Nhát dao vô thức của người cha tâm thần
Từ mờ sáng, 3 mẹ con chị Lê Thị Lựu (28 tuổi) lọ mọ bắt xe vào thành phố Quy Nhơn tham dự phiên tòa xét xử can phạm giết người chính là chồng, là bố của mình - bị cáo Trần Quang Hiếu (36 tuổi), trú ở thôn Hòa Tây, xã Nhơn Hạnh, thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định. Nạn nhân của Hiếu không phải ai khác mà chính là đứa con trai chỉ mới 4 tuổi của y.
Dáng người khập khiễng, cặp mắt buồn rười rượi, Hiếu lầm lũi bước vào khán phòng xử án. Ngồi trước vành móng ngựa, Hiếu tỏ ra ăn hận và day dứt về những gì mình đã gây ra cho đứa con trai tội nghiệp. Y chỉ biết cúi đầu khi nghe vị đại diện Viện kiểm sát công bố tội trạng của mình.
Theo cáo trạng, khoảng trưa ngày 17/1, Hiếu cùng con trai là Trần Lê Quang Thái (4 tuổi) cùng chơi đùa ở phòng riêng nhà mình. Hai cha con nô đùa được một lúc, đến 14hâ thì Hiếu buồn ngủ, tuy nhiên Thái vẫn hiếu động, đùa nghịch làm cho cha khó ngủ. Sau nhiều lần ngăn con không được, Hiếu tức giận bật dậy, giật lấy con dao mà Thái đang cầm trên tay chơi trò siêu nhân rồi chém và đâm nhiều nhát vào người con trai mặc cho cháu cố gắng vùng vẫy, kêu la vì đau đớn. Nghe tiếng la hét của cháu Thái, ông Trần Quang Hanh (61 tuổi, cha của Hiếu) sống ở cạnh nhà Hiếu, liền chạy sang thì thấy cháu Thái đang nằm thoi thóp trên nền nhà, người bê bết máu. Ông Hanh nhanh chóng cạy cửa xông vào và đưa cháu Thái đến bệnh viện cấp cứu, rất may là vết thương không trúng chỗ hiểm nên nạn nhân đã được cứu sống kịp thời và xuất viện sau 15 ngày điều trị.
Theo kết quả giám định pháp y, cháu Trần Lê Quang Thái bị cha chặt, chém và đâm 8 nhát vào cơ thể, trong đó có 1 vết thương thấu bụng gây thủng đại tràng, 4 vết thương vùng cổ, 3 vết ở vùng lưng và vùng ngực, tổn hại về sức khỏe là 43%. Ngày 12/3, Tổ chức giám định pháp y về tâm thần cũng kết luận: Trần Quang Hiếu bị bệnh rối loạn thần kinh do rượu với ảo giác chiếm ưu thế nên bị giảm khả năng nhận thức, điều khiển hành vi.
Trong suốt phiên xử, bị cáo luôn cho rằng mình không biết vì sao lại ra tay với con như vậy. Khi nghe Chủ tọa phiên tòa hỏi: “Vì sao bị cáo giết con?”, Hiếu vừa rơm rớm nước mắt vừa đau đớn trả lời: “Bị cáo khổ tâm lắm, không ai hiểu cho bị cáo cả. Bị cáo nhớ trưa hôm đó là đám giỗ ông nội của bị cáo, hai cha con chơi đùa bình thường với nhau như mọi ngày. Cháu Thái lấy con dao Thái Lan có sẵn ở trong phòng quơ qua quơ lại, giả làm siêu nhân. Đến đây, bị cáo không còn biết chuyện gì đã xảy ra với con trai mình. Bị cáo không nhớ mình đã làm gì sau đó. Cho đến khi bị cáo thấy con trai mình nằm đó, người đầy máu, bên ngoài là cha bị cáo đang phá cửa xông vào và bế con đi bệnh viện, lúc này bị cáo mới giật mình ý thức được việc mình làm”.
“Nếu đã không nhớ gì thì tại sao bị cáo lại khai nhận tội lỗi với cơ quan Công an”, Chủ tọa phiên tòa tiếp tục hỏi Hiếu. “Bị cáo dựa vào vết thương của con rồi khai với cán bộ điều tra chứ thật tình bị cáo chẳng nhớ gì cả. Bị cáo thương con không hết thì lẽ nào lại ra tay giết con, nhưng “người ta” cứ sai khiến nên tay bị cáo làm chứ bị cáo không làm”, khai đến đây Hiếu bật khóc như một đứa trẻ rồi đưa tay lau vội những dòng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khờ khạo. Chủ tòa lại gặng hỏi: “Người ta” là ai? “Là người lúc nào cũng ở bên bị cáo. Khi bị cáo buồn thì hát cho bị cáo nghe và còn đọc kinh nữa. Bị cáo đã đi nhiều chùa để cầu khẩn, xin tha cho bị cáo nhưng “người ta” không chịu buông tha. Đã nhiều năm rồi, bị cáo hầu như không ngủ được lúc nào cả, cứ nhắm mắt là thấy “người ta””, Hiếu trả lời trong sự ám ảnh và sợ hãi đến tột độ.
Nỗi đau của một gia đình nghèo
Theo tìm hiểu của PV, Hiếu là con thứ 5 trong một gia đình có 7 người con. Cuộc sống khó khăn nên ngay từ nhỏ Hiếu đã phải nghỉ học từ rất sớm để làm lụng phụ giúp cho cha mẹ già yếu. Đến khi trưởng thành, Hiếu lập gia đình với một cô gái cùng quê và hai đứa con kháu khỉnh lần lượt ra đời, một bé gái và một bé trai là cháu Trần Lê Quang Thái, nạn nhân của vụ án. Ban đầu, Hiếu làm nghề thợ hồ để kiếm sống, sau đó, cả hai vợ chồng quyết định lên Gia Lai làm nghề buôn bán ve chai, mong mỏi có được thu nhập khá hơn. Được một thời gian, Hiếu đột nhiên phát bệnh nên hai vợ chồng quay về quê nhà chữa trị. Lúc bình thường, Hiếu lo liệu cơm nước, chăm sóc cho con gái và con trai. Lúc đau ốm thì lại nhờ cha mẹ ruột sống ở bên cạnh giúp đỡ.
“Từ ngày nó bị bệnh, chân nó yếu không đi nổi mà chỉ lết lết đi thôi. Hôm nào nó mệt thì tôi nấu cơm đem qua cho ba cha con nó ăn. Thậm chí có lúc nó còn không tự chủ được vệ sinh, tôi cũng phải giặt giũ, dọn dẹp cho con” - bà Hồ Thị Lan (58 tuổi, mẹ của Hiếu) với khuôn mặt khắc khổ, héo hon, quệt nước mắt khi kể về con mình.
Kể từ khi chồng bị bệnh, mọi gánh nặng gia đình đều đổ dồn vào đôi vai của người vợ trẻ. Để kiếm tiền lo cho gia đình, chữa bệnh cho chồng, đóng học phí cho con, chị Lựu phải bôn ba khắp nơi như con thiêu thân giữa dòng xoáy cuộc đời đầy bão táp. Hiện tại, chị vẫn tiếp tục công việc mua bán ve chai trên Gia Lai, cứ độ nửa tháng thì chị lại về nhà một lần bận. “Cực mấy cũng phải chịu thôi, vì nếu không làm thì lấy tiền đâu mà ăn”, chị Lê Thị Lựu (28 tuổi, vợ của Hiếu) bộc bạch trong nước mắt.
Trình bày với HĐXX, chị Lựu cho rằng chồng mình bị “dương” (nói theo kiểu mê tín là bị ma ám - PV) nên mới có những hành động như thế. Gia đình cũng đã thử nhiều cách chữa trị cho Hiếu, kết quả là, lúc đầu bệnh tình có thuyên giảm nhưng một thời gian sau đó tái phát trở lại. Vì gia cảnh khó khăn, điều kiện kinh tế không cho phép nên việc chữa chạy căn bệnh thần kinh của Hiếu đã không đến nơi đến chốn. Để rồi gia đình phải hứng chịu một thảm cảnh đau đớn: Đứa con trai duy nhất phải chống chọi với tử thần trong suốt nửa tháng ở bệnh viện, chồng thì vướng vào vòng lao lý. Chị khóc lóc khẩn xin HĐXX giảm án cho chồng để y sớm trở về điều trị bệnh tật và cùng chị lo cho con cái.
Trong suốt phiên xử ba mình, bé Thái hết nhìn ba, rồi lại quay sang mẹ và ông bà nội. Tranh thủ lúc tòa nghị án, bị cáo Hiếu quay về phía con trai bảo: “Chạy lại đây cho ba nhìn chút”. Song, có lẽ đứa bé vẫn còn sợ hãi, nên lắc đầu từ chối. Bé chỉ dám đứng từ xa với mẹ và hướng đôi mắt ngây thơ nhìn về phía hàng ghế dành cho bị cáo, nơi mà ba của bé đang ngồi. Đứa con gái học lớp 6 rơm rớm nước mắt nhìn cha. Chị Lựu cho biết: “Hôm ba nó bị bắt, Thái khóc hỏi ba có về với con nữa không. Rồi nó tự bảo chắc là ba được về nhà thôi, ba bị bệnh mà. Khi được hỏi chuyện xảy ra như thế nào, nó chỉ lắc đầu, nó nói không nhớ và không biết gì cả”.
Nói lời sau cùng, Hiếu nghẹn ngào quay xuống phía vợ và con thơ van xin tha tội. Anh chắp tay, bật khóc nức nở: “Ba không hiểu vì sao ba lại làm thế với con, ba thương con không hết lẽ nào ba lại giết con. Con hãy tha lỗi cho ba nhé, con trai bé bỏng của ba…!”. Đồng thời, người cha tội nghiệp khẩn thiết xin HĐXX giảm án để y có cơ hội về với gia đình, chuộc lỗi với con. Cha mẹ cả hai bên gia đình cũng xin giảm án cho Hiếu. Sau giờ nghị án, HĐXX tuyên phạt bị cáo Trần Quang Hiếu 7 năm tù về tội giết người.
Có thể nói, từ đầu năm đến nay, trên địa bàn tỉnh Bình Định đã xảy ra 3 vụ án giết người thân do người có biểu hiện hoặc tiền sử về bệnh tâm thần gây ra. Gần đây nhất là vụ Nguyễn Văn Ba (ở thị trấn Diêu Trì, Tuy Phước, có tiền sử về bệnh tâm thần) đã dùng cây đánh mẹ cho đến chết xảy ra vào ngày 8/5 vừa qua. Trước đó một tháng, đối tượng Hà Thị Kim Danh (ở xã Phước Lộc, Tuy Phước, có tiền sử về bệnh tâm thần phân liệt) cũng đã dùng dao đâm chết chồng, bỏ lại 3 đứa con thơ bơ vơ không nơi nương tựa.
Ngày 25/4, Nguyễn Thị Hoa (ở Ân Hảo Tây, Hoài Ân, có tiền sử bệnh tâm thần) đã nhốt 4 con ở trong nhà, lấy dao dọa giết vì bị “bề trên sai phải giết 1 trong 4 đứa”. Vụ án Trần Quang Hiếu là một bài học đau lòng nữa từ việc sống chung với người bị tâm thần.
Những nhát dao vô thức đã gây ra nỗi đau cho nhiều người. Cháu Thái nắm tay chị lặng lẽ theo ra xe, trên cổ vẫn còn hằn những vết sẹo ngang dọc. Nhìn bóng chị, bóng em dìu nhau bước đi dưới cái nắng chói chang của buổi trưa hè khiến nhiều người không khỏi động lòng