Câu chuyện thứ 51: Chuyện của nghệ sĩ Quốc Thuận

Anh Quốc Thuận hẹn tôi gần xưởng dựng phim. Hai anh em lang thang suốt mấy quán café quanh đó mới tìm được chỗ tạm ưng ý. Không phải anh Thuận sợ khán giả nhận ra mà vì anh ngại người khác nhìn thấy những giọt nước mắt…

1. Sáu giờ sáng, tôi giong xe ra đường. Sương phố vẫn chưa kịp tan. Kêu một ly café vỉa hè ngồi đợi nắng lên. Cái nắng lành lạnh của mùa cuối năm hanh hao như nắng Hà Nội vào thu. Tự dưng tôi nghĩ, nếu kỷ niệm có màu chắc cũng đẹp như màu nắng sáng nay. Có những cuốn phim xem qua. Để quên đi. Cũng có những cuốn phim tua đi tua lại cả chục bận, lòng vẫn trào lên những xúc cảm mới mẻ. Những xúc cảm có tên hoặc không tên, chỉ biết mỗi lần chạm vào, một cái gì đó bừng dậy, mắt rưng rưng.

Cuộc đời mỗi người, nhìn theo góc nào đó cũng là một cuốn phim đủ sắc màu, âm thanh và ánh sáng. Có thời đoạn người ta cần quên đi. Và cũng có đoạn theo thời gian càng thêm lóng lánh. Trong vô vàn sắc màu ấy, mãnh liệt nhất có lẽ là ký ức về một miền ấu dại. Nghĩ cũng ngộ, hồi đó còn nhỏ xíu, có biết cái gì đâu. Vậy mà cái gì đọng lại thì trí nhớ non nớt vẫn khắc như in. Hay tại trong mỗi người trưởng thành luôn cất giữ một phần thơ trẻ?

Ấu thơ tôi là những tháng ngày êm ả trôi theo con kênh ăm ắp nước sau nhà. Con kênh mà có lần khoảng năm, sáu tuổi, tôi ngồi đó ngắm ngôi nhà xập xệ che bằng phên, nứa của ba ý (ý có nghĩa là má-NV) rồi ngủ gật và té ùm xuống nước. Ba đang lúi húi dọn hàng trong nhà, nghe tiếng nước choảng lớn, hoảng hốt nhảy xuống vớt tôi. Tôi tỉnh dậy thấy cả nhà vừa ôm tôi vừa khóc. Không hiểu tôi bị sao mà có tật ngủ gật từ đó tới giờ. Mấy đận từ quê lên phố học, tôi ngồi xe đò còn ba lui cui chạy xe máy theo đặng lên trên này có chân đi tới đi lui.

Là mống con trai duy nhất trong nhà có 3 chị em nên yêu thương cả gia đình dồn hết cho tôi. Có cái gì ngon, cái gì đẹp, bà ngoại với chị hai đều cắc củm để dành cho thằng “cục bột”. Với tôi, may mắn lớn nhất trong đời này là được làm con của ba ý, làm cháu của ngoại và làm em của chị. Trong ký ức tuổi thơ tôi, chị lúc nào cũng mạnh mẽ và sẵn sàng xù lông bảo vệ thằng em nhạy cảm, dễ bị bắt nạt. Thậm chí chẳng ngán choảng nhau với bất cứ thằng con trai nào trong xóm.

Ngày chị lập gia đình cũng là lúc tôi lên Sài Gòn học. Vậy mà, lần nào hay tôi về, chị cũng đạp xe cọc cạch tới nhà ngó mặt mũi rồi dấm dúi cho ít tiền “để lên trên đó, em thèm ăn gì thì ăn”. Cho tới bây giờ, dù tôi đã thành danh, có gia đình riêng thì tình thương chị dành cho tôi vẫn vẹn nguyên như thuở nhỏ. Nhớ, thấy khóe mắt cay cay, rồi nghĩ thương con út. Nó sinh cách khá xa nên tuổi thơ nó chẳng được chị, chẳng được tôi bảo bọc, chở che…

2. Một bữa, tôi đang chạy nhong nhong chơi thì nghe ba gọi. Ba hỏi chớ con có muốn lên Sài Gòn học hôn? Hồi nhỏ, đôi lần tôi được ba cho theo lên phố đi sở thú, đi công viên Kỳ Hòa vui lắm. Nên nghe được lên Sài Gòn tôi khoái chí gật đầu cái bụp liền. Con nít, đang tuổi ham ăn, ham chơi mà, nghe đi xa đứa nào hổng khoái.

Dường như ba đoán được hình dung của tôi nên kêu tôi ngồi xuống võng cạnh ba, nhắc rõ ràng từng chữ: “Ba muốn con suy nghĩ cho kỹ, lên Sài Gòn để đi học nghen con”. Nhưng cái viễn cảnh được đi xa và đến một nơi mới lạ đã chiếm hết tâm trí tôi. Tôi thu vén vài bộ quần áo lên phố học cấp 3 nhẹ tênh.

Ngày tôi ngồi xe đa-su (một dạng xe gần giống xe lam-NV) ra thị xã Long Xuyên, ngoại với dì tư nước mắt ngắn dài, không muốn buông tay. Ý không khóc, chỉ im lặng đứng nhìn rồi dặn, lên đó ráng học nghen con. Xe ra khỏi xóm mà vẫn thấy cái chấm nhỏ xíu xiu phía sau kính mờ bụi… Ý biết mọi người trong nhà thương tôi, sợ tôi hư nên ý ít khi biểu lộ tình cảm ngọt ngào, dịu dàng. Nhưng, tôi biết, ý thương tôi lắm. Những khó khăn, lo toan trong cuộc sống, tôi chưa bao giờ nghe ý than thở câu nào. Lúc nào ý cũng thầm lặng vun vén.

Ngày tôi đậu vô trường sân khấu, để tôi tiện việc học hành, ý giấu tôi mượn của người ta 3 chỉ vàng mua cho tôi chiếc cup cánh én. Món tiền mà ý phải hì hụi, chắt mót từ tiệm tạp hóa nhỏ suốt hai năm sau mới trả được. Tình thương của ý như khói bếp len trong ánh trời chiều, mà tôi thì đôi khi vô tâm quá chừng…

Lo xong chỗ ăn ở, học hành cho tôi, ba trở lại về quê. Ở nhà một mình, lần đầu tiên trong đời tôi biết giặt một cái áo, biết mó tay lo chuyện cơm nước. Nỗi buồn lúc này mới bắt đầu ngấm. Chiều hôm đó, trời tầm tã mưa, nước ngập dâng trắng xóa không thấy mặt đường. Tôi nằm trên gác, ngó mưa qua cửa sổ, nước mắt tuôn rơi. Không biết ba tôi đã về tới nhà chưa, giờ này chắc ý tôi đang nhóm bếp.

Bà ngoại với dì tư có còn khóc nhớ thằng cục bột không? Càng nghĩ tôi càng khóc tợn. Nỗi nhớ cồn cào, quặn thắt. Chịu không nổi, tôi đội mưa, lội nước ra bưu điện gọi về cho ý. Vừa nói vừa khóc, nằng nặc đòi về nhà. Bên kia đầu dây, tiếng ý nghèn nghẹn, “Ráng lên con, từ từ sẽ quen…”. Tôi không nhớ mình đã khóc như vậy trong suốt bao nhiêu buổi chiều. Cho đến khi năm học mới bắt đầu, tôi tập trung vào học, rồi dần có bạn bè, nỗi nhớ gia đình nguôi ngoai phần nào. Vậy chớ cũng có lúc thấy bạn bè được ba mẹ đón đưa, nước mắt tôi rớt hồi nào không hay.

Người ta nói đàn ông khóc thì yếu đuối lắm. Nhưng mà, hễ nhắc nhớ gia đình là tôi không cầm lòng được. Đã là con người thì ai không cần những lúc ủi an, xoa dịu phải thế không? Làm gì có nỗi buồn, có những yêu thương phân chia giới tính? Sau này, theo nghề, bị người ta ức hiếp, tôi cũng chỉ biết khóc. Không vì yếu đuối, vì sợ hãi mà vì buồn, vì bất lực, vì không thể nào lý giải được tại sao người ta lại đẩy mình vô hoàn cảnh như vậy…

Quốc Thuận và vợ.
Quốc Thuận và vợ.

3. Tôi có khiếu hài hước, sự lanh lẹ và lém lỉnh từ nhỏ. Năng khiếu ấy, theo thời gian càng bộc lộ rõ. Trong một đám nghịch ngợm, bày trò gây cười thì tôi là đứa đầu têu ở trường. Tôi mê hát lắm. Cũng có lúc tôi mơ mình trở thành ca sĩ, đứng hát cho nhiều người nghe chắc là đã lắm! Tôi liều đăng ký đi thi Tiếng hát Truyền hình nhưng rớt ngay từ vòng gởi xe. Nghe bạn bè xúi, thấy có lý, vậy là tôi theo học khoa diễn viên ở trường sân khấu.

Học hết năm thứ nhất, tôi bắt đầu có những vai diễn đầu tiên. Vai quần chúng thôi nhưng nó rèn cho tôi nhiều kỹ năng và kinh nghiệm xử lý sân khấu lắm. Thành ra ai kêu gì tôi cũng nhận, nhiều khi chỉ chạy ra chạy vô suốt, không có câu thoại nào. Tôi nghĩ, cái gì cũng phải đi từ thấp tới cao, tuần tự đàng hoàng. Miễn mình chịu khó thì nghề không phụ mình. Đóng vai phụ vậy chứ tôi đã có thể tự trang trải cuộc sống, không phải để ba ý lo lắng nữa.

Quãng đường đi học và làm nghề của tôi, thoạt nhìn coi bộ trơn tru, bằng phẳng lắm. Nhưng cái gì cũng có bề nổi và phần chìm của nó mà, phải không? Tôi may mắn hơn các bạn đồng trang lứa ở chỗ tôi ít chông chênh hơn. Còn đã trót theo nghiệp diễn thì thể nào cũng phải đôi ba bận nước mắt nước mũi hòa cùng chén cơm. Tốt nghiệp, tôi xin gia nhập nhóm hài của một đàn anh có tiếng trong nghề. Tuổi trẻ, háo thắng khi diễn tôi tham lam lấn vai của anh. Tôi biết sai, xin lỗi thiếu điều chỉ còn quỳ lạy anh nữa thôi nhưng ảnh im re. Lần nào tôi hỏi tối nay diễn gì, anh đều bảo không có show.

Cho đến khi hay tin nhóm diễn ở Nhà hát Bến Thành, tôi mới biết người ta gạt mình ra. Hôm đó, tôi đứng giữa nhà hát khóc như một đứa trẻ bị người ta giật mất đồ chơi. Khóc đã rồi lủi thủi đi về. Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu thế nào là sự bơ vơ, bất định và nghiệt ngã. Ngoại hay hỏi tôi: “Làm nghệ thuật khó không con?”. Rồi ngoại mở đường, nếu mà khó quá thì thôi về quê bán bánh kẹo nghen. Lời động viên của ngoại đã tiếp thêm cho tôi động lực để đứng dậy và “chiến đấu” tiếp tục. Bởi, tôi nhận ra, mình thực sự yêu cái nghề này.

May sao, tôi gặp anh Quốc Thảo và được anh tin tưởng giao vai Bảy Tửng trong vở Yêu thầy diễn cùng các anh chị đã thành danh trong nghề như Việt Anh, Hồng Vân, Minh Nhí, Cát Phượng… Phải nói, tôi mang ơn anh Quốc Thảo vô cùng. Nếu không có anh, tôi không biết mình sẽ đi đâu về đâu và có bám nghề được đến hôm nay. Tôi lập nghệ danh bằng cách giữ tên mình và mượn chữ đầu trong tên anh để nhắc nhớ về người đã thắp cho mình một ngọn nến trong lúc tối trời. Sau đó, tôi kết hợp diễn hài với Thúy Nga.

May mắn đã mỉm cười khi chúng tôi nhận được giải “Nhóm hài được yêu thích nhất” tại Gala cười 2003 với vở Bà già Yamaha. Rồi sau đó là với Cát Phượng, cái tên Quốc Thuận được khán giả trong Nam ngoài Bắc nhớ mặt, biết tên.

Chuyện qua như lá theo mùa. Và, tôi xem những dấu lặng là đúc rút cho mình, để nhắc nhớ bản thân nếu ở vào vị thế đó phải biết hành xử cho đúng mực. Bài học gia đình dạy từ nhỏ thấm vào máu thịt tôi. Bài học mà sau này chắc chắn tôi sẽ dạy lại cho con. Không cần phải làm ông nọ, bà kia. Chỉ cần sống thật đàng hoàng, tử tế.

Hoàng Linh Lan

Các tin khác

Dấu ấn Hồ Thiệu Trị

Dấu ấn Hồ Thiệu Trị

Lần đầu trở về Việt Nam sau gần 20 năm định cư ở Pháp, kiến trúc sư (KTS) Hồ Thiệu Trị đã tạo ra tiếng vang với công trình trùng tu Nhà hát lớn Hà Nội (1995-1997). Trong khoảng 3 thập niên vừa qua, ông và cộng sự đã có nhiều công trình với phong cách kiến trúc đặc trưng, giàu tính thẩm mỹ trên mảnh đất hình chữ S.

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước: "Tác phẩm là điều còn lại cuối cùng"

Trung tướng, nhà văn Hữu Ước: "Tác phẩm là điều còn lại cuối cùng"

Cũng phải vài lần hẹn, tôi mới gặp được Trung tướng, nhà văn Hữu Ước. Đã hơn 10 năm rời vị trí Tổng Biên tập Báo Công an nhân dân, An ninh thế giới, Văn nghệ công an, nhưng giờ đây, ông vẫn luôn bận rộn với công việc của Chủ tịch Chi hội Nhà văn Công an và sáng tác văn chương, hội họa.

"Hà Nội 1987" và hành trình của một người Pháp

"Hà Nội 1987" và hành trình của một người Pháp

Trong gần 4 thập niên, Việt Nam không chỉ là bối cảnh sáng tác, mà dần trở thành một phần đời sống tinh thần của nhiếp ảnh gia Jean-Charles Sarrazin. Cuốn sách ảnh "Hà Nội 1987", ra mắt cuối năm 2025, đã khơi lại dòng ký ức, đưa người đọc trở về những ngày đầu ông gắn bó với mảnh đất này.

Ở lại với A Lưới

Ở lại với A Lưới

Miền rừng A Lưới không phải là nơi người ta đến để tìm những điều vĩ đại. Nó lặng lẽ, kín kẽ, giữ người bằng những điều rất nhỏ. Những con đường đất còn ẩm sau mưa, bóng tối xuống sớm hơn giờ quen thuộc, hay ánh mắt trẻ con nhìn người lớn không dè chừng.

Nhà văn Vũ Liêm: Chẳng có tội ác nào là ngẫu nhiên

Nhà văn Vũ Liêm: Chẳng có tội ác nào là ngẫu nhiên

Viết về tội ác không chỉ là tái hiện hành vi phạm pháp, mà là đối diện với những vùng xám của quyền lực, trí tuệ và nhân tâm. Trong cuộc đối thoại thẳng thắn này, nhà văn - Trung tá Vũ Liêm nhìn lại tiểu thuyết “Tội ác sau khe cửa” như một thử nghiệm nhiều tham vọng, đó là truy nguyên động cơ phạm tội, đặt người sáng tạo trước giới hạn đạo đức của chính mình, và phơi bày những ranh giới mong manh giữa tưởng tượng nghệ thuật, nghiệp vụ điều tra và đời sống thật.

Đất lành của người cựu tù chính trị Côn Đảo

Đất lành của người cựu tù chính trị Côn Đảo

Nhớ về quãng thời gian “tòng phu” ra Côn Đảo, bà Tư rổn rảng: Năm 1981 cô ra đây theo ổng thì có một đứa con trai rồi, tên là Thọ, sinh năm 1977; hiện nay là bác sĩ bệnh viện đặc khu Côn Đảo. Năm 1982, sinh con trai thứ hai là Nghiệp, năm 1983 thì sinh một cô con gái. Đến giờ các con cũng lập gia đình, sinh sống gần đây. Cô chú có 6 đứa cháu nội ngoại. Vậy là nhà cô đến giờ có ba đời ở Côn Đảo rồi đó.

Cỏ xanh trên vết xước chiến tranh

Cỏ xanh trên vết xước chiến tranh

"Cỏ xanh đời thép"của Tống Phước Bảo, viết về nữ điệp báo Nguyễn Thị Thảo - Sáu Thảo, là cuốn sách cố gắng trả lại hơi ấm của người, cho một thân phận đã đi qua chiến tranh như một ngọn cỏ mọc trên vùng đất nhiều lần cháy rụi. Từ giọt nước mắt của biên tập viên đầu tiên đọc bản thảo, cho đến những đêm tác giả bật băng ghi âm, ngồi một mình với lời kể của cô Sáu, cuốn sách được sinh ra trong thứ thinh lặng rất dài, rất sâu.

Phía sau sự sụp đổ của “Đế chế Diddy”

Phía sau sự sụp đổ của “Đế chế Diddy”

Từng là ông trùm hip-hop, tài sản tỷ đô, tiệc tùng cùng sao hạng A, và rồi một ngày, tất cả sụp đổ, không phải vì một bản nhạc dở, mà vì những bí mật đen tối giấu kín suốt 4 thập kỷ. Đó là Sean "Diddy" Combs, người từng được ca tụng như "biểu tượng sống của giấc mơ Mỹ", nay đang là phạm nhân số 45388-509 ở nhà tù liên bang Fort Dix, New Jersey (Mỹ). Diddy đã tự hủy bằng những bí mật mà chính anh ta tạo ra. Đó không chỉ là việc một cá nhân sa ngã, mà là lời cảnh tỉnh cho cả Hollywood, nơi công lý thường chỉ lên tiếng sau khi nhạc đã tắt.

Nhà văn Tô Giang: 30 tháng tù, những trang viết đau đớn và giải thưởng văn chương

Nhà văn Tô Giang: 30 tháng tù, những trang viết đau đớn và giải thưởng văn chương

Có những câu chuyện mà nếu chỉ đọc lướt, người ta dễ tưởng đó là kịch bản của một bộ phim tội phạm xuyên biên giới: một nhà báo trẻ rời quê hương với khát vọng đổi đời, rồi trượt dài vào những căn nhà trồng cần sa trên đất Úc và kết thúc bằng bản án lặng lẽ sau song sắt. Nhưng ở Tô Giang, bóng tối không phải dấu chấm hết.

Nhà khoa học nặng lòng với quê hương

Nhà khoa học nặng lòng với quê hương

Ở tuổi gần 90, GS Trần Thanh Vân vẫn minh mẫn và mang nhiều tâm huyết với sự nghiệp khoa học của nước nhà. Hơn 30 năm trước, dù có một sự nghiệp đồ sộ và danh tiếng trong giới nghiên cứu khoa học thế giới, GS Trần Thanh Vân cùng vợ vẫn chọn quay về Việt Nam khi đó còn rất nhiều khó khăn để cống hiến.

Tái sinh kỳ diệu nhờ phục hồi chức năng

Tái sinh kỳ diệu nhờ phục hồi chức năng

Có nhiều trường hợp vì di chứng của tai nạn thương tích, đột quỵ, bệnh mãn tính… khiến cuộc đời họ những tưởng sẽ phải gắn chặt với xe lăn, giường bệnh, chịu cảnh tàn phế. Nhưng điều trị phục hồi chức năng (PHCN) đã giúp họ có được sự tái sinh kỳ diệu.

Ai là nguyên mẫu nhân vật trong bài hát “Hành quân xa”

Ai là nguyên mẫu nhân vật trong bài hát “Hành quân xa”

Hành quân xa dẫu qua nhiều gian khổ/ Vai vác nặng ta đã đổ mồ hôi/ Mắt ta sáng, chí căm thù, bảo vệ đồng quê ta tiến bước/ Đời chúng ta, đâu có giặc là ta cứ đi”… Ca từ giản dị, ngắn gọn, nhịp điệu tựa như bước chân đầy khí thế xung trận trong bài hát “Hành quân xa” do nhạc sĩ Đỗ Nhuận sáng tác năm 1953 đã trở thành hành khúc của người lính trong những năm kháng chiến chống Pháp.

Chuyện nghề của một xạ thủ bắn tỉa quốc tế

Chuyện nghề của một xạ thủ bắn tỉa quốc tế

Tham gia Đội tuyển Bộ Công an tại cuộc thi bắn tỉa quốc tế “Phong Nhẫn 2025”, Trung đoàn Đặc nhiệm - Bộ Tư lệnh Cảnh vệ đóng góp 2 xạ thủ chủ lực thi đấu chính thức là Thiếu tá Phạm Hùng Trường và Đại úy Lê Văn Phương đã xuất sắc giành Huy chương vàng nội dung thi đấu đồng đội, phối hợp tác chiến.

NSND Phạm Thị Thành: Hoa hướng dương đã đi về phía mặt trời

NSND Phạm Thị Thành: Hoa hướng dương đã đi về phía mặt trời

Tôi vẫn gọi NSND Phạm Thị Thành là một bông hoa hướng dương, bởi bà đã sống một cuộc đời rực rỡ, tận hiến cho sân khấu - nghệ thuật nước nhà. Bà là một nữ đạo diễn đầu tiên của sân khấu Việt Nam đương đại. NSND Phạm Thị Thành đã trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 84, nhưng ánh hào quang bà để lại trên bầu trời sân khấu - nghệ thuật nước nhà sẽ vẫn còn…

“Chiến trường và quê hương” của lão tướng U100

“Chiến trường và quê hương” của lão tướng U100

95 tuổi đời, 75 tuổi Đảng, Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Lai vẫn khỏe mạnh. Giọng nói sang sảng, tinh thần mẫn tiệp, chân bước chậm nhưng vững chãi, ông vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, tham gia nhiều sự kiện, hội thảo do Bộ Công an tổ chức.

Robert Redford: Người định hình Hollywood

Robert Redford: Người định hình Hollywood

Ngày 16/9, đạo diễn kiêm diễn viên nổi tiếng người Mỹ Robert Redford đã qua đời ở tuổi 89 khi đang ngủ tại nhà riêng trên dãy núi Utah. Redford là "gã khổng lồ của điện ảnh Mỹ" và đã góp phần định hình Hollywood thập niên 1970 khi đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy nền điện ảnh độc lập Mỹ khi đồng sáng lập Liên hoan phim Sundance - bệ phóng cho nhiều bộ phim nổi tiếng.

Nhạc sĩ Dương Thụ: Những giấc mơ dài

Nhạc sĩ Dương Thụ: Những giấc mơ dài

Ông là một trong 4 gương mặt của “Bộ tứ sông Hồng”, cùng với nhạc sĩ Trần Tiến, nhạc sĩ Phó Đức Phương, nhạc sĩ Nguyễn Cường làm nên diện mạo của âm nhạc Việt Nam thập niên 90.