Chẳng lẽ tôi không có quyền hạnh phúc?

Cho đến lúc đó, anh buộc phải đối diện với sự thật và anh nói tôi nên phá thai. Bởi vì anh chưa thể lo cho tôi được. Dù anh có thể chu cấp tiền bạc cho tôi nuôi con, nhưng anh không thể từ bỏ gia đình mình. Cảm giác có lỗi thật là khủng khiếp. Chúng tôi ngồi với nhau rất lâu. Tôi nói, anh đi về nhà đi, em sẽ tự lo cho cuộc sống của mình.

Các anh chị kính mến!

Tôi có lẽ là một người không may mắn. Nhưng tôi cũng không vì thế mà coi cuộc đời mình bi đát như một vài người khác. Tôi vẫn cố gắng hướng đến những điều tốt đẹp và hy vọng hậu vận mình sẽ may mắn và hạnh phúc.

Tôi là một cô gái không quá đẹp. Nhưng tôi cũng có duyên ngầm. Khi bước vào đại học, tôi được anh ấy, một người nổi tiếng là đẹp trai yêu. Tôi cảm thấy ngại ngần và sợ hãi. Vì yêu một người đàn ông đẹp trai thì đồng nghĩa với việc suốt ngày bạn phải tìm cách giữ anh ta lại trước quá nhiều người đàn bà bên cạnh. Anh ấy là kiến trúc sư, nên rất đào hoa và hình như phụ nữ mặc định rằng đàn ông làm nghề kiến trúc thì lãng mạn và đáng yêu.

Tôi không phủ nhận rằng tôi cảm thấy hạnh phúc khi được một người đẹp như vậy yêu. Nhưng ba tôi là một thầy giáo nghiêm khắc, ông nói anh có tướng đoản mệnh và sẽ khó mà yêu bền. Khi yêu tôi, thực tình, tôi vẫn thấy có những phụ nữ quanh quẩn quanh anh. Nhưng anh nói rằng, đó chỉ là những người giúp anh trong công việc. Còn anh không thể yêu họ. Khi ấy tôi còn ngây ngô lắm, tôi có bao giờ nghĩ được một ngày mình phải hứng chịu đầy đủ những cay đắng từ tình yêu mang lại.

Một ngày nọ, có một chị là người mẫu nổi tiếng đến tìm gặp tôi. Chị ấy nói chị đang là người yêu của anh Tú. Tú là tên anh, chàng kiến trúc sư đáng yêu của nhiều phụ nữ, người đang yêu tôi. Tôi có nói với chị, chuyện hai người yêu nhau chẳng ảnh hưởng đến ai và thực sự tôi thấy họ cũng khá đẹp đôi. Nhưng tôi cũng không giấu giếm rằng, anh ấy có nói thích tôi, nhưng tôi thích hay không mới là điều đáng nói. Chị người mẫu nói, em đừng có liên quan đến Tú nữa, chị sẽ trả cho em tiền. Chị đưa tôi một bao thư rất dày. Chị nói, sở dĩ chị làm như vậy vì Tú nói chỉ yêu mình tôi thôi, chứ không yêu ai khác. Những gì còn lại trong mối quan hệ của Tú với chị chỉ là tình bạn.

Nhưng chị không chấp nhận được chuyện ấy. Bởi vì chị yêu Tú quá sâu nặng. Chị đã hiến cả đời con gái cho Tú. Tôi nói, chị đừng mất công như vậy, vì em đâu có yêu Tú đâu! Chị khóc rất nhiều và nói, chỉ cần tôi giúp chị một việc, là đừng cho anh Tú thấy mặt và đừng gặp nhau nữa. Tôi đã hứa với chị. Vì thực sự, tôi không thích mình gặp những rắc rối như vậy. Và tôi cũng đâu có thiếu người yêu. Biết bao nhiêu chàng trai chờ đón tôi và chỉ cần tôi gật đầu thì biết bao kẻ đưa người đón. Tú đẹp và có chút giàu có, thì Tú cũng là của biết bao phụ nữ rồi. Tôi không cần.

Từ đó tôi tránh gặp mặt anh. Anh đến nhà tìm tôi rất nhiều lần, đón tìm tôi ở cổng trường đại học. Nhưng tôi kiên quyết không gặp. Vì tôi muốn giữ lời với chị. Không gặp được thì Tú gọi điện. Gọi điện không được thì anh viết thư. Thực sự khi yêu người ta trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Qua những lá thư tôi nhận ra rằng, Tú đang gặp một số vấn đề trong công việc. Nhưng tôi cũng không thể giúp Tú được. Tôi đâu thể làm thay anh, sống thay anh. Và hơn thế, tôi chẳng thể gặp anh.

Bẵng đi ba tháng, tôi thi thoảng vẫn nhận được những trang thư trên giấy với nét chữ bay bướm. Nhưng tuyệt đối tôi không cho Tú cơ hội nào nữa. Tôi bận rộn cho chuyến đi dã ngoại cùng lớp và tham gia những câu lạc bộ của sinh viên. Ba tôi rất hài lòng và ông cho rằng, tôi đã rất sáng suốt để có thể bước vào một thế giới mới với môi trường tốt hơn.

Tú bất ngờ tự tử trong một căn phòng đẹp lãng mạn ở một resort cao cấp tại miền Trung.

Anh để lại một lá thư viết cho tôi. Anh nói với tôi rằng, anh yêu tôi đâu có tội, tại sao tôi đã không yêu anh, lại còn đi nói về anh như những kẻ vô lương tâm, đốn mạt, mất hết nhân tính.

Tôi hiểu câu chuyện rất nhanh. Nhưng tất nhiên, khi tôi nhận được lá thư kèm những lời mạt sát nặng nề của gia đình anh, cũng là lúc việc chôn cất anh đã xong cả tháng. Người ta đi tìm tôi để nói tôi là kẻ không ra gì, gây ra cái chết thương tâm không đáng có. Tôi hiểu vì sao lại có những điều này. Tôi cũng hiểu, tôi đã ngây thơ khi tin vào sự tử tế của nữ người mẫu nọ. Tôi giải thích cho gia đình Tú đầu đuôi câu chuyện. Nhưng lá thư mà anh viết mới là bản bằng chứng quan trọng nhất. Nỗi đau mất con khiến mẹ anh như phát điên. Tôi ngồi khóc, mặc cho mẹ anh mạt sát. Tôi mong việc mạt sát tôi sẽ làm bà bớt đau hơn.

Từ đó tôi dính một bản án trên đầu: kẻ gây ra cái chết cho một kiến trúc sư tài hoa. Và tôi không còn cơ hội yêu một người đàn ông nào khác nữa.

Tôi đã đau đớn, dằn vặt suốt 10 năm trời vì không thể tự giải oan cho mình. Người ta nhìn tôi như một thứ nghiệp chướng mà không thể nào tha thứ được. Các bà mẹ luôn khuyên con trai tránh xa tôi. Còn đám đàn ông thì ngần ngại, vì sự thực họ cũng đâu thiếu đàn bà con gái để yêu, cứ tránh xa thì sẽ lành hơn. Tôi lầm lũi như một cái bóng trong thành phố. Tôi đi làm rồi về nhà, học thêm thêu thùa may vá để quên đi những chuyện không hay ngoài phố. Cho đến cách đây 2 năm, tôi gặp Trần Phương.

Phương đã có gia đình và có hai con. Anh gặp tôi trong một cuộc hội thảo của ngành. Tôi ấn tượng vì đây không phải mẫu đàn ông đẹp ngời sáng, nhưng là người có tư chất thông minh. Còn anh thì nói tôi là cô gái duyên dáng nhất mà anh từng gặp. Sau buổi hội thảo, anh xin số điện thoại của tôi và hẹn tôi đi ăn trưa, với lý do muốn nhờ tôi làm giúp một số tài liệu. Tôi bắt đầu cảnh giác vì không muốn dính vào phiền lụy. Đàn ông có vợ thì không nên hẹn con gái ngoài đường. Nhưng rồi không hiểu sao tôi vẫn đến gặp anh. Có thể vì anh là mẫu đàn ông biết cách hấp dẫn đối với phụ nữ. Cũng có thể vì anh là một mẫu người không dùng lời đường mật nhưng biết cách làm cho phụ nữ cảm thấy mình đáng để làm quen. Cứ như vậy, tôi bị dây dưa với anh suốt 6 tháng. Không phải là yêu, mà có thể đó chỉ là cảm giác thân quen.

Nhưng rồi, tôi cũng đã không thoát được cái vòng xoáy chung của những người đàn bà yếu đuối. Tôi đã ngã vào tay Phương như một lẽ tất yếu. Dù biết anh đã có gia đình, nhưng có điều gì đó khiến tôi không kiềm chế được. Tôi muốn có những đêm ân ái với một người đàn ông mà tôi tin cậy. Và thực sự, cuộc phiêu lưu cũng mang cho tôi những cảm xúc rất đẹp. Tôi đã hiến đời con gái cho Phương mà chẳng chút đắn đo. Tôi nghĩ, có lẽ cả thành phố này, chỉ mình anh không e dè với tôi, cô gái đã bị khép vào cái tội là nguyên nhân cái chết của người khác.

Tôi đã bước vào tình yêu như vậy. Không đàng hoàng chút nào. Đôi khi có cảm giác tội lỗi với vợ con anh. Yêu nhau được 6 tháng, tôi dính bầu. Cảm giác có thai vừa vui vừa lo. Và tôi biết mình sẽ đối mặt với những chuyện không dễ dàng, nhất là làm sao để nói chuyện với ba tôi. Ba tôi quá nghiêm khắc và căn bệnh tiểu đường đã biến ông thành một người gần như tàn phế.

Cho đến một ngày tôi buộc phải nói với cha mình, khi cái thai đã bước vào tháng thứ ba. Một tháng sau đó, cha tôi qua đời. Tôi không biết có phải ông buồn đứa con gái hư của mình mà ra đi sớm hay không. Nhưng tôi cảm thấy mình chông chênh và cô đơn quá. Tôi chẳng còn ai nương tựa cả. Tôi chỉ còn anh. Mà anh bây giờ vẫn là nơi tựa nương của ba người khác, đó là vợ và hai đứa con xinh đẹp vẫn ríu rít với anh mỗi ngày. Tôi cảm thấy lạc lõng và chẳng biết phải làm gì.

Cho đến lúc đó, anh buộc phải đối diện với sự thật và anh nói tôi nên phá thai. Bởi vì anh chưa thể lo cho tôi được. Dù anh có thể chu cấp tiền bạc cho tôi nuôi con, nhưng anh không thể từ bỏ gia đình mình. Cảm giác có lỗi thật là khủng khiếp. Chúng tôi ngồi với nhau rất lâu. Tôi nói, anh đi về nhà đi, em sẽ tự lo cho cuộc sống của mình.

Tôi đã khóc nhiều ngày liền. Vì cảm giác cay đắng. Đúng là tôi đã sai khi bước vào cuộc sống của anh và là nguy cơ phá hoại gia đình một người phụ nữ khác. Tôi cũng biết mình đã không thực sự nghiêm túc khi bước vào mối quan hệ này. Nhưng tôi cũng chỉ là một phụ nữ bình thường, có lúc lạc lòng, có lúc yếu đuối và rồi vấp ngã. Chẳng lẽ, tôi không bao giờ có quyền mưu cầu hạnh phúc cho mình, dù chỉ là chút hạnh phúc thừa mọn của cuộc đời hay sao?

Hồi âm bạn đọc

Tuần qua, chúng tôi nhận được 650 phản hồi, thư và email của bạn đọc khắp nơi gửi về cho "Góc khuất đời người". Chia sẻ với chị Triệu Phi Yến, tác giả bài viết "Có một người xấu hổ vì tôi", chị Mai Thị Thanh ở Thanh Hoá viết: "Bạn là người dũng cảm, dám nhìn ra sự thật. Và chị hãy quên người đàn ông kia đi. Hãy cố gắng vươn lên trong cuộc sống hiện tại để khẳng định bản thân mình. Những chuyện qúa khứ, có khơi lại, cũng chẳng còn ý nghĩa gì". Chúng tôi sẽ gửi tất cả những phản hồi của bạn đọc tới chị Triệu Phi Yến. Hãy gửi cho chúng tôi tâm sự về cuộc đời bạn, qua email cstcweekly@gmail.com hoặc địa chỉ toà soạn 373D Nguyễn Trãi, Q1. Chúng tôi sẽ đăng tải những bài viết hay nhất và gửi bạn những phần nhuận bút hấp dẫn nhất. Trân trọng.

Ánh Nhật

Các tin khác

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

Đột nhập "thủ phủ" sexcam

"Tâm sự" với khách hàng qua webcam là lĩnh vực phát triển nhanh nhất của nền công nghiệp khiêu dâm toàn cầu. Hiện nay, Rumani được coi là "thủ phủ" sexcam của Châu Âu. Tại đây, hàng ngàn phụ nữ trên khắp đất nước đã tìm đến công việc này. Thị trường khiêu dâm online hoạt động 24/7, khách hàng chủ yếu đến từ khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu.
Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Nở rộ dịch vụ giúp rao bán trinh tiết

Đại diện Công ty Cinderella Escorts sẽ đi cùng người mẫu Romania Alexandra Kefren gặp mặt một doanh nhân Hong Kong – người đã đồng ý mua “cái ngàn vàng” của cô với giá 2,45 triệu USD.
Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Hoa khôi lạc lối và lời xin lỗi gửi từ trại giam

Dung đã năm lần bảy lượt lừa người bạn thân để chiếm đoạt hơn 2 tỉ đồng. Xót xa hơn, không chỉ làm cho gia đình bạn tan nát, Dung còn trực tiếp đẩy chồng của người bạn thân nhất vào vòng lao lý.
Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Ước mơ giản dị của người vợ lấy chồng tâm thần

Là người phụ nữ bình thường nhưng chị lại quyết định lấy một người tâm thần, nguyện cả đời chăm sóc anh, làm chỗ dựa tinh thần cho anh. Câu chuyện đầy nhân văn giữa chị Nguyễn Thị Hằng và anh Nguyễn Đức Đăng (thôn Văn Hội, xã Văn Bình, Thường Tín, Hà Nội) khiến không ít người phải rơi nước mắt. Người phụ nữ khốn khổ ấy chỉ có một mơ ước duy nhất, các con của mình biết chữ, biết viết tên của con mình sau này.
Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Nghe trai bao trần tình sau cuộc truy hoan

Bảy năm dấn thân làm trai bao cho khách làng chơi, cũng là ngần ấy thời gian Đ. "lên hương" nhờ đồng tiền bo hậu hĩnh của những người "cùng dấu", hoặc những phụ nữ lắm tiền nhưng thiếu tình.
Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

Tự truyện của bà mẹ đơn thân và cuộc chiến với ung thư

“Tôi là Bùi Thu Thủy, 32 tuổi, bạn gọi tôi là Thủy Bốp cũng được, Bốp là biệt danh của con trai tôi. Nếu bạn đang tìm một bệnh nhân ung thư có câu chuyện xé lòng, một hoàn cảnh ngặt nghèo để hỗ trợ ư? Vậy bạn tìm sai chỗ rồi.
Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Cô gái 2 lần bị chẩn đoán nhầm HIV và cái kết có hậu

Trước ngày cưới chỉ 1 tuần, chị liên tiếp phải đón nhận tin sét đánh. Chị nhập viện cấp cứu và bị chẩn đoán dương tính với HIV. Không tin vào tai mình, chị tiếp tục đi kiểm tra lần 2. Kết quả vẫn như vậy. Gần như sụp đổ, chị khóc cạn nước mắt, quyết từ bỏ đám cưới. 
Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Bố mẹ sống "nguyên thủy", tương lai con sẽ ra sao?

Chúng ta không xa lạ với cuộc sống "nguyên thủy" của đôi vợ chồng lập dị Nguyễn Tuấn Nghĩa (42 tuổi) và Lê Thị Mùi (52 tuổi) nơi bãi giữa sông Hồng. Họ sống đúng chất nguyên thủy theo nghĩa đen, cuộc sống sinh hoạt không giống ai. 
Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Những biến tướng khó lường của "Facebook live"

Ứng dụng Bigo live được "du nhập" vào Việt Nam đã tạo một cơn sốt trên cộng đồng mạng. Bản thân nó là một ứng dụng vô cùng bổ ích, truyền tải thông tin một cách nhanh chóng, nhưng sau đó đã một bộ phận giới trẻ lạm dụng để khoe thân đầy phản cảm. Không những vậy nó còn là một "ổ mại dâm trá hình" di động.
Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Rùng rợn nghề "chở linh hồn"

Có những tài xế, chỉ cần nghe đến việc phải chở người ốm nặng thôi cũng đủ khiến họ phát hoảng vì lo vận đen sẽ ám vào mình. Nhưng bên cạnh đó lại có những tài xế đã chọn nghề chở "linh hồn" ở các bệnh viện và khu vực đài hóa thân hoàn vũ để kiếm cơm. Những câu chuyện họ kể, những gì họ trải qua luôn nhuốm chất liêu trai khiến người ngoài cuộc dựng tóc gáy. Và đôi khi thì chính những người trong cuộc cũng thấy hoang mang nhưng biết làm sao được, bởi "đã mang lấy nghiệp vào thân".
Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Người đàn ông tật nguyền và tình yêu đẹp như cổ tích bên dòng sông Mã

Lên ba tuổi, một cơn bạo bệnh đã cướp đi đôi chân của ông Lê Kim Hoa (54 tuổi, xã Hoàng Long, TP Thanh Hóa).Cuộc đời ông tưởng chừng chỉ còn nằm một chỗ, nhưng rồi số phận bỗng mỉm cười, cho ông khả năng đặc biệt để mưu sinh. Giờ đây đã bước sang tuổi ngũ tuần, ông viên mãn bên mái ấm với người vợ hiền và hai đứa con ngoan.
Vượt qua lỗi lầm

Vượt qua lỗi lầm

Thông minh, nhưng chân chất, anh Đỗ Khắc Chí ở tổ 4, thị trấn Việt Quang (huyện Bắc Quang, tỉnh Hà Giang) đã nỗ lực để trở thành một ông chủ có tiếng. Ít ai biết phía sau những nụ cười ấy đã từng ẩn chứa một nỗi cay đắng bởi một lần trót dại. Và hậu quả anh phải gánh là những ngày tháng lao tù.
Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chuyện tình của người đàn bà bại liệt 'khát con'

Chị đến với anh chỉ mong xin một đứa con, nhưng ông trời không cho cái thiên chức ấy. Anh dẫn chị đến bệnh viện, lân la nhiều ngày để xin tư vấn, vẫn khát khao tìm con. Bác sĩ khuyên hai vợ chồng hãy vui tươi mà sống, vì tiền bán vé số của họ tích góp cả đời cũng không đủ cho một ca thụ tinh nhân tạo.
Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Cái giá của cuộc tình tội lỗi

Đêm xuống, khi gầm trời đầy ánh đèn điện, Thủy ôm con ngồi dưới gốc cây, chườm khuôn mặt chẳng khác nào một con "quỷ dữ" ra đường, chỉ mong thiên hạ rủ lòng thương ném vào chiếc nón rách vài đồng bạc lẻ. Chính tại nơi ấy, Thủy gặp lại anh ta, kẻ đã hủy hoại cuộc đời chị trong cuộc tình tội lỗi 10 năm trước. Trái đất này quá chật chội, còn cuộc đời thì oái oăm thay. Nước mắt Thủy ứ đọng dưới mưa…
Chiếu bạc cuối năm

Chiếu bạc cuối năm

Không ai nghĩ hôm nay tay Hải cộm cán lại đen đủi với những ván cờ thua không đâu. Hắn đã rút cả chiếc nhẫn quý để đặt tiền. Ai cũng muốn giúp cho hắn vay để chơi tiếp nhưng thấy con mắt của Bạch đại ca nhìn xéo sang ngang, là lại thôi. Đó là tín hiệu phải hạ nhục thằng Hải này. Phải cho nó một phen. Vợ nó phải bán nhà đi mà chuộc về. Cuối năm là thời điểm đánh cháy túi một loạt tên đã từng một thời đánh gục Bạch đại ca sống dở chết dở mấy năm trước.
Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Nỗi hoảng loạn của bà mẹ có con trai độc nhất là gay

Tiếng nấc nghẹn của người mẹ thốt lên giữa đêm tối: "Tại sao điều này lại xảy ra với chúng tôi. Nó đã thừa nhận, nó chỉ có thể yêu đàn ông. Còn những bạn gái nó dẫn về gặp chúng tôi thì sao? Dường như tất cả đều là dối trá, xấu xí và vô nghĩa. Làm sao để có thể trở lại như trước đây, làm sao để con trai tôi trở lại thành một người đàn ông bình thường…?”. Bà đã quá khổ, tâm trí rối loạn, hoảng sợ khi phát hiện con trai độc nhất của gia đình là người đồng tính. 
Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Đứa con trở về hay quá khứ đòi nợ?

Gia đình tôi sống rất êm đềm. Chồng tôi là một nhà khoa học, tuy không có chức quyền nhưng được đồng nghiệp và học trò quý trọng. Chúng tôi có hai con. Con gái đầu đang làm việc cho một công ty nước ngoài tại Việt Nam. Đứa con trai đang là sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Quốc gia. Cả hai cháu đều ngoan, hiếu thảo, rất chịu khó làm việc và học giỏi. Chồng tôi trầm lặng, ít nói nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Anh hầu như không có nhu cầu vật chất gì cho bản thân, tất cả chỉ dồn cho gia đình.