con người với cộng đồng quốc tế