Con mua nhà của mẹ 5 lần vẫn không thoát nợ

Tôi vẫn thường ví cuộc đời mình như một khúc sông buồn. Vì dường như ngoài giông bão và những phẫn nộ cuộc đời trút xuống, tôi không còn lại gì. Khi tuổi thanh xuân qua đi, nhìn lại con đường đen thẫm sau lưng và khoảng trống mông lung trước mặt, tôi thấy đời mình chênh vênh quá. Thà hẳn là con sông, có khi còn biết được mình rồi cũng sẽ về tới biển…

Tôi đã 35 tuổi. Ở tuổi này, hầu hết mọi người đã có chồng và con cái đuề huề. Đám bạn tôi thậm chí đã lên kế hoạch mua nhà ở Singapore để chuẩn bị cho con qua đó học cấp hai. Còn tôi, vẫn một thân một mình, lặn lội giữa thành phố này. Dường như chẳng có gì neo đậu được vào cuộc đời tôi.

Tôi không quá xinh đẹp, nhưng từ năm 18 tuổi, tất cả mọi người đều cho rằng tôi là một cô gái có duyên, dễ thương, mỏng mày hay hạt. Thêm vào đó, từ năm 14 tuổi, tôi đã gần như phải làm trụ cột gia đình, vì phải lo việc học hành cho ba chị em, lại phải thường xuyên vào viện chăm sóc bố ốm. Bố tôi là một nhà giáo, ông đã rất tâm huyết với nghề nghiệp, nhưng tai nạn giao thông rớt xuống đầu ông, khiến mọi dự định dở dang. Lúc ấy ông đang làm hiệu phó một trường trung học. Ông bất đắc chí và cảm giác bất lực, trở nên khó chịu và cáu bẳn với người thân. Rồi khi bình tĩnh lại thì ông ngồi khóc. Chị em tôi thường ngày chăm sóc bố, ngày vết thương nặng tái phát, lại hì hục gọi xe vào bệnh viện cho bố nằm…

Hẳn bạn sẽ thắc mắc, mẹ tôi đâu? Ừ, mẹ tôi đâu trong tất cả những giây phút khắc nghiệt của cuộc sống nhỉ? Mẹ đã làm gì với ba đứa con gái lớn dần mỗi ngày như trái bầu trái bí? Tôi cảm thấy tủi thân và mắc nghẹn trong lòng. Mẹ tôi, từ ngày bố tôi tai nạn nằm một chỗ, mới lộ ra là một người vốn không quen với bất cứ việc gì. Trước đây, tất cả mọi việc trong nhà đều do bố tôi quyết và lo toan hết. Mẹ tôi ngoài việc đến cơ quan ra là về nhà son phấn vui chơi. Mẹ cũng chẳng dậy dỗ chúng tôi tử tế như những bà mẹ khác. Ba chị em tôi sống hoang dại và rồi, dường như những lựa chọn đầu đời chúng tôi đều lầm lẫn cả. Còn mẹ, không những chẳng là chỗ dựa, mà mẹ còn là gánh nặng với tôi. Tôi cảm thấy tủi thân khủng khiếp. Nhiều đêm tôi nằm khóc, dường như tôi sinh ra để trở thành một người đứng mũi chịu sào vậy.

Khi bố tôi nằm một chỗ, mẹ tôi đã bỏ mặc cho chúng tôi chăm sóc bố. Tôi cố gắng vừa chăm sóc bố, vừa lo đi học. Tôi tâm niệm bằng giá nào cũng phải học xong đại học và các em tôi cũng vậy. Tôi dựng một quầy hàng nhỏ ngay trước nhà, ba chị em lo toan để lấy tiền chợ, và tiền thuốc lo cho bố. Còn mẹ thì trở nên bàng quan hơn.

Mẹ có bồ, và mẹ đi bạt ngày. Mẹ nói, đời mẹ bỏ đi rồi, lấy bố tôi là sai lầm thứ nhất, đẻ tới ba con vịt trời là chị em tôi thì là sai lầm thứ hai. Mẹ đã hy sinh hơn 40 năm để sống cho người khác, nên giờ mẹ sẽ sống cho mình. Ngày mẹ nói câu đó, ba chị em tôi đứng chết lặng giữa vỉa hè đầy lá sấu rụng. Có điều gì như một cơn đau âm ỉ, bỗng dậy sóng. Cũng từ bữa đó, tôi bị chứng đau bao tử hoành hành.

Tôi đã học hết đại học và ra trường đi làm được hai năm. Khi ấy, năm 1999, tôi làm việc cho một tập đoàn nước ngoài, với mức lương hơn 1.000 đô la mỗi tháng. Tôi đã trở thành một biểu tượng của sự thành đạt của khóa sinh viên năm đó. Bố tôi cũng rất hãnh diện về con gái. Tôi có đủ sức để lo cho hai đứa em ăn học. Nhưng mẹ tôi vẫn mất tích, thi thoảng đảo về nhà lấy cái nọ bỏ cái kia rồi lại đi tiếp. Mẹ nghe các em tâm sự chuyện khó khăn cuộc sống mà như xem tivi, nghe câu chuyện đâu đó của ai xa xôi lắm vậy. Rồi nói vài câu phong long, rồi bỏ đi tiếp.

Cho đến một ngày, mẹ chạy về, trốn biệt ở nhà và nói nếu ai tìm thì nói đã đi công tác. Nhưng rồi đâu thể giấu mãi được, các chủ nợ đến tìm. Mẹ tìm gặp tôi và khóc. Mẹ nói, vì mải chơi cờ bạc và lô đề, cuối cùng mẹ đã nợ một khoản tiền hơn 200 triệu. Ở thời điểm đó, với tôi đó là một số tiền rất lớn. Nhưng tôi không còn cách nào khác, phải đi vay mượn khắp nơi, nếu không chủ nợ sẽ đến xiết nhà. Cả nhà tôi chỉ còn một cái nhà phố bé tẹo để chui ra chui vào, giờ mẹ tôi cũng đã đập vỡ nó vì thú vui xấu xí của mình…

Trong suốt 10 năm sau đó, tôi đã chuộc căn nhà của mình từ tay chủ nợ không dưới 5 lần, mà lần sau thì nhiều hơn lần trước. Lần nào mẹ tôi cũng có một câu duy nhất, sinh con cái là để cậy nhờ, giúp mẹ đi trả công sinh thành. Tôi nói với mẹ, con trả công sinh thành bằng sự phụng dưỡng bố mẹ, chứ đâu phải cứ đi trả nợ cho mẹ hoài vậy, sức con chịu sao nổi? Đến lần thứ năm, tôi buộc phải nói với bố mẹ, hãy viết giấy bán cái nhà này cho con đi. Con không thể sống như vậy được nữa. Con giữ căn nhà này để mẹ không đi đặt cược nó vào trong lô đề. Bố mẹ cứ ở, nhưng không ai được quyền đụng đến nó…

Mẹ tôi giận tôi, vì cho rằng con gái tính toán với bố mẹ. Nhưng bố tôi đã đồng ý. Ông đã bán nó cho tôi. Và mẹ tôi cũng bỏ đi ngay sau đó, kèm theo một trận chửi con gái vô tiền khoáng hậu. Tôi tưởng mẹ sẽ không bao giờ thèm quay về ngôi nhà này nữa.

Năm tôi 32 tuổi, tôi đã tìm được một người đàn ông để yêu và tính chuyện lâu dài. 32 tuổi, có thể gọi là gái ế, dù tôi không xấu xí. Tôi dẫn về ra mắt bố, anh ấy từ tốn chăm sóc bố tôi và điều đó làm tôi ấm lòng. Anh là con trai một của một gia đình trí thức, đi du học về, kém tôi một tuổi. Có thể nói, anh là niềm mơ ước của nhiều cô gái. Vậy mà không hiểu sao anh lại yêu tôi…

Ngày dạm ngõ tôi, nhà trai mang tráp cau trầu tới. Em gái tôi tìm nửa thành phố mới thấy mẹ đang đánh bài ở trên phố cổ. Mẹ chạy về nhà với tâm trạng rất khó chịu. Mà cũng thật không may cho cả mẹ và tôi, là đúng lúc ấy cũng có chủ nợ đến tìm mẹ. Và một cuộc đòi nợ không thể tin trên đời đã diễn ra. Chủ nợ đã lôi mẹ tôi đi xềnh xệch trên phố. Và cả gia đình người chồng sắp cưới của tôi chết lặng, không nói nên lời…

Tôi dự cảm đời mình sẽ thêm một lần mất mát. Quả thực, một tháng sau, anh nói lời chia tay tôi, vì gia đình anh không chấp nhận một gia cảnh như nhà tôi. Tôi đã không còn sức để giải thích với anh. Bởi vì cũng khó trách anh, khi anh đang gồng gánh một biểu tượng cao đẹp cho cả một đại gia đình trí thức. Thêm vào đó, tôi cũng hiểu rằng, với hoàn cảnh của mình, nếu để làm tròn bổn phận làm dâu trong gia đình anh, thì tôi sẽ không biết vật lộn ra sao với gia đình mình, ai sẽ chăm sóc bố. Hai cô em gái tôi lần lượt đi lấy chồng và chúng đã gần như không giúp được gì cho bố, ngoài sự chăm sóc tinh thần. Tôi đã khóc hết một buổi chiều và rồi đứng dậy.

Từ đó tôi chẳng yêu ai và cũng chẳng có ai để yêu. Tôi vẫn đi làm, vẫn lo cho bố và vẫn chấp nhận thực tế như đã vậy. Mẹ tôi vẫn câm bặt suốt hai năm trời. Tôi tưởng mẹ đã không bao giờ quay lại nữa vì nhục nhã…

Tôi chấp nhận số phận mình, buồn tủi đã quá đủ, cho tuổi 35 và mờ mịt tương lai…

Thế rồi, mẹ tôi trở về, thân tàn ma dại. Mẹ tôi đòi ly hôn với bố tôi, và mẹ đòi chia đôi tài sản, cụ thể là ngôi nhà bố con tôi đang sống. Cái giấy tay bố ký bán cho tôi khi xưa, giờ đâu có giá trị gì. Tôi ôm bố khóc. Tôi không tiếc gì với mẹ, nhưng tôi cảm thấy bao nhiêu cố gắng yêu thương mẹ và yêu thương gia đình của tôi chẳng để làm gì cả. Khi tôi vun vén và hàn gắn được chút lành lặn thì mẹ lại quay về, phá nát…

Tôi muốn chết quách đi cho xong…

Phan Thị Thúy

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.