Chuyện tình của hắn

Hắn bàng hoàng, chết lặng. Đã lâu lắm, hắn không tới chỗ này cũng có lý do của nó. Có lẽ vì vậy, đã tạo cơ hội để vợ hắn biến nơi ấy thành cái ổ mèo mả gà đồng giữa thanh thiên bạch nhật như thế này. Thân thể vợ hắn loã lồ, đang uốn cong như cánh diều, bỗng chùn lại, rơi đánh bịch xuống giường. Gã bồ của vợ hắn chồm dậy, vơ vội mớ quần áo, chạy nhào về phía sau rồi thoát ra ngoài theo lối cửa hậu.

Tình yêu là đề tài muôn thuở! Và “ghen là tên lính gác của tình yêu không bao giờ ngủ gật!”. Hắn mượn câu nói của Shakespeare để khẳng định như thế. Hắn còn bảo, ghen có thể là hương vị của tình yêu, nếu biết sử dụng ghen như một thể loại nghệ thuật siêu hình!

Mà có thấy hắn ghen bao giờ đâu. Như vậy, cái suy luận của hắn cũng có cơ sở để tin được.

Nhưng lần này thì đúng là hắn ghen. Hắn đã biến cái thể loại nghệ thuật siêu hình ấy thành một liều thuốc độc, khiến nàng sụt tới ba ký. Và cả hắn cũng thế…

*

Hắn đã kịp kết duyên nối tóc với một người đàn bà trước khi trở thành kẻ độc thân như bây giờ. Hắn sống giản dị, không nghiện ngập gì. Mỗi bữa ăn, hắn chỉ uống một ly rượu nhỏ. Hắn rất biết kiềm chế mỗi khi có dịp tụ tập chúng bạn. Nói vậy, cũng không phải là tuyệt đối. Năm thì mười họa hắn cũng say một lần. Những lần trót say, hắn cũng chẳng khác gì những thằng người say rượu. Nhưng có thể nói, hắn là một thằng say tử tế. Bởi khi say, hắn không quậy phá bao giờ. 

Đời hắn có hai lần say khá lý thú. Lần thứ nhất, hắn uống với đồng nghiệp ở một quán nhỏ ven Hồ Tây nhân dịp mừng thành tựu công việc. Đêm ấy, trăng sáng như ngọc. Hắn đang vui nên nhìn cái gì cũng thấy hứng thú. Hắn vịnh thơ. Chả là hắn cũng có chút tâm hồn lãng mạn, hễ cứ xuất khẩu là thành thơ. Bạn bè hắn lúc ấy đều chếnh choáng hơi men cả, chẳng biết hay dở ra sao, cứ thấy hắn vịnh thơ là vỗ tay tán thưởng. 

Đang lúc cao hứng, lại say quá chừng, hắn nhìn gà hoá cuốc thế nào mà thấy bóng của cái chòi câu do mặt trăng quăng xuống lại tưởng con thuyền đang bồng bềnh trên mặt nước. Con thuyền vốn là hình ảnh không thể nào quên của hắn thời thơ ấu. Thế là hắn muốn trổ cái tài chèo đò của hắn. Cứ thế, hắn nhào tới, nhào lui. Hắn ngã. Lại chồm dậy. Lại ngã. Lại chồm dậy. Chân hắn líu lại, bước thấp, bước cao. Đến lúc hắn lao ùm xuống nước…

Bữa ấy, hắn làm mọi người được một phen cười vãi cả tiểu. 

Minh họa: Lê Tiến Vượng
Minh họa: Lê Tiến Vượng 

Lần thứ hai là khi hắn đã có vợ. Vào một dịp, hắn có điều hưng phấn gì đó, hắn uống tới cả mười chai bia. Thế mà hắn vẫn điều khiển chiếc Honda của hắn về đến nhà được nguyên vẹn. Cũng là điều bình thường, chẳng có gì đáng nói nếu không có chuyện hắn phi xe từ ngõ vào nhà. Rồi từ giữa nhà, hắn định phi thẳng lên giường. Chiếc xe lao đánh rầm một cái. Cũng may, cái giường nhà hắn kê sát một góc tường hậu nên không bị đổ sập xuống, nhưng mộng mẹo thì hoá thành răng ông lão hết cả. Rồi hắn cứ ngồi nguyên trên xe, cười ngất ngơ như thể vừa làm nên một điều rất phi thường. Còn vợ hắn thì được một phen hồn bay phách lạc… 

Bây giờ, hắn đã thuộc loại người đứng tuổi. Hắn đang sống một mình trong ngõ phố nhỏ. Hắn lại yêu và lại thêm một lần uống say. Nhưng khác với những lần say trước. Hắn không đòi chèo thuyền, cũng không cưỡi Honda phi thẳng lên giường. Mặt hắn lì lợm, se sắt. Hắn quyết định đánh thức những tên lính gác của trái tim, tuốt trần lưỡi mác…

*

Mãi sau này, có người biết chuyện về mối tình kế tiếp của hắn, cứ thấy tiêng tiếc. Đó là một câu chuyện tình hết sức lãng mạn. Khi đặt câu hỏi, giá như hắn đừng làm dữ quá thì hậu quả cũng chả đến nỗi thế. Nhưng hắn cứ khăng khăng là hắn có lý!

Hắn bảo, thời buổi bây giờ, mọi thứ triết lý về tình cảm đều không còn giá trị vĩnh cửu như thuở xa xưa nữa. Chữ thần tượng cũng chỉ nhất thời khi người ta bỗng cảm thấy hứng chí, thích thú nhau. Cái mốt tình yêu công sở đã làm hư hỏng rất nhiều đàn bà. Buổi trưa làm vợ ở nhà nghỉ, buổi tối làm vợ ở nhà đã trở thành mối họa lớn cho rất nhiều gia đình. Thằng chồng nào tinh ý, hễ thấy vợ mình được sếp quan tâm, hoặc đi làm về mà đem theo nụ cười, cái nhìn khang khác là y như có chuyện. 

Chẳng hiểu hắn moi móc ở đâu ra những điều bí mật ấy, rồi chiết xuất thành cái lý sự cay độc đến như vậy. Hắn chia đàn bà ra làm nhiều loại, thành đẳng cấp hẳn hoi. Theo hắn, đàn bà mà được ông trời phú cho chút nhan sắc, đa phần, hễ nghèo thì thèm tiền, có tiền thì thèm sự thoả mãn về xác thịt. 

Ngoài hai loại đàn bà kể trên, hắn còn phác thảo thêm một môtip đàn bà thứ ba nữa. Loại này, vừa túng, vừa thiếu, nên thèm cả tình lẫn tiền. Nói chung, cả ba loại đàn bà nói trên, hễ thằng đàn ông nào mắc phải, lại nhẹ dạ cả thèm thì chẳng mấy chốc, cả tình lẫn đời cứ gọi là nát bươm như tổ đỉa. 

Một dạo, hắn rất thù ghét đàn bà. Hắn nhìn đàn bà bằng hình viên đạn kê trên nòng súng. Hắn bảo, ông Trời sinh ra đàn bà để làm mỗi cái việc bảo tồn giống nòi và để thế giới đàn ông làm cái việc ấy. Nhưng sau những cái được thì hậu quả sẽ là một chuỗi dài dằng dặc nỗi bi ai. Hoặc giống như hắn, hoặc tự quàng vào cổ một bản án khổ sai suốt đời. Và hắn luôn đặt ngón tay trỏ nơi cò súng… 

Giọng hắn khản đặc, chát xít lại. Hắn lôi đủ thứ chuyện, trong đó có câu chuyện cũ của hắn ra để làm ví dụ. Và cô vợ đã đoạn duyên cùng gã bồ của nàng cố nhiên phải là thủ phạm chính để hắn chứng minh cho cái lý của hắn là đúng. 

Hắn kể, khi ấy, gia đình hắn vẫn sống yên ổn như bao gia đình khác. Hắn là một thằng đàn ông đam mê công việc. Một buổi chiều, bỗng dưng hắn thấy lòng rối như tơ vò và cảm giác có điều gì rất bất ổn. Hắn không thể lý giải được vì sao? Hắn vứt đồ, khoác chiếc áo tơi bạt màu cỏ úa, dắt xe máy, lao ra ngoài. 

Trời hơi lạnh. Mưa thu giăng mắc. Đường phố đang chìm sâu trong mưa. Hắn cũng chẳng nhớ rõ lúc ấy hắn đã đi qua những phố nào. Rồi hắn dừng xe. Thấm thoắt đã gần mười năm, hắn không đi qua nơi này. Về sau, hắn quả quyết phải có một thế lực siêu hình nào đó đưa đường chỉ lối cho hắn chứ nhất định không phải chuyện tình cờ. 

Hắn dựng chiếc xe máy ở lề đường, ngước mắt nhìn. Số nhà… Đúng rồi! Chính là đây rồi! Hắn bước tới, vặn tay nắm cái ổ khoá. Đẩy cửa! Trước mắt hắn, trên chiếc giường kê ở góc căn phòng đầu tiên của căn nhà, vợ hắn và gã bồ đang oằn oại, rên xiết trong vòng tay nhau. Bốn cái cẳng xoắn mềm, bơi bơi đạp đạp. 

Hắn bàng hoàng, chết lặng. Đã lâu lắm, hắn không tới chỗ này cũng có lý do của nó. Có lẽ vì vậy, đã tạo cơ hội để vợ hắn biến nơi ấy thành cái ổ mèo mả gà đồng giữa thanh thiên bạch nhật như thế này. Thân thể vợ hắn loã lồ, đang uốn cong như cánh diều, bỗng chùn lại, rơi đánh bịch xuống giường. Gã bồ của vợ hắn chồm dậy, vơ vội mớ quần áo, chạy nhào về phía sau rồi thoát ra ngoài theo lối cửa hậu.

Vợ hắn vùng dậy, ôm chặt lấy hắn cho gã bồ kịp chạy thoát. Mùi hôi hám từ da thịt của hạng người thứ cấp còn ám lại, mùi tanh tanh, nồng nồng từ cặp đùi nhoè nhoẹt của vợ hắn sộc vào mũi làm hắn suýt nôn oẹ. Hắn lấy hết sức, quẫy, đạp, phá được cái gọng kìm đang cố xiết thật chặt, rồi lao ra khỏi căn phòng. Hắn chạy bổ đến chiếc xe của hắn, mở máy, rồ ga, phóng như bay dưới trời mưa tơi tả. 

Kể từ cái khoảnh khắc định mệnh ấy, tiếp theo là câu chuyện thê lương dài dằng dặc và sự sụp đổ trong cuộc đời của hắn…     

Hắn ngừng câu chuyện. Người hắn thẳng đuỗn, hai tay nắm hờ buông lỏng trên gối như đang ngồi thiền. Hắn muốn tìm một sự thanh thản. Nhưng thật khó. Bất thần, hắn rùng mình, lảo đảo, hét lên một tiếng thật kinh hoàng. Bầu trời vỡ vụn xung quanh hắn. Không gian tan nát, tiêu điều. Hắn ngã vật xuống. Và lúc hắn tỉnh dậy thì đã bắt đầu một ngày mới. Những tia nắng nhọn hoắt xiên qua kẽ lá của khóm cây mộc hương thi nhau dùi lên da thịt, làm hắn thấy bỏng rát.

*

Sau câu chuyện đó khá lâu, hắn gặp nàng, một người đàn bà xinh đẹp có nhiều thú đam mê, đặc biệt là môn khiêu vũ cổ điển. Hắn yêu nàng, và hắn có đủ đức tính cần thiết của một người đang yêu, hết lòng, chân thực, và cũng rất lãng mạn! 

Tình yêu giữa hắn và nàng được hắn chăm sóc như một thứ cây cảnh đặc biệt quý hiếm. Hắn biết tôn trọng những đam mê của nàng. Hắn bất chấp. Hắn tôn thờ, và cũng rất cuồng nhiệt. Hắn thường theo nàng lên sàn nhảy, ngồi nhâm nhi tách café xem nàng biểu diễn. Nàng uốn mình, cong mềm trong vòng tay của những chân nhảy sành điệu. Hắn cười, vỗ tay cổ vũ nàng một cách nồng nhiệt.

Những chuyện yêu chiều như vậy, chẳng có gì nhọc nhằn đối với hắn. Khi đã yêu, chiều chuộng người mình yêu vốn là bản năng sẵn có của kẻ si tình. Hắn bảo, nàng là sự hồi sinh, là mùa xuân tuyệt đẹp đối với cuộc đời của hắn. Và hắn rất sung sướng, tận hưởng tối đa cái hạnh phúc ngọt ngào ấy!

Nhưng từ vụ cái ảnh thằng cha căng chú kiết nào đó nhảy xổ ra màn hình chiếc điện thoại di động của nàng thì giữa hắn và nàng đã bắt đầu xảy ra chuyện. Thật chẳng may cho nàng, cũng vì sơ ý bỏ quên chiếc điện thoại ấy ngay trên bàn làm việc của hắn. Hắn vớ lấy, mở máy nghe. 

Hắn vừa “alô” thì đầu ngọn sóng bên kia phụt tắt. Hắn choáng váng, máu trong người hắn lập tức bị đóng băng, lạnh toát. Mặt mày hắn xây xẩm, trắng bệch. Hắn buông rơi chiếc điện thoại xuống bàn. Ngay lúc đó, nàng xuất hiện trở lại. Hắn nheo con mắt đờ đẫn nhìn nàng. Và bắt đầu từ giờ phút ấy, một cuộc chiến vô cùng gay cấn giữa hắn và nàng đã được hắn chính thức tuyên chiến.

Trước hết là cuộc thẩm vấn, truy tìm tung tích thủ phạm.

Hắn: ''Người ấy là ai? Quan hệ như thế nào với em? Từ bao giờ?…''. Rất nhiều câu hỏi đại loại như thế được hắn đặt ra. Theo hắn, nhất định phải có vấn đề khuất tất. Nếu không, tại sao thằng cha ấy lại cúp điện thoại đột ngột như vậy?

Nàng rút lời từ trong ruột ra để giải thích với hắn. Rồi nàng thề sống thề chết với hắn, gã đàn ông ấy không phải là thứ hạng để nàng kết bạn tình. Sự chân thành ấy, những tưởng đến hòn đất cũng phải động lòng. Thế mà nàng đã không dễ gì thuyết phục được hắn. 

Thật khổ cho hắn. Tâm trạng của hắn đã một lần vết sẹo mãi không lành, giờ như con thú bị thương lại chồm dậy. Hơn nữa, hắn còn là một thằng đàn ông hết sức mẫn cảm và nồng cháy. Chính cái sự mẫn cảm và nồng cháy ấy cứ như vết chém hằn sâu trong tim hắn. 

Hắn lồng lộn, lôi trong đầu ra đủ thứ để liên hệ, để suy luận, dẫn dắt câu chuyện đến chỗ vô cùng phức tạp. Hắn rít lên: “Giả dối, giả dối!”. Rồi hắn ngửa mặt lên trời, thở hắt ra một câu chứa đầy xót xa, cay đắng: “Cái bản chất mặc định của đàn bà đều giả dối như nhau tuốt!”. 

Suốt cả tháng trời, hắn như kẻ phát khùng. Hắn gọi điện cho nàng cả lúc đang làm việc ở công sở, cả lúc nửa đêm, chỉ để tra khảo nàng mỗi khi bộ óc của hắn đột nhiên lại bung ra một thứ gì đó. Nàng khổ sở, mệt mỏi, ổ điện thoại của nàng thường xuyên nóng ran vì những cuộc tranh luận có lửa. Chỉ vì yêu hắn, nàng đã cố sức chịu đựng, kể cả những xúc phạm khiến nàng nghẹn uất lên tận cổ. Nàng những mong rồi mọi chuyện sẽ có ngày bình yên trở lại…

Với hắn, ly rượu cuối cùng đã cạn, quầng mắt đen thẫm vì mất ngủ lâu ngày. Tình yêu! Ôi! Đó là một tình yêu tuyệt đẹp! Một tình yêu đã không cần lệ thuộc vào bất kỳ một thiết bị kỹ thuật hiện đại nào để kích hoạt. Nó đã được kiểm chứng rất kỹ lưỡng bằng hiệu ứng tình cảm từ hai con tim. Vậy mà nàng đã đối xử thật không công bằng và hết sức tàn nhẫn khi đặt tình yêu ấy lên bàn cân đo đếm như một thứ vật dụng thông thường. Tại sao nàng nỡ kiên gan bước trên sự đau khổ tột cùng của ta?...

Hắn cúi gập người, úp mặt trên chiếc bàn làm việc ngổn ngang cả một đống giấy tờ rồi thở hắt ra một câu than thở đầy xót xa cay đắng như vậy…

*

Và hắn đã quyết định ra đi. Hắn ra đi như để trốn chạy khỏi quãng đời quá mệt mỏi của hắn. Nhưng cuối cùng thì hắn lại trở về. Hắn đã trở về theo tiếng gọi của tình yêu thôi thúc giữa hai con tim. Hắn thú thực với nàng là hắn vẫn còn yêu nàng nhiều lắm. 

Hôm ấy, hắn dắt tay nàng đi trên bờ đê con sông ở phía Bắc thành phố. Chiều ngoại ô vắng vẻ. Bàn tay nàng run run trong bàn tay của hắn. Cảm xúc tình yêu trong tim hắn dào dạt như sóng xô bờ. Cả hắn và nàng đều im lặng. Dường như trong thâm tâm hai người đều không muốn có thêm một sự căng thẳng nào nữa. Mãi sau, phải khó khăn lắm, hắn mới cố bật ra được vài lời:

- Em! Liệu có thể dập tắt được đám cháy đang tàn phá tất cả những gì chúng ta đã xây đắp từ bấy lâu nay không?     

- Nhưng bằng cách nào hở anh? Em yêu anh nên sẽ cố gắng làm tất cả, hy vọng mọi điều sẽ được tốt đẹp hơn!

Hắn chỉ chờ có thế để rồi hắn lại tiếp tục yêu sách với nàng. Hắn bảo, nàng sẽ phải lựa chọn, hoặc là tình yêu, hoặc là sự tự do. Hoặc là hắn, hay thú vui của nàng cùng với cái thằng người đã hiển hiện như một thứ ma trơi trong hắn.

Vậy là hắn vẫn nhất định không chịu nhượng bộ! Cuộc gặp ướt đầm nước mắt của nàng. Và trong lòng hắn cũng thổn thức đầy vơi chẳng kém…

''Nếu mình không chấp thuận cái yêu sách ấy thì sự tan vỡ là rất khó tránh khỏi''. Nàng nghĩ vậy. Một thoáng trong giây phút tình thế, nàng đã lặng lẽ gật đầu.

- Vâng!

Buổi chiều hôm ấy, nàng lại chiều chuộng hắn. Nhưng trong suốt cuộc ái ân, thay vì bằng hạnh phúc và sung sướng tột cùng, dường như chỉ thấy nàng lặng câm và tuân thủ. Nàng đang giấu kín trong sâu thẳm tâm hồn một nỗi buồn, một sự thất vọng và cả những nỗi đau ngập lòng. Đó là tất cả nỗi niềm của một kẻ đang bị khuất phục.

Hắn sung sướng, ghì chặt nàng trong vòng tay. Hắn cười. Nụ cười làm khuôn mặt hắn rạng rỡ. Nhưng hắn không thể biết, vào một ngày không xa thời điểm này là mấy, cuộc đời hắn đã bị hất tung ra khỏi điểm xuất phát, đẩy hắn trượt dài trên đường tiếp tuyến của bề mặt trái đất đang quay tít!

Truyện ngắn của Thế Đức

Các tin khác

Cây đàn dương cầm

Cây đàn dương cầm

Quyên lặng người trước tấm gương lớn sau khi nhường chiếc quạt tích điện cho em cô. Trong gương là một người phụ nữ 34 tuổi nhưng mang gương mặt đàn bà nhàu nhĩ tứ tuần. Hai hố mắt quầng thâm. Tóc tai xơ xác.

Vụ cướp xui xẻo

Vụ cướp xui xẻo

Cánh cửa lại mở, bà cụ xuất hiện, một tay vừa ôm chó vừa cầm chiếc túi Kun nhỏ, tay kia xách một chiếc túi nhựa màu đen. Tùng Hồng Nguyên đã rất quen thuộc với loại túi nhựa này, nó được các ngân hàng tặng khách hàng để đựng tiền mặt nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho khách hàng rút số lượng lớn tiền mặt.

Chỉ vì một phút ngã lòng

Chỉ vì một phút ngã lòng

Được sự khích lệ và cổ vũ của vợ, Trương Lỗi đứng ra lập một công ty trang trí. Một năm sau, công ty làm ăn phát đạt, nhà có tiền, hai vợ chồng mua một căn hộ to đẹp. Nhưng khi cuộc sống của gia đình ngày một tốt hơn thì Trương Lỗi bắt đầu thay đổi, anh ta không chăm chỉ vào công việc làm ăn mà lại hay cùng bè bạn tụ tập rượu chè, cờ bạc

Nghệ sĩ ngoại giao

Nghệ sĩ ngoại giao

Khi kết bài, cậu phải làm sao cho nó có vị "vừa ngọt vừa đắng". Đừng có khen không, mà cũng đừng có chê hết. Phải giữ cái thế thăng bằng thì mới tồn tại được.

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ngọn đèn thức gọi dòng sông

Ven bờ sông Hoài Nhân có loài hoa lạ lùng: hoa Minh Đăng, thân cứng chấp gió mạnh, lá đỏ thắm, mỗi cây đến cả bốn mùa cho chín bông hoa vàng rực có hình từa tựa lồng đèn. Hoa có mùi thơm lạ lắm, như mùi trầm thơm trên bàn thờ cứ gợi nhắc xa xăm, cứ hướng ta lên bầu trời vời vợi, ngửi lâu là chảy lệ nhớ thương...

Cô gái yêu phim Pháp

Cô gái yêu phim Pháp

Sheila lớn lên ở Sheffield, một thị trấn phía Bắc nước Anh từng nổi tiếng với sự tinh xảo của nghề dao kéo và lòng dũng cảm của các phi công không quân. Đến năm mười bảy tuổi, vinh quang của thị trấn đã phai tàn, và quý bà thời Victoria tráng lệ đã trở thành một người buồn tẻ thất vọng.

Nhầm ngăn kéo

Nhầm ngăn kéo

Bá tước DuPont không giấu nổi vẻ đắc ý. Vừa sải bước về phía phòng ăn, ông vừa lướt nhanh tấm da cừu cũ kỹ mới tìm thấy trong kho lưu trữ. Đây chính là bản đồ dẫn lối đến kho báu thất lạc của dòng họ DuPont danh giá.

Thăm người nhà

Thăm người nhà

Giữa cái nắng hanh hao của buổi chiều tại Trại cải tạo Đông Sơn, Trần Lực đang vùi đầu vào xấp hồ sơ phạm nhân dày cộm. Tiếng lật giấy sột soạt bỗng bị ngắt quãng bởi một giọng nói run rẩy, đầy vẻ khẩn cầu từ phía cổng:

Hương hoa sở

Hương hoa sở

Chiều tháng Mười. Những sợi nắng hanh hao mùa đông trốn vào bụng núi, nhường chỗ cho vô vàn bụi sương tím ảo huyền, từ dưới lòng thung dâng lên khắp bản Nà Khuôn. Gió đầu đông khô lạnh trên núi tràn xuống nương cao, ruộng thấp, ríu ran, đu vít vào bạt ngàn hoa sở trắng tinh khôi nhè nhẹ tỏa hương, phả hơi buốt giá vào từng nếp nhà sàn, dắt bóng tối tràn về…

Người lính trong bức họa

Người lính trong bức họa

Một sáng hè vùng cao. Sương sớm tràn vào thung lũng, sà xuống gác chuông nhà thờ, mái vòm những ngôi nhà, biệt thự cổ nằm rải rác trên sườn núi. Mặt trời ló dạng. Sắc vàng ấm áp lan tỏa những khúc quanh con đường mòn ngoằn ngoèo trên triền đá. Âm thanh bừng thức phố núi. Hằng, nhân viên trực phòng tranh đón hai khách ngoại quốc, một nam một nữ bước vào.

Hành trình kinh hiểm

Hành trình kinh hiểm

Hai tên cướp vừa thu tiền vừa hỏi tên họ và đơn vị công tác của từng người đưa tiền sau đó ghi vào quyển sổ và nói: "Xin đắc tội với bà con cô bác, vì gần đây anh em chúng tôi gặp khó khăn nên mới phải mượn tạm số tiền này của bà con cô bác, đến ngày nào đó nhất định sẽ trả lại".

Bệnh cũ tái phát

Bệnh cũ tái phát

Chỉ đến lúc này ông Lý mới buông lão Trương ra. Nhưng ông Lý còn cố nói với lão Trương: “Hôm nay tôi để ông thắng vài ván, ngày mai tôi sẽ để ông không còn mảnh giáp nào”

Dưới ánh mặt trời

Dưới ánh mặt trời

Gần 20 năm sống ở cái đất "hoa cho người giàu, lệ cho người nghèo" này, gã đã quá quen với việc một mình trong mọi thứ. Sinh tồn bản thân đã không dễ gì, dính thêm một sự sống khác thì khác gì đeo tròng vào cổ

Hai lần lên tỉnh

Hai lần lên tỉnh

Thấy ông già giàu có, mặt người bán hàng lập tức sáng lên và nhanh chóng viết hóa đơn. Sau khi trả tiền, lão Vương nhét chiếc máy ảnh kỹ thuật số vào chiếc ba lô bẩn thỉu của mình, bỏ 10 nhân dân tệ tiền thừa vào túi rồi ngẩng cao đầu bước ra khỏi trung tâm thương mại.

Tình yêu dị dạng

Tình yêu dị dạng

Khi đến lượt mình, Lâm Khê lén dúi vào tay anh mẩu giấy ghi số điện thoại. Thẩm Ngôn khựng lại, ngẩn người nhìn cô rồi lẳng lặng nhận lấy. Ngay tối hôm đó, cô nhận được cuộc gọi từ anh.

Biển rợp sóng

Biển rợp sóng

Tiếng gió biển thổi đem tiếng vi vu của vạt phi lao tới như một bản nhạc vừa buồn vừa rực rỡ, ngút ngàn cô đơn. Biển cũng chỉ có vậy thôi: đơn giản và nhạt nhòa. Nó giống như chàng trai lúng túng trước vạt tóc bay qua bờ vai phủ lên khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái mà chỉ biết thở dài thừa thãi.

“Trợ lý thông minh”

“Trợ lý thông minh”

Lý Minh hào hứng nghiên cứu cả buổi chiều, cài đặt hết các lệnh cần thiết, thậm chí còn lén cài thêm một lệnh “lời chào tùy chỉnh”. Anh ta tự tin nói: “Có nó, hiệu suất làm việc của văn phòng chắc chắn sẽ tăng gấp đôi”.

Còn lại cái gọng không

Còn lại cái gọng không

Vâng lời bác sĩ, tôi sắm ngay một chiếc kính. Nhưng khổ nỗi, cứ hễ đeo vào là đầu óc lại quay cuồng, buồn nôn không chịu nổi. Thậm chí có lần, nói ra thì hơi ngại, tôi đã nôn thốc nôn tháo đến mức mật xanh mật vàng đều ra hết.

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Tiếng khèn giữ mùa phượng cuối

Đời này, kiếp này A Sính sẽ gắn bó với núi rừng. Nó thương những em nhỏ mỗi lần đi học phải dậy từ sớm, rồi đu qua sợi dây cáp sang bên kia suối, đi hết một quả đồi nữa mới đến điểm trường. Biết được nỗi nhọc nhằn đi tìm con chữ của dân bản, cấp trên đã cho xây dựng một lớp học ở lưng chừng đồi.

Người đàn ông bên bến sông trăng

Người đàn ông bên bến sông trăng

Ngoài sân, mấy tàu cau khô cọ vào nhau xào xạc. Thời gian của đêm trôi qua chậm và buồn quá. Lâu nay, khi có rượu vào là Lâm lại nhớ về quãng đời cũ của mình.