Chuyện tình cảm động của đôi vợ chồng mù nơi miền sơn cước

Ở một thung lũng nhỏ hẹp, quanh năm mây phủ thuộc huyện Thạch An, tỉnh Cao Bằng, không ai không biết đến người phụ nữ bị mù lòa Hoàng Thị Hồng Miên. Cái tên của chị ai cũng khen hay, khen đẹp bởi nó được ví như loài hoa gạo nơi núi rừng, nhưng cuộc đời, số phận của chị lại hoàn toàn ngược lại. Vừa sinh ra chị đã không được nhìn thấy ánh sáng như bao đứa trẻ khác, lớn lên trong một gia đình có hoàn cảnh khó khăn, 50 năm qua chị Miên đã chịu đựng biết bao nỗi tủi nhục, thiệt thòi do căn bệnh mù bẩm sinh mang tới… Và cho đến một ngày, niềm hạnh phúc đã đến một cách thật tình cờ, khiến chị phần nào vơi bớt đi nỗi đau cùng sự mặc cảm đeo đẳng từ trước đến bây giờ.

Nhng ni đau riêng

Tọa lạc dưới chân đèo Ngườm Kim, xóm Lũng Mười vẻn vẹn chỉ có 9 hộ dân thưa thớt. Ngôi nhà vợ chồng anh chị Hữu - Miên nằm gần cung đường quốc lộ 4A cũ từ thành phố Cao Bằng xuyên qua thị trấn Đông Khê thuộc huyện Thạch An. Nằm riêng rẽ, tách biệt giữa những đám nương rẫy, căn nhà bức vách thô sơ của đôi vợ chồng mù càng lộ rõ vẻ tồi tàn, hiu quạnh giữa thung lũng tĩnh mịch quanh năm mây phủ.

Chúng tôi đến trong lúc chị Miên đang cầm con dao quắm quờ quạng từng thân cây ngô héo tàn để chặt bỏ ngoài đám ruộng cạnh nhà. Nghe chúng tôi giới thiệu, chị Miên cũng giải thích: "Chị lại chuẩn bị làm vụ ngô nữa, mắt không thấy gì nên phải làm sớm để kịp với vụ mùa, mình trồng muộn hơn người ta thì ngô không lên đâu em à". Rồi chị mời khách vào nhà. Khi thấy chị dò dẫm từng bước hướng về phía cánh cửa, chúng tôi tỏ ý lo ngại và định dắt chị bước đi cẩn thận. Tuy nhiên, chị xua tay từ chối và bảo: "Chị đi như thế quen rồi, để người ta dắt mình quen thói ỷ lại và mất định hướng".

Đã 3 năm nay, hai mảnh đời mù lòa luôn nương tựa, đùm bọc nhau để sống.
Đã 3 năm nay, hai mảnh đời mù lòa luôn nương tựa, đùm bọc nhau để sống.

Bên trong căn nhà chật hẹp chỉ vài mét vuông của hai vợ chồng mù vốn có sẵn cái đèn dầu đặt trên bàn chuyên dùng để thắp sáng cho khách mỗi khi có ai đến. Còn đối với anh chị, ngày cũng như đêm cả cuộc đời vẫn mãi là thứ bóng tối mù mịt khiến họ phải cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng những giác quan khác với những người bình thường khác. Dù đã quen thuộc với mọi đồ vật trong căn nhà, nhưng mỗi khi cần bất kỳ một đồ vật như bật lửa, bát, đũa, dao… họ phải tìm kiếm một cách rất khó khăn, chậm chạp.

Mặc dù không nhìn thấy gì nhưng do cuộc sống quá khó khăn chị Miên phải cầm con dao dò dẫm từng bước vào rừng chặt củi, gánh đi hơn 10km để bán ở chợ Đông Khê. Quanh năm suốt tháng chị quanh quẩn bên đồng ruộng, chủ yếu trồng cây ngô để ăn qua ngày. Từng gánh nước chị vẫn phải gánh từ mó nước, xa hàng cây số về nhà với một cây gậy dùng để dò đường… Chị phải làm tất cả mọi việc.

Cách đây hơn 10 năm, chị Miên mất đi người bố, trong gia đình chỉ còn người mẹ già đã gần 90 tuổi. Chị có một người chị gái là Hoàng Thị Peng (sinh năm 1951) cũng mù như chị, vì vậy công việc đều do vợ chồng người anh trai tên Pảo lo toan. Người anh trai này cũng không có được trí tuệ bình thường, hay mất trí nhớ, mọi việc "đối nội, đối ngoại" đều do cô vợ ghê gớm đứng sau đạo diễn. Không chịu được cảnh "bằng mặt không bằng lòng", hai chị em mù lòa đã dựng hai cái lều ra đầu bản ở riêng.

Chị Miên cất con dao quắm vào vách tường nhà được trát bằng đất bùn một cách khó khăn.
Chị Miên cất con dao quắm vào vách tường nhà được trát bằng đất bùn một cách khó khăn.

Anh Nông Văn Hữu - chồng chị Miên, ít hơn chị 15 tuổi, sinh ra trong một gia đình nghèo, nhà có 6 anh em, chỉ có mình anh bị mù lòa. Anh cũng như chị Miên, bị mù từ lúc mới chào đời. Nhà đông anh em, không có đất chia nhau nên luôn sống trong nghèo khổ. Từ nhỏ anh Hữu đã trải qua không ít nỗi tủi nhục, chịu đựng gian khổ do bị thiệt thòi hơn những người bình thường khác. Ngày tháng trôi qua, anh chị em trong gia đình anh Hữu lần lượt lập gia đình và chuyển đến các nơi khác để mưu sinh. Anh Hữu trở nên cô đơn, lầm lũi.

Duyên s đnh mnh

Năm 2011, được Hội Người mù Cao Bằng giới thiệu đến lớp học nghề trồng nấm ở huyện Quảng Uyên, hai người mới quen nhau. Không ngờ chỉ tiếp xúc một vài lần, chị Miên đã cảm mến anh Hữu. Tuy nhiên, chưa kịp tỏ tình thì khóa học nghề đã kết thúc, ai lại về nhà người nấy. Chị đành ngậm ngùi trở về, thở dài trong nuối tiếc. Nhắc đến đây, chị tỏ ra ngượng ngùng tâm sự: "Lúc đó chị buồn lắm. Ngay thời điểm đó chị đã viết ra bài thơ "Phiặc căn du kha tàng" (Chia tay giữa dọc đường) và gửi lên Đài Phát thanh Truyền hình tỉnh Cao Bằng. Bài thơ đó đã được phát sóng toàn tỉnh, anh Hữu cũng nghe được nên sau đó đã bắn tin về nói lời cảm ơn".

Thực ra, trong quá khứ chị Miên cũng có một mảnh tình và sinh hạ được một đứa con gái tên là Hoài Thơm. Tuy nhiên, đứa bé ấy chỉ sống được vẻn vẹn bảy tháng tuổi rồi "ra đi" với căn bệnh não úng thủy. Người "chồng" tên Dũng, quê ở Thái Nguyên đã bỏ đi từ trước đó. Chị chỉ còn biết ru mình trong tiếng đàn tính với những điệu nhạc buồn thảm.

Chị mê hát then từ nhỏ, thông qua việc nghe được những bài trên đài của nhà hàng xóm. Năm 14 tuổi chị được một chú thợ mộc tặng cây đàn tính, vì vậy mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, hay những lần mang tâm trạng buồn ba,ä chị lại lấy đàn ra hát. Chị đã từng được đi biểu diễn tại các dịp liên hoan ca nhạc của người khiếm thị ở huyện Hòa An và đoạt giải quán quân. Tại Liên hoan Tiếng hát từ trái tim đến trái tim, chị hát trong nước mắt bởi bố vừa mất được vài ngày. Lần đó chị đoạt giải ba. Đi đến đâu chị đem theo thơ và nhạc đến đó, danh sách các bài thơ do chị sáng tác bằng chữ nổi cũng ngày càng nhiều.

Vợ chồng bà Hoàng Thị Hồng Miên.
Vợ chồng bà Hoàng Thị Hồng Miên.

Mối lương duyên giữa chị Miên, anh Hữu như trời định sẵn. Không ngờ, chỉ sau một thời gian ngắn, anh lại tìm cách liên lạc với chị. Không lâu sau, họ cưới nhau. Một đám cưới giữa hai người khiếm thị. Đơn giản nhưng vô cùng ấm cúng, hạnh phúc. Vừa đó mà đến giờ đã tròn 3 năm - quãng thời gian hạnh phúc nhất của hai vợ chồng từ trước đến giờ. Hai mảnh đời giữa mái nhà tranh vách nát nơi thung lũng im lìm tự chăm sóc nhau, cùng vượt qua những ngày gian khó tiếp theo.

Chị Miên chia sẻ: "Từ ngày lấy nhau, mặc dù cuộc sống nghèo khổ, vất vả nhưng hai vợ chồng vẫn rất lạc quan, yêu đời. Hằâng ngày, hai vợ chồng dắt nhau cùng với cây gậy dẫn đường đi phát nương, trồng ngô, chặt củi trong rừng về bán. Trước đây, có xe ôtô qua nhiều còn xin đi nhờ xe đến thị trấn bán củi, nhưng hiện giờ xe không qua đường cũ nữa nên đi bộ mất thời gian lắm, mệt mỏi nữa. Bán được một gánh củi đã mất một ngày tính từ lúc đi và về nhà rồi. Anh ấy cũng thương chị lắm. Số kiếp đã như thế thì đành chấp nhận và dựa vào nhau để sống thôi chứ không biết làm gì hơn nữa đâu".

Anh Hữu tiếp lời: "Trước khi lấy nhau, anh với chị đã thống nhất sẽ không sinh con nữa, bởi bản thân còn chưa lo được, sinh con ra chỉ có khổ. Mỗi lần đến cuối mùa nhà lại hết ngô, hết thóc đi bán củi cũng không đủ để mua gạo, thức ăn vì người mù làm được bao nhiêu chứ. Trợ cấp của Nhà nước cũng chỉ đỡ phần nào chứ không thể nuôi sống được hai vợ chồng. Đêm đông không đủ chăn ấm đắp hai người co ro run cầm cập, nhất là vào lúc trời mưa to nhà bị dột nữa, lúc xê dịch chỗ này lúc lại chuyển qua góc khác để ở, khổ lắm".

Chia tay với anh chị, rời xa mái nhà xập xệ, chúng tôi không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ về hoàn cảnh của họ. Nhưng cũng cảm phúc, mến mộ biết bao về tình yêu giữa họ dành cho nhau, cùng nhau đối mặt với nghịch cảnh cuộc đời. Nhìn đôi vợ chồng mù lòa đứng bên hiên nhà đưa tiễn, như cố gắng dõi theo từng bước chân vọng xa dần bằng thính giác, chúng tôi chợt nghĩ về hai từ "số phận". Có lẽ số phận đã định sẵn họ làm kiếp mù lòa, nhưng may thay lại sắp đặt cho họ được đến với nhau, đồng cảm nỗi khổ và chăm sóc nhau suốt quãng đời còn lại.

Nông Lưu Vĩnh

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.