Hạnh phúc đã gần kề, không thể đánh mất

Một hoàn cảnh quá khó xử. Rõ là vì tôi mà cha của Suốt lần ấy bị kỷ luật. Hẳn là ông sẽ không thể quên. Liệu cuộc hôn nhân của tôi có tốt đẹp khi ông nhớ lại quá khứ? Chưa nói so với con trai ông, tôi bị “yếu” thế đủ đường. Tôi sẽ phải tính sao khi tình yêu đã sâu sắc, khó có thể “chia tay” khi biết rõ cả hai đều không thể thiếu nhau?

Tôi không thể nhớ là anh ta đã “bám đuôi” bao nhiêu lần. Có lẽ phải hơn một tháng nay, cứ sau mỗi buổi chiều, giờ tan tầm, ra khỏi cơ quan để về nhà là tôi lại thấy anh đi theo. Những ngày đầu tôi không để ý. Chỉ từ một lần, không may giữa đường, xe bị hết xăng, phải khự lại, anh ta hỏi:

- Xin lỗi! Xe chị bị làm sao? Tôi có mang theo đồ, có thể xem cho chị. Xe của chúng ta cùng loại mà.

Anh ta cũng đi loại xe Attila giống tôi, chỉ khác màu.

- Cảm ơn anh, xe tôi chỉ bị hết xăng, không sao.

Anh chỉ tôi đến cây xăng gần nhất rồi nói:

- Nếu chị không ngại, cứ đi xe tôi đến trước, tôi dắt xe chị.

Tất nhiên là tôi từ chối. Nhưng ít nhiều cũng cảm động trước biểu hiện lịch sự, chu đáo của anh ta. Rồi sau đó gần như ngày nào anh ta cũng đi theo tôi từ cơ quan về gần đến nhà. Có lẽ vì sợ tôi phát hiện nên anh ta đã đi sau một khoảng cách khá xa, đến nỗi qua gương, nhiều lúc tôi không thể nhìn thấy. Tôi đã rẽ đường khác để cắt “đuôi”, nhưng anh ta vẫn không để mất “mục tiêu”. Tôi nảy ý nghĩ: “Anh chàng này đã từng giao tiếp với mình, lại từng có một cử chỉ đẹp. Vậy sao phải đi theo mãi như thế? Hoàn toàn có thể nói chuyện đàng hoàng và hỏi nhà, điện thoại của mình. Kể cũng lạ”. Nghĩ vậy nên từ chỗ hơi khó chịu trước hành vi bám đuôi của anh ta, tôi lại thấy có phần thú vị. Và hôm nào không thấy anh ta đi theo, tôi cũng thấy thiêu thiếu.

Anh ta cứ đi theo tôi như thế cả tháng trời. Thỉnh thoảng, chừng dăm bảy ngày một lần, phóng xe lên ngang tôi hỏi thăm, nói chuyện. Anh ta cho biết đây là con đường thuận tiện nhất vẫn đi về mỗi ngày đến cơ quan.

Thế là chúng tôi đã trở nên quen biết. Anh ta có cái tên độc đáo và ấn tượng: Ninh Văn Suốt. Nghe cứ như một người dân tộc thiểu số ở vùng cao. Tôi trêu :

- Hình như anh ở vùng núi cao mới về định cư ở Hà Nội? Dân tộc anh hiện có bao nhiêu người, cư trú nhiều nhất ở đâu? Sống định cư hay du cư?

Không ngờ anh ta cũng trêu lại:

- Tôi người dân tộc Bám, hiện chỉ còn lại một mình tôi, vì bị diệt chủng bởi những đội quân tóc dài trong quá khứ. Tôi tứ cố vô thân, thuê nhà ở cuối phố...

Tôi giật mình vì anh ta nói đúng phố tôi đang ở. Có nghĩa chắc chắn còn biết cả số nhà. Không khéo anh ta còn biết rõ gia cảnh mình cũng nên. Dẫu sao thì tôi cũng rất thú vị một nhân vật cực kỳ hóm hỉnh, hài hước. Đó là một nét tính cách của đàn ông mà tôi vốn rất ưa thích. Và thế là chúng tôi dần trở nên tự nhiên, thân thiết hơn. Một lần vào buổi chiều, ngày thứ 5, anh ta hỏi tôi:

- Thứ 7 chị nghỉ hay vẫn đi làm?

- Tôi chỉ nghỉ ngày chủ nhật.

- Tôi cũng vậy. Chiều thứ 7 này, chị có thể nghỉ sớm hơn mọi tuần được không?

- Để làm gì hả anh?

- Tôi muốn mời chị đi uống nước để có dịp được thăm hỏi, nói chuyện nhiều với chị.

Thấy cách đặt vấn đề lịch sự, hoàn toàn có thể chấp nhận, tôi đã nhận lời.

Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.

Và buổi gặp mặt chính thức đầu tiên ở quán nước tại một bờ hồ rất đẹp lần ấy đã gây cho tôi ấn tượng tốt về một người trai, chắc chắn ít tuổi hơn tôi, nhưng chững chạc, không khiến tôi có cảm giác chỉ như em mình. Tuy vậy, tôi vẫn nói đùa:

- Anh Suốt này, có chị gái không?

- Thanh muốn tôi gọi là chị chăng? Phái đẹp ai cũng muốn trẻ đi, còn mình thì lại muốn ngược lại. Lạ thật đấy.

- Thế anh có biết người ta bao nhiêu tuổi rồi không?

- Không quá 35.

- Anh giỏi đấy.

Tôi thấy anh ta rất giỏi. Nhưng không phải là giỏi đoán tuổi mà là giỏi làm sướng tai phụ nữ. Anh đã trừ đi ít nhất 5 tuổi so với ý nghĩ. Bởi tôi đã 40. Chẳng mất gì, anh ta cứ trừ phăng đi 5 tuổi. Ở đời, có những điều không nói thật mà lại tốt đẹp, còn hơn nói đúng ý nghĩ. Tôi cho rằng anh ta đã từng ở Tây về, ít nhất là đi du học, qua phong cách khá lịch sự, “ga lăng”.

- Anh từng sống ở Tây? Đi học hay làm việc? Ở nước nào?  - Tôi hỏi tự nhiên.

- Ồ! Không. Đã bảo tôi là người dân tộc Bám, chỉ biết có quê hương xứ sở ở vùng cao Tây Bắc, nay biết thêm Thủ đô Hà Nội.

...Và sau buổi uống nước lần đó, chúng tôi đã yêu nhau. Tất nhiên là tình cảm cứ phát triển từ từ như nước ngấm dần vào đất. Về sau tôi được biết hoàn cảnh của Suốt: từ nhỏ tới lớn chỉ có đi học. Hết phổ thông, anh được sang Ba Lan học đại học rồi nghiên cứu sinh luôn. Là tiến sĩ trong một lĩnh vực khoa học còn rất mới mẻ ở nước ta. Hiện là trưởng phòng nghiệp vụ ở một công ty nhà nước có vốn đầu tư nước ngoài. Suốt có nhiều thế mạnh so với mặt bằng đàn ông hiện nay.

Tôi tự biết bản thân cũng có nhiều thế mạnh hấp dẫn đàn ông nhưng dẫu sao vẫn có một điểm yếu không nhỏ, dù có “chim sa cá lặn” đến đâu cũng vẫn mặc cảm. Đó là tuổi tác. Vâng, một phụ nữ đã ở tuổi 40 như tôi, rõ ràng là đã quá “đát”. Và tôi không thể trả lời được: vì sao một người đàn ông 36 tuổi( kém tôi 4 tuổi) có học vị, địa vị, khá điển trai, chưa từng lấy vợ (trai tân) lại có thể theo đuổi một người đàn bà vừa hơn tuổi mình, lại đã từng lập gia đình? Người như anh ta chắc chắn phải có nhiều phụ nữ ưa thích, là ước mơ của nhiều người đẹp, hoàn toàn có thể lấy vợ tuổi 20.

Khi mối quan hệ của chúng tôi đã gắn bó, thân thiết hơn, tôi nói điều băn khoăn này với Suốt thì anh nói: “-Em không có gì phải ngạc nhiên cả. Thực ra thì anh đã yêu em ngay từ khi mới biết, gặp mặt. Đối với anh, phải thích ngay từ phút đầu. Em khiến anh rất mê. Đã mê thì anh có thể vượt qua tất cả. Mọi khó khăn sẽ trở nên vô nghĩa...”. Tôi càng thú vị khi anh là một người rất yêu thích văn học, đã đọc ngay hai câu thơ của Xuân Diệu, ứng vào trường hợp của chúng tôi: “Vai anh khi để đầu em tựa. Cân cả buồn vui của cuộc đời”.

Tôi là một phụ nữ đã qua một đời chồng. Người đàn ông đầu đời của tôi đã dễ dàng mê tôi cũng ngay từ phút gặp gỡ đầu tiên. Anh ta ăn nói có duyên và tỏ ra rất hào phóng, nhưng hơn tôi 8 tuổi. Chúng tôi có với nhau 1 con gái. 5 năm sau khi cưới, chồng tôi đã phản bội để yêu một cô gái khác kém anh ta 20 tuổi. Vậy nên giờ đây, vừa rất yêu Suốt, tôi lại vừa sợ cái sức hấp dẫn phụ nữ của anh, nhất là lại kém tôi những 4 tuổi. Song, tôi có một chút yên tâm là so với chồng trước đây, Suốt là người có học cao và phong cách nghiêm túc, nếu không nói là quá “đứng đắn” trong nói năng, giao tiếp, chứ không bẻm mép như chồng tôi.

Tuy nhiên, thời gian trôi đi, những băn khoăn lo ngại của tôi cũng vơi dần khi Suốt đã củng cố thêm niềm tin cho tôi bởi sự chân thành, tận tâm và lối sống bình dị, có chiều sâu của anh. Ở bên Suốt, tôi không có cảm giác anh trẻ hơn mà luôn thấy mình non nớt, bé bỏng. Anh sâu sắc, chín chắn trong suy nghĩ và quyết đoán mọi việc. Nhiều bạn thân đã khuyên tôi là không nên quá “Tào Tháo đa nghi”, chớ có tâm lý “giật mình trước cành cây cong”. Tiếp xúc với Suốt, họ đều chung cảm nhận: có thể tin tưởng để trao thân gửi phận.

Nhưng... Khi mà tôi đã yên tâm với tình yêu của mình thì... Tình cờ, tôi biết được một sự thật xảy ra trong quá khứ khi đang học năm cuối cùng ở đại học. Ngày ấy, lúc tôi sắp bảo vệ luận án tốt nghiệp, người giáo viên là chủ nhiệm khoa đã nói thẳng với tôi: “Thầy hướng dẫn em nói bản luận văn của em yếu, khó được chấp nhận. Nếu muốn tốt nghiệp, em phải lo một khoản tiền để bồi dưỡng các thầy trong hội đồng...”.

Tôi bị “sốc” trước một khoản tiền khá lớn, và chủ yếu là không thể chấp nhận việc khuất tất này. Sốc nổi, tôi đã nói điều này với các bạn trong lớp. Và sau đó đến tai ban giám hiệu. Một sự tiêu cực quá trắng trợn khiến ban giám hiệu không thể chấp nhận, đã kỷ luật người chủ nhiệm khoa. Nhưng tôi, dĩ nhiên cũng bị trượt tốt nghiệp, phải năm sau mới “ra” được trường. Thật bất ngờ, người chủ nhiệm khoa đó chính là cha đẻ của Suốt. Hiện ông đã về hưu (Lúc yêu, anh chủ trương khi 2 người ấn định thời gian cưới mới cho gia đình biết, tôi mới “trình diện”. Do rất tin nên chẳng bao giờ tôi có ý hỏi han từng thành viên cụ thể trong gia đình anh).

Một hoàn cảnh quá khó xử. Rõ là vì tôi mà cha của Suốt lần ấy bị kỷ luật. Hẳn là ông sẽ không thể quên. Liệu cuộc hôn nhân của tôi có tốt đẹp khi ông nhớ lại quá khứ? Chưa nói so với con trai ông, tôi bị “yếu” thế đủ đường. Tôi sẽ phải tính sao khi tình yêu đã sâu sắc, khó có thể “chia tay” khi biết rõ cả hai đều không thể thiếu nhau?

Lệ Thanh

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.