Cuộc đoàn tụ rơi nước mắt sau hơn nửa thế kỷ xa cách

Trong chuyến công tác tại Trại tạm giam - Công an tỉnh Hòa Bình, chúng tôi được nghe cán bộ quản giáo truyền tai nhau về câu chuyện tìm lại người thân bị thất lạc sau hơn nửa thế kỷ xa cách. Câu chuyện mang đậm tính nhân văn đó bắt nguồn từ việc Ban Giám thị trại tạm giam chủ trương viết lại kỷ yếu của đơn vị nhằm hướng tới 65 năm Ngày truyền thống lực lượng quản lý trại giam. Trung úy Nguyễn Việt Thắng - cán bộ Đội tổng hợp được giao tìm gặp các thế hệ Ban Giám thị qua các thời kỳ để thu thập tư liệu, hình ảnh. Trong một lần tình cờ, anh phát hiện một chi tiết khá ly kỳ và đã chắp nối để gia đình nọ tìm gặp người thân bị thất lạc.

Theo chân Trung úy Thắng, chúng tôi có mặt tại phường Đồng Tiến, thành phố Hòa Bình để tìm gặp gia đình ông Phạm Văn Năm, sinh năm 1916, là Giám thị Trại tạm giam Ty Công an Hòa Bình, giai đoạn 1955 - 1958. Ông Năm đã mất cách đây khá lâu, hiện căn nhà do người con gái là chị Phạm Thị Chinh sinh sống. Chị Chinh hiện là cán bộ  Bệnh viện Đa khoa tỉnh Hòa Bình. Trong căn nhà nhỏ, rót chén trà nóng mời chúng tôi, chị Chinh say sưa kể về người cha quá cố, người mà cả gia đình hết mực kính trọng, là tấm gương để con cháu noi theo. Sinh thời, ông Năm là người sống kỷ luật, có trách nhiệm với công việc, với cộng đồng. Ông giữ nhiều trọng trách trong Ty Công an Hòa Bình và là người đứng đầu hệ thống quản lý trại tạm giam khi đó. Trong cuộc sống gia đình, ông Năm hết mực thương yêu, chăm sóc con cái với mong muốn những người con sẽ khôn lớn, trưởng thành. Kể cho chúng tôi nghe những kỷ niệm về người cha quá cố, chị Chinh xúc động, nước mắt lăn dài. Chúng tôi đặc biệt chú ý tới chi tiết khi chị nhắc tới người chị song sinh đã được cho làm con nuôi.

Theo lời kể của cha, thời điểm đó, trong đơn vị có một người tên Thập hiếm muộn, mặc dù đã cưới nhau nhiều năm vẫn không có con. Đầu năm 1960, sau khi vừa lọt lòng, vợ chồng ông Năm đã đem người con cho gia đình ông Thập nuôi dưỡng. Sau thời điểm đó, đơn vị liên tục thay đổi, những người mới dần thay thế người cũ, dẫn dến những thông tin dần mai một. Từ đó đến nay, gia đình không có bất kỳ thông tin về ông Thập. Chị Chinh và gia đình đã nhiều lần dò la tin tức, tìm gặp những người gần gũi với cha để nắm thông tin về người chị song sinh.

Theo một số người bạn, gia đình có thông tin ông Thập quê gốc Phú Thọ. Lần theo các mối quan hệ, gia đình nhiều lần lên tỉnh Phú Thọ để dò tìm song không có kết quả. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ấy vậy đã hơn nửa thế kỷ qua, tung tích về người chị song sinh vẫn bặt vô âm tín. Những hy vọng nhỏ nhoi lụi dần. Cảm động trước hoàn cảnh của gia đình chị Chinh, chúng tôi hứa sẽ giúp chị tìm lại người em song sinh mặc dù biết rằng, việc tìm kiếm chẳng khác nào "mò kim đáy bể". Song chúng tôi có linh cảm sẽ thành công.

Rời căn nhà nhỏ của chị Chinh, chúng tôi ra về trong tâm trạng lâng lâng, khó tả. Trung úy Thắng tiết lộ rằng có thông tin quan trọng, có thể tìm ra manh mối người em song sinh bị thất lạc của chị Chinh. Đó chính là lịch sử trại tạm giam. Mặc dù tìm gặp lại những nhân chứng sống cùng thời ông Thập, ông Năm là rất khó khăn song anh tin rằng, nếu kiên nhẫn vẫn có thể gặp được. Thế rồi, anh tìm gặp ông Nguyễn Văn Cừ, là Giám thị trại tạm giam giai đoạn 1962 - 1970. Thật may mắn, ông Cừ còn khá minh mẫn. Mặc dù tuổi đã cao, sức yếu, song ông Cừ vẫn nhớ tới ông Thập, người thủ trưởng đáng kính của ông. Thế rồi, từ lời kể của ông Cừ, chúng tôi lập tức có mặt tại xóm Bún, xã Yên Mông, thành phố Hòa Bình (Hòa Bình).

Yên Mông là xã ngoại thành, mang hơi hướng vùng quê miền sơn cước với cánh đồng ruộng trải dài, những quả đồi xanh ngút ngàn, được tô điểm bởi những cánh cò dập dìu, uốn lượn. Cùng với tốc độ đô thị hóa, Yên Mông đã có nhiều khởi sắc về kinh tế, xã hội, đời sống của người dân được cải thiện. Yên Mông cũng là quê hương của nhiều thương binh, anh hùng liệt sỹ đã hy sinh vì nền độc lập của dân tộc. Con đường nối dài từ thành phố Hòa Bình dẫn chúng tôi tới căn nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Len, 55 tuổi, ở xóm Bún, xã Yên Mông. Bà Len là con gái cả ông Nguyễn Văn Thập - Giám thị  Trại trạm giam Công an Hòa Bình những năm 60 thế kỷ trước. Bà Len có dáng người mảnh dẻ, làm ruộng tại nhà. Cuộc sống khó khăn, vất vả hiển hiện trên khuôn mặt có phần khắc khổ của bà. Vốn là nông dân hiền lành, chất phác, bà say sưa kể về người cha quá cố của mình.

Ông Nguyễn Văn Thập sinh năm 1913, ở xã Yên Mông, thị xã Hòa Bình. Ngay từ nhỏ, ông Thập sớm bộc lộ tư cách của người trí thức. Ông thoát ly gia đình, được tuyển dụng vào Ty Công an Hòa Bình và làm công tác quản giáo cho đến khi nghỉ hưu. Năm 1958, ông được bổ nhiệm làm Giám thị Trạm tạm giam Ty Công an Hòa Bình và giữ chức vụ này cho đến năm 1962. Sau khi nghỉ hưu, ông tiếp tục làm việc tại địa phương và có nhiều đóng góp củng cố hệ thống chính quyền xã, được nhân dân trong vùng quý trọng. Năm 1972, ông mắc căn bệnh hiểm nghèo và đột ngột qua đời trong sự tiếc thương của gia đình và bà con phố xóm.

Cuộc đoàn tụ rơi nước mắt sau hơn nửa thế kỷ xa cách ảnh 1
Trung úy Nguyễn Việt Thắng (ngồi ngoài bên trái) nói chuyện với bà Nguyễn Thị Dỉu.

Trong quãng đời của mình, bà Len nhiều lần được cha kể về một cô bé mà ông được người đồng đội tên là Năm cho làm con nuôi. Thời điểm đó, vợ chồng ông Thập lấy nhau đã nhiều năm mà không có con. Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến năm ông Thập 47 tuổi mà vẫn chưa có con để trông cậy tuổi già. Cảm thông với hoàn cảnh của ông Thập, sau khi sinh đôi được 2 người con gái, ông Năm đã cho ông Thập một đứa làm con nuôi. Kể từ đó đến nay, giữa ông Thập và ông Năm mất liên lạc, không còn bất cứ thông tin về nhau. Đến khi 2 ông qua đời, các con của ông Phạm Văn Năm đã nhiều lần tìm cách liên lạc để tìm lại người chị, người em của mình song không có kết quả.

Ngay sau khi ông nhận con nuôi thì vợ ông lại mang bầu, rồi sinh hạ một bé gái bằng đúng tuổi con nuôi. Cô gái đó chính là bà Len (Nguyễn Thị Len). Sau đó, người con nuôi mà ông Năm cho ông Thập lại được ông Thập được đem cho chị Nguyễn Thị Dỉu, cháu gọi ông Thập là chú ruột. Chị Dỉu là giáo viên tại Trường THCS xã Yên Mông, huyện Kỳ Sơn, lấy chồng đã nhiều năm mà không có con. Mặc dù không phải con chị dứt ruột đẻ ra, song chị Dỉu vô cùng hạnh phúc, chị dành tất cả tình thương yêu để nuôi nấng, chăm sóc đứa con nuôi này. Thế nhưng, đến khi bé gái được 7 tháng tuổi thì bị mắc bệnh viêm phế quản. Vào thời điểm đó, đó thực sự là căn bệnh nan y, gia đình lại khó khăn nên không được chữa trị kịp thời nên cháu bé đã qua đời. Bà Nguyễn Thị Dỉu hiện đã bước sang tuổi 83. Mặc dù tuổi cao, song bà khá minh mẫn khi nhắc về người con nuôi xấu số đã bỏ bà đi cách đây 55 năm. Trong thâm tâm, bà luôn mong muốn người con nuôi sau này sẽ đoàn tụ gia đình cho dù cô bé đã không còn nữa.

Đón nhận thông tin đó, chúng tôi không biết nên buồn hay nên vui. Có nên báo tin cho gia đình chị Chinh biết chuyện hay không. Sau một hồi đắn đo, cân nhắc, chúng tôi quyết định thông báo cho chị Chinh. Mặc dù chuẩn bị trước tâm lý, song khi biết tin, chị Chinh và gia đình không khỏi xúc động, nước mắt trào dâng. Chị không ngờ rằng, cái ngày cả gia đình đoàn tụ sau hơn nửa thế kỷ cũng là ngày chị biết tin người chị song sinh đã mất cách đây 55 năm. Những cái nắm tay thật chặt không nói nên lời, chị Chinh thay mặt gia đình cảm ơn Trung úy Thắng và Ban Giám thị trại tạm giam Công an Hòa Bình đã giúp gia đình chị được đoàn tụ. Chị cho biết, thời gian tới sẽ đến thắp nén nhang đón người chị, người em ruột thịt trở về gia đình. Trung úy Thắng ra về trong tâm trạng bâng khuâng khó tả. Anh tự hào vì làm một việc có ý nghĩa góp phần mang lại niềm vui, hạnh phúc cho nhân dân.

Về Trung úy Nguyễn Việt Thắng - người kết nối cho cuộc gặp gỡ sau 55 năm xa cách này, sau khi tốt nghiệp phổ thông, năm 2005, được tuyển dụng phục vụ có thời hạn trong lực lượng CAND. Anh được phân công về Trại tạm giam Công an tỉnh Hòa Bình. Mặc dù công tác trong lĩnh vực tiềm ẩn nhiều rủi ro, nguy hiểm, song anh Thắng lần lượt vượt qua khó khăn, thử thách để hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Sau 3 năm học tập, rèn luyện, anh chính thức biên chế trong lực lượng CAND. Ngày 3/2/2008, anh vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam , Phó Bí thư chi đoàn của Trại tạm giam Công an tỉnh.

Trải qua gần 10 năm công tác tại Trại tạm giam Công an Hòa Bình, Trung úy Nguyễn Việt Thắng trải qua nhiều lĩnh vực công tác, từ cán bộ quản giáo, đến cán bộ tham mưu, tổng hợp. Ở lĩnh vực nào, anh đều hoàn thành tốt nhiệm vụ, được lãnh đạo tin tưởng, anh em quý mến. Anh được cấp trên tặng nhiều bằng khen, giấy khen. Anh chia sẻ rằng, làm cán bộ Công an việc gì có lợi cho dân thì làm, việc gì không có lợi thì tuyệt đối tránh. Phải đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết, phải biết dựa vào nhân dân. Những chân lý tưởng rằng giản đơn đó thực sự có ý nghĩa sâu sắc để tạo nên Nguyễn Viết Thắng luôn vì nhân dân phục vụ

Như Hùng

Các tin khác

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Nữ cảnh sát đầu tiên của thành phố New York

Bà là nữ cảnh sát và mật thám đầu tiên của thành phố New York. Tuy nhiên, điều đặc biệt bà không được đào tạo một cách chuyên nghiệp và bài bản để trở thành cảnh sát mà xuất thân từ một người dọn phòng.
“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

“Thủ lĩnh” người mù trên xứ sương mờ

Phải rời ngành Công an là từ bỏ giấc mơ, niềm kiêu hãnh, khí chất hừng hực của tuổi trẻ, nghĩ đến điều khủng khiếp ấy, không biết bao nhiêu lần, Vũ Xuân Trường gục đầu vào bóng tối khóc nghẹn...
Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Một cảnh sát chân chính và tiên phong của nước Mỹ

Đóng góp lớn nhất cho ngành cảnh sát nước Mỹ của August là dành cho vấn đề giáo dục. Ông là giám đốc sở cảnh sát đầu tiên tại Mỹ ra văn bản yêu cầu mọi cảnh sát phải có bằng đại học thì mới được nhận vào làm.
Cho biên giới bình yên

Cho biên giới bình yên

Hơn một năm qua, với cương vị là Giám đốc Công an tỉnh Hà Tĩnh, Đại tá Võ Trọng Hải đã chỉ đạo cán bộ Công an tỉnh đấu tranh trấn áp có hiệu quả với các loại tội phạm.
Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Chuyện nghề của một Cảnh sát kinh tế

Trong số những gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019 vừa được tuyên dương, có một trường hợp khá đặc biệt. Đó là Đại úy Vũ Thái Sơn, Đội trưởng Đội Cảnh sát kinh tế Công an quận Hai Bà Trưng. 
Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Chuyện một người chuyên phá án trên không gian mạng

Trong 10 gương mặt được bình chọn "Giải thưởng Thanh niên Công an tiêu biểu và Gương mặt trẻ Công an Thủ đô xuất sắc tiêu biểu năm 2019" có Đại úy Phạm Quốc Hưng, Phó đội trưởng Đội 3, Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao Công an TP Hà Nội.
Có một cảnh sát Pháp như thế!

Có một cảnh sát Pháp như thế!

Marcel Guillaume (1/10/1872 - 10/2/1963) được sinh ra trong một gia đình trung lưu ở xã Épernay, tỉnh Marne, thuộc nước Pháp. Người thường được mệnh danh là thám tử giỏi nhất lịch sử nước Pháp này lại không bắt đầu sự nghiệp của mình trong ngành cảnh sát. Trái lại, thời trẻ ông làm nghề bán tạp hoá, rồi phục vụ trong quân ngũ một vài năm trước khi lên Paris lập nghiệp.
Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Chuyện phá án của một trinh sát hình sự

Trung tá Nguyễn Văn Hải, Đội trưởng Đội phòng ngừa, đấu tranh và hướng dẫn điều tra tội phạm sử dụng công nghệ cao và có yếu tố nước ngoài (Đội 5), Phòng Cảnh sát hình sự (CSHS) Công an tỉnh Hải Dương mở đầu câu chuyện với chúng tôi bằng một vụ án để lại cho anh nhiều ấn tượng. Đây cũng là chuyên án khó khăn, vất vả, tốn kém thời gian, công sức nhất, thậm chí tưởng không thể làm rõ.
Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn nổi tiếng làm cảnh sát

Nhà văn Edward Conlon được mọi người biết đến là một tiểu thuyết gia có những ấn phẩm bán chạy ở nước Mỹ. Nhưng ít ai biết, Conlon (54 tuổi) là một cảnh sát đã về hưu và bây giờ, vị tiểu thuyết gia này trở lại làm việc tại trụ sở cảnh sát với tư cách là một nhà văn.
Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của Ấn Độ

Kiran Bedi là nữ sĩ quan cảnh sát đầu tiên của đất nước Ấn Độ (viết tắt là IPS). Không chỉ được biết đến là nhà vô địch quần vợt giành vô số giải thưởng quốc gia, Bedi còn là nữ anh hùng đấu tranh cho những người ở tầng lớp thấp dễ bị tổn thương của Ấn Độ.
Những con đường của tôi

Những con đường của tôi

Ngôi trường Học viện Cảnh sát nhân dân thực sự đã rèn luyện cho tôi tác phong chuyên nghiệp, nghiêm túc và tạo nhiều điều kiện thuận lợi về mặt thời gian cũng như cơ sở vật chất để tôi vừa học tập, vừa tiếp tục chinh phục ước mơ nhà văn từ thuở học trò.
John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

John P. St. John "khắc tinh" của tội phạm ngộ sát

Có vẻ như bất kỳ ai đó đã từng khoác lên mình bộ đồng phục cảnh sát để "sống chết" với cái nghề đó thì đều rất vô tư chấp nhận một dự cảm rằng: trong tương lai ắt có thời điểm bản thân sẽ phải đối mặt với những điều xấu xa và đáng sợ nhất trong cuộc đời mình!
Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Nữ thủ lĩnh hình sự vùng biên

Trưởng thành từ một trinh sát Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, giờ đây với cương vị mới, Trung tá Trần Thị Mừng đã cùng đồng đội triệt phá nhiều vụ án phức tạp.
Trọn vẹn một tình yêu

Trọn vẹn một tình yêu

Chất giọng Hà Nội trầm ấm pha chút hào sảng Nam Bộ của ông khiến người đối diện cảm thấy như thân quen từ rất lâu rồi. 42 năm làm người lính, dù ở cương vị nào thì trong ông, tình yêu với nghề vẫn luôn trọn vẹn... 
Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Gặp cảnh sát người Úc nổi tiếng ở Thụy Điển

Mười sáu năm trước, Scott Goodwin là một sĩ quan cảnh sát ở Sydney (Úc), sau đó anh chuyển công tác và nổi tiếng ở Thụy Điển về việc phòng chống các vấn đề nhập cư, ma túy và tội phạm thanh thiếu niên. Kể từ đó, anh trở thành người hùng của nơi đây.
Công an cắm bản

Công an cắm bản

Khi đó tôi còn trẻ lắm, mới hơn hai mươi tuổi, tinh nghịch và hài hước. Đi cắm bản ở nhờ nhà dân. Dân quý cán bộ Công an coi tôi như con cháu, anh em ruột thịt nhà họ vậy. Mỗi khi nhà họ có giỗ chạp, lễ tết đều mời "chú Công an" đến uống rượu cho vui.
Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Jack Maple: Người mở cửa kỷ nguyên công nghệ

Qua nhiều thập kỷ, ngành tội phạm học đã hình thành nhiều phương pháp, cách tiếp cận khác nhau để giúp các sỹ quan cảnh sát Mỹ giải quyết nhanh gọn những vụ án. Một trong những người có công đóng góp lớn trong quá trình này là Jack Maple (23/9/1952 - 4/8/2001), Phó uỷ viên Cảnh sát Thành phố New York (Mỹ) và cha đẻ của công nghệ CompStat.