Chuyện đời của một sư cô

Cuộc đời của bà, phía sau tấm áo sa di là một cuốn tiểu thuyết với những ngã rẽ và nút thắt bất ngờ. Nhưng bà chỉ nhận nó như là giấc mơ của một thuở trầm luân kiếp dại khờ…

1. Chùa Lá An Nhiên nằm bình yên bên dòng Kinh Sáng (thuộc xã Đức Hòa Hạ, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An). Dưới mái chùa trầm mặc khói hương, bên hàng ghế đá tĩnh lặng, sư cô Diệu Thiện đón chúng tôi bằng một nụ cười hiền và cái siết tay thật chặt. Cuộc đời của bà không muốn kể ra, vì nó nhuộm đắng nước mắt. Nhưng đã bước chân vào chốn thiền môn thì bà "trút hết", đó là cách để không còn vướng bận bụi trần.

Tên tục huyền của sư cô Diệu Thiện là Nguyễn Thị Sự (70 tuổi). Mẹ bà là cháu ngoại quan Thượng phẩm triều đình Bảo Đại, là một tiểu thư đài các, lớn lên trong nhung gấm lụa là, được cưng chiều hết mực, được ăn học trong những ngôi trường nổi tiếng.

Kho thuốc trong chùa đáp ứng nhu cầu chữa bệnh của bà con.
Kho thuốc trong chùa  đáp ứng nhu cầu chữa bệnh của bà con.

Cha bà là giao liên Việt Minh. Vì nhiệm vụ nên ông đi mải miết, ít có thời gian chăm sóc vợ con. Khi mẹ đang mang bầu bà thì cha bị bệnh qua đời, sự nghiệp tiền tài cũng lặng lẽ trôi đi. Mẹ dẫn hai anh em Sự vào miền Nam, sống cảnh nghèo khó ở khu Thủ Thiêm.

Vì phải lao động nặng nhọc, sức khỏe suy yếu, bệnh tật bủa vây nên mẹ bà trút hơi thở cuối cùng trong cảnh đơn độc, bần hàn. Trước khi mất, mẹ kéo hai anh em lại và chỉ dặn một câu duy nhất: "Các con là gia đình quan lại, nghèo cỡ nào cũng phải học". Lời của mẹ như di chỉ và mệnh lệnh lúc nào cũng âm vang trong đầu hai anh em.

6 tháng trong bụng mẹ đã mồ côi cha, 7 tuổi mồ côi mẹ, Nguyễn Thị Sự trở thành đứa trẻ bơ vơ, lạc lõng giữa chợ đời. Một năm sau ngày mẹ mất, hai anh em dắt nhau đi bán báo dạo khắp Sài Gòn để có tiền đi học. Sáng học, trưa bán báo, thứ 7, chủ nhật bán cả ngày.

Nghề bán báo dạo ngày đó chẳng khác nào một thương trường với đầy đủ hạng người và những cám dỗ. Chuyện cạnh tranh địa bàn, mối lái, chuyện đụng độ với nhóm trẻ khác xảy ra hàng ngày. Trường đời đã tôi rèn cho hai anh em Nguyễn Thị Sự tố chất mãnh mẽ, gan lì và liều lĩnh.

Để tồn tại được trong xã hội giang hồ, năm 11 tuổi Sự đi học võ ở võ đường Huỳnh Tiền nên cũng "lận lưng" được chút tài lẻ. Sự lý giải rằng, vì mồ côi nên phải biết vài miếng võ thì mới bảo vệ được bản thân. Nhưng dù có liều lĩnh đến đâu thì với một đứa con gái mồ côi vơ vơ, Nguyễn Thị Sự vẫn không tránh khỏi sự kìm kẹp, trấn áp từ những đứa trẻ khác.

Nhiều lần, Sự đã phải "phồng mang trợn má", giở "nanh vuốt" ra đấu đá sống còn với bọn chúng. Chạm trán và đánh đấm đối với Sự diễn ra như cơm bữa. Có lần phát hiện hai nhóc đánh giày đang móc túi đồ của khách, Sự liền hô hoán mọi người đuổi theo.

Hai tên trộm thoát được thân nhưng cay cú và nung nấu ý định trả thù con oắt bán báo dạo. Chúng theo dõi Nguyễn Thị Sự đến một con hẻm vắng vẻ rồi chặn đầu, lăm lăm hỏi tội. Lúc đó Sự không sợ mà máu liều nổi lên, liền xắn tay quyết xử bọn này.

Một đấu hai diễn ra chóng vánh, cuối cùng hai tên đã phải ngả mũ chào thua sau khi "ăn no" đòn. Đêm đó trở về, toàn thân Sự cũng tê tái, tím bầm. Sau này, không còn ai dám bắt nạt hay "hỏi thăm" đến công việc bán báo của Sự nữa. Và cũng từ đó, tên tuổi của bà được khẳng định trong đám trẻ trâu giang hồ vặt.

70 tuổi, sư cô Diệu Thiện vẫn dẻo dai, khỏe mạnh làm việc thiện.
70 tuổi, sư cô Diệu Thiện vẫn dẻo dai, khỏe mạnh làm việc thiện.

Trong một lần đụng độ với người bạn của Năm Cam (sau này là trùm giang hồ khét tiếng), Sự liền giở ngón nghề ra "tiếp đòn". Cay cú, hắn về mách anh kết nghĩa. Lúc này, tuy mới 14 tuổi, nhưng Năm Cam đã nổi lên là một tay chơi có số má.

Vừa nghe xong, máu hiếu chiến sẵn trong người, Năm Cam liền thách đấu với con bé Sự "tôm tép" nào dám cả gan đụng đầu với đàn em của hắn. Sự nhận lời ngay. Một buổi sáng đẹp trời, bà cùng năm người bạn gái khác bơi xuồng từ bên này sông Sài Gòn sang bên kia sông, địa phận Bến Nhà Rồng tới điểm thách đấu là Cầu Ông. Phía Năm Cam cũng chuẩn bị sẵn năm cao thủ mặt hầm hố, tay lăm lăm sát khí.

Trước khi giao đấu, Sự ra luật: "Không chửi thề, không khóc. Nếu phạm vào hai điều đó là thua". Vậy là trận đấu bùng nổ, hai bên lao vào nhau đấm đá túi bụi.

Cuối cùng, nhóm Năm Cam phải chịu thua, chấp nhận chung chi một chầu bò bía và nước mía. Đó là kỷ niệm khó quên trong quãng đời tuổi thơ lang bạt của cô bé Sự. Bà bảo rằng, thật ra ngày đó nói thách đấu cho oai chứ mới mười một mười hai tuổi đầu, tính khí như trẻ trâu hiếu chiến.

Vài năm sau, cô bé Sự thoát xác thành thiếu nữ xinh tươi rạng ngời. Đụng Năm Cam vài lần thì y nảy sinh tình cảm. Tuy nhiên, Sự quá hiểu cuộc sống giang hồ đầy hiểm ác.

Lời mẹ dặn trước lúc ra đi lúc nào cũng đọng lại trong sâu thẳm cõi lòng đứa con gái: "Phải sống làm người tử tế". Bà chia sẻ: "Chuyện thời trẻ của tôi với Năm Cam là một giấc mơ đẹp. Không chiếm được trái tim của tôi, Năm nam không hề thù hận. Ông ấy lặng lẽ quan sát, theo dõi và chỉ cần tôi lên tiếng nhờ vả bất cứ chuyện gì, ông ấy cũng sẵn sàng. Nhưng tôi đã lẩn trốn ông ấy cả cuộc đời". 

Khu nhà ở của bệnh nhân, tất cả đều được ăn ở hoàn toàn miễn phí.
Khu nhà ở của bệnh nhân, tất cả đều được ăn ở hoàn toàn miễn phí.

2. Nghề bán báo cũng đến lúc không còn chỗ đứng, không thể kiếm nổi bữa cơm qua ngày, nên Sự xin vào làm pha chế trong một nhà hàng nổi tiếng gần khu vực chợ Bến Thành.

Từ đây, cô gái mồ côi Nguyễn Thị Sự ẩn mình, xa rời hẳn chốn thương trường chợ đêm. 18 tuổi, bà bập vào yêu, lấy chồng, rồi "bầm dập" sinh con. 25 tuổi, bà đã là gái 5 con đầu tắt mặt tối. Tay cắp, tay ôm, bà "quăng" mình ra đời, bán buôn đủ thứ để gồng gánh "nuôi đủ năm con với một chồng".

Tình duyên ngắn chẳng tay gang, cuộc sống vợ chồng vỏn vẹn 10 năm thì ông ấy phải lòng người đàn bà khác. Bà cam chịu sống cảnh chồng chung gần 3 năm thì quyết tâm rũ bỏ. Lúc ấy, con đầu mới 7 tuổi và con út 17 tháng. Một mình vật lộn với đàn con, có những lúc tưởng như quật ngã bà.

Bà làm như "trâu bò", về tận Cà Mau thuê vài chục mẫu đất trồng mía, nhận khoán đào kênh. Có thời điểm quân lao động của bà lên tới vài trăm thanh niên trai tráng. Bà đi đến đâu cũng được dân yêu thương quý mến bởi cái tính hào hiệp, trượng nghĩa của người đàn bà một thời xông pha chợ đời.

Những đứa con ở nhà, được mấy anh công an mang đi tắm rửa, cho ăn uống no say. Bà tự hào khoe: "Tụi nhỏ đẹp lắm, da trắng mịn, tóc đen tuyền, mắt đứa nào cũng long lanh như hột nhãn".

Con đường vào chùa Lá An Nhiên.
Con đường vào chùa Lá An Nhiên.

Là đàn bà năm con, nhưng bà xông xáo làm việc, giao tiếp với bên ngoài không thua kém người đàn ông nào. Những lúc đi ngoại giao, uống rượu ngoại, bà "chơi" luôn bằng bát để dằn mặt trước. Rượu vào, bà đàn hát như một ca sĩ thực thụ, nhưng tuyệt đối không say và biết giữ mình.

Bà tự hào vì thân gái một mình, bên cạnh chỉ có mấy đứa con nhỏ bé yêu đuối, nhưng lại không bao giờ đánh mất danh dự và nhân phẩm, kể cả thời trẻ lang bạt trong một thế giới đầy cạm bẫy, chông gai. Công việc buôn bán ngày một phất lên như diều gặp gió. Chẳng mấy chốc, bà đã sở hữu hai nhà hàng tiệc cưới cùng nhiều bất động sản có giá trị.

Lợi nhuận kinh doanh đang lên vun vút thì bà chủ Nguyễn Thị Sự quyết định dứt nghiệp đời, vào chùa xuất gia lấy pháp danh Diệu Thiện. Đi tu mà chỉ có ăn chay  niệm Phật, đọc kinh kệ mỗi ngày thì cũng chỉ giúp được cho bản thân mà thôi. Suy nghĩ mãi, cuối cùng sư cô Diệu Thiện quyết tâm "lều chõng" đi học bốn năm lương y và ba năm lương dược.

Có bằng cấp về nghề thuốc, sư cô Diệu Thiện bán hết tài sản lấy tiền xây dựng lại ngôi chùa Lá An Nhiên làm nơi nương nhờ của những số phận cùng cực và là địa chỉ bốc thuốc cứu độ chúng sinh. Kể về thăng trầm cuộc đời, sư cô đúc kết bằng một tứ thơ: "Đã biết trần gian một bến mơ/ Mà vẫn tranh giành đến xác xơ/ Cố vớt trăng vàng trên bến mộng/ Một thủa trầm luân kiếp dại khờ".

11 năm dứt đời theo đạo, là ngần ấy thời gian sư cô chú tâm vào việc bốc thuốc cứu người. Mỗi ngày, bà dậy thật sớm, cùng các phật tử nấu thuốc, nấu đồ ăn cho khoảng ba trăm bệnh nhân, người nghèo khắp nơi tìm về.

Ngoài ra, trong khuôn viên chùa, sư cô cùng các phật tử đã vận động cúng giường để xây 30 phòng dành cho người bệnh nặng ở xa đến chữa bệnh ăn ở đến khi nào khỏi thì về. Nhiều bệnh nhân sau thời gian chữa bệnh, tâm tĩnh, lòng an và "cảm" cái tình của sư cô đã tình nguyện ở lại chùa làm công quả.

Đi qua hết những cay cực đời người, bây giờ lòng sư cô đã thanh thản, thỏa mái vô cùng. Điều ước lớn nhất của sư cô là có thật nhiều thuốc và lương thực để mỗi người khi tìm đến chùa Lá An Nhiên sẽ được yêu thương, chăm sóc đủ đầy.

Ngọc Thiện - Văn Hào

Các tin khác

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Ấm lòng từ chuyện của Huy

Dũng cảm chặn xe ngang đường để đuổi bắt kẻ cướp tiệm vàng Sông Giang (số 99 Mễ Trì Thượng), Phan Quốc Huy, SN 1998 (trú tại Lương Sơn, Hoà Bình) đã bị đối tượng đâm trọng thương. Ngay tại thời điểm được người dân đưa đi cấp cứu, Huy vẫn dặn mọi người là "đừng báo cho mẹ em biết" và xin chủ tiệm vàng "cứ ứng trước tiền viện phí, ra viện em sẽ đi làm trả lại anh chị".
Chuyện về Thịnh thơ

Chuyện về Thịnh thơ

Chất độc da cam chỉ làm cho thể xác Thịnh biến dạng nhưng không đánh gục được tâm hồn nhạy cảm đến tinh tế, trái tim thổn thức nhịp đập yêu thương đầy bao dung, và trí tuệ minh mẫn, tinh thần cầu tiến của Thịnh.
Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Chàng kỹ sư bỏ nghề để làm "sống lại" đôi dép cao su

Đôi dép cao su (dép lốp) đã gắn bó với những người lính trong suốt hai cuộc kháng chiến, đi cả vào những tác phẩm thi ca... Và hiện tại, đôi dép ấy đang được làm "sống lại", không chỉ với ý nghĩa là một hành trang không thể thiếu mà còn mong muốn nó trở thành một di sản.
Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Nhà toán học trẻ người Việt đầu tiên được vinh danh ở châu Âu

Sau 8 kỳ giải thưởng chính thức của Hội Toán học châu Âu - EMS, lần đầu tiên một nhà toán học trẻ gốc Việt được vinh danh trong năm 2020. Đó là GS.TS Phan Thành Nam – một chàng trai sinh trưởng ở Phú Yên. Giải thưởng sẽ được trao tặng tại Đại hội toán học Châu Âu năm 2020, nhưng do ảnh hưởng đại dịch COVID -19 nên sự kiện này dịch chuyển đến tháng 6-2021.
Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Họa sĩ khuyết tật Đỗ Trọng Minh: Gửi sự sống vào những bức tranh

Đang là một thanh niên khỏe mạnh với tương lai phơi phới, Đỗ Trọng Minh (SN 1984, trú tại tổ 3, khu 2A, phường Cẩm Thành, TP Cẩm Phả) bỗng chốc trở thành người tàn phế sau một lần tai nạn giao thông. Minh trải qua những năm tháng tận cùng tuyệt vọng nhưng rồi người đàn ông này đã vực lại chính mình bằng cách tìm đến với hội hoạ.
Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

Cuộc đời đầy màu sắc của "tướng" Lê Công

HLV Lê Công là nhân vật độc nhất vô nhị trong giới thể thao Việt Nam. Tốt nghiệp Đại học Thể dục thể thao với bằng HLV bóng đá nhưng cuối cùng, ông lại trở thành võ sư Việt Nam hiếm hoi có danh tiếng ở tầm quốc tế.
Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Robot made in Việt Nam ra đời... từ rác

Dự án robot làm từ rác thải, nhóm bạn Robot Bank đã tạo cảm hứng cho nhiều bạn trẻ trong việc chung tay bảo vệ môi trường. Từ con robot khổng lồ đầu tiên, nhóm hy vọng sẽ thiết kế được một công viên để trưng bày những con robot làm từ phế liệu…
Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

Chàng trai Tây Nguyên “Từ trường làng ra thế giới”

"Tôi muốn đi du học để khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài, một thế giới to hơn ngôi làng của tôi, to hơn con đường từ nhà tới trường và từ nhà lên rẫy của tôi. Tôi muốn nhìn xa hơn những đồi cà phê xanh ngát", đó là tự sự của Đỗ Liên Quang ở bìa cuốn sách "Từ trường làng vẫn ra thế giới" của Quang.
Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Cô giáo khuyết tật và hành trình "truyền cảm hứng"

Do di chứng của chất độc da cam nên từ khi sinh ra cơ thể chị Lê Thị Lan Anh, SN 1976 (trú tại khu Tân Bình, thị trấn Xuân Mai, huyện Chương Mỹ, Hà Nội) đã không bình thường như bao đứa trẻ khác. Nhiều người đã nghĩ "con bé này chắc chả sống được bao lâu". Thế nhưng, đứa trẻ năm nào đã chiến thắng số phận và không ngừng vươn lên để trở thành cô giáo dạy tiếng Anh. Với những đóng góp tích cực cho cộng đồng, năm 2019 chị Lan Anh đã được vinh danh trong lễ trao giải thưởng KOVA.
Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Độc đáo những bức tranh từ hạt gạo

Từ những hạt gạo, với niềm đam mê hội họa, ông Nguyễn Tất Chiến (sinh năm 1968), ở thôn Đồng Nanh, xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội đã thổi hồn vào những hạt gạo để làm nên bức tranh độc đáo.
“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

“Độc thủ huyền cầm” bên sông Tiền

Những năm tháng buồn tẻ của cuộc đời không ít lần đẩy ông vào suy nghĩ tiêu cực, muốn kết thúc số phận. Nhưng rồi tiếng đàn đã cứu rỗi tâm hồn của người đàn ông một tay này...
Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Các anh đã ngã xuống vì bình yên cuộc sống

Thiếu tá Đặng Thanh Tuấn và Thượng sĩ Võ Văn Toàn, CBCS Đội Cảnh sát Giao thông / trật tự (CSGT-TT) Công an quận Sơn Trà ra đi khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại nỗi đau xót, tiếc thương cho người ở lại...
Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Hành trình vẽ lên cuộc đời của cậu bé không tay

Khác với người anh song sinh của mình, từ khi sinh ra, cậu bé Nguyễn Tiến Anh (SN 2010, xã Lan Mẫu, huyện Lục Nam, TP Bắc Giang) đã thiếu đi đôi tay, thiếu những tia hy vọng về tương lai. Nhưng đổi lại, cậu bé lại có sự kiên trì, nhẫn nại hơn người, để tự vẽ lên ước mơ của cuộc đời mình.
Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Tấm lòng bồ tát của nữ “đại gia chân đất”

Từ lời kêu gọi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc “cả dân tộc cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh COVID-19”, bà Nguyễn Thị Bích Thuỷ - Giám đốc Công ty Bích Thuỷ (thuộc xã Tân Dĩnh, huyện Lạng Giang (Bắc Giang) đã góp 50 tấn gạo ủng hộ các đơn vị tuyến đầu chống dịch.
Chuyện của một “nông dân trí thức”

Chuyện của một “nông dân trí thức”

Trong những “nông dân trí thức” tôi từng tiếp xúc, Nguyễn Thị Thu là người luôn làm tôi nể phục. Tôi ấn tượng với những cố gắng để mang đến cho người tiêu dùng sản phẩm an toàn, minh bạch của Thu. Song, hơn tất cả, điều khiến tôi luôn trân trọng, là việc chị đã và đang từng ngày nỗ lực lan toả tình yêu dành cho Đất Mẹ.
Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Người thầy đặc biệt và thư viện chào thế giới

Mặc dù mới chỉ học lớp 8 và chưa một lần đứng trên bục giảng, nhưng anh Phùng Văn Trường, SN 1979, vẫn được người dân thôn Nhân Lý tôn trọng gọi là thầy. Anh không chỉ là người thầy đặc biệt truyền cảm hứng, mang ánh sáng tri thức đến với các em nhỏ trong thôn mà còn là người thầy về nghị lực sống.