Đàn bà như Y Ban

Không ít lần, ngay cả khi chị nói cười mạnh mẽ, mắt trang điểm đậm, tôi vẫn nhìn thấy dường như có những giọt nước đang lặn vào bên trong. Tôi đã nghĩ, Y Ban ơi, chị đã “náu mình” trong một cái vỏ xù xì để không ai có thể bắt nạt chị. Nhưng kỳ thực thì chị đầy mâu thuẫn, và cũng yếu đuối như bất kỳ người đàn bà nào trên đời. Chỉ tiếc rằng chị đã không để cho nhiều người, nhất là đàn ông nhìn thấy điều đó ở chị...

Tôi biết Y Ban tính đến giờ cũng gần 15 năm. Lúc đầu gặp Y Ban, tôi sợ chị đúng như cảm giác của một đứa bạn học báo chí vừa thực tập ở tờ báo chị làm việc, để chuẩn bị cho kỳ thi tốt nghiệp đại học. Nó bảo: Chị ấy gay gắt, đốp chát vô cùng. Thì vẫn là gay gắt, đốp chát ngay buổi đầu tiên chị nhìn thấy mặt tôi. Nhưng đến lần thứ hai, thứ ba gặp Y Ban thì cảm giác sợ của tôi biến mất. Chị thấy tôi viết lách thì bảo: “Chui vào cái nghề này làm gì, nó hành cho thì khổ. Tao cố tí nữa là đẻ được ra mày đấy. Thôi, từ nay gọi tao bằng mẹ đi”.

Suốt cả thời tuổi trẻ, tôi lang bang từ tòa soạn này đến tòa soạn kia, làm báo sinh nhai. Y Ban nhìn tôi giống như chị nhìn thấy thời trẻ của mình, cũng tất tả đủ chuyện trên trời dưới biển, bởi nặng lòng với người thân xung quanh, dù chưa có gia đình riêng. Mỗi lần gặp Y Ban, ôi thôi là biết bao nhiêu chuyện. Một mẩu chuyện bé tí trên báo, chị đọc, nó mắc vào đầu chị, cũng có thể trở thành một nỗi bức xúc không hề nhỏ. Và khi đã trở thành nỗi bức xúc của chị rồi, nó chắc chắn sẽ là một chi tiết trong tác phẩm nào đó của chị ở tương lai gần.

Y Ban là một người chịu đọc và có khả năng quan sát cực kỳ nhạy. Đáng ngại hơn là chị có khả năng diễn đạt những thứ chị cảm nhận, trong lời nói và trên cả ngòi bút một cách gai góc, trần trụi, bộc trực, khiến những người yếu bóng vía dễ có cảm giác “sợ” chị. Có người bảo với tôi, họ sợ nhất là trở thành nhân vật trong truyện của Y Ban. Vì Y Ban vẽ chân dung ai cũng rốt ráo, đáo để, tỉnh queo và có phần cay nghiệt nữa. Chị không mấy khi khoan nhượng, ngay cả với mình, trong lúc viết. Chị thường gọi tên đúng sự vật sự việc, ít khi vòng vo, cũng chẳng cần mất nhiều thời gian để ướm thái độ người đối diện, hay chủ tâm tinh tế một chút để họ khỏi phật lòng. Bản tính cố hữu trời sinh ấy, bản tính mà chính Y Ban đã từng thừa nhận, “độc đoán và ghê gớm”, khiến chị từng phải gánh chịu không ít phiền lụy. Chị bảo, “quen bị người ta băm vào mặt rồi”, nhưng không sửa được. Và hình như chị cũng không định sửa.

Nhưng, những “xù lông xù cánh” của Y Ban thực ra không đáng ngại ở chỗ, nó chỉ xuất hiện khi chị bị ai đó chọc tức thôi. Với một đứa em mà chị không ngần ngại gọi bằng “con” như tôi, lại chân ướt chân ráo tập tọng văn chương, chị nói chung là không thèm chấp, ngay cả lúc tôi có trót “dại mồm dại miệng” câu gì. Và thực sự là từng ấy năm “chơi” với Y Ban, tôi không chia sẻ với chị được nhiều ở góc độ văn chương, vì trong mắt chị, tôi là hạng “con nít”. Song tôi lại chia sẻ được với chị ở góc độ đàn bà, với rất nhiều câu chuyện hàng ngày, thường nhật liên quan đến gia đình, bè bạn. Và tôi cũng thích được ngắm nhìn Y Ban ở góc độ này hơn.

Thông thường với một người giao tiếp nhẹ nhàng, khéo léo thì cánh cửa họ mở ra cho người khác hiểu mình cũng dễ dàng hơn. Còn Y Ban, với không ít người, chị đã “sập” cánh cửa này ngay từ phút đầu, không cho họ cơ hội hiểu mình, bởi tính cách và bề ngoài gai góc của chị. Nhất là những người Y Ban không có cảm tình, chị “mạnh tay” không thương tiếc, không cần quan tâm sau đó người ta nghĩ về mình thế nào. Nhưng một khi ai đó đã thực sự bước vào cuộc sống của Y Ban, thì đều có chung một cảm nhận, rằng chị cũng không kém phần nữ tính. Và cái góc đàn bà của chị, còn “đàn bà” hơn nhiều lần những phụ nữ bề ngoài thì ăn nói mềm mỏng, khéo léo, nhưng ứng xử cuộc đời thì nhạt thếch, vô tâm.

Trước tiên, tôi chắc chắn rằng, Y Ban là người đàn bà chịu thương chịu khó bậc nhất. Xuất thân trong một gia đình nông thôn nghèo, không có ai dính dáng đến chuyện văn chương nghệ thuật, Y Ban đi học để trở thành cô giáo ngành Y, rồi bỏ công việc êm đềm ấy mà đuổi theo chữ nghĩa. Và như định mệnh, đời sống của một người đàn bà viết văn luôn có nhiều trắc trở đợi sẵn chị ở phía trước. Cái nghèo, cái lo toan đeo bám chị từ tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành, đã về thủ đô, đã có gia đình, đã viết văn và có tên tuổi, có vị trí trong làng văn. Y Ban làm tất cả mọi việc để nuôi sống gia đình, mà trong nhiều năm tháng chị là trụ cột. Chị bán gà tần, đi làm báo, nhặt nhạnh từng đồng tiền lẻ để nuôi con. Tôi cứ ám ảnh mãi một chi tiết chị kể, chị đã khóc như mưa như gió vì trên đường về nhà đã làm rơi mất hộp sữa mua cho con bằng số tiền ít ỏi mà mình có. Chị sợ nhất câu nói của con, mẹ ơi, con đói. Chị lo lắng từng bữa ăn cho chồng, không phàn nàn, trách cứ về việc chồng không kiếm ra tiền.

Y Ban cực kỳ giỏi thu vén, chị chẳng bao giờ tiêu hoang, xài tiền vào những việc vô ích. Lúc ít tiền, chị căn cơ từng đồng để làm sao các con không bị đói, bị rách. Lúc nhiều tiền rồi chị vẫn giữ thói quen dè xẻn như vậy, để dành đầu tư vào những việc sinh lợi khác như đất đai. Thực tế, xốc vác và nhạy cảm nên chị đã biến không thành có, từ chạy ăn từng bữa đến có cơ ngơi, đất đai nhà cửa, chả kém cạnh ai trên đời. Nhưng hay ở chỗ, bên cạnh việc lo toan kinh tế, vốn là gánh nặng chẳng hề dễ vượt qua với bất cứ một người đàn bà nào, Y Ban vẫn chung thủy với văn chương. Chị vẫn đều đều ra sách, là một trong những nhà văn nữ cần mẫn viết bậc nhất, mà cái nào ra mắt độc giả cũng ít nhiều để lại dư âm. Y Ban dường như không đánh giá việc viết văn và việc kiếm tiền, chăm sóc gia đình, cái nào thì cao hơn. Chị không bỏ qua cơ hội để kiếm tiền, nhưng khi trong đầu “chật ních” chữ, chị cũng biết cách bỏ qua nhiều thứ khác, để ngồi vào bàn.

Có lần một phụ nữ nào đó kể chuyện, rằng chị ta bỏ chồng vì “thằng cha” vô tích sự quá, cả đời chả kiếm ra đồng tiền nào đưa cho vợ, Y Ban nghe thì “bật” luôn, rất quyết liệt. Chị không thích kiểu “bỏ chồng” ấy. Theo Y Ban, người đàn bà khi đã lấy chồng, có con, thì cần phải biết đi đến tận cùng những gì mình đã lựa chọn. Và hy sinh là một thuộc tính phải có. Thành quả chỉ thực sự đến khi mình đã hết lòng, đã tận tụy, kiên nhẫn đến nấc cuối cùng.

Y Ban ghét kiểu đàn bà “đứng núi này trông núi nọ”, chỉ thích được chiều chuộng, hưởng thụ mà không chịu hy sinh. Dù phê phán vậy, nhưng chị vẫn không quên thừa nhận là đàn bà mà phải lo tiền bạc, kinh tế  thì đúng là khổ sở thật. Đây có lẽ là một trải nghiệm từ chính cuộc sống của chị. Một vài lần, khi gặp những biến cố, hệ lụy trong đời sống phải giải quyết một mình, Y Ban than phiền số phận thử thách mình quá nhiều. Đôi khi, trong thẳm sâu, tôi nhìn thấy một điều ước của Y Ban, giá mà có một bờ vai đủ mạnh, đủ vững chãi, cho chị tựa vào, để gánh bớt muộn phiền, để chị được nhẹ nhõm hơn, bớt nặng nề, chao chát hơn…Thì cứ nghe chị trải lòng trong một bài trả lời phỏng vấn: “Phụ nữ viết văn tưởng là mạnh mẽ nhưng về bản chất là vô cùng yếu đuối, dễ tổn thương. Chẳng qua họ phải cố gắng gồng mình lên để che đậy sự yếu đuối trong tâm hồn đó thôi”.

Y Ban bây giờ đã ở tuổi ngoài 50. Vẫn quần bò, áo đủ màu sặc sỡ. Vẫn thích thói quen trang điểm sắc màu hơi “chói”. Năm ngoái Y Ban còn đi học múa bụng. Nhìn chị múa thử mấy động tác, thấy cũng “nhà nghề” ra phết. Về hình thức, chưa già. Nhưng có hôm ngồi cà phê, chị bảo, nhìn lại cũng giật mình, vì mình đã đi qua chặng đường đời dài đến vậy. Tự hỏi, đã hết lòng với văn chương, gia đình, người thân chưa? Hết lòng. Nhưng đã hết lòng với chính mình chưa, thì câu hỏi này Y Ban không trả lời được. Những lo toan gia đình, những đêm thức trắng ngồi viết, những chuyến đi làm báo lấy hết thời gian và tuổi trẻ của chị. Những khát khao thầm kín, làm sao không có trong tâm hồn một người đàn bà, lại là đàn bà viết văn, dường như đã được gói ghém lại đâu đó, không được phép bung tỏa, vì những hàng rào do chính mình dựng lên.

Y Ban bàn về những chuyện đương đại chả kém ai, nhưng chị lại là kiểu phụ nữ truyền thống. Chị hiểu những bổn phận mình cần phải làm, và chị hoàn thành nó một cách hoàn hảo, nhưng đồng thời chị cũng không ngừng “dằn vặt” về nó. Không ít lần, ngay cả khi chị nói cười mạnh mẽ, mắt trang điểm đậm, tôi vẫn nhìn thấy dường như có những giọt nước đang lặn vào bên trong. Tôi đã nghĩ, Y Ban ơi, chị đã “náu mình” trong một cái vỏ xù xì để không ai có thể bắt nạt chị. Nhưng kỳ thực thì chị đầy mâu thuẫn, và cũng yếu đuối như bất kỳ người đàn bà nào trên đời. Chỉ tiếc rằng chị đã không để cho nhiều người, nhất là đàn ông nhìn thấy điều đó ở chị. Phải chăng vì thế mà chị đánh mất đi cơ hội được yêu thương nhiều hơn, thay vào đó, chị phải gồng mình chở che người khác?

Nhưng Y Ban là người biết hài lòng với cuộc sống của mình. Chị bảo, trời không cho ai tất cả. Chị vẫn “bảo toàn” được một gia đình trong cơn lốc xoáy thị trường hôm nay, làm chỗ dựa, chỗ nương náu sau những “tai biến” thời cuộc, đó cũng là một thành quả rồi. Con gái đi du học ở Pháp ngành Kiến trúc, đã có thể tự nuôi sống mình. Con trai bé bỏng đang là học sinh cấp hai. Hai vợ chồng chị có đất, có nhà cho thuê, ở nhà rộng 200m, có sân vườn đầy đủ như ở nhà quê. Lúc nào gặp cảm giác chán viết văn, chán cả sự ồn ào phố phường thì ở nhà, lên “chòi văn” ở tầng 3 nhìn sông Hồng trôi, chăm con gà ngoài sân, ngắm quả bầu, quả bí từ lúc nó trổ hoa cho đến lúc nó lớn thành quả, lòng thanh thản.

Sau những giây phút bình yên ấy, lại tất bật lo lắng, vì cuộc sống của Y Ban dường như vẫn còn nhiều chằng bíu, mà chị không thể không tiếp tục phải gồng mình lên. Việc gia đình riêng thì ổn rồi, không còn phải chật vật gì nữa, nhưng còn việc họ hàng, cha mẹ, anh em, không thể thiếu chị. Chị phải xắn vào, từ việc xây mồ mả ông bà ở quê, đến việc chăm mẹ ốm. Mẹ chị đang phải chống chọi với căn bệnh ung thư, phải điều trị hóa chất. Trong nhà có các em trai, nhưng chị quen xốc vác, lại thường phải làm trụ cột, nên mọi việc lớn nhỏ vẫn phải cần sự có mặt, đỡ đần, chăm nom của chị.

Có hôm ngồi buồn, Y Ban bảo, thầy bói nói chị sau này về già sẽ ở ẩn. Thôi thì cuộc sống cứ cuốn mình đi, mình phải theo. Như con sông phải đi hết dòng chảy của mình. Nhưng sau này khi tất cả mọi phận sự với cha mẹ, gia đình, con cái đã tạm ổn, có thể chị sẽ bán nhà, chuyển đến một thành phố khác, sống tĩnh lặng với thiên nhiên, trồng cây nuôi gà, và viết. Cuộc sống ồn ào lúc nào cũng phải đối mặt với căng thẳng, hiểm họa, lo toan, giả dối, chán quá rồi…

B.N.T. - Chuyên đề ANTG giữa tháng số 52

Các tin khác

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

“Sáng mãi tên Người” – chương trình nghệ thuật giàu cảm xúc về Chủ tịch Hồ Chí Minh

Tối 19/5, chương trình nghệ thuật chính luận “Sáng mãi tên Người” đã diễn ra tại Trung tâm Nghệ thuật Âu Cơ, Hà Nội. Đây là sự kiện do Bộ Văn hoá, Thể thao và Du lịch chủ trì, Báo Văn hóa phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức nhân dịp kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 – 19/5/2026).

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Phạt nặng, xử lý hình sự để lập lại trật tự trong thực thi bản quyền

Những ngày này, thông tin một loạt “ông lớn” bị khởi tố vì xâm phạm bản quyền vẫn là chủ đề “nóng” trên rất nhiều diễn đàn. Hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng cũng lên tiếng, bày tỏ sự bức xúc vì bị xâm phạm bản quyền thời gian qua. Không ít người bày tỏ kỳ vọng, biện pháp xử lý hình sự sẽ đủ sức răn đe để ngăn chặn vi phạm bản quyền.

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhiều hoạt động ý nghĩa kỷ niệm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh

Nhân Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), 115 năm Ngày Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước (5/6/1911 - 5/6/2026) và 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định chính thức vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại TP Hồ Chí Minh diễn ra nhiều hoạt động văn hóa, nghệ thuật, triển lãm ý nghĩa.

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026

Tối 17/5, tại Nhà hát TP Hồ Chí Minh đã diễn ra Lễ khai mạc Cuộc thi tài năng diễn viên cải lương toàn quốc năm 2026. Chương trình do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch phối hợp với Sở Văn hóa và Thể thao TP Hồ Chí Minh, Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam cùng các đơn vị liên quan tổ chức.

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Khởi dựng vở kịch đặc biệt về lực lượng An ninh nhân dân

Hội tụ những gương mặt “thương hiệu” của Nhà hát Kịch CAND, vở kịch nói “Cờ tàn” (tên gọi khác là “Dòng sông khuất”) chính thức khởi công vào ngày 18/5. Đây cũng là tác phẩm đặc biệt về được Nhà hát Kịch CAND đầu tư dàn dựng nhân dịp kỷ niệm 80 năm Ngày truyền thống lực lượng An ninh nhân dân.

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Công an Hà Nội: Hành trình đến ngôi vương

Chức vô địch của CLB Công an Hà Nội (CAHN) tại V.League mùa 2025/26 không chỉ gây ấn tượng bởi việc đăng quang sớm 3 vòng đấu, mà còn bởi cách thầy trò HLV Mano Polking chinh phục ngôi vương bằng bản lĩnh, sự ổn định và tinh thần tập thể của một đội bóng lớn.

Các VĐV hào hứng vào cuộc đua.

Hình ảnh đẹp về Hải Phòng qua các hoạt động văn hóa, thể thao nổi bật

Ngày 17/5, tại đảo Vũ Yên (TP Hải Phòng) đã diễn ra giải chạy “Hải Phòng Legacy Marathon 2026 - Dấu chân thành phố Cảng”, hoạt động nằm trong chuỗi các sự kiện chào mừng kỷ niệm 71 năm Ngày Giải phóng Hải Phòng (13/5/1955 – 13/5/2026) và 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890-19/5/2026).

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Sôi nổi Giải Pickleball lực lượng Cảnh sát kinh tế năm 2026

Giải đấu năm nay quy tụ hơn 80 vận động viên tranh tài ở hai nội dung đôi nam và đôi nam - nữ. Các trận đấu diễn ra sôi nổi, hấp dẫn với tinh thần đoàn kết, trung thực, cao thượng, cống hiến nhiều pha bóng đẹp mắt cho khán giả.

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Tái bản tác phẩm “Lịch sử nước ta” của Bác Hồ

Cuốn sách “Lịch sử nước ta” với 208 câu thơ lục bát giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh được Nhà xuất bản Chính trị Quốc gia Sự thật tái bản với diện mạo mới, cùng hệ thống tranh minh họa sinh động, nhiều trang tô màu, giúp bạn đọc nhỏ tuổi vừa đọc, vừa khám phá lịch sử bằng trí tưởng tượng của riêng mình.

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup

U17 Việt Nam dừng bước tại tứ kết châu Á, HLV Cristiano Roland động viên học trò hướng tới World Cup



Sáng 17/5 theo giờ Việt Nam, đội tuyển U17 Việt Nam đã khép lại hành trình tại Vòng chung kết U17 châu Á 2026 sau thất bại 0-3 trước U17 Australia ở trận tứ kết. Dù không thể tiến sâu hơn, thầy trò HLV Cristiano Roland vẫn tạo nên cột mốc lịch sử khi lần đầu tiên giành quyền tham dự FIFA U17 World Cup 2026.

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

Nhà hát Kịch CAND “trình làng” 4 tác phẩm kịch ngắn

4 tác phẩm kịch ngắn: “Ngôi sao may mắn”; “30 phút sinh tử”; “Lớp học trên bản thung sa”; “Đằng sau sự hi sinh” được Nhà hát Kịch CAND biểu diễn tại Nhà hát Hồ Gươm vào tối 16/5. Đây cũng là thành quả sau quá trình tập huấn mới nhất của nhà hát nhằm nâng cao chất lượng chuyên môn của các nghệ sĩ, diễn viên trong đơn vị.

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Miền an nhiên giữa đại ngàn Tây Nguyên

Giữa những triền đồi lộng gió của vùng đất Đơn Dương, nơi mây trắng lững lờ trôi qua những cánh rừng thông xanh thẳm, Samten Hills Dalat hiện lên là một miền an yên giữa đại ngàn Tây Nguyên. Không ồn ào, không xô bồ như nhiều điểm du lịch khác của xứ lạnh, nơi đây mang đến cho du khách cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, tĩnh tại, linh thiêng và đầy chất thơ.

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn gạo cội của điện ảnh Hồng Kông làm Trưởng Ban Giám khảo DANAFF IV

Đạo diễn Đỗ Kỳ Phong (Johnnie To) - nhà làm phim gạo cội và là người góp công lớn trong việc bảo tồn bản sắc điện ảnh xứ Cảng Thơm, đưa dòng phim thể loại của khu vực này hiện diện tại các liên hoan phim lớn trên thế giới như Cannes, Venice hay Berlin - sẽ làm Chủ tịch Ban giám khảo hạng mục Phim Châu Á dự thi tại Liên hoan phim Châu Á Đà Nẵng lần IV (DANAFF IV).

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ra mắt CNA Creative Arts: Tiên phong định hình ngành công nghiệp Nhạc kịch Việt Nam

Ngày 15/5, CNA Creative Arts chính thức ra mắt nhằm đáp ứng xu hướng thưởng thức nghệ thuật chất lượng cao và hưởng ứng chiến lược phát triển công nghiệp văn hóa quốc gia theo Nghị quyết 80/NQ-TW của Bộ Chính trị. Sự kiện đánh dấu bước đi tiên phong trong việc kiến tạo một hệ sinh thái sản xuất, đào tạo và phát triển nhạc kịch chuyên nghiệp mang đậm bản sắc Việt Nam.

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Từ U17 World Cup đến giấc mơ World Cup 2034

Chiến tích giành vé dự FIFA U17 World Cup 2026 mang đến niềm tự hào lớn cho bóng đá Việt Nam, nhưng phía sau cảm xúc ấy còn là một bài toán dài hạn cho tương lai. Từ một thế hệ cầu thủ trẻ giàu tiềm năng đến mục tiêu World Cup 2034 sẽ là hành trình kéo dài gần một thập kỷ, nơi tài năng chỉ mới là điểm khởi đầu. Điều quan trọng hơn cả là tạo ra một môi trường đủ tốt để những “viên ngọc thô” được trưởng thành, được thi đấu và đủ bản lĩnh tồn tại ở đỉnh cao bóng đá chuyên nghiệp.

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Khu trải nghiệm Lumora Hải Phòng: Giữ lại tuổi thơ giữa những khoảng xanh

Giữa nhịp sống đô thị ngày càng chật chội và sự phụ thuộc ngày một lớn vào thiết bị điện tử, nhiều gia đình ở Hải Phòng đang tìm đến những không gian trải nghiệm xanh để con trẻ được vận động, khám phá thiên nhiên. Ở Lumora, những đứa trẻ lội bùn bắt cá, tự tay hái rau, chạy chân trần trên cỏ, người lớn tìm lại cảm giác thư thái sau guồng quay công việc.